Xuyên Không Về Thời Nguyễn Làm Hoàng Quý Phi

Chương 26.

Trắc cơ vừa tức vừa hơi khóc nói:tại sao chứ,em có làm gì sai mà ngài lại làm như vậy, lúc trước ngài đã hứa là sẽ cho em chức vị chính thất, nhưng tại gì Minh phi ngăn cản nên không được,ngài đã hứa là sẽ cho em sự sủng ái nhất mà, ngài sao lại thất hứa với em chứ hức... hức. Trắc cơ bỏ chân ra khỏi tay của cô hầu nữ kia rồi ở trong phòng khóc một mình.

Lúc này chỗ cô đang ngồi trên xích đu hoài niệm lại nhiều kỷ niệm khi xuyên không.

Cô bây giờ chỉ muốn giúp cho đất nước phát triển khỏi phải chịu cảnh bị thuộc địa, chứ không còn gì khác.

Dạo này cô thấy Đảm quan tâm đến cô hơn,cô cũng có một cảm giác gì khó tả đối với Đảm.

Cô nhớ lại những kỷ niệm trước khi xuyên không nhớ mẹ,cha,bạn bè...

Bây giờ cô mới hiểu khi xa họ cô, cô đơn tới mức nào, nghĩ đến đây cô thở dài.

Cô bước khỏi xích đu,đi về hướng mặt trời lặn, nhìn một chút rồi trở lại về phòng.

Sáng hôm sau.

6 giờ sáng.

Cô lúc này đã thức dậy và được Thị An chải tóc và dùng thiện.

Cô lúc này cũng khá là vui vì có thể được đi chơi không biết phía nam lúc trước nó như thế nào.

Lúc này thì Thị Nhiên vô và nói.

Thị Nhiên: thưa bà ông hoàng nói là chuẩn bị xong tất cả rồi,ông kêu bà hãy chuẩn bị và khởi hành sớm một tí.

Cô: ừm,đồ dùng của chúng ta đã chuẩn bị hết chưa.

Thị An:dạ rồi thưa bà.

Cô: ừm,đi thôi.

Cô và hai người Thị An và Thị Nhiên sắp xếp hành lý và đi đến trước cổng phủ.

Có hai chiếc xe ngựa đã ở đó rồi, lần này xe ngựa không phải là loại tốt mà chỉ là loại thông thường,Đảm vâng lệnh của hoàng thượng tuần du vùng phía nam, mấy đời đi tuần du mà dù đồ sang trọng, để người khác biết được sao.

Lúc này cửa của chiếc xe ngựa thứ nhất mở ra,Đảm từ trong đó nói ra với cô.

Đảm: nàng đến rồi sao, vậy chúng ta đi thôi.

Cô:vâng.

Thị An và Thị Nhiên thì đi ở chiếc xe ngựa phía sau.

Cô thì lên chiếc xe ngựa mà Đảm đang ngồi.

Bầu không khí trong xe ngựa lúc này khá là yên tĩnh,cô và Đảm cũng chẳng biết nói gì nên chỉ có thể chọn cách im lặng.

Một lúc này sau, cuối cùng thì Đảm cũng không thể chịu được sự yên tĩnh này mà cất tiếng nói.

Đảm:ta sẽ nói cho nàng biết sơ về hành trình chúng ta du hành, chúng ta sẽ đi từ kinh thành tới Quảng Nam, Quảng Ngãi,Bình Định,Phú Yên, Khánh Hòa,Bình Thuần, rồi sẽ tới sáu trấn ở phía nam.

Đảm cũng không biết nói gì hơn chỉ có thể nói về lịch trình của chuyến đi này.

Tác giả:ngày trước thì miền nam chỉ có 6 tỉnh mà thôi, trước đó nữa là các tỉnh này gọi là trấn.

Truyện được sáng tác bởi: Bắc Nguyễn. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.