Em Trai Nghiện Vú

Chương 1: Em trai biến thái

Sáng sớm khi Đào Hâm Quả vẫn còn ngủ say, trên ngực đột nhiên có cảm giác bị đè, như có cọng lông mượt mà lướt tới lui, ngậm lấy đầu vú của nàng mà nút chùn chụt, một bầu vú khác cũng bị người nắm trong tay xoa nắn thưởng thức.

Hâm Quả rên rỉ một tiếng, giãy giụa từ trong mơ ngủ tinh lại, không chút khách khí trực tiếp đưa tay đánh vào cái đầu đang cặm cụi ghé vào ngực nàng nút lấy nút để.

"Đào Hâm Kỳ, nhà ngươi chán sống rồi hả, lại làm phiền chị ngủ."

Đào Hâm Kỳ cũng không giận, đáp lại nàng là một nụ cười tươi rói. Tay hắn ôm lấy hông Hâm Quả, dụi đầu vào cổ của thiếu nữ cọ cọ, làm nũng nói: "Chị ơi, nên rời giường rồi."

Lực chú ý của Hâm Quả quả nhiên bị hắn kéo đi, nàng duỗi tay sờ đồng hồ báo thức trên đầu giường, hỏi: "Mấy giờ rồi? Nhà ngươi mau dậy đi, hôm nay chị có kiểm tra tháng."

Đồng hồ báo thức hiển thị con số màu huỳnh quang 6:30, còn ổn, không sớm cũng không muộn.

"Em biết chị có kiểm tra tháng, tại nó mà hôm qua chị không cho em ngủ chung giường, em ghét trường học." - Đào Hâm Kỳ nói: "Bây giờ còn sớm, trước khi mẹ gõ cửa kêu dậy chị cho em nút chút nữa nha Quả Quả tốt nhất quả đất."

Hâm Quả bị Hâm Kỳ dùng giọng điệu như đây là chuyện hết sức đương nhiên mà nói những lời hoang đường, nàng nghẹn muốn chết luôn. Mới một khắc thời gian, Đào Hâm Kỳ lại cúi thấp đầu ngậm lấy núm vú của Đào Hâm Quả, nhắm mắt lại nút lấy nút để như em bé bú sữa mẹ vậy.

Con trai phát dục chậm, Hâm Kỳ chính là người nổi bật nhất trong số đó, đến tận bây giờ trên mặt vẫn còn mang theo nét bụ bẫm trẻ con, chiều cao lại thấp hơn Hâm Quả một khoảng hớn. Nhưng bù lại Hâm Kỳ thật sự là quá đẹp trai, hắn cùng Hâm Quả chính là tiêu chuẩn "Đẹp từ trong xương đẹp ra". Hâm Quả thêm một chút khí khái hào hùng, Hâm Kỳ ngược lại thêm chút tỉnh xảo.

Lông mi của hắn rất rất dài, tuy rằng hiện tại đang nhắm mắt nhưng vẫn có thể tưởng tượng được đôi mắt này thật xinh đẹp. Chính xác, cả khuôn mặt Hâm Kỳ đẹp nhất chính là đôi mắt, nhất là mỗi lần hắn nhìn người khác, cho dù hắn có đưa ra yêu cầu vô lý thế nào thì người đó cũng không nỡ từ chối hắn. Cái mũi cao ưỡn thẳng, hình dạng cái cằm cũng xứng đáng được khoe một phen, đường cong lưu loát, gần điểm kết thúc mang theo chút gãy, tạo thành góc vuông rất soái khí, đến mức Đào ba thỉnh thoảng hay trêu ghẹo: "Cũng may là ngũ quan của Hâm Kỳ còn cái cằm này chống đỡ, nếu không nhà ta thực sự giống như sinh ra hai đứa con gái."

Kỳ thực là không nhìn ra đẹp trai lai láng như này mà Đào Hâm Kỳ đã mười ba tuổi. Có rất nhiều người nói cậu trai này dáng dáp như thiên sứ rồi nhịn không được còn bồi thêm một câu: "Trưởng thành nhất định là một soái ca, chiều cao nhất định cũng không thấp, nhìn chị của nó đi, cũng gần 1m7 còn gì."

Hâm Quả đối với đứa em trai thích làm nũng lại có bề ngoài quá có tính cám dỗ này không hề có biện pháp nào, chỉ có thể thở dài, mở đèn ngủ, giơ tay vớ lấy quyển tập ghi chép của mình, nằm trên giường nhìn lại bài cũ, đây chính là bộ dáng thỏa hiệp với em trai Hâm Kỳ của nàng.

Ai bảo nàng có cậu em trai từ nhỏ đã thích dính lấy nàng, mặc kệ nàng có hung dữ như thế nào hắn cũng híp mắt cười với nàng, mắng cũng không cãi lại, thế nhưng mỗi lần nàng từ chối thỉnh cầu của hắn, thằng nhóc này liền đeo theo làm phiền nàng cả ngày. Cục diện ngày hôm nay cũng bởi vì Hâm Quả chịu không nổi Hâm Kỳ đeo bám, từng bước từng bước một, trước tiên là ngủ chung giường, đến "Không thích quần áo ngủ của chị, cọ vào làm mặt em đau" muốn nàng ngủ khỏa thân, rồi muốn vừa ngủ vừa ngậm núm vú, cuối cùng là cái dạng này đây...
Bất kì ai có em trai như Đào Hâm kỳ, thông minh đẹp trai lại còn hiểu chuyện, đối xử với nàng tốt, khắp nơi nhường nàng... Chắc cũng sẽ thỏa hiệp giống nàng...nhỉ?

Tính tình của Hâm Quả không thể nói là hiền, Đào ba Đào mẹ bởi vì Hâm Kỳ là em, càng thương hắn thêm chút. Lại thêm Hâm Kỳ thật biết làm nũng mà tính khí Hâm Quả lại cứng rắn, càng làm cho ba mẹ hai người bất tri bất giác lệch tâm, cũng làm cho Hâm Quả thêm ghét đứa em trai này. Nhưng mà ai bảo người mà Hâm Kỳ thương nhất lại là người chị này, từ nhỏ mỗi lần người khác cho hắn quà, đảo mắt một cái liền xuất hiện trên giường của Hâm Quả, thể này bảo nàng không mềm lòng làm sao được.

Lại nói bây giờ Hâm Kỳ cũng còn nhỏ, có thể biết cái gì cơ chứ? Còn nhớ năm đó Hâm Kỳ vừa ra đời, cơ thể của mẹ các nàng không tốt, không thể cho Hâm Kỳ bú sữa mẹ, có thể vì hồi nhỏ chưa được uống sữa mẹ nên bây giờ thiếu thốn muốn ăn bù chăng.
Chính mình lớn hơn Hâm Kỳ nhiều như vậy, mười bảy tuổi cũng được xem như người lớn rồi, Hâm Kỳ như thế này có phải hay không cũng giống như con trai nàng? Hâm quả dùng kì kì quái quái logic tự thuyết phục bản thân xong liền đắm chìm trong nội dung của quyển tập.

Hâm Kỳ cũng không để cho nàng tốt hơn, đem đầu vú của nàng nút thành hai vòng lớn, màu sắc đỏ bừng. Hâm Kỳ nút xong một bên liền đi nút tiếp bên kia, thấy Hâm Quả nghiêm túc đọc sách, cố ý cắn phía dưới Hâm Quả một chút, hắn không nỡ dùng sức nhưng Hâm Quả lại không biết ơn sự "thông cảm" của hắn, nhíu mày lại: "Hâm Kỳ, chị sắp giận rồi đó nha"

Hâm Kỳ cười cười, lấy lòng hôn lên cằm của Hâm Quả, tiếp tục cúi đầu tiếp tục chiếm tiên nghi của nàng. Hắn biết rõ nên duy trì thái độ thế nào, một vài nơi có thể hôn chỉ có hôn môi là không được, Quả Quả của hắn có ngốc thì cũng biết hôn môi là chuyện chị em ruột không thể làm.
Thế nhưng nàng lại để hắn hôn lên vú đấy, Quả Quả ngốc của hắn, làm hắn hận không thể một giây liền lớn lên, dùng thể trạng tốt nhất chiếm ưu thế đem nàng cầm tù dưới thân mình, hung hăng chiếm hữu nàng, đem nàng biến thành của hắn.

Môi của Hâm Kỳ dần dần từ đầu vú dời đi, hôn xung quanh quầng vú, dần dần hôn lên bộ ngực mềm mại của thiếu nữ, ở trên đó để lại từng cái từng cái dấu hôn. Hâm Quả không thể không một lần nữa lên tiếng cảnh cáo: "Nhẹ chút đi, không được để lại dấu. Lần trước nhà ngươi hôn cổ chị, hại chị hôm đó trời nóng muốn chết vẫn phải mặc đồ kín cổng cao tường đi học, chị còn chưa tính sổ với nhà ngươi đâu đấy."

Hâm Kỳ không có tiếp lời, chỉ ở trong lòng tự nói: "Hổ giấy nhỏ của anh, em biết không, em càng như vậy anh càng không thể bỏ được em". Trong lòng Hâm Kỳ mềm mại thành một vũng nước, dùng gương mặt cọ cọ vú của Hâm Quả nói: "Chị ơi, chị thật mềm, em thích chị nhất".
Hâm Quả qua loa lấy lệ mà ừ một tiếng, thu hồi tập sách, nàng biết đây là tín hiệu kết thúc của Hâm Kỳ. Quả nhiên, Hâm Kỳ từ trên người nàng bò xuống, cặp mắt đào hoa cong thành hình bán nguyệt, hướng nàng đưa tay ra.

Hâm Quả nắm lấy tay Hâm Kỳ ngồi dây, bảo Hâm Kỳ trở về giường hắn để nàng thay đồng phục. Hâm Kỳ cọ xát ôm lấy nàng, nhất định muốn phải mặc nội y cho nàng: "Móc cài sau lưng của chị không tiện, để em giúp chị nha". Cài xong nút thắt nội ý rồi hắn mới chịu vén rèm đi về giường đối diện.

Đào gia ở nhà này chắc chừng bảy năm rồi, có ba gian phòng ngủ, phòng ngủ chính là của Đào ba Đào mẹ, theo lý thì hai phòng còn lại hẳn là phải chia đều cho hai đứa nhỏ mỗi người một phòng, nhưng Đào ba lại thấy hai đứa tuổi cũng còn nhỏ, ở chung một phòng cũng không có vấn đề gì. Thế là gian phòng nhỏ nhất kia trở thành phòng sách để máy vi tính, gian còn lại chính là phòng ngủ của Hâm Kỳ cùng Hâm Quả. Đào ba cũng tự biết nam nữ khác biệt nên trong phòng chỉ có ban công là không gian công cộng chứa hai bàn học, bên trong thì thả hai tấm rèm ngăn cách, Hâm Quả là con gái nên ngủ bên trong còn Hâm Kỳ thì ngủ phía gần cửa. Lúc ngủ chỉ cần kéo rèm xuống, bình thường thì quấn lại thôi, vừa tiện lợi vừa giúp hai đứa con của ông bồi dưỡng tình cảm.
Lại không nghĩ tới bồi dưỡng tình cảm như vầy, đem sói con Hâm Kỳ bồi dưỡng đến lên giường của Hâm Quả. Hai đứa lúc ngủ sẽ khóa của, vừa đóng cửa lại Đào ba Đào mẹ làm sao có thể tưởng tượng được Hâm Kỳ cùng Hâm Quả ngủ như thế này đâu.

Chời Hâm Quả Hâm Kỳ thay đồng phục xong, đồng hồ hướng đến 6:50, Đào mẹ gõ cửa so với máy móc còn đúng giờ hơn: "Dậy hết chưa? Bữa sáng xong rồi đó, mau ra đây ăn đi."

Hâm Quả đáp: "Dạ mẹ, con ra tới liền."

Đào gia cách trường trung học của Hâm Quả cùng Hâm Kỳ rất gần, đi bộ không đến 10 phút liền tới, rửa mặt cùng ăn sáng xong hai người liền ra cửa. Cùng nhau sánh bước đi học, chiều ca của hai người lập tức có chênh lệch, Hâm Quả đắc ý ưỡn ngực, cố ý nói: "Ôi, nhóc Kỳ, nhà ngươi cũng phải nhanh cao lên đi nha."
Hâm Kỳ nở nụ cười khả ái, trả lời: "Đợi đến khi em cao hơn chị, chị đừng có mà khóc nhè nhé."

"Khóc nhè? Sao chị lại phải khóc nhè?" - Hâm Quả khinh thường nói - "Lớn rồi không cao, chỉ có nhà ngươi mới khóc nhè".

Trên đường gặp bạn học cùng lớp, nhân duyên trong lớp của Hâm Quả rất tốt, xa xa liền có người cùng nàng chào hỏi, còn có nam sinh chạy xe đạp lướt qua, không nặng không nhẹ mà vỗ lên đầu Hâm Quả, cười hi hi ha ha chạy nhanh đi.

Hâm Quả cười mắng nói: "Tại Duệ cậu đợi đó, chờ xem đến lớp thể dục tôi có ngược cậu lên bờ xuống ruộng không"

Nam sinh tên Tại Duệ kia ở xa xa trả lời: "Không cần đợi lớp thể dục, trước mắt kiểm tra tháng này ngược được tôi đi rồi hãy tính, Hâm Quả cố lên!"

"Cậu cũng cố lên"

Hâm Kỳ bất động thanh sắc híp mắt lại, bàn tay dưới áo khoác nắm chặt lại, lạnh lùng nhìn bóng dáng thiếu niên kia. Đến khi Hâm Quả nhìn lại, hắn đã khôi phục bộ dáng bình thường, lơ đãng ngước lên lộ ra cặp mắt đào hoa mị hoặc của mình: "Quả Quả, cao trung vui dữ vậy hả? Em cũng lên cao trung học với chị có được hay không?"
Hâm Quả vội vàng từ chối: "Đừng đừng đừng, chừa cho chị chút mặt mũi với. Chị mới học lớp 11 à, nhà mi so với chị nhỏ như vậy nếu cũng cùng học trường cấp 3, người ta sẽ nói chị rất đần đấy."

Thế nhưng anh không chờ được nữa, nhiều người như vậy muốn giành em với anh. Hâm Kỳ nhún nhún vai, không chút để tâm nói: "Được rồi, cũng sắp phải thi cấp ba rồi". Đợi lên cao trung rồi, lại nghĩ biện pháp học cùng trường đại học với Quả Quả là được. "Chị ơi, kiểm tra tháng cố lên nhé"

"Cảm ơn Hâm Kỳ, khóa tới nhà ngươi cũng phải cố lên đấy."

Truyện được dịch bởi: Elysia Realm. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.