Thanh Hoan

Chương 15: Phó gia

Buổi sáng ngày hôm sau, lúc Thanh Hoan tỉnh dậy thì Phó Lâm Xuyên đã rời khỏi và đi đến Thanh Viên, cô trở mình nhìn về phía bên giường trống trải. Khuôn mặt không biết suy nghĩ gì đó, nhìn được khoảng năm sáu phút, cô mới rời giường xuống lầu mà ăn cơm.

Cùng lúc đó, một chiếc xe hơi màu đen chậm rãi tiến tới trước cửa nhà họ Phó. Nhà họ Phó nổi tiếng bấy giờ, chủ nhà cũng không phải đơn giản. Nằm tại sườn núi Lâm Thành Phong Đỏ, biệt thự 12 tầng độc lập, nhỏ thì có suối nước nóng, lớn thì là sân trượt tuyết, nơi này cái gì cũng có, thậm chí còn có một khu rừng cùng một kho rượu.

Hôm nay Phó Lâm Xuyên cùng Thẩm Vân trở về, từ xưa đến giờ Phó Trấn Quốc vẫn luôn coi Thẩm Vân là con gái, Thẩm Vân cũng có thể coi căn biệt thự kia là nhà.

Xe dừng lại ở sân nhà chính, Thẩm Vân mặc trên mình một chiếc đầm lụa champagne, chân mang một đôi giày cao gót có cùng tông màu bước ra khỏi xe. Mới vừa bước xuống, cô đã thấy một bóng người đang chạy về phía mình.

“Chị Thẩm Vân!”

Cô ta vui mừng mà chạy tới ôm lấy của cánh tay cô, Thẩm Vân nhịn không được cúi đầu mỉm cười.

Cô ta là Phó Uẩn Nghi, là chị tư của nhà họ Phó, năm nay 17 tuổi, cái tên thì thùy mị, điềm tĩnh, nhưng tính tình lại tùy tiện. Khi lên cấp hai đã đi du học ở Mỹ, có quan hệ rất thân thiết với Thẩm Vân.

Hai người vừa cười nói vừa lên lầu, người hầu đã dọn sẵn các món ngon ở nhà ăn lầu sáu, một đám người nhà họ Phó sôi nổi ngồi vào bàn.

Ngồi ở vị trí chính diện bàn là Phó Trấn Quốc, là người đứng đầu gia đình, lúc trước theo sự giao phó của mẹ là Phó Lâm Xuyên mà kết hôn với Trịnh Phương Hoa, liên tiếp sinh ra Phó Lâm Xuyên, Phó Lâm Vũ cuối cùng là Phó Uẩn Nghi.

Sau này tình cảm hai người tan vỡ quyết định ly hôn, Phó Lâm Xuyên đi theo Phó Trấn Quốc, Phó Lâm Vũ đi theo Trịnh Phương Hoa, còn Phó Uẩn Nghi thì linh động di chuyển ở hai bên, nhưng trước năm 12 tuổi, phần lớn là ở nhà họ Phó.

Người ngồi bên phải Phó Trấn Quốc là Phó Thanh Lâm, em trai của ông. Là một người lễ phép, ôn tồn, khiêm tốn. Nhưng 49 tuổi vẫn còn chưa kết hôn, thực sự khiến người khác khó hiểu.

Phó Lâm Vũ vẫn luôn định cư ở nước Mỹ rất lâu không trở về nên không có gì để chú ý. Điều chú ý duy nhất chính là chị ba nhà họ Phó, Phó Tiện Vân. Cô là con riêng của Phó Trấn Quốc, cũng là nguyên nhân khiến Trịnh Phương Hoa cung Phó Trấn Quốc ly hôn.

Bàn ăn rất dài, thức ăn cũng phong phú, nhưng ai cũng đều trầm mặc, cuối cùng vẫn là Phó Trấn Quốc mở miệng nói trước.

“Lâm Xuyên, con cũng không còn trẻ, khi nào mới cùng A Vân kết hôn đây?”

Tay Phó Lâm Xuyên gắp một miếng thức ăn.

“Ba, hiện tại con chưa nghĩ tới việc kết hôn.”

Sắc mặt Phó Trấn Quốc bỗng thay đổi một chút, nhưng không hề mở miệng. Hiện tại Phó Lâm Xuyên giữ vai trò rất quan trọng của nhà họ Phó, ông không thể giống như lúc trước mà răn dạy anh ta.

Ăn xong, mọi người cùng đi uống trà chỉ có Phó Trấn Quốc đánh lẽ đem Phó Lâm Xuyên kêu vào phòng sách.

“Lâm Xuyên, con thành thật nói cho ba biết, có phải có phải còn dây dưa với người đàn bà kia?”

Tay Phó Lâm Xuyên đút vào túi quần.

“Ba, cô ấy là Thanh Hoan.”

“Ba mặc kệ cô ta là Thanh Hoan hay là Lục Hoan! Lâm Xuyên, con đã 36 tuổi tuổi rồi, con nhìn xem, ở tuổi con có biết bao nhiêu người đã sinh con đẻ cái? Sớm biết vậy, lúc trước ba đã không giúp con giúp đỡ cho cô ta đi học!”

Phó Trấn Quốc càng nói càng tức giận, cuối cùng dứt khoát quay đầu không nhìn mặc anh, Phó Lâm Xuyên khom lưng một chút và lui ra phía sau một bước.

“Ba, nếu không còn việc gì thì con xin phép ra ngoài.”

Phó Trấn Quốc xoay người, giọng nói vẫn còn tức giận.

“Dừng lại.”

Phó Lâm Xuyên dừng bước chân lại, Phó Trấn Quốc nén giận mà mở miệng.
“Hiện tại Uẩn Nghi đang tại đang được nghỉ xuân, muốn cùng con đi chơi, con sắp xếp thời gian đi với con bé, tham quan, đừng cho con bé đi khắp nơi làm loạn.”

Phó Lâm Xuyên nhíu mày, tuy là quan hệ giữa anh và Phó Uẩn Nghi không tệ lắm. Nhưng nhiều năm như vậy, cô ta không hề có ý muốn đi chơi với anh lúc nào.

Thấy anh nhíu mày, giọng nói của Phó Trấn Quốc liền trở nên gắt gao.

“Như thế nào, em của con muốn đi chơi cùng con cũng không được sao? Người đàn ba kia đã biến con thành ra như thế này à!?”

Mọi lời nói đều trở thành như vậy, Phó Lâm Xuyên sợ phản bát lại sẽ bị gọi là vô ơn, anh liền gật đầu nhận lời rồi đi xuống xuống dưới.

Lúc 5 giờ chiều, Phó Thanh Lâm rời đi trước, theo sau là đám người Phó Lâm Xuyên. Khi mở cửa xe ghế sau, Thẩm Vân nhìn sắc mặt của Phó Lâm Xuyên, trong lòng cô ta có một chút bất an.
Vừa rồi lúc uống trà, cô ta bị Phó Uẩn Nghi kéo sang một bên, nói lần này cần cô giúp bắt lấy trà xanh, cô vốn dĩ cho rằng Phó Uẩn Nghi là đang nói giỡn, nhưng không ngờ bây giờ cô ta thật sự muốn lên xe đi cùng Phó Lâm Xuyên trở về.

Thẩm Vân sẽ chạm mặt Thanh Hoan, thậm chí sẽ nhúng tay vào, nhưng tuyệt đối không đi làm sứt mẻ tình cảm của hai người, bởi vì cô ta biết, chính cái tính tốt bụng này đã giúp cô ta giữ một chút địa vị trong lòng Phó Lâm Xuyên.

Cô ta đang đợi, đợi cho hai người dây dưa mệt mỏi, khi đó cô ta có thể tiến vào trong lòng Phó Lâm Xuyên.

Tuy rằng ngày này sẽ rất rất xa, nhưng cô đã đợi được mười năm, cô vẫn sẽ tiếp tục đợi anh.

*

Khi trở lại Thanh Viên đã là 7 giờ, Thanh Hoan đã ăn một buổi, chờ đến 9 giờ ăn thêm một buổi nữa là có thể rửa mặt chuẩn bị đi ngủ.
Cô ngồi ở trên giường, ánh đèn màu vàng trong phòng sáng ấm, bên chân là một đống ngôi sao giấy.

Đây là thành quả của cô cùng dì Lưu, cô bé chỉ mới 10 tuổi. Hôm nay đã cùng cô chơi rất vui vẻ.

Cô dùng từng đường kim mũi chỉ xâu lên những ngôi sao đó, một bộ dạng rất là nghiêm túc.

Đột nhiên tiếng đập cửa vang lên, dì Lưu ở bên ngoài nhẹ giọng kêu cô.

“Cô Thanh Hoan, Phó tiên sinh đã trở về, cô có muốn cùng ngài ăn cơm không ạ?”

Thanh Hoan cắn môi suy nghĩ, lại nếm được một chút hương vị chocolate.

Được rồi, ăn thì ăn.

Cô đặt kim chỉ xuống, khoác thêm một chiếc áo khoác và đi xuống lầu.

Khi đó ba người Phó Lâm Xuyên đã có mặt tại bàn ăn, nghe được tiếng bước chân xuống lầu, liền quay đầu nhìn qua, vừa lúc bắt gặp đôi mắt của Thanh Hoan.

Khách không mời cũng tới, ở đây là Thanh Viên, xung quanh Thanh Hoan đều là người hầu nữ, cho nên cô trước giờ ăn mặc rất tùy tiện.
Bây giờ cũng là buổi tối, vì sợ cô cảm lạnh nên điều hòa vẫn luôn ở mức vừa phải, cơm lại có chút nóng, vì thế trước khi Phó Lâm Xuyên trở về, cô vẫn mặc váy ngủ.

Chiếc váy ren hai dây làm lộ ra làn da hồng nhạt, bộ ngực căng tròn cứ theo bước chân mà nảy, cánh tay trắng tuyết phía dưới áo khoác mà thoát ẩn thoát hiện, cặp đùi trắng mịn như sữa bò, cuốn hút nhất chính là làn tóc dài cùng cặp mắt long lanh kia, rất giống một con búp bê.

Khi thấy Phó Uẩn Nghi, cô tỏ vẻ ngạc nhiên, thắc mắc, càng thêm vẻ vô tội đáng yêu.

Phó Uẩn Nghi bây giờ khác một trời một vực, ăn bận đều là áo hoodie quần jean, còn chuyên chọn màu đen, vừa thấy Thanh Hoan liền không khỏi tức giận.

Người đàn bà này, một trà xanh chuyên đi dụ dỗ!

Truyện được dịch bởi: Nhung Nguyen Thi Hong. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.