Vợ Ta Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 408: Băng Sương Sát Thủ

Băng Sương Sát Thủ

- Đó là bởi vì họ nghĩ cậu còn chưa đủ tư cách để nhiều người ra tay. Ninh Tâm Tĩnh lộ vẻ cổ quái - Băng Sương sát thủ tính tình cổ quái, họ có nhiều quy tắc, đầu tiên là khi ra tay lần đầu với người nào cũng chỉ có một người.

- Như vậy a, nhưng mà nếu cô ta đến giết tôi sao lại bỏ đi? Đường Kim càng ngày càng cảm thấy hứng thú.

- Đây cũng là một quy tắc của họ, bất luận là ai, có thể trong vòng một chiêu mà không chết thì sau một năm họ sẽ không ra tay với người đó nữa. Ninh Tâm Tĩnh trả lời.

- Ách? Nói như vậy, trong vòng một năm, các nàng sẽ không tới tìm ta nữa? Đường Kim có chút thất vọng, hắn còn muốn tâm sự với mỹ nữ đồ bạc mà.

Cảm giác được Đường Kim thất vọng, Ninh Tâm Tĩnh không biết nói gì, người khác nghe thấy tên Băng Sương sát thủ liền muốn chạy trốn, Đường Kim thì còn hi vọng các nàng tới tìm.

- Dĩ nhiên là không rồi, có thể trong cuộc chiến Long Kiếm sắp tới sẽ gặp mặt cũng nên. Ninh Tâm Tĩnh thoáng trầm ngâm một chút, nói tiếp: - Đường Kim, tôi biết cậu tài cao gan lớn, nhưng mà Băng Sương sát thủ rất mạnh, bọn họ mới hơn hai mươi tuổi, càng ngày càng mạnh, ba năm gần đây cậu là người đầu tiên có thể may mắn sống sót khi họ ra tay.

- Ninh giáo quan, ý cô là ba năm qua chưa ai có thể sống sót quá một chiêu ngoài tôi? Đường Kim hỏi.

Ninh Tâm Tĩnh gật gật đầu: - Đúng vậy, tuy rằng hôm nay cậu may mắn sống sót, nhưng một năm nữa nếu họ ra tay thì sẽ là không chỉ một người, cũng sẽ không lưu thủ. Phải biết rằng bọn họ là chị em song sinh như Khả Ái Linh Lợi, mà bọn họ liên thủ ra tay uy lực vượt qua một người chục lần.

Đường Kim cũng ngẩn ngơ, hai người cùng ra tay uy lực gấp chục lần, thế thì khó xơi rồi đây.

- Giờ thì cậu biết vì sao tôi để ý Khả Ái Linh Lợi chưa? Bởi vì tôi tin rằng tương lại chúng lợi hại gấp mấy lần. Ninh Tâm Tĩnh lại nói: - Mười năm lúc sau, Khả Ái Linh Lợi liên thủ, chắc chắn vô địch Tiềm Long – Ám Kiếm.

- Mười năm lâu quá, không bằng để tôi đưa Băng Sương mỹ nữ đến đây đi. Đường Kim nói.

Ninh Tâm Tĩnh ngẩn ra: - Đưa đến?

- Đúng vậy, chờ tôi đoạt họ làm vợ, dĩ nhiên họ sẽ thành người của Ám Kiếm. Đường Kim tỏ ra đương nhiên.

- Cậu... Cậu muốn cướp Băng Sương sát thủ làm vợ? Ninh Tâm Tĩnh trừng to mắt, khó tin nhìn Đường Kim.

- Đúng vậy. Đường Kim khẳng định gật đầu, cảm thán một câu: - Các nàng muốn giết tôi... Tôi lại muốn cưới các nàng làm vợ, đúng là người đàn ông vĩ đại lấy ân báo oán a!

Ninh Tâm Tĩnh lúc này hoàn toàn hết chỗ nói rồi, Đường Kim thật sự là không tầm thường a, không chỉ có năng lực khó tin, còn có trí tưởng tượng không tầm thường a.

Sau một hồi lâu, Ninh Tâm Tĩnh mới nói một câu: - Để tôi cho người sửa lại tư liệu về họ rồi đưa cho cậu

- Ninh giáo quan, cô giúp tôi như vậy, nhất định tôi sẽ không phụ lòng chị, đoạt các nàng vào tay. Đường Kim cười hì hì.

Giúp?

Ninh Tâm Tĩnh giấu suy nghĩ của mình đi, nàng đưa tư liệu cho Đường Kim chủ yếu là để hắn biết khó mà lui thôi mà, chứ khuyên tên này chỉ tổ nghe hắn tự sướng

- Đường Kim, chuyện Tống Oánh gia nhập Ám Kiếm cậu phải nói cô ấy một tiếng, cô ấy chỉ nghe lời cậu. Ninh Tâm Tĩnh chuyển đề tài.

- Không thành vấn đề, để tôi vào nói cô ấy. Đường Kim thực sảng khoái đáp ứng.

Đang chuẩn bị đi vào nhà, Đường Kim đột nhiên cảm giác gì đó, vội vàng để lại một câu: - Ninh giáo quan, tôi đi trước!

Lời còn chưa dứt, người đã đột nhiên biến mất.
Ninh Tâm Tĩnh đang cảm thấy kỳ quái, thì nghe phía sau truyền đến giọng nói dễ thương đồng thanh: - Dì Ninh, nghĩa phụ đâu?

Quay đầu nhìn lại, Ninh Tâm Tĩnh thấy bốn cô bé xinh xắn dễ thương, thì ra Đường Kim bị dọa chạy mất.

- Nghĩa phụ các con chưa xử lí xong việc nên đi rồi. Ninh Tâm Tĩnh tùy tiện lấy cớ hộ Đường Kim, đột nhiên nàng nghĩ giờ Đường Kim muốn lấy Băng Sương sát thủ là vợ nhưng lại sợ bốn cô bé, không phải chứng minh không cần mười năm bốn cô bé cũng thừa đáng sợ hơn Băng Sương sát thủ rồi sao?

Một nơi cách bệnh viện trung tâm Ninh Sơn không xa, có một khu chung cư cho các thành phần tri thức, dĩ nhiên đa phần là các đôi nam nữ thuê sống riêng, hoặc chung thì càng tốt a.

Trong một gian phòng ngủ của một căn hộ đơn, bài trí đơn giản đơn giản, mà cũng có thể nói là đơn sơ giản dị cũng được, nhưng lại có người thuê bất phàm, mỹ nữ xinh đẹp Kiều An An đang nằm trên ghế dựa.
Kiều An An khép hờ mắt như đang ngủ, đúng là quyến rũ mê người a.

Bỗng nhiên, Kiều An An giật mình tỉnh lại, bởi vì nàng tự nhiên thấy mình như đang bay lên.

- A! Kiều An An đột nhiên mở to mắt, sau khi kinh ngạc hô lên thì là vui mừng hét tiếp: - Cậu đến lúc nào vậy?

Dĩ nhiên người đến là Đường Kim, hắn vừa bế Kiều An An đi vào phòng ngủ, vừa cười khì khì: - Chị vừa nhớ đến em là em có mặt a.

- Tôi nào có nhớ cậu? Kiều An An đỏ mặt, nhẹ giọng hờn dỗi. - Thả tôi xuống đi!

Đường Kim buông Kiều An An xuống, bởi vì hắn đã đến bên giường ngủ, hắn nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, ánh mắt nóng dần lên.

Truyện được dịch bởi: Thiên Đế. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.