Thất Tình Lục Dục Hệ Thống (Quyển 1)

Chương 32: Tiểu Muội Của Ta Thật Sự Quá Đáng Thương (2)

Sau một hồi bình tâm lại, hắn rơi nước mắt mếu máo nhìn về phía Thiên Khư Ngọc, chắc là thần hồn nàng từ khi vào đây đã bị công phá tới điên rồi, nhưng nàng vẫn bình tĩnh nói chuyện vui vẻ với hắn, tại sao lại làm vậy cơ chứ.

Hắn thật không hiểu, lại càng xót thương nàng hơn

"Được rồi để ca ca phủi bụi cho ngươi rồi dắt ngươi ra ngoài" Hắn lại đi tới Thiên Khư Ngọc nói bên tai nàng

Mà ngay lúc này, nàng một mực là sướng đến dại đi rồi, có còn nghe hắn nói con mẹ gì đâu ,nàng chỉ thoang thoảng cảm nhận được khí tức của hắn đi tới, tâm hồn đúng thật là đang bị công phá a

Bất quá nàng nghĩ, chắc mọi chuyện cũng xong rồi, ca ca chỉ là muốn chơi đùa nàng thôi. Chắc hắn cũng không làm gì nàng.

Nàng đang chuẩn bị làm một cái động tác đứng lên thì bất chợt nghe cái "Bốp" thật mạnh lên mông nàng.

"Ứ" nàng cố la lên một tiếng nhưng tên Sâm Ly này lại không nghe thấy vì căn bản cái tiếng bốp thanh âm quá lớn, át luôn cả tiếng rên của nàng.

Nàng vô thức tính quay đầu lại nói ca ca mình dừng tay nếu không thật sự nàng sẽ lại ra nữa mất , thì lúc này mồm nàng chưa kịp há ra nói thì lại nghe tiếp một âm thanh cực kì quen thuộc mà nàng đã từng nghe

"Bốp" - Nàng ngước mặt lên trời há hốc miệng "Ta lại... Ư... Ra nữa rồi" " Cái này..." -

Trong lúc này Sâm Ly lộ ra vẻ mặt cực kì khó coi nhìn xuống mông nàng

"Cái đụ má, sao phủi hoài vẫn còn dơ thế này?"

"Ầy thôi kệ không sao"

Hắn lại giơ tay lên bốp bốp bốp chan chát lên mông nàng, hết thảy 10 hơi thở. Cuối cùng cũng hết bụi

Sau khi sự việc xong xuôi, Thiên Khư Ngọc, nàng đờ đẫn nằm chổng mông , quỳ cúi xuống đưa về phía Sâm Ly, ở trên miệng đã sủi bọt mép. Trong 10 hơi thở, tổng cộng nàng đã ra 7 lần

Lần đầu tiên nàng cảm giác đê mê sung sướng như thế này, ra 7 lần chỉ vì Sâm Ly tùy tiện chơi đùa bờ mông nàng, khí vận chi tử coi vậy mà cũng là yếu quá đi a

Sâm Ly nhìn thấy việc mặt này liền hỏang hốt

"Ở trong Mộng Cảnh Chi Tinh lâu như thế này, nàng cũng đã không chịu nổi rồi? Thần hồn trực tiếp vỡ nát rồi sao? Ôi trời ơi"

Nghĩ xong, hắn ôm lấy nàng. Ý niệm trong đầu, liền dễ dàng mở ra được cảnh cửa trong hư không

Vì trước đó Thiên Khư Ngọc có nói, vào đây thì khó. Ra thì dễ

Nàng đột nhiên mở hẳn đôi mắt ra , Nhìn chằm chằm cơ thể rắn chắc của Sâm Ly liền cảm giác cả thân thể bé nhỏ bị hắn nắm ôm trên người hết thời là run lẩy bẩy, miệng lắp ba lắp bắp không dám nhìn về mắt hắn

"Ca...ca, ngươi hung bạo..a ta nguyện ý chết vì ngươi"

Giờ đây nàng đã trực tiếp nhắm hờ đôi mắt lại, không còn ý thức gì đến hành vi của mình nữa rồi, miệng nàng yếu ớt chu đôi môi nhỏ xíu ra, cố gắng nói lên một lời gì đó , chính gương mặt giãy dụa mê man dần dần trở nên kiều mỵ.

Hắn vô thức sợ hãi, ẵm Thiên Khư Ngọc lên quăng vội nàng ra ngoài, trên mặt lộ ra sự tiếc thương

"Tiểu muội ngươi tạm thời ra trước đi, chờ ca ca giải quyết một chút chuyện liền ra ngoài với ngươi"

âm Ly thật sự tức giận bản thân, hắn cắn vào môi tới xịt máu tươi ra ngoài, sắc mặt vô cùng hối hận nhìn về phía Thiên Khư Ngọc

"Tiểu Bàn, người giữ vật này đi. Đây là một một thế giới nho nhỏ ta tạo ra, nhốt Tang Hạ vào trong đó chờ sau khi hoàn thành 99 kiếp luân hồi liền đưa hắn về thực tại, còn nữa" Hắn khựng lại một tí suy nghĩ

"Trước khi quăng ra thực tại nên kiểm tra xem hắn có bị tẩu hoả nhập ma không, nêu có thì thôi chỉ cần phế bõ tu vi, còn không thì từ trong Mộng Cảnh giết chết"

"Tuân lệnh chủ nhân" - Bàn Tơ Đại Tinh tiến tới, giơ khẽ bàn tay nhỏ nhắn của mình đón lấy quả tinh cầu này, liền một ý niệm, cái tên Tang Hạ đã bay thẳng vào trong quả cầu này mặc cho hắn kêu than tuyệt vọng
----

Trở lại với tiết trời âm u như vốn có. Trong một ánh trăng dằn dặt, chiếu xuyên qua luỹ tre làng, gió đã thổi xì xào xì xào, xì xào.

Trên cánh đồng đang thơm ngát mùi mạ non đã đâm trồi nảy lọc, trong bóng đêm dày đặc men theo là làng sương khói trắng giữa đêm khuya

Ánh sáng từ mặt trời, lọ dạng từ khe nui, dường như nó đang chờ một điều gì đó mà rực rỡ chiếu sáng khắp nơi.

"Ơ..." - Kể cũng tội cho Thiên Khư Ngọc, Sâm Ly lần này quả là độc ác, chỉ tiện tay phủi bụi trên mông nàng, cũng trực tiếp khiến một Khí Vận Chi Tử như nàng ra xối xả, mà còn ra những 7 lần.

Nàng vẫn còn nằm đó, chổng mông lên trời, trong lòng vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra.

"Ơ, nơi đây. Sao thấy quen quen..."

Thiên Khư Ngọc gắn sức bò từng tí từng tí một vào hang động, khoang miệng không khỏi nấc lên từng đợt
"Người tới là ai?, Mau chóng cút đi. Ở đây không tiếp người lạ" - Lời nói từ đôi mồi mềm mại, pha lẫn một khí tức băng lãnh của một thiếu nữ, nếu như mà Sâm Ly có ở đây thì liền nhận biết được nàng chính là Mộng Quỳnh Anh

Truyện được sáng tác bởi: Mạc Uy Vũ. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.