Vợ Ta Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 431: Tôi Thật Sự Không Cần!

Tôi Thật Sự Không Cần!

- Đường Kim, kinh thành Tiêu gia cùng cao tầng Ám Kiếm có chút quan hệ đặc biệt , đầu lĩnh hi vọng cậu có thể thả cho Tiêu Nhân một con đường sống.

Ninh Tâm Tĩnh hơi do dự một chút rồi nói.

- A, thật xin lỗi, Ninh giáo quan, tôi không năng lực cải tử hồi sinh .

Đường Kim một bộ thực dáng vẻ vô tội hồi đáp.

Đầu dây bên kia, Ninh Tâm Tĩnh trầm mặc một hồi, sau đó mới hỏi:

- Tiêu Nhân đã chết rồi?

- Đúng vậy, đã chết đến mức không thể chết thêm rồi.

Đường Kim kỳ thật còn chưa thèm nhìn Nhân thiếu mà nói.

- Vậy thì phiền phức rồi.

Ninh Tâm Tĩnh tựa hồ đang lầm bầm lầu bầu.

- Ninh giáo quan, không phiền toái gì, coi như hắn bây giờ vẫn còn sống, tôi cũng nhất định sẽ giết chết hắn, ai cũng không cứu được hắn.

Đường Kim thản nhiên nói:

- Nếu là cái kinh thành Tiêu gia kia có ý kiến, bảo bọn họ trực tiếp tới tìm tôi.

- Đường Kim, sự tình không đơn giản như vậy.

Ninh Tâm Tĩnh thở dài.

- Được rồi, việc đã đến nước này, tôi không nói thêm nữa, chờ tin của tôi.

Ninh Tâm Tĩnh nói xong liền cúp điện thoại, Đường Kim tiếp tục thưởng thức sự sáng tạo của mình.

Thêm nửa giờ nữa, Tiêu Nhân rốt cuộc cũng trút hơi thở cuối cùng, nhưng mà đàn kiến vẫn bò đầy xác hắn không bỏ đi.

- Thật kém cỏi, không trụ nổi một tiếng, làm tôi quá thất vọng!

Đường Kim tự lẩm bẩm, sau đó hắn chuyển hướng Cửu thúc:

- Tử lão đầu, hiện tại đến phiên lão, lão tính chết như thế nào đây? Không thì từ đây nhảy xuống nhé? Tuy rằng đầu năm nay nhảy lầu không ít, nhưng từ đỉnh Ninh Sơn nhảy xuống mà chết thì đúng là rất có sáng tạo nha

- Đường Kim, tôi làm một vụ giao dịch với cậu.

Cửu thúc sắc mặt tái nhợt, thanh âm khàn khàn, tận mắt thấy thảm cảnh của Nhân thiếu khiến hắn sợ hãi Đường Kim tận sâu nội tâm!

- Tử lão đầu, lão cảm thấy lão có tư cách giao dịch với tôi sao?

Đường Kim ngạc nhiên Cửu thúc.

- Tôi có thể bàn giao toàn bộ tài nguyên và thế lực cho Hạt Tử, tôi biết Hạt Tử là nữ nhân của cậu, tôi tin nàng có thể tiếp nhận tất cả sau khi tôi chết nhưng cái gì cũng cần có thời gian quá độ, phiền phức không nhỏ. Nhưng tôi có thể hỗ trợ cô ấy hết mình. Tôi không cầu được sống, tôi chỉ hy vọng cậu có thể cho tôi thoải mái một chút, thứ nữa là buông tha cho người nhà của tôi, đây là điều kiện giao dịch, tôi nghĩ cậu sẽ đồng ý.

Cửu thúc nhanh chóng nói.

Đường Kim hơi suy nghĩ một chút, sau đó gật gật đầu:

- Được rồi, tôi cho lão thời gian ba ngày, làm xong này mọi chuyện, sau đó lão có thể ra đi được rồi.

- Tốt!

Cửu thúc rất thẳng thắn đáp ứng.

Đường Kim một tay nhấc xe lăn Cửu thúc lên, đột nhiên biến mất.

Mười giờ sáng.

Tại biệt thự trên núi, Đường Thanh Thanh đang một mình luyện công, đôi chân dài thẳng tắp đột nhiên đá một cước cong vút cực đẹp, nhưng bên trong ẩn giấu sát khí vô biên.

Chân dài chấm đất, Đường Thanh Thanh xoay người, nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc, có chút kinh hỉ, lại có chút ngoài ý muốn:

- Tiểu đệ, sao cậu lại đến đây?

Hai giờ trước Đường Kim mới đến đây tặng nàng nhẫn, hiện tại lại xuất hiện ở đây quả thật có điểm khác thường.

- Em tới đón đồ ngốc về nhà.

Đường Kim giải thích một chút, sau đó thuận miệng hỏi một câu:

- Thanh tỷ, đồ ngốc không ở đây à?

- Cô bé vừa đây mà.

Đường Thanh Thanh nhìn chung quanh, cũng có chút buồn bực:

- Có thể là đi rửa tay rồi?

Đang nói, Tần Thủy Dao liền từ bên ngoài đi vào.

Nhìn thấy Đường Kim ở đây, Tần Thủy Dao cũng sững sờ, sau đó liền tức giận hỏi:
- Đường Kim thôi, cậu lại tới đây làm gì? Thế nào? Không phải lại đến tặng nhẫn nữa chứ?

- Không tặng nhẫn, tiễn đồ ngốc.

Đường Kim thuận miệng nói:

- Đồ ngốc, dọn đồ đi, tôi đưa cô về nhà.

- Về nhà?

Tần Thủy Dao vốn sững sờ, lập tức kinh hỉ:

- Tôi đã có thể về nhà sao? Mọi chuyện đã giải quyết xong rồi?

- Đợi cô trở về sẽ biết.

Đường Kim cũng lười giải thích:

- Cô có muốn thu dọn gì không? Không thì chúng ta đi thôi.

- Chờ một chút, tôi thu dọn xong ngay đây.

Tần Thủy Dao vội vàng nói, nàng tuy ở đây không có gì nhưng cũng phải thu dọn chút.

- Được rồi, tôi ra ngoài chờ cô.

Đường Kim đi ra biệt thự, tự nhiên thấy Ninh Tâm Tĩnh.

Ninh Tâm Tĩnh đang nghe điện thoại, tựa hồ đang tranh luận gì cùng ai, bất quá lúc Đường Kim đi ra nàng cũng cúp điện thoại.

- Đường Kim, cậu đã đến rồi.
Nhìn thấy Đường Kim, Ninh Tâm Tĩnh cười khổ:

- Sự tình thực phiền phức rồi.

- Ninh giáo quan, sao vậy?

Đường Kim thuận miệng hỏi.

- Kinh thành Tiêu gia gây áp lực rất lớn cho Ám Kiếm, Tiêu gia yêu cầu chúng ta giao cậu cho bọn họ xử trí, nếu chúng ta không làm theo từ nay về sau Ám Kiếm là địch nhân của Tiêu gia.

Ninh Tâm Tĩnh nói nhanh:

- Hiện tại đầu lĩnh đang đau đầu, một bộ phận cao tầng đã muốn giao cậu ra, thậm chí còn có người muốn khai trừ cậu ra khỏi Ám Kiếm, tuy tôi lên tiếng giải thích nhưng tôi người nhỏ lời nhẹ sợ là không có hiệu quả gì.

- A, vậy à, không sao, khai trừ thì khai trừ đi, tôi không nhất định phải ở trong Ám Kiếm

Đường Kim chẳng hề để ý.

- Đường Kim, cậu đừng nói nhảm, tôi sẽ nghĩ biện pháp.

Ninh Tâm Tĩnh vội vàng nói.

- Ninh giáo quan, tôi không nói nhảm.
Đường Kim lắc đầu:

- Ám Kiếm với tôi mà nói có cũng như không, gia nhập cũng được, không gia nhập cũng không sao cả, còn những người muốn giao tôi ra thì phải xem họ có bổn sự đó không đã.

Ninh Tâm Tĩnh sững sờ, nàng nhìn Đường Kim, lại phát hiện Đường Kim thật sự rất bình thản, không có chút tức giận nào, nàng liền hiểu rõ, Đường Kim không hề lừa nàng, cũng không nói nhảm. Trong mắt hắn, Ám Kiếm vốn là có cũng như không, có lẽ ở trong mắt người khác, thành viên Ám Kiếm là thân phận rất hổ báo. Nhưng với Đường Kim thân phận đó vốn chẳng là gì

Nhìn thấy Ninh Tâm Tĩnh ngẩn người, Đường Kim lại nói:

- Đúng rồi, Ninh giáo quan, tôi đã từng đồng ý sẽ giúp cô tiêu diệt Tiềm Long tôi sẽ làm được. Cô không cần phải cảm thấy khó xử, bọn họ muốn khai trừ tôi thì để cho họ làm, tôi đâu cần.
Truyện được dịch bởi: Thiên Đế. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.