Lời Nguyền Dâm Dục

Chương 1.2: Khởi đầu

Hôm nay là thứ bảy, trời cũng đã sập tối và còn chuẩn bị đón một cơn mưa lớn khi trời kéo mây đen kín, còn 2 ngày nữa là Vương Thiên Lạc trở về, cả nhà quyết định sẽ tạo bất ngờ cho nó, La Mỹ Trinh đã lên một kế hoạch để chào đón người cháu xa nhà của mình bấy lâu.

Bốn người con gái ngồi quây quần bên nhau ở gian bếp, La Mỹ Trinh vui vẻ nói:

- Em nghĩ chúng ta cần tạo bất ngờ cho Lạc Lạc?

La Mỹ Dung tay ghi ghi chép chép tờ giấy đặt trên bàn ăn, cười nhẹ, đáp:

- Chị nghĩ, ông sư con, nó không thích chúng ta làm quá lên đâu!

- Có gì đâu mà quá đâu chứ, chỉ là chúng ta trang trí, bày biện như những lần mừng sinh nhật trước thôi mà!

Chị cả La Mỹ Xuyên đang ngồi khâu lại chiếc quần "tà lỏn" duy nhất của Vương Thiên Lạc còn sót lại, cười hiền từ nói:

- Chị nghĩ cũng đúng, dù gì đã 2 năm rồi, sinh nhật thằng bé cũng mới qua chưa lâu, thôi thì chúng ta gom lại làm một lượt, nhìn nè, nó có cái quần rách mà chị bỏ trong tủ lâu nay, giờ mới thấy.

Vương Tổ Hiền nghe nói đến tiệc tùng liền khoái chí, đập bàn cười lớn:

- Đúng đúng, mẹ nói chí phải, con cóc ghẻ đó còn chưa biết chúng ta đã dọn đến nhà mới đâu, coi như mình ăn tân gia luôn!

La Mỹ Xuyên lắc nhẹ đầu, cười ôn tồn nói:

- Cái con bé này, sao cứ kêu anh bây là cóc ghẻ thế, bỏ ngay nghe chưa?

Con bé nhướng nhướng chân mày, đáp:

- Ủa mẹ là chị hay má Dung là chị nhỉ, cóc ghẻ thì nói cóc ghẻ, ủa mà hắn có ghẻ thật mà, mặc bao năm có mỗi cái quần, không bị ghẻ mới lạ á!

Cả nhà cười phá lên vì sự hồn nhiên đến vô duyên của con bé.

La Mỹ Trinh ngồi bấm bấm điện thoại, nói hùa:

- Bộ xem thấy người ta cởi truồng rồi sao hay dạ bé Dâu?

- Xời, nhà này con còn chưa thấy của ai đâu chứ, ý mà còn chưa thấy của con cóc ghẻ kia bây giờ thế nào, có thay đổi gì không nhỉ?

- Cái con bé này, nói năng lung tung gì đó!

La Mỹ Xuyên lắc đầu bất lực, nhưng nghe con gái mình nói thế, lòng nàng có chút tương tư về đứa cháu xa nhà lâu nay của mình.

Một đứa cháu như "của trên trời rơi xuống", cứ thế, cả nhà đã đi cùng nhau cả quãng đường dài. Nhìn Vương Thiên Lạc biết nói bập bẹ, đi lững thững những bước chân đầu đời, nếu La Mỹ Dung là mẹ đẻ, thì La Mỹ Xuyên nàng tự xem mình như một người cha của nó.

Đã hai năm rồi, đứa cháu cũng như đứa con hờ này, nàng chưa nhìn thấy lại gương mặt của nó. Lòng nàng bâng khuâng xao xuyến, không khỏi thổn thức những ngày chăm sóc Vương Thiên Lạc, nàng thực sự rất nhớ nhung cậu quý tử của gia đình.

Nàng ngồi hơi trầm tư, bầu không khí bỗng lắng đọng, hầu như mọi người đều đang nghĩ về Vương Thiên Lạc, một người đàn ông duy nhất trong gia đình mà mọi người đều yêu quý.

La Mỹ Trinh cắt ngang dòng hồi ức của mọi người, nàng vỗ tay nói:

- Coi nào, cả nhà chúng ta sao thế, phải vui mừng lên chớ, tự dưng nhìn ai cũng muốn sắp khóc thế hả?

- Đúng, đúng, Út nói đúng đó, có cóc ghẻ về, nhà ta lại thêm một người giúp việc nhà tiếp con...hi...hi...!

La Mỹ Xuyên thở dài, nói:

- Con đừng gọi anh như thế nữa, không gọi bằng anh thì kêu là Lạc Lạc, mẹ còn nghe con nói thế nữa, mẹ phạt con đó nghe chưa?

- Dạ, con biết rồi, hức hức!

Vương Tổ Hiền từ hí ha hí hửng, chuyển sang buồn so, ngồi ủ rũ, khóc thút thít.

Đến trường là chị cả còn ở nhà là bé con, có thể nói Vương Tổ Hiền không sợ bố con thằng nào nếu bước khỏi cửa, ấy nhưng ở nhà, con bé chỉ là một con cún ngoan ngoãn.

Từ nhỏ đến giờ, con bé vâng lời mẹ nó như lệnh của ông trời khiển thiên lôi, sai đâu đánh đó, chẳng dám làm trái ý, một lòng vâng dạ phục tùng, điều này lại hoàn toàn ngược lại với Vương Thiên Lạc.
Miệng Vương Thiên Lạc lúc nào cũng "dạ dạ vâng vâng" nhưng chỉ vâng dạ lấy lệ, rồi làm hay không cũng tùy vào sở thích.

"Dạy con từ thuở còn thơ"

Có lẽ phần vì lý do Vương Thiên Lạc đến với cuộc đời này nhiều ẩn số, nên nó cũng được xem như "ông trời con" của gia đình, luôn được ăn trên ngồi trước, luôn được làm mọi việc theo ý mình, có chăng những khi tuổi ấu thơ bị la rầy, nhưng nó chỉ dừng lại ở mức mắng yêu, đánh thương, còn Vương Tổ Hiền luôn phải chịu đựng đòn roi, dù con bé là một đứa bé gái luôn cần được nâng niu.

Thấy không khí lại căng thẳng, La Mỹ Trinh tiếp tục đổi chủ đề, nàng đề xuất ý kiến:

- Em nghĩ như vầy, nếu chị ba không chịu bày tiệc, vậy chúng ta đi du lịch đi, ý mọi người thế nào?

- Cũng hay đó Út, con cũng chưa đến ngày thi, bung lụa thôi nào!
Như một cái bánh tráng, Vương Tổ Hiền đang ngồi ủ rũ khóc thì bật dậy, đứng vỗ tay "bẹp...bẹp".

La Mỹ Dung lúc này mới gật đầu tán thành:

- Cũng hay đó, chúng ta đón Lạc Lạc, rồi dẫn nó đi du lịch, đã lâu lắm rồi nhà chúng ta chưa có đi đâu chơi cả, đúng không chị hai!

La Mỹ Xuyên cũng gật đầu đồng ý:

- Cũng gần 10 năm rồi chứ ít gì, cứ vùi đầu vào công việc, có lẽ đã đến lúc gia đình chúng ta hưởng thụ cuộc sống chứ nhỉ!

Bé Dâu nhảy cẫng lên, hai cái vú hơi rung rinh, to gần bằng quả cam mật dưới lớp áo yếm mỏng, La Mỹ Xuyên thấy thế, lắc đầu nói:

- Con bé này, mai mốt có anh ở nhà, nhớ mặc áo cho đàng hoàng, đừng có mà chỉ mặc mỗi áo lót với cái quần sịp như thế!

Bé Dâu bĩu môi, mắt chớp chớp, trả treo:

- Mẹ ơi, nhà đâu chỉ có mỗi mình con, hay là do con nhỏ nhất nên bị "body samsung" đây!
Cả nhà lại cười rộ lên, mặt La Mỹ Xuyên là đỏ nhất, cũng phải, vì bốn người phụ nữ trong nhà này chỉ có mỗi bé Dâu mặc đồ lót, còn cả ba chị em đều thả rông khi ở nhà và ngực lớn nhất lại chính là nàng, người chị cả lớn nhất nhà cũng là vú to bự nhất.

Một chút so sánh giữa bốn nữ nhân trong nhà, vú nhỏ nhất tất nhiên là bé Dâu, sau đó đến dì Út, độ to của vú dường như tỉ lệ thuận theo tuổi tác trong nhà.

Xét về mông, La Mỹ Trinh có cặp mông quyến rũ và căng phồng nhất, kế đến là chị cả, còn La Mỹ Dung thì nó cứ gọi là "đủ ăn đủ mặc", chẳng thiếu cũng chẳng thừa.

Thua thiệt và bé nhỏ nhất chỉ là bé Dâu, Vương Tổ Hiền, thế nhưng con bé chỉ mới 15 tuổi, còn chưa dậy thì hoàn toàn, nên vẫn còn có tương lai đáng mong chờ.

Thế là từ dự định mở tiệc chuyển sang đi du lịch, La Mỹ Trinh một bác sĩ tương lai cứ như một biên kịch với hàng tá kịch bản trong đầu, nàng nói:
- Giờ chúng ta sẽ cử đại diện một người đi đón Lạc Lạc, kế tiếp sẽ diện lý do đi đến nơi đã định, với suy nghĩ của nó, em nghĩ nhất định sẽ đòi về nhà cho xem, nên chúng ta cần phải bày ra một kế hoạch hoàn hảo!

- Chị không nghĩ thế, nếu là chị, chị sẽ nói thẳng ra luôn, với tính khí của nó, chị sợ nó giận lên, đổi ý tự bỏ về, vậy có phải công cóc sao?

Nghe La Mỹ Dung nói cũng có lý, chị cả gật gật đầu, nàng nói thêm:

- Đúng rồi, Lạc Lạc nó cũng không thích gần nữ giới, chị nghĩ, tốt nhất là cứ đãi tiệc đi, đợi ổn rồi, chúng ta đi du lịch cũng chả sao?

- Đừng mà, mẹ mới nói đi du lịch mà!

Bé Dâu chạy đến ôm chặt mẹ mình mà nũng nịu:

- Không chịu đâu, hu...hu, con muốn đi du lịch!

Từ giọng nói êm dịu, La Mỹ Xuyên gằn giọng:

- Giờ thế nào, con muốn đi thì tự mà đi!
Con bé hoảng lên, gật đầu lia lịa:

- Dạ...dạ, mẹ là nhất, con không thích đi nữa!

- Vậy chúng ta sẽ tổ chức buổi tiệc ấm cúng trong nhà thôi nhỉ?

La Mỹ Trinh bước đến cạnh bé Dâu, vuốt tóc con bé, cười tươi:

- Mẹ trêu con đó, giờ con muốn đi đâu du lịch nào?

Bé Dâu mới nhìn sang mẹ mình để kiểm chứng, La Mỹ Xuyên ôm bụng cười nắc nẻ:

- Có người tráo trở như bánh tráng nhỉ, ha ha ha!

- Mẹ này, chọc con nha!

Kính...Koong!!!

Chuông cửa bỗng reo lên, cả nhà ngơ ngác nhìn nhau, La Mỹ Xuyên mới hỏi:

- Hôm nay em có hẹn ai không bé ba?

- Dạ không chị, nay là thứ bảy mà chị!

Gia đình có thói quen đi siêu thị hoặc đi ăn tối ở ngoài vào chiều thứ bảy, vì thế trong tuần, chiều tối thứ bảy là ngày cả nhà "miễn tiếp khách". La Mỹ Xuyên quay sang nhìn bé Dâu.

- Mẹ đừng nhìn con chứ, mẹ thừa biết, đó giờ con có dẫn bạn về nhà đâu!
- Em cũng không, chị khỏi hỏi em nha!

Dì Út cũng liền xua tay khi ánh mắt của chị cả nhìn nàng, La Mỹ Xuyên hơi nhíu mày suy nghĩ, rồi nàng nói:

- Chị hôm nay cũng đâu có hẹn khách, thôi nào, đi ra xem là biết!

"Ăn có đôi, ngồi có tụ"

Cả nhà bốn người, cùng nhau đi ra phía nhà trước, bé Dâu luôn nhanh nhất, con bé chạy đến mở cửa cái roẹt, do bất ngờ về nhân vật bên ngoài, con bé lui lui ra sau, bất cẩn té bệt xuống đất.

La Mỹ Xuyên và dì Út chạy nhanh đến đỡ bé Dâu, La Mỹ Dung bước nhanh đến đứng chèn ngay cửa, ánh mắt bốn người đều nhìn ra cửa.

Một người đàn ông chẳng rõ tuổi tác, đứng sừng sững trước cửa, hắn vận trên mình bộ đồ lam màu nâu nhạt đã nhạt màu cũng như rách rưới, dáng người cao tầm trên mét tám, da hơi ngăm đen, đầu đội chiếc nón lá cũng rách như cái nón lá của nàng, mỗi khi La Mỹ Xuyên hay đội lấy đồ mỗi khi trời mưa.
Tay hắn chống vào một cây gậy dài cỡ 2 mét, tay còn lại hắn cầm một túi vải đeo chéo màu nâu được chắp vá những mảnh vải vuông màu vàng nhạt, cũng rách rưới không kém với bộ đồ đang mặc, nếu cái nón lá tương phản với chiếc nón của La Mỹ Xuyên, thì chiếc túi này lại có phần giống với chiếc túi của La Mỹ Dung.

Chiếc túi vải màu nâu, nàng thường dùng đi viếng đình chùa, nó là kỷ niệm từ ngày sinh ra Vương Thiên Lạc, còn nhớ nàng đã khó khăn thế nào để tìm mua được chiếc túi có màu gần giống của mình, nàng còn cẩn thận thêu tên cả nhà lên túi, để tặng cho con ngày ra đi tìm cầu học đạo, cũng như một lời nhắc nhỡ, "gia đình luôn bên con".

Gương mặt hắn được bao phủ bởi râu và tóc, mái tóc dài đến vai, dài mà rối bời, bẩn thỉu, hàm râu dài đen ngòm nhưng cũng không thể che đậy được đôi môi xám xịt, nứt nẻ.
Người đàn ông bước lên một bước, tựa cây gậy vào người, hắn chìa bàn tay trước mặt, La Mỹ Dung vội lấy tay che mũi, lùi lại một bước.

Bốn cô nàng đều nhìn thấy bàn tay của hắn đầy mụt ghẻ chi chít, cứ như mụt cóc sắp bị vỡ mủ, cũng từ lúc hắn chìa tay ra, mọi người mới ý thức được có thứ mùi tanh hôi đang lan tỏa.

Bỗng nhiên đôi mắt hắn hơi đỏ, giàn giụa ra những giọt nước mắt, hắn cứ nhìn chằm chằm vào La Mỹ Dung, miệng mấp mé muốn nói gì đó.

Rầm...! Rầm...! Rầm...!

Á...!!!!

Trời bỗng nổi cơn giông, sấm chớp ì đùng, ánh sáng từ vệt sét khiến mọi người thất kinh mà thét lớn, gương mặt của hắn và cả ở cổ cũng nổi đầy mụt cóc, to có nhỏ có, hòa cùng ánh mắt đỏ ngâu kia, trông hắn chẳng khác nào một tên quái vật dị hợm bẩn thỉu.
Truyện được sáng tác bởi: Tích Liên Tiên Sinh. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.