Xuyên Vào Thế Giới Của Tổng Tài Bá Đạo

Chương 2: Bị trói lên

Trong phòng tắm còn có thiết bị đặc biệt, cô còn có thể vừa tắm vừa nghe nhạc.

Lật xem danh mục, xem bộ phim truyền hình quen thuộc vừa lạ lẫm cô nảy sinh thắc mắc. “Ý! Tại sao bộ phim truyền hình này chỗ mình cũng có, mà diễn viên sao lại không giống nhỉ.”

“Báo cáo kí chủ, trong thế giới Bá tổng, ngoại trừ công nghệ, tất cả các ngành các nghề sẽ không quá khác biệt so với nơi cô từng sống.”

Cô gật đầu vào tiếp tục tận hưởng massage trong bồn tắm một cách thoải mái.

Tắm rửa sạch sẽ trong, thoa kem dưỡng da đã được chuẩn bị trước cho cô để ở trong phòng tắm. Các sản phẩm chăm sóc da cũng là nhãn hiệu cô từng nhìn thấy, cô có chút kinh ngạc.

Sấy khô tóc, mặc chiếc váy ngủ bằng cotton màu hồng mà người giúp việc đã đưa đến, váy ngủ là phong cách kiểu Lolita.

“Trời ơi, đẹp quá.” Cô nhìn vào trong gương không khỏi tự luyến. Quả nhiên người đẹp vì lụa, cô mặc một chiếc váy đẹp như vậy. Nếu như đội một chiếc vương miện thì thực sự rất giống cô công chúa nhỏ trong lâu đài cổ.

Lúc này có một người giúp việc gõ cửa nói muốn đưa cô đi tham quan lâu đài. Cô mở cửa ra, đi theo người giúp việc tham quan gần 2 tiếng đồng hồ. Đối phương giới thiệu cho cô phòng tập gym, thư viện, phòng xem phim, phòng vẽ,… Cô nhìn mà loá hết cả mắt, cảm thán không thôi.

Lâu đài rất rộng, có rất nhiều phòng, cho tới khi đến giờ ăn trưa cô vẫn chưa xem hết sơ lược toàn bộ nội thất.

Bởi vì công ty đang tạm thời có việc, Kỷ Hàn Thần không ăn cơm trưa cùng cô. Người hầu không vì chủ của tòa lâu đài không có ở đây mà đối đãi chậm trễ với cô, trên bàn ăn toàn là những món cô yêu thích, chẳng hạn như súp lơ khô, thịt lợn Đông Pha phiên bản biến tấu, cơm bào ngư, canh sườn ngô.

Cô vừa khen ngợi sự phục vụ chu đáo vừa ăn một cách rất hài lòng. Ăn cơm xong cô nhận được điện thoại của Kỷ Hàn Thần, “Điềm Điềm, thế nào rồi, bữa cơm hợp khẩu vị chứ ?”

“Um um um, toàn là món em thích ăn.” Thực ra mà nói cô cũng không có cái gì không thích ăn cả. Người đàn ông đối diện cười nhẹ, “Thích ăn là tốt rồi.” Cô thực ra không thân với anh lắm, cuộc trò chuyện này cũng không biết nên tiếp lời ra sao, bầu không khí im lặng có chút khó xử.

Kỷ Hàn Thần dừng lại vài giây, cô nghe thấy tiếng anh lật tài liệu, “Bữa tối tôi sẽ về ăn cùng em, nếu em muốn ăn cái gì, tôi sẽ nói trước với nhà bếp.”

“Em thế nào cũng được, em không kén ăn.” Cô vội vàng nói, có chút nịnh nọt.

“Được, vậy tôi sẽ bảo tài xế đưa em đi dạo trước, làm quen với môi trường ở đây, tiện thể sắp xếp một số đồ đạc theo sở thích của em. Tất nhiên cô đồng ý liền, cô cũng rất tò mò với thế giới mới này. Tài xế đưa cô đi đến trung tâm mua sắm ở trung tâm thành phố, xem ra những thứ này đều không khác gì với thế giới trước kia của cô, nhưng cô cũng phát hiện ra nhiều tòa nhà lớn có một LOGO hình chữ J bằng vàng bên trên.

“Tất cả các tòa nhà có chữ J đều thuộc tài sản của gia tộc Kỷ, trung tâm mua sắm mà cô sắp tới cũng vậy.”Hệ thống trong đầu cô giải thích. Giàu thật đấy, thật sự rất giàu, hóa ra cuộc sống của Bá tổng trong giới Bá tổng lại tốt như vậy, thảo nào nữ chính vẫn có thể ở cạnh Bá tổng sau khi bị ngược đãi hàng nghìn lần.

Cô hưng phấn dạo quanh khắp các cửa hàng sang trọng và thử rất nhiều quần áo nhưng cuối cùng vẫn không mua cái nào. Suy cho cùng thì tiền cũng không phải của mình, đối với cô tiêu tiền của một người đàn ông xa lạ không phải chuyện đương nhiên.

Tuy không mua đồ gì, nhưng như thế cô rất vui. Cô cũng hiểu thêm vài phần về thế giới này. Nhiều thương hiệu cô từng thấy trước đây nhưng cũng có rất nhiều thương hiệu ở thế giới này là độc nhất vô nhị.
Buổi tối về tới nhà, Kỷ Hàn Thần hình như đã về từ lâu, ngồi trên chiếc sofa đang xử lý email trên máy tính. Không biết tại vì sao, cô nhạy cảm nhận thấy anh có chút không vui.

“Kỷ tiên sinh, em về rồi.” Cô thành thật chào anh. Biết rằng anh là chủ nhân của đại gia tộc như vậy, cô cũng gọi anh là Kỷ tiên sinh giống như mọi người.

Kết quả là sau khi cô gọi Kỷ tiên sinh, anh có vẻ không vui, ngẩng đầu lên liếc nhìn cô cười như không cười, “Sao lại không mua cái gì? Không phải đã thử rất nhiều thứ sao?"

“Em chỉ thích thử quần áo không thích mua.” Cô cũng không hiểu vì sao bản thân lại mở miệng nói như vậy. Đối phương cũng không tiếp tục giằng co với cô nữa, gật đầu nói, “Vậy ăn cơm tối trước đi.”

Có lẽ là do cơm trưa cô ăn quá no, cũng có thể là do cô quá mệt do đi dạo phố, dù sao thì cô cũng có chút cảm giác thèm ăn. Kỷ Hàn Thần cũng nhận ra, nhưng anh không nói gì.
Sau bữa cơm tối, Kỷ Hàn Thần vẫn tiếp tục làm việc trong phòng làm việc như thường lệ, còn cô thì không có việc gì để làm, chỉ ngồi xem TV trong phòng khách. Xem cũng không quá lâu, cô cảm thấy có chút chóng mặt, nằm trên ghế sofa tựa đầu và tựa lưng tiếp tục xem các chương trình tạp kỹ vừa quen thuộc vừa lạ lẫm trên TV. Rõ ràng là một chương trình tạp kỹ rất vui nhộn, nhưng tinh thần cô không vui mà ngược lại cảm thấy càng ngày càng chóng mặt. Cô không hiểu tại sao lại tự nhiên buồn ngủ như thế này.

Xem chương trình tạp kỹ nửa tiếng đồng hồ, cô không thể kìm nén cơn buồn ngủ của mình và lăn ra ngủ ngay trên ghế sofa. Cô ngủ rất sâu và mơ một giấc mơ rất kì lạ. Trong giấc mơ cô biến thành một con thỏ nhỏ vừa mũm mĩm vừa trắng trẻo, con thỏ chạy không nhanh bị bốn con sói hoang hung ác truy đuổi. Cô liều mạng chạy đến thở hổn hển nhưng không được bao lâu thì bị đuổi kịp.
Không đợi mấy con sói bắt đầu ăn thịt cô, cô sợ hãi mở to mắt, mặc dù không bật đèn lên nhưng thông qua ánh sáng yếu ớt hắt vào cửa sổ cô có thể nhìn rõ đây không phải phòng khách mà là phòng ngủ của cô. Lúc này, cô cảm thấy có gì đó không ổn, chân tay cô đều bị trói lại. Hiện tại cô bị trói vào giường như con cá nằm trên tấm thớt lớn….

“Tỉnh rồi?”giọng nói trầm thấp vô cảm của Kỷ Hàn Thần phát ra từ trong bóng tối.

“Kỷ tiên sinh, đây…đây là chuyện gì vậy, anh tại sao lại trói em lại?” Cô run rẩy hỏi với giọng điệu có chút không thể tin được.

“Chậc chậc, sao lại bị trói? Đương nhiên là trước tiên muốn cưỡng gian sau đó giết cô, sợ cô kháng cự nên trói lại rồi.” Người đàn ông đứng dậy khỏi sofa cười nhẹ và bước đến giường từng bước một.
Da đầu cô tê dại vì sợ hãi, người đàn ông mà cô tưởng rằng là kim chủ baba thế mà lại là tên sát nhân biến thái ư.

“Huhuhu, đừng có giết tôi, trước kia tôi còn từng cứu anh, anh sao có thể lấy oán báo ơn như vậy?" Cô kinh hãi kêu lên, đây là thế giới Bá tổng đầy tôn nghiêm, không có luật pháp nào khống chế hành vi của những người này, cô chỉ có thể chơi chiêu bài tình cảm. Cô khóc như hoa lê gặp mưa giống như bông hoa đào bị chà đạp, đôi mắt người nam nhân nhìn cô thâm trầm.

Truyện được dịch bởi: Nhung Nguyen Thi Hong. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.