Bạn Học Của Tôi

Chương 55: Tỉnh dậy

Sáng hôm sau thì tui cũng tỉnh dậy , tui ngồi dậy với thân thể mệt mỏi , mới thức dậy nhìn chỗ này xa lạ quá rồi ngồi một lúc mới hoảng hồn là mình đang ở bệnh viện , tui cũng tò mò lấy tay chạm thử vào vết thương coi có đau không .

- ui đauuu - tui kêu lên

Nhìn bên cạnh thì thấy thằng Sơn đang còn nằm dựa bàn ngủ , tui lấy tay xoa đầu nó rồi thơm lên má nó một cái rồi cố lấy cái ly nước uống . Với một hồi lỡ làm rơi đồ xuống dưới làm cho thằng Sơn tỉnh giất luôn , nó vui mừng nhìn tui khi thấy tui tỉnh .

- bạn cuối cùng cũng tỉnh rồi , vui quá - nó vui mừng nói

- mà tui nằm đây bao nhiêu ngày rồi

- tầm gần 3 ngày rồi á , mấy bữa bạn hôn mê á , mẹ bạn với bọn tui lo lắng cho bạn lắm luôn

- à mà mẹ tui đâu

- tối hôm qua mẹ bạn có việc bận nên phải về , tui qua đây chăm sóc hộ mẹ bạn nè

- vậy cảm ơn nha

- mà còn đau không vậy ?

- còn đau lắm , mà từ từ cũng khỏi thui à

- vậy nằm đây xíu nha , tui đi kêu bác sĩ qua đây

- ok , bạn đi đi

Nó chạy ra khỏi phòng , một lúc sau thì nó dẫn bác sĩ tới xem tui như thế nào , xem một lúc thì bác sĩ bảo tui vẫn còn đang bình phục , chỉ cần chăm sóc là có thể ra viện được rồi . Sau đó nó đi ra ngoài bệnh viện mua bánh với sữa cho tui, tầm 10 phút thì nó cũng mua về xong , đang ăn một lúc thì Tuyền với Hiền đến thăm , thấy tui tỉnh như vầy thi hai bạn ấy vui lắm .

- mày có bị gì nặng lắm không? - Tuyền hỏi

- không , chỉ bị đau ở bụng xíu thui à - tui nói

- vậy cũng đỡ rồi , tầm 2-3 bữa nữa là đi học lại bình thường được rồi - Hiền nói

- mà Như , bạn ấy sao rồi ?

- mày giờ còn nhắc đến con nhỏ đó nữa , nó hại mày giờ mày lại quan tâm hỏi nó , nó giờ bị nhà trường bắt lập biên bản rồi chuẩn bị đuổi ra khỏi trường thì phải á - Hiền nói

Dù Như hại tui nhưng mà tui biết lí do bạn ấy làm vậy cũng vì yêu thằng Đức Anh quá , có khi hại tui xong thì bạn ấy cũng hối hận nhưng đã quá muộn rồi .

Bốn đứa ngồi đó nói chuyện đến trưa thì Tuyền,Hiền và Sơn cũng phải đi học , để tui ngồi một mình ở đó , chán quá nên tui đi ngủ cho qua thời gian . Mẹ tui buổi chiều cũng chạy đến thăm tui , thấy tui ngủ mà mẹ tui hiểu lầm tui còn hôn mê chưa tỉnh nên vẫn ngồi rầu ở đó canh tui . Tui nghe thấy tiếng động thì tỉnh dậy , mẹ tui thấy tui tỉnh dậy thì vui mừng rớt nước mắt , ôm tui nhanh vào lòng rồi từ từ rơi nước mắt .

- con cuối cùng cũng tỉnh rồi , mẹ mừng quá - mẹ tui vui mừng mà khóc

- mẹ đừng khóc nữa , còn không sao đâu mà

- mẹ xin lỗi vì không bảo vệ được con mà để còn thành ra như thế này

- không sao đâu mà mẹ , con tự lo cho mình được mà , với lại con không trách mẹ đâu , con phải là người cảm ơn mẹ vì mẹ đã cực khổ nuôi con

Mẹ tui vẫn còn ôm tui và khóc , mẹ tui rất buồn vì không thể bảo vệ được tui , mẹ tui lo cho tui lắm nhưng mà do bận bịu công việc nên dành rất ít thời gian cho tui , người mẹ nào mà chẳng lo cho con cơ chứ .

- mẹ đừng khóc nữa , mẹ khóc vậy làm con buồn theo đó - tui nói

- được rồi , mẹ không khóc nữa , con nằm đây nha , mẹ đi mua cháo cho con ăn

- vâng , con cảm ơn mẹ

Sau đó mẹ tui lau nước mắt rồi đi , mẹ tui khổ như vầy cũng do cha của tui , hồi xưa lúc chưa sinh ra tui á thì mẹ tui là người yêu cha tui , nhưng sau này yêu nhau thì cha tui bắt đầu bia rượu , đã thế bà nội của tui (mẹ ruột của cha tui) còn hành hạ , chửi bới mẹ tui suốt ngày . Lúc mang bầu tui thì cha tui cũng chẳng chăm sóc mẹ tui gì , mẹ tui cứ mang bầu tui mà làm việc nhà , rồi bị đổ bệnh , cũng may mẹ tui cố gắng nên mới sinh ra tui nổi , bà ngoại tui (mẹ ruột của mẹ tui) thấy cha tui thật là một kẻ xấu xa nên quyết định cho mẹ tui qua chỗ bà ngoại tui ở . Mẹ tui cũng không muốn chịu khổ nữa nên ly thân với cha tui ( chưa ly hôn ) và tự mẹ tui nuôi tui với anh tui , do ở chỗ bà ngoại chật quá nên mẹ tui cố đi làm mua nhà rồi ba mẹ con ở riêng , nhưng lâu lâu vẫn thăm bà ngoại tui nha ( chương sau thì sẽ có chuyến thăm qua nhà bà ngoại của mình ) . Còn anh tui ở trọ riêng là do trường cấp ba xa quá , nên thuê trọ gần đó cho tiện .
Tầm nửa tiếng sau thì mẹ tui mang cháo vô cho tui ăn , mẹ tui chu đáo đút cho tui ăn nữa dù tui lớn rồi . Sau khi ăn xong thì có người điện cho mẹ , rồi nghe máy xong mẹ tui dặn dò tui số thứ rồi chạy đi làm tiếp . Do chán quá nên tui đi nằm ngủ luôn , vừa ngủ được 15 phút thì thằng Sơn lại chạy vô , nó gây tiếng động làm cho tui tỉnh giất luôn , thấy nó vô tui vui mừng vì có người bên cạnh nói chuyện cho đỡ chán . Nó ngồi bên cạnh tui , hỏi thăm một số thứ rồi xoa đầu hung lên trán tui mấy cái , kì này mấy bạn biết có chuyện gì xảy ra khi mà tui ra viện không , đó là tui phải chăm sóc cậu nhỏ của nó lại để trả ơn cho nó đấy , chắc cùng tầm 2 tuần bọn tui cũng chưa làm chuyện ấy , do có nhiều việc xảy ra quá nên đâu có thời gian đâu mà làm . Đó là những điều tui nghĩ sau khi súc viện , thằng Sơn thấy tui đang nghĩ ngợi thì liền hỏi , tui cố nói cho qua chuyện rồi ngồi chơi với nó tiếp
Tới tối thì nó vẫn chưa ngủ , cứ để cho tui ngủ trước rồi một lúc sau ngủ thiếp trên người tui luôn .

Truyện được sáng tác bởi: Hello Mấy Bạn. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.