Mỹ Nhân Chịu Nhục

Chương 3.1: Tiểu huyệt không ngừng chảy nước

Hàn Thanh Viễn cảm thấy có vấn đề, nhưng mọi người xung quanh đều cảm thấy chuyện đêm qua vô cùng bình thường vì tập tục “cho trăm họ uống sữa” là giai đoạn chuẩn bị cho việc người song tính trưởng thành. Vì những lí do trên, thiếu niên đành giả vờ như không có vấn đề gì để ngày đi làm đầu tiên được suôn sẻ.

Ngày đầu tiên gặp mặt, đám học trò vô cùng nhiệt tình, khiến Hàn Thanh Viễn bớt hoang mang và lo sợ. Nhìn khuôn mặt tươi cười của mấy đứa nhóc, mọi điều phiền não đều biến mất.

Chỉ có một vấn đề duy nhất là thư huyệt giữa hai chân cứ chảy nước liên tục, khiến Hàn Thanh Viễn rất khó chịu, chỉ cần khép chân lại hoặc cọ xát vài cái thì đều có một loại cảm giác kỳ quái khiến cậu nhịn không được mà rên lên, như có thứ gì đang bị kẹt trong đó vậy. Nhưng Hàn Thanh Viễn lại không tìm được nguyên nhân nên chỉ đành căng cứng cả người, chịu đựng cảm giác kỳ quái này mà dạy học cả ngày.

Kết thúc một ngày làm việc bận rộn với mớ thủ tục nhậm chức, thiếu niên vừa về đến phòng ký túc xá liền không chịu nổi mà cởi quần, dùng khăn lông ướt lau sạch tiểu huyệt giữa hai chân, thậm chí cậu phải cố gắng bỏ qua sự xấu hổ, lấy ngón tay mở ra tiểu huyệt mà từ trước đến nay cậu vẫn chưa bao giờ chạm vào để xem kỹ bên trong tiểu huyệt của cậu đang bị gì.

Nhưng Hàn Thanh Viễn cực khổ cả buổi trời vẫn chưa tìm ra vấn đề. Tới tối, ngực bỗng nhiên bị căng sữa, sữa tràn ra làm áo sơmi bị ướt, dính vào người rất khó chịu.

Thiếu niên khép chặt hai chân, nằm trên giường thở hổn hển, chỉ cảm thấy cả người vừa mệt vừa khó chịu, không hề biết chính mình đã bước vào giai đoạn trưởng thành, cơ thể thèm được giống đực yêu thương và chà đạp.

“Tiểu Hàn, con về chưa vậy? Bác đưa ít nước qua cho con, đường ống dẫn nước trong làng đã bị hư mấy ngày rồi.”

Nhưng lúc này, trưởng làng Ngưu Thiết Căn bỗng xách nước đến để thăm Hàn Thanh Viễn. Ông ta cứ trực tiếp mở cửa, làm Hàn Thanh Viễn sợ tới mức phải vội vàng đắp chăn, đỏ mặt chào trưởng làng trong khi đang nằm trên giường.

“A, bác Thiết Căn, bác, bác khoan hẵng vào, con đang thay đồ.” Thiếu niên đỏ mặt, nửa người dưới bị chăn che lại đang trần như nhộng, sợ nếu trưởng làng đến gần mình quá sẽ phát hiện ra vấn đề.

Ngưu Thiết Căn vừa đến đã ngửi được mùi ngọt quen thuộc, ngay lập tức đoán được vừa nãy thiếu niên đang làm gì ở trong phòng. Hơn nữa, Hàn Thanh Viễn trùm chăn lại để che che giấu giấu, khiến ông ta nhớ lại cơ thể trắng nõn non mềm dưới trăng của thiếu niên tối qua, liền cảm thấy cả người nóng lên.

“Khụ khụ, do bác quên gõ cửa. Mà cũng chả có việc gì đâu, hôm nay bác đến đây chỉ để hỏi thăm con thôi. Dù sao thì điều kiện sinh hoạt trong làng rất tệ, sinh viên thành phố mới đến sẽ không quen, mong con thông cảm một chút.”

Ngưu Thiết Căn vừa nói vừa đi vào phòng, cầm bình nước để ở thiếu niên cạnh giường thiếu niên, tinh ý phát hiện khăn lông ướt Hàn Thanh Viễn vừa dùng để lau người ở mép giường.

“Cảm ơn bác, bác chuẩn bị mọi thứ cho con rất kỹ nên không có vấn đề gì cả ạ.” Thiếu niên ngây thơ vừa nghe lời hỏi thăm của trưởng làng đã cảm thấy vừa áy náy vừa xấu hổ, vội lắc đầu chứng tỏ mình không phải là một chàng “công tử bột”.

“Ây dà, dù sao sinh viên như con đều da mỏng thịt mềm, bọn bác chịu khổ quen rồi nên khác. Ý, tiểu Hàn, khăn lông của con sao lại rơi ở đây?”
Ngưu Thiết Căn cầm khăn lông lên, còn cố ý để gần mũi ngửi. Mặt Hàn Thanh Viễn đỏ như máu ngay lập tức, khăn lông ướt nhẹp vừa mới bị mình dùng để lau vùng nhạy cảm bị trưởng làng ngửi, thiếu niên bối rối đến mức sắp phát khóc

“Bác, bác đừng… đừng ngửi cái đó…”

Hàn Thanh Viễn mới nói được một nửa, trưởng làng đã cầm tay cậu, nhìn chăm chú vào phần cơ thể đang bị chăn che mất của cậu với vẻ mặt nghiêm túc:

“Tiểu Hàn, nói thật với bác, con có bị thương không? Cơ thể mà có khó chịu thì phải nói với bác, nếu không bác sẽ tự kiểm tra xem con có bị gì không, bây giờ con mở chăn ra cho bác xem thử.”

“Ô không, không có gì đâu bác! Con…”

Thiếu niên vốn dĩ có chút yếu ớt và bất lực với tình trạng hiện tại của mình nên khi được quan tâm cẩn thận như vậy, cậu không khỏi có chút muốn khóc, muốn kể lại những thay đổi kỳ quái trên cơ thể mình cho ông ấy biết, nhưng do tính vốn hay xấu hổ, cậu lại ngại nói ra cho người khác biết những điều bí mật đó.
“Con không nói nghĩa là không tin bác, vậy sau này bác sẽ không hỏi con nữa đâu.”

Ngưu Thiết Căn nhíu mày, dường như có chút khó chịu vì không được tin tưởng, nhưng lại không muốn để người khác biết.

“Bác, bác đừng đi, con sẽ nói hết mà. Hôm nay, kể từ khi con tỉnh lại, chỗ bên dưới của con rất khó chịu, ngay cả đi đứng bình thường cũng khó chịu nữa.”

Thiếu niên bị trưởng làng dùng thủ đoạn lạt mềm buộc chặt, chưa gì đã khai sạch, mở chăn ra cho ông ta xem tiểu huyệt càng lúc càng sưng đỏ giữa hai chân của mình, suýt phát khóc khóc trong sự xấu hổ và tủi nhục.

“Nghiêm trọng như vậy mà sao con không nói cho bác sớm hơn? Còn phải đi dạy cả ngày, sao mà chịu nổi?”

Ngưu Thiết Căn vừa nhìn đã thấy bụng dưới nóng lên, xích lại gần rồi ngồi ở đầu giường, nhấc đùi thiếu niên lên để xem cho cẩn thận.
“Ô, bác đừng nhìn chằm chằm như vậy, xấu hổ quá đi mất, con chịu không nổi đâu!”

Cuối cùng, Hàn Thanh Viễn vẫn không chịu nổi cảm giác xấu hổ khi bị một người đàn ông đỡ mông để xem kỹ vùng nhạy cảm, che mắt lại xin tha, muốn khép hai chân nhưng lại bị Ngưu Thiết Căn ngăn cản, trông vô cùng đáng thương.

“Tiểu Hàn, con nghe bác nói đi, việc này rất bình thường trong làng, không có gì phải xấu hổ cả. Con coi thử đi, cơ thể người song tính của nhà nào trong làng có vấn đề gì cũng phải xách mông ra phòng khám cho người ta xem, đúng không? Bác cũng có chút kinh nghiệm, có thể giúp con xem thử tiểu huyệt có vấn đề gì không, con phải ngoan ngoãn để bác xem cho kỹ chứ, cứ xấu hổ như vậy, lỡ bác xem sai thì sao? Đến lúc đó, bọn nhỏ trong trường mất thầy dạy học, vậy làm sao để giải quyết đây?”
Ngưu Thiết Căn nói chuyện vô cùng đạo mạo, khiến thiếu niên ngây thơ vừa mới đến làng tưởng rằng do sự xấu hổ vô dụng của mình làm việc kiểm tra cơ thể bị kéo dài.

“Bác nói đúng, là lỗi của con.”

Truyện được dịch bởi: Nhung Nguyen Thi Hong. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.