Tổng Giám Đốc Và Thư Ký

Chương 3

Mai Linh hoảng loạng quay lại, trông thấy giám đốc Lục Phong đang đứng trước bàn làm việc với một cây bút máy trong tay, và nhìn mình với một nụ cười trong mắt.

"Trời! Chắc là lúc mình bước vào, đúng lúc hắn cúi xuống nhặt bút, làm hại mình còn tưởng là ma!" Tâm trạng căng thẳng được thả lỏng đôi chút, Linh cúi đầu, ngượng ngùng giải thích:

"em tưởng rằng anh không có ở đây, em định quay về phòng lát nữa sẽ quay lại sau, nhưng cánh cửa này dù em có đẩy thế nào cũng không thể mở ra, em, em liền ... "

Lục Phong nhìn khuôn mặt ửng hồng vì xấu hổ, ý cười trong mắt càng sâu. Ngay khi thông báo cho cô vào phòng, hắn đã nấp dưới gầm bàn, chính là để nhìn thấy bộ dạng hoảng sợ của cô.

Lục Phong chậm rãi bước về phía trước, đến khi gần như chạm vào cô mới chịu dừng lại, nghiêng người đánh giá cô gái ở trước mặt mình.

Anh ta có mái tóc đen và óng ả, khuôn mặt mịn màng và hồng hào, hai đôi mắt to ngấn nước ẩn hiện sự xấu hổ dưới đôi lông mày cong cong, một đôi mũi nhỏ khẽ nhúc nhích, thậm chí đôi môi mỏng còn toát ra một tiếng thở dài thơm say.

Chỉ cần nhìn đôi mắt muốn chảy nước này thôi cũng đủ khiến người ta không thể rời đi, không khỏi tưởng tượng đôi mắt to gợn sóng thanh xuân khi nàng được sủng ái ở dưới hắn sẽ như thế nào.

"Tổng giám đốc, anh gọi tôi đến đây có chuyện gì ạ?” Linh hiển nhiên cảm thấy không thoải mái, đặc biệt là cặp mắt kia đang không ngừng nhắm vào ngực cô khiến cô cảm thấy rất bất an. Cô lờ mờ cảm thấy trong đôi mắt kia dường như có một tia dục vọng, cô không khỏi hoảng sợ, lùi về phía sau một bước, nhưng hắn cũng tiến lên một bước, sau lưng cô chính cánh cửa đóng chặt, cô đã không có đường lui.

Cạnh cánh cửa lạnh lẽo, Qiaoyin nhớ đến lời khuyên của đồng nghiệp, cô biết mình đã gặp phải điều mà nhân viên văn phòng lo lắng nhất - bị sếp quấy rối.

"Chính mình dại khờ vui mừng vì được đánh giá cao, cho làm thư kí mà tung tăng như chim sẻ, thật sự rất buồn cười. Hóa ra cái gọi là thăng chức chính là một cái cạm bẫy. Thế nhưng anh ta cũng không cần phải vội vàng như vậy chứ! Mình vừa mới dọn tới đây, hừm ” Linh ngẩng đầu lên, thở phì phò và trừng mắt với tên giám đốc biến thái trước mặt.

Nhưng Lục Phong dường như không quan tâm chút nào, thân thể hắn nghiêng về phía trước, khoác tay lên cửa. Cao 1m8, dáng người rắn chắc ôm chặt lấy cô ở ngoài cửa, hai mắt càng tàn ngập ác ý nghênh tiếp ánh mắt của cô.

Nhìn thấy khuôn mặt hắn hướng về phía mình càng lúc càn gần, hơi thở nam tính nóng bỏng phả trên mặt, Linh không khỏi đỏ mặt quay mặt sang một bên, cơn tức giận nguyên bản từ lâu đã bị thay thế bằng hoảng sợ và ngượng ngùng.

Những thay đổi này của Linh lọt vào mắt Lục Phong không chút sơ sót, hắn càng liều lĩnh hơn, ghé mặt vào tai cô, nhẹ giọng hỏi: “Cô là thư ký mới phải không?”

“Vâng, đúng vậy, thưa tổng giám đốc, tôi, tôi tên Hà Mai Linh.” Mai Linh rụt rè đáp.

“Cô là thư ký thơm nhất mà tôi từng thấy. Là mùi hương cơ thể hay là cô dùng nước hoa?” Lục Phong hít sâu một hơi, rồi từ từ thở ra bên tai cô.

“Đừng, đừng như vậy, Tổng giám đốc, anh gọi tôi đến đây có chuyện gì không?” Hơi thở nóng rực phải vào mặt khiến cô không chịu được mà rùng mình một vái, cô lúc này vừa buồn nôn vừa có chút ngứa ngáy, khó chịu.

"Trả lời câu hỏi của tôi! Nếu không, tôi sẽ cắn đứt lỗ tai của cô." Lục Phong cắn nhẹ vành tai trắng như ngọc như pha lê, làm ra vẻ mặt hung dữ làm cô sợ hãi.
“A!” Mặc dù là một vết cắn nhẹ, thêd nhưng cũng làm cho Linh không khỏi kêu lên một cái. Cô giãy dụa thân thể cố gắng muốn thoát khỏi tên tổng giám đốc biến thái này, thế nhưng hắn cứ như ngọn núi lớn khiến cô không thể lay chuyển.

"Không cần phí sức, ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của tôi đi! Chà, căn phòng này sử dụng thiết bị cách âm của Đức, cho dù Pavarotti ở chỗ này hô to, người ở bên ngoài cũng không thể nghe thấy. Nếu cô thích có thể thử!"

“Là nước hoa, bây giờ anh có thể để em đi chưa?” Cô đã từ bỏ ý định hét lên, dựa vào cửa yếu ớt nói.

"Thảo nào thơm quá! Em xịt ở đâu vậy?" Lục Phong tiếp tục ngửi dọc theo cổ cô, ánh mắt dừng ở đường viền cổ áo nơi đang lộ ra khuôn ngực trắng như tuyết.

“Đừng hỏi nữa.” Thấy phản kháng không có hiệu quả, Linh không còn cách nào khác đành phải trả lời: “Bình thường, tôi xịt lên tóc và, và…”
“Và chỗ nào?” Thấy cô gái xinh xắn đang ngập ngừng vặn vẹo, Lục Phong không khỏi có hứng thú hỏi dồn.

“Trên tóc trên ngực, bây giờ anh đã hài lòng chưa, cho tôi đi.” Cô nói xong thì trừng mắt liếc nhìn tên giám đốc biến thái trước mặt.

“Tôi chưa từng nghe nói có người xịt vào ngực, để cho tôi ngửi xem!” Lục Phong rút một tay cởi cúc áo sơ mi. Động tác của hắn rất nhanh, cô chưa kịp phản ứng, áo sơ mi của cô cơ bản đã được mở ra, ngay lập tức một chiếc áo lót màu xanh nhạt dễ thương bao bọc lấy bộ ngừng đầy đặn hiện ra trước mắt Lục Phong.

“cô nói là xịt nước hoa lên ngực a!” Lục Phong giả vờ ngây thơ, tỏ vẻ đáng thương với cô.

"Ai nói tôi xịt vào ngực!" Linh nghĩ đến những gì cô ấy nói vừa rồi, khuôn mặt đỏ bừng, "Ý tôi là ví trí của ngực trên áo."
"Ồ, là như vậy sao! Tôi vẫn cảm thấy kỳ lạ. Ngực không ở bên ngoài, tại sao lại xịt ở chỗ đó! Đều là tại cô nói không rõ ràng, cô xem, ngực cũng lộ ra rồi, đến, tôi giúp cô mặc lại. "Lục Phong tách ra tay của cô, nhân cơ hội chiêm ngưỡng khe ngực sâu của cô ngay bên ngoài áo lót.

“Không được, để tôi tự mình làm!” cô biết hắn có ý đồ xấu, nên vội vàng ngăn lại.

"Sao lại không? Đương nhiên là phải thắt nút rồi. Đừng nhúc nhích!" Lục Phong từ từ cài cúc áo, khi bắt đầu cài cúc ở mép dưới bầu ngực, hắn dừng lại, đưa tay sờ soạng, đặt tay trên bầu ngực đầy đặn, mơn trớn nhẹ nhàng qua chiếc áo lót mềm mại.

“Anh định làm gì? Dừng lại.” cô nắm chặt tay tên tổng giám đốc trước mặt trong sự kinh hãi, ngăn hắn tiếp tục xúc phạm chính mình.

"Nghe này, ngực của phụ nữ rất mỏng manh, yêu cầu về áo ngực cũng rất khắt khe. Nếu áo ngực quá lớn, ngực sẽ không thể giảm bớt ảnh hưởng của trọng lực và bị chảy xệ, cơ thể sẽ trở nên lỏng lẻo suy sụp, và sau này lưng sẽ bị gù, eo không được thẳng, bụng dưới nhiều mỡ, đùi bị sệ, các cơ không còn đàn hồi, khô, và mù bàn chân cũng trở nên bằng phẳng. Tuổi còn trẻ nhưng sẽ giống như một bà già bảy tám mươi tuổi, nếu như vậy e là rất thê thảm nha! "
Lục Phong thấy cô thư kí ngây người nhìn mình nói, liền buông lỏng tay, trong lòng không khỏi cười thầm, "Cô gái nào mà không mê cái đẹp, bị mình nói thế này ai cũng sẽ phải ngẩn người a."

Truyện được dịch bởi: Tiểu Ca Ca. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.