Thất Tình Lục Dục Hệ Thống (Quyển 1)

Chương 33: Tiểu Muội Của Ta Thật Sự Quá Đáng Thương (3)

Bỗng chốc một luồng khí tức từ trong hang toát ra. Một thân ảnh kiếm xé gió, uyển chuyển bay tới Thiên Khư Ngọc, phát ra từng tia lãnh ý chém xuống , từ những tia kiếm này va chạm tới nàng chịu một lực đẩy từ bàn tay nhỏ nhắn hất ra.

Đạo kiếm, tựa hồ chuyển hướng lao thẳng ra ngoài bay lên bầu trời, thẳng tắp mà tiến tới vượt lên 200 dặm

Trong nháy mắt, âm thanh giống như từ chín tầng mây bắt đầu vang lên , tàn kiếm giống như một làn nước thánh khiết chảy ra từ bên trong tiên cảnh vậy, lơ lửng ở giữa bên trong mây trắng. Bay bổng giữa lá sương, âm điệu như thần cực kỳ tao nhã

Từ trung tâm ngự kiếm này bộc phát từng đạo hào quang sáng chói, biến bầu trời vốn đã âm u tịch mịch thành ánh kim , từng đạo ánh kim này là những tàn kiểm nhỏ phân ra hàng triệu cây, rơi ầm ầm xuống đất, hầu hết đều đâm thẳng vào người Tang Hạ. Khiến hắn một mực là chết ngay tại chỗ.

Mà lúc này Mộng Quỳnh Anh liền xuất hiện, lộ ra vẻ mặt vô cùng khó coi. Ngạc nhiên đến cực độ nhìn tới dáng vẻ của Thiên Khư Ngọc, kiếm chiêu này vô cũng mạnh mẽ giống như là thi triển hết sức lực của nàng vậy mà cái tiểu nha đầu này tiện tay liền hất ra.

"Ơ...ta.."

"Tiểu nữ Mộng Quỳnh Anh, bái kiến tiền bối" - Trong nháy mắt, nàng nhất thời hiểu ra được điều gì đó vội thu kiếm, chắp tay hướng tới Thiên Khư Ngọc quỳ xuống

Trên mặt đất xung quanh lót thảm lông mềm mại, Tiểu Tam vẫn còn quỳ rập xuống thần sắc vẫn còn chưa hoàng hồn tỉnh lại, dường như cả hai vừa cảm nhận được một khí tức quen thuộc nào đó, đồng thời nhìn về một hướng

"Công tử"

"Ca...ca"

Sâm Ly vừa bước ra từ Mộng Cảnh

Liếc mắt quan sát hết thảy xung quanh, cảnh quang lúc này ấy vậy mà vẫn như cũ, một màu tịch mịch, lãnh đạm

Sâm ly, hắn đứng lặng yên , ánh mắt khinh khỉnh , dáng vẻ coi như là vừa miệt mài quá độ mà mỏi mệt thở dài.

“Ta tĩnh toạ trong Mộng Cảnh được 10 năm, vừa bước ra đây chỉ 1 khắc”

--

Đôi lời tác giả : Khụ khụ, cảm ơn các huynh đã dành thời gian xem truyện của tiểu muội

Vì là do sau này sẽ đi làm nên tiểu muội sẽ ra chậm chương lại 1 tí, mong các huynh thông cảm

Sau khi để mấy lời tâm tình này bay văng vẳng trong tiềm thức, hắn một thân liền đi lại tới chỗ Mộng Quỳnh Anh, giương mắt ngó xuống thân ảnh Thiên Khư Ngọc vẫn còn đang bò lăn bò lết.

Tản mạn trên chân không, nhẹ nhàng mà trầm lắng, khom người xuống dịu dàng đỡ Tiểu Tam lên, lại quay sang hướng Tiểu Anh

“Mộng Quỳnh Anh à, đây là muội muội ruột của ta, tên là Thiên Khư Ngọc, sau này cùng với nàng là người một nhà” –

Sâm Ly sau khi rời Mộng Cảnh Chi Tinh, hiển hoá Mổng Ảo, cảm hoá quá nhiều sự tình, thiên lý địa đạo , sau khi ra ngoài lần này bây giờ đã coi Tiểu Anh như vợ của mình, bất quá hắn cũng không nói cho nàng biết, bây giờ cũng đã đổi cách xưng hô với nàng

Tiểu anh có hơi kích động, cơ thể nhũn ra như bùn nhão nhưng sau khi nghe Sâm Ly nói vậy, tâm trí cũng thoáng nới lỏng buông lơi, một mực cung thuận.

Hai vú nàng bắt đầu đung đưa, hai núm vú to bằng hạt đậu đỏ hơi nhếch lên, quầng vú đỏ tươi, cái eo thon thon cùng hai bầu vú đầy đặn có sự tương phản rõ ràng

Nghiêng nhẹ đầu xuống, tính làm một cái hành động chào hỏi lại một lần nữa với Thiên Khư Ngọc thì thấy Thiên Khư Ngọc nhìn về phía nàng, chỉ nhẹ giơ tay lên lắc lắc vài cái, tỏ ý định muốn nàng rời đi, để bản nương tận hưởng cảm giác này
Vì trong mắt nhìn của Mộng Quỳnh Anh, Thiên Khư Ngọc đang được công tử ẵm lên ôm vào lòng, âm yếm mà dỗ dành, tựa như một nữ hài vừa mới sinh ra vậy.

Sơn cốc cũng đã cảm nhận được điều gì đó, thanh âm run chấn nhè nhẹ, thỉnh thoảng còn toả ra một tia linh khí tỷ như đang đón chào chủ nhân nó trở về, vui mừng khôn xiết

Chính hang động này là một toả đại đạo, một loại thủ đoạn nhỏ do tên Sâm Ly trước tạo ra, có thể nhận biết được chủ nhân ở đâu, làm gì.

Ở ngoài thực tại chỉ tương đương một khắc đối với Thiên Vực Lục Châu, nhưng với cái Hang động này đã là 10 năm rồi, vì bản thân khí tức này tạo ra để lưu giữ ý niệm của Sâm Ly

Nên khi Sâm Ly ở trong Mộng Tinh Cảnh, khí tức này từ đó cũng đi theo luôn. Nên khi ra ngoài sẽ quay về chỗ cũ , đã nghĩ như 10 năm trôi quá. Cứ coi cái Sơn Cốc này thật sự là có một tí linh tính đi.
“Xem ra, cũng đã đến lúc phải dọn đi rồi”

Sau lần này, dư âm để lại từ hang động quá lớn, trước một kiếm huỷ thiên diệt địa cách đây 10 khắc trước thoang thoảng cỗ lực đã lan sang tới vài trăm dặm rồi, nếu không dọn đi e rằng sẽ rất phiền toái

-

Phải mất ba ngày, cả ba người mới suy tính xong để dọn đồ đi ra khõi hang động

Ngày đầu tiên, sau khi thoát khỏi Mộng Cảnh Chi Tinh, Sâm Ly đã trở nên dịu dàng hơn lúc trước đối với Mộng Quỳnh Anh điều này lại khiến cho Tiểu Anh trong lòng tương đối khó hiểu, nhưng thật sự cả ngày hôm nay. Nàng quá hạnh phúc

Dù đối với nàng ở ngoài Thiên Vực Lục Châu này chỉ vỏn vẹn tầm mười lăm phút mà thôi, nhưng đối với Sâm Ly, đã là 10 năm rồi

Truyện được sáng tác bởi: Mạc Uy Vũ. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.