Lời Nguyền Dâm Dục

Chương 1.1: Khởi đầu (1)

Vương Thiên Lạc năm nay đã 18 tuổi, nhưng chỉ mới tốt nghiệp lớp 9 và còn chưa thì chuyển cấp vào lớp 10, chẳng phải nó học dốt bị ở lại lớp, cũng chẳng phải nó bắt đầu nhập học trễ hơn bạn bè đồng tuổi, mà là vì nó "thích".

Vương Thiên Lạc thông minh, học giỏi là một chuyện quá bình thường, nên nó muốn tạo độ khó cho "game" hay nói đúng hơn là phó mặc cho số phận, như câu nói:

"Học tài thi phận"

Nó quyết định "gác bút" 2 năm chẳng màng đến chuyện học, Vương Thiên Lạc quyết tâm dùng thời gian 2 năm đó để tìm cầu học "đạo", tìm một người thầy để hướng đạo tâm linh mà nó hằng ngày mong mỏi.

Có người nói nó bị khùng, có người nói nó học dốt nên nghỉ, có người còn ác mồm ác miệng hơn với những lý do trời ơi đất hỡi.

Người chẳng biết thì cứ cười chê, bàn tán, kẻ trong cuộc thì gật đầu thán phục bản lĩnh của nó, đó là những người thân trong gia đình, gồm có mẹ, dì Út, má Hai và bé Dâu.

Từ nhỏ, Vương Thiên Lạc được biết đến có tố chất làm một người hướng đạo tâm linh, một vị tăng nhân tương lai nếu đi đúng hướng, nó không ăn thịt mà chỉ ăn rau xanh, củ quả, chẳng dám sát sanh, chẳng chửi thề nửa chữ và đặc biệt luôn giữ khoảng cách với nữ giới.

Câu cửa miệng nó thường dùng đó là: "Sắc dục là máu mủ tanh hôi, đời này chớ nên chạm phải".

Luôn thức dậy lúc 3 giờ sáng, ngồi kiết già chỉnh chu trước bàn thờ gia tiên mà thiền định, Vương Thiên Lạc chẳng được ai chỉ dạy, nó cũng chưa từng bước vào một ngôi chùa, các đình miếu, những hành vi đó, đều do tự thân nó vận động phải làm như thế một cách thuần thục, chẳng bỏ ngày nào, một điều thực đáng kinh ngạc.

Nó đã duy trì thói quen đó từ khi lên 8 tuổi, người thương thì gọi đó là thiên phú, kẻ ghét thì bảo nó dở hơi, bị chứng tâm thần hoặc bị ma nhập, lời dễ nghe hơn thì người ta mỉa mai nó học đòi làm thánh nhân đắc đạo, muốn làm bồ tát cứu nhân độ thế.

Nhưng mấy ai biết, đến cái cách mẹ nó mang thai cũng chẳng thể lý giải, thì chuyện nó biết ngồi kiết già, biết thiền định, một lòng chay tịnh có là cái gì khó hiểu.

Sau một lần đi viếng "miếu Ông Cóc" của ba chị em ở núi Cà Nắc, thì chỉ ba tháng sau đó, mẹ của nó là La Mỹ Dung đã mang thai một cách đầy bí ẩn ở tuổi 14.

Chuyện càng kinh ngạc hơn, chính là La Mỹ Dung sau khi mang thai và hạ sinh ra nó, thì nàng vẫn còn màng trinh một cách đầy thần bí, khiến các bác sĩ lúc bấy giờ cũng bất ngờ chả kém dưới cái nhìn y học.

Tuy là sinh đủ ngày đủ tháng, nhưng bác sĩ phải can thiệp do tử cung không nở chút nào và phải mổ ngay sau đó, chuyện tử cung vẫn giữ được màng trinh mỏng manh chẳng thể rách là chuyện cũng khá hiếm gặp, nhưng chẳng phải không có, thế nhưng, nó càng hiếm gặp hơn với một người phụ nữ mang thai và sinh ra một hình hài hoàn chỉnh.

Cũng từ khi hạ sinh Vương Thiên Lạc, ba chị em đã phải dọn đến nơi khác sinh sống để tránh miệng đời nói ra nói vào, xì xầm bàn tán, chẳng chồng mà lại có con.

Thế nhưng ông trời luôn biết trêu đùa con người, nếu đã được chọn thì khó mà tránh khỏi kiếp số miệng đời cười chê.

"Khôn ba năm dại một giờ"

Hơn một năm sau, ít ai ngờ rằng, người chị cả lăn lộn trải đời từ nhỏ, La Mỹ Xuyên đã bị dụ dỗ và có thai với một kẻ sở khanh đã có gia đình.

Cũng sợ thị phi, sợ người đời chế giễu, cả nhà lại phải chuyển nhà một lần nữa đến nơi khác sinh sống, cũng chính là mảnh đất Tây Đô hiện giờ.

Nhưng ít ra, tên được gọi là sở khanh đó còn có tình người, hắn tìm được một căn nhà nhỏ, với giá vừa phải để cả nhà cư trú. Ngoài ra, hắn còn chu cấp tiền bạc cho La Mỹ Xuyên mỗi tháng "5 triệu bạc" một thời gian, trước khi biệt vô âm tín.
Gia đình của Vương Thiên Lạc, tuổi tác cũng không mấy chênh lệch, nó thì hơn bé Dâu đúng 2 tuổi, nhỏ hơn dì Út là La Mỹ Trinh 5 tuổi và La Mỹ Xuyên, người nó thường gọi má Hai cũng chỉ hơn mẹ ruột La Mỹ Dung đâu đó gần 5 tuổi.

Ba chị em gái họ La, đã cùng nhau chở che cho nhau từ rất sớm, cha mẹ không may gặp tai nạn thương tâm mà qua đời khi dì Út mới lên ba.

Người chị cả La Mỹ Xuyên một tay làm tất, nên nàng rất có kinh nghiệm chăm sóc em bé, đây cũng là một lợi thế mang đến ít lợi lộc sau này cho nàng.

Từ lớn đến nhỏ, một tay chị cả La Mỹ Xuyên chăm hai đứa em gái mình, rồi kế tục chăm tiếp Vương Thiên Lạc cùng con gái ruột của mình sau đó.

Nhà tổng cộng có 5 thành viên nhưng ba chị em thì họ La, còn nó và con của má Hai, đều lấy theo họ Vương, nguyên do là vì chuyến đi viếng miếu ông Cóc năm xưa, ba chị em có tắm ở hồ Tà Râm, hồ nước này còn có tên gọi khác là hồ Thiên Vương.
Họ của kẻ sở khanh năm xưa cũng là họ Dương, thế nên La Mỹ Xuyên, nàng đã đặt cháu mình là Vương Thiên Lạc, còn bé Dâu là Vương Tổ Hiền, vừa không trùng họ vừa gợi được một chút thương nhớ.

Tên và chữ lót nàng đặt cho cả hai đứa theo sở thích, tên của cháu thì do nàng thích chàng Dương Quá tài trí, luôn vâng lời và cũng không ít lươn lẹo của Cổ Thiên Lạc, còn tên con gái thì nàng muốn bé Dâu xinh đẹp như Vương Tổ Hiền, cô hồn ma xinh đẹp trong phim nàng cũng rất thích là "Thiện nữ u hồn".

Gia đình 5 người sống hạnh phúc bao năm nay dù không giàu có, khá giả. Nguồn kinh tế chính từ má Hai và về sau còn thêm mẹ của nó, La Mỹ Dung.

Lăn lộn bao năm với nghề làm móng, gội đầu, hớt tóc và cả làm bảo mẫu, La Mỹ Xuyên đã vun đắp được cho hai người em gái của mình cũng được cái gọi là thành tựu.
La Mỹ Dung giờ đây đã là một giáo viên ngoại ngữ, còn có nghề tay trái là dịch thuật, cũng nhận luôn dạy kèm tiếng Hoa cho người xuất khẩu lao động, tuy đồng lương căn bản không cao nhưng cũng tự do kinh tế, còn được chia chát ít tiền nong trong việc dạy kèm.

Nàng út La Mỹ Trinh hiện đang theo học năm cuối trường đại học Y dược, tương lai sẽ là một bác sĩ, một con đường tươi sáng còn cả phía trước dành cho cô gái thông minh xinh đẹp.

Gia đình chẳng cần có đàn ông vẫn sống tốt sau bao năm, có chăng lâu nay, chỉ là nơi ở vẫn vậy, còn người thì càng ngày càng lớn, cần có nhiều không gian riêng tư.

Ở thành phố Tây Đô này, tìm được một căn nhà thuê thì không khó nhưng để vừa tiết kiệm kinh tế, vừa tiện cho công việc cũng như đời sống thì khá là khó.

Đó là còn chưa nói đến, phải dành riêng nơi một riêng tư cho người đàn ông duy nhất trong nhà, còn dành thêm một chỗ cho Vương Thiên Lạc thực hành đời sống tâm linh của mình, nơi để nó thiền định trong thoát tục và lánh xa nữ giới.
...

Đã 2 năm, từ ngày chuyển đến nơi ở mới, cũng là khoảng thời gian Vương Thiên Lạc dừng việc học để đi tìm cầu học đạo.

Mới hai ngày trước, cả nhà hay tin Vương Thiên Lạc sắp quay về, ai nấy đều vui mừng khôn xiết.

Bốn người phụ nữ ở nhà háo hức, dọn dẹp, sửa sang căn gác trống, đây cũng sẽ là nơi ở của cậu trai quý tử, cậu trai độc nhất của gia đình trở về.

Hai năm qua, chỉ nhận được vài dòng tin nhắn, đôi khi là những cuộc gọi chẳng kéo dài bao lâu, chỉ bấy nhiêu cũng đủ cho cả nhà yên tâm về cuộc hành trình đầu đời đó của Vương Thiên Lạc.

Có lẽ vì nó là một đứa con trai thông minh và có tướng số của một bậc thánh nhân, chỉ với cái cách mang thai đầy bí ẩn của La Mỹ Dung cũng đủ để cả nhà này kính nể thập phần trước Vương Thiên Lạc.
Nói về bốn người phụ nữ ở nhà, thì mỗi người có nét đẹp kha khá khác nhau, dù cho là chị em ruột thịt nhưng có lẽ điểm giống nhau nhất chính là mái tóc đen dài óng mượt.

La Mỹ Xuyên với đôi mắt buồn, gương mặt xinh đẹp dịu dàng, duyên dáng. Nụ cười hiền lành, thân thiện, như một người mẹ luôn sẵn lòng bao dung và vị tha cho những lầm lỗi của những đứa con của mình.

Đứng trước La Mỹ Xuyên, luôn mang đến sự ấm áp, hiền từ và sự chở che khó mà diễn tả, nét đẹp của nàng có thể ví như "huệ chất lan tâm".

Mẹ nó La Mỹ Dung, thì có ánh mắt kiên nghị mà kiêu sa, gương mặt trái xoan, làn da trắng hồng, đôi môi như hoa đào hé mở cùng giọng nói dịu dàng đằm thắm.

Dáng người hơi gầy nhưng vô cùng cân đối và đầy đặn, nét thanh xuân của nàng cứ như chẳng hề lay động một chút nào suốt bao năm qua.
Vẻ đẹp này luôn được chú ý bởi cánh mày râu, lượn lờ xung quanh chẳng khác nào những cái ra-đa dò tìm định vị, hòng được một lần đút khúc thịt nóng hổi của mình vào trong.

Còn về nàng út La Mỹ Trinh, người có chiều cao có thể nói là tương đồng với chị cả, nhưng nhỉnh hơn đôi chút và tất nhiên với chiều cao 1m68 thì La Mỹ Dung là người cao nhất nhà, kể cả Vương Thiên Lạc.

La Mỹ Trinh mang sắc đẹp thông minh, hoạt bát, là một hoa khôi trong suốt những năm nàng bước chân vào trường Y, nàng cũng là tâm điểm sự chú ý của những kẻ mơ mộng ngoài kia, vừa đẹp vừa học giỏi khiến bao bạn nữ ghen tị hòng được sánh kịp.

Đôi mắt long lanh, cũng rất mau nước mắt, dù mang nét đẹp thông minh nhưng nàng có thể nói, được ví von như "liễu yếu đào tơ", chỉ nhìn thấy một giọt máu thì nàng đã sợ đến xanh tái cả mặt, ấy vậy nàng ta lại là một bác sĩ, một công việc phải thường xuyên đối mặt với máu dù ít nhiều.
Người con gái cuối cùng trong gia đình là bé Dâu, Vương Tổ Hiền, người ta thường nói,

"Cái tên nói lên tất cả"

Có thể sau này thì chẳng biết thế nào, nhưng hiện tại, chỉ ở lứa tuổi 16 mà Vương Tổ Hiền đã đột phá với chiều cao 1m60, tuy không hẳn là cao nhất nhà nhưng ít ra cũng cao hơn được mẹ và dì Út.

Đôi mắt to tròn, hay chớp chớp đáng yêu, là một thiếu nữ độ tuổi xuân thì khiến bao chàng thư sinh từ nhỏ đến lớn trong trường rung động.

Tuy nhỏ nhất nhà nhưng nét lanh lợi, đanh đá của Vương Tổ Hiền thì ít ai sánh được.

Ở lứa tuổi 16 nhưng bảng chiến công "đấm vỡ mồm" bọn vô học, bọn yêu râu xanh của nàng đã lên tới hàng chục, nhiều bạn học còn ví von nàng nên về đổi tên thành Ngô Quân Như, vì độ máu chiến chẳng khác nào "Thập Tam Muội".

Chẳng biết là may mắn hay cuộc đời trớ trêu, Vương Thiên Lạc được sống cùng với bốn người con gái mà có thể nói như "tứ đại mỹ nhân", còn nó thì một lòng chay tịnh và bỏ nhà đi tìm cầu học đạo.
Truyện được sáng tác bởi: Tích Liên Tiên Sinh. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.