Bánh Ngọt Mình Anh Hưởng

Chương 8: Quay lại công trình

"Cái quán karaoke này mới khai trương nên cũng đông ghê ta." Thiên Ân thầm nghĩ, anh đang nắm tay người yêu đi vô mà bao cặp mắt nhìn soi mói, mà cũng phải, hôm nay người yêu của anh trang điểm lộng lẫy thiệt, đi với nàng mà anh thấy hãnh diện vãi. Trinh tối nay mặc chiếc váy đỏ ôm sát thân hình gợi cảm, cái váy khoét sâu nơi phần ngực vun đầy, mép váy chỉ phủ qua mông một chút, mông nàng đầy đặn nhô ra như mời gọi, gương mặt trắng sáng kèm với đôi môi son đỏ trông nàng thật kiều diễm, quý phái. Ân đoán mấy thằng cha kia nhìn người yêu của anh và nứng côn thịt lắm đây.

Sinh nhật của bạn Ân thật đông người, không biết gã lôi đâu ra mà lắm bạn thế không biết, cái phòng karaoke chật kín với tầm khoảng ba mươi người. Ân và người yêu bước vô lựa chỗ ngồi xuống, anh liếc nhanh thấy nhiều cặp mắt đang chăm chú vào người yêu của anh, Trinh của anh hôm nay thật nổi bật, làm mấy cô gái kia có vẻ e thẹn vì nhan sắc không bằng và anh lại được dịp hãnh diện, hò hét inh ỏi, điếc tai vì mấy bài nhạc sàn, Ân ra ngoài châm điếu thuốc hút sẵn để màng nhĩ nó nghỉ ngơi xíu. Lát sau thấy người yêu chạy ra nghe điện thoại, xong rồi nàng lại chỗ ban công đứng nói chuyện với anh.

Ân mỉm cười: "Đêm nay em đẹp quá!"

"Hì, thiệt không anh?" Nàng thoáng đỏ mặt, có lẽ do nãy uống vài ly bia.

Ân: "Nhìn em thật khó lòng kiềm chế, chỉ muốn đè em ra thôi."

Nàng: "Nè, không được đâu nha, đây là chỗ công cộng nghe chưa."

Nếu mà giờ đang ở nhà thì nàng chết với Ân rồi, nhìn mông vú nàng to tròn ẩn hiện sau lớp váy đỏ, cơn nứng trong anh dâng lên. Ngó qua ngó lại thấy hành lang này cũng vắng vẻ, vì chỗ anh đang đứng là cuối hành lang của tầng ba. Thấy như vậy nên anh bạo dạn với suy nghĩ là làm tình nhanh ngay chỗ này, chỉ cần năm phút thôi là đủ với con nứng hiện giờ trong người tôi rồi. Kéo nàng vô góc khuất hành lang, nép người phía sau cột nhà và mấy cây dừa cảnh. Ân thì thầm: "Mình làm nhanh nghen em."

Trinh hơi hoảng: "Đừng anh ơi, nguy hiểm lắm."

Ân: "Nhanh lắm em, không ai thấy đâu."

Không đợi nàng nói thêm gì nữa, anh thọc tay thẳng vô lỗ âm đạo nàng mà móc mà khều, tay còn lại xoa bóp vú rồi bóp mông. Xoay lưng nàng lại, kéo chiếc váy lên, vạch mép quần lót ra, Ân cắm côn thịt nóng bỏng rỉ nước của mình vào lỗ thịt của nàng. Trinh rên lên một cách gượng gạo, vì sợ có người lên nên Ân nhấp điên cuồng cho mau ra. Nàng oằn người vì sự mạnh bạo đó của anh, chẳng mấy chốc thì âm đạo nàng cũng sũng nước, nàng đã lên đỉnh. Lớp thịt non trong âm đạo giật giật co bóp côn thịt của anh, Ân sung sướng xuất tinh ào ạt vô âm đạo nàng.

Thật khoan khoái, Ân và người yêu vội vàng chỉnh trang phục lại, hai mắt nhìn nhau cười mãn nguyện, xong xuôi hai đứa vô lại phòng hát, được hát, được chịch gái, được uống bia. Cảm giác thật sung sướng.

...

Những ngày cuối tuần rồi cũng trôi qua, Thiên Ân về lại công trình với hình bóng của chị Trâm. Gương mặt chị làm tim anh thổn thức, lẽ nào anh yêu chị rồi sao??? Anh không xác định được tình cảm đó một cách rõ ràng, chỉ biết là bản thân muốn gần gũi chị nhiều hơn. Muốn gặp chị nhưng làm sao để gặp đây. Phải có lý do. Đúng, mọi thứ đều luôn có lý do, và giờ thì phải nghĩ ra lý do, ôi cái con mẹ nó lý với do. Châm điếu thuốc rồi chìm vào suy tính. À, ra rồi. Cầm smartphone lên dò số chị trong danh bạ, Ân bấm call, giây lát sau, giọng chị ở đầu dây bên kia cất lên: "Ân hả? Sao em?"

Ân: "À, chị đi chợ chưa?"

Chị Trâm: "Sáng giờ chị bận nên chưa đi."

Ân: "Vậy thôi chị đừng đi, em đang có việc gần chợ, để em mua mấy thứ về nấu đãi chị được không?"

Chị: "Thôi, mất công vậy làm gì cho mệt em, chị tự lo được mà."

Ân: "Em chỉ muốn nấu đãi chị để cảm ơn bữa cơm hôm bữa thôi. Với lại bữa giờ ăn ngoài quán ngán quá, muốn nấu ăn một bữa."

Chị: "Ừ thôi cũng được. Chị ở nhà bắt nồi cơm lên trước."

Ân: "Dạ."

Cúp máy, anh cười thầm trong lòng: "Hehe, lý do chỉ đơn giản thế thôi." Rồi Ân phi ngựa chiến ra chợ mua vài thứ về nấu lẩu, xong xuôi vọt về nhà chị, lòng khấp khởi dâng trào. Tới nơi thì thấy chị đang quét nhà.

Chị ngạc nhiên: "Nhanh thế em?"

Ân cười tươi rói: "Con trai mà, lúc nào chả nhanh – gọn – lẹ."

Rồi Ân với chị Trâm xúm vào xử lý đống đồ ăn, hôm nay anh làm bếp chính. Trình độ nấu ăn của anh cũng không đến nỗi tệ, vì thời sinh viên hay nấu ăn mà. Chị ăn mà cũng tấm tắc khen ngon, làm anh hài lòng.
Ân: "Chồng chị đâu sao em không thấy nhỉ?"

Chị: "Chồng chị làm ở ngoài binh đoàn, khoảng một tuần mới về một lần."

Ân: "Èo, thế thì chị ở nhà buồn lắm nhỉ?"

Chị: "Thì cũng cũng quen rồi em, dạo này tình hình cũng có vẻ căng nên ảnh cũng ít về, phải trực thường xuyên ở đơn vị."

Ân: "Uhm, dạo này xem thời sự thấy cũng nhiều vấn đề xã hội phức tạp quá."

Ăn uống xong, Ân với chị ngồi xem TV, chắc ăn lẩu nhiều nên anh mắc tiểu quá: "Nhà vệ sinh ở đâu vậy chị?"

Chị: "Em xuống dưới rẽ trái là thấy."

Anh phi vô xả cơn bí bách trong người, nhìn quanh nhà vệ sinh xem thử có đồ lót của chị không, chỉ thấy mấy cái quần dài với áo bẩn treo trên tường. Lại gần vạch ra xem thử thì thấy cái quần lót tím nằm bên trong chiếc quần đùi jean. Nhẹ nhàng lấy ra cầm trên tay, cảm giác thật đã, đưa lên mũi hít một hơi ngay đũng quần lót, cảm giác hôm trước hôn trộm mông chị hiện về, côn thịt anh cương cứng, giây phút mơ mộng không được lâu, vì sợ chị nghi ngờ, lấy smartphone chụp cái quần lót chị rồi trả về vị trí cũ.
Truyện được sáng tác bởi: Brandy Tran. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.