Hoàng Dung: Từ Mẹ Thành Vợ Dâm

Chương 52(Free): Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân. (Phần 1)

Hoàng Dung khoảng bốn mươi, Quách Phá Lỗ thì hai mươi, Quách Phù và Quách Phá Lỗ chỉ hơn kém nhau mấy tuổi.

Tình tiết tiến triển hơi chậm, mấy chương đầu tình tiết hơi buồn tẻ vô vị. Nhưng bạn đọc hãy kiên nhẫn một chút, những chương sau tình tiết về hai mẹ con mới thực sự bắt đầu.

-----------------------------------------------------

Bình minh đã lên tự lúc nào, xuyên thấu qua cửa gỗ chiếu lên khuôn mặt tuấn tú của Quách Phá Lỗ. Bị ánh sáng chiếu thẳng vào mắt, hắn nhắm chặt đôi mi rồi chậm rãi mở hai mắt ra một cách lười biếng và khó nhọc.

Vừa đứng dậy, một trận đau nhức mệt mỏi xông lên đầu, đầu đau như muốn nứt. Hắn khó nhọc ngồi dậy bất động, một đôi tay giữ chặt cầm lấy mép giường. Tối hôm qua uống quá độ, mới xảy ra tình huống như thế. Quách Phá Lỗ ngồi tĩnh tâm hơn nửa canh giờ, thân thể không khỏe mới có chút giảm bớt.

Tối hôm qua hắn uống rượu nhiều như uống nước lã, bây giờ tỉnh dậy nhất thời cảm thấy miệng lưỡi cứ đắng khô. Đứng dậy tiến đến bàn rót chén trà uống, trong đầu truyền đến một cơn đau dữ dội, mơ mơ màng màng nhớ lại vụ việc của đêm hôm trước.

"May mà Miêu huynh khuyên can đúng lúc, nếu không ta không còn mặt mũi nào đi gặp cha mẹ!"

Quách Phá Lỗ nghĩ kĩ đến "Tối hôm qua là hắn đưa mình trở về, tại sao bây giờ lại không thấy hắn đâu rồi?"

Quan sát cả bốn phía một lượt, đứng dậy xuống lầu tìm người thử xem nhưng cũng không phát hiện tung tích của hắn.

Hắn ăn một chút cháo, sau đó liền đi xuống phố, chạy đi tìm hai người bạn hôm qua gặp được. Hai bên đường phố thỉnh thoảng nhìn thấy vài người ngồi xổm, dơ cái bát ra xin ăn, trông bộ dạng đói khát tả tơi đến đáng thương, khiến cho hắn nhìn đến cũng không khỏi thấy khó chịu.

Nghĩ đến mẹ mình là bang chủ Cái bang, Quách Phá Lỗ lấy ra trên người vài đồng tiền lẻ, đặt lên bát của người ăn xin, cái chén nát tả tơi y như chủ nhân của chúng. Không phải là hắn không muốn cho thêm mà vì ở xung quanh quá đông, chia đều cho mỗi người một ít sẽ hay hơn.

Lúc khăn gói rời khỏi nhà hắn đem theo mấy chục lượng bạc, đi qua một chặng đường cũng hao tốn không ít. Nhưng Quách Phá Lỗ cảm thấy không hiểu là tại sao trong túi lại thiếu mất ba lượng bạc. Không thể là rớt hoặc là bị trộm được, rốt cuộc ba lượng làm thế nào không cánh mà bay, nghĩ mãi thật không ra.

Tạm thời để chuyện đó qua một bên, ánh mắt của hắn thỉnh thoảng nhìn về hướng hai bên dòng người qua lại, hắn muốn tìm đến Miêu Cộng Dung và Hồ Thanh. Trong lúc lơ đãng, bị người kia đụng phải.

Bên tai truyền đến một tiếng nói nhẹ nhàng "Thứ lỗi" nhìn lại, thấy một người mặc xiêm y lục nhạt cho rằng đó là một mỹ nhân, thần sắc kích động, không ngừng quay đầu vội vã đi về phía trước đuổi theo cái người đó. Quách Phá Lỗ kinh hãi thoáng nhìn, nhìn ra đúng là một tuyệt sắc giai nhân.

Không bao lâu, ở phía sau xuất hiện vài người chạy theo. Thở hồng hộc tại đuổi theo.

Bọn họ giống như thấy được mục tiêu trong miệng hô lớn: "Kia kìa, mau đuổi theo, đừng làm cho chạy thoát, lão gia mà trách tội xuống dưới, ai cũng sẽ phải chết."

Vừa nói vừa chạy, phía sau hai người nghe đến lão gia, thân mình run lên, trong mắt hiện lên tia sợ hãi càng ra sức đuổi theo nhanh hơn.

Phía trước người kia vẻ mặt càng thêm hoảng loạn, ánh mắt nhìn theo người đang đuổi phía sau, bước chân càng thêm dồn dập, nhanh nhẹn. Nàng không nhìn thấy, ngay phía trước đang có một chiếc xe ngựa chạy tới gấp rút
Quách Phá Lỗ thấy tình hình như vậy, chạy gấp tới phía trước. Thân thủ kéo cô nương kia lại, một chân đứng không vững, tình huống nhất thời hơi bất ngờ nên ngã vào trong lòng của Quách Phá Lỗ. Cô gái kia trong miệng muốn quát lớn, phát hiện một chiếc xe ngựa đang chạy tới cấp tốc thì mới phát hiện ra sự tình. Nghĩ đến nếu như không có hắn kịp thời cản lại thì e là đã bị xe ngựa kia ủi cho tiêu tan rồi.

Quách Phá Lỗ cẩn thận quan sát nữ nhân ở trong lòng. Hàng chân mày lá liễu, khuôn mặt trái xoan, hai má hồng đào, đặc biệt đôi môi mềm mại hồng như hoa anh đào, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, giống như vừa giận mà vừa vui, trợn ngược mắt nhìn Quách Phá Lỗ. Mặc dù khuôn mặt không có tí phấn trang điểm, xiêm y vải thô. Nhưng trên người vẫn dễ dàng nét đẫy đà của một nữ nhi, nhất là cặp mông và vú đều cao vút lộ ra nét mê người.
Vừa rồi đang tẩu thoát lại vô tình ngã vào lòng một nam tử xa lạ. Cô nương kia trên mặt đỏ ửng, lông mi khẽ run run, cái miệng nhỏ nhắn hơi thở hổn hển, tim đập một cách dồn dập, có mấy lọn tóc dính một ít mồ hôi ướt nhẹp dính trên trán, tăng thêm ba phần kiều mỵ.

"Thấy qua nhiều tiểu cô nương như vậy, mẫu thân hắn cũng là đệ nhất mỹ nữ võ lâm. So sánh với mẫu thân hắn, thực sự là hai người đều cô cùng xinh đẹp quyến rũ y như nhau".

Trong lòng cảm nhận được ánh mắt nóng rực của nam tử, sắc mặt của cô gái càng thêm thẹn thùng đỏ bừng, cô gái nhẹ giọng nói: "Công tử, có thể đỡ ta đứng dậy được không?"

"Tiểu tử có lỗi, mạo phạm tới cô nương rồi, thành thật xin lỗi" Quách Phá Lỗ đứng dậy hỏi nàng "cô nương có sao không?"

"Đa tạ công tử đã ra tay cứu giúp, ta vô cùng cảm kích."
Rốt cuộc nên xưng hô như thế nào với đối phương, xưng hô là cô nương thì có phần hơi lỗ mãng, dù gì trông nàng cũng có phần hơi cá tính, chắc cũng là người của võ lâm, thật không biết cách phải xưng hô thế nào cho phải.

Truyện được dịch bởi: ۞Bạo Phong Long۞. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.