Ngôi Trường Kì Lạ

Chương 10

- 2 tuần sau, trường tổ chức 1 buổi cắm trại tại trường mọi người không ai ở trên phòng kí túc, nhưng tối hôm đó Thanh An quên mang đồ nên cô chạy lên phòng Duy Long thấy vậy liền lén đi theo. Thanh An loay hoay 1 hồi cuối cùng cũng tìm được món đồ cô cần tìm khi quay ra thấy Duy Long cô có chút giật mình sau đó gương mặt lạnh tanh. Định lướt qua…

Duy Long: Tính giận anh tới bao giờ…

Thanh An: Có giận à?

Duy Long: Rõ ràng đến vậy mà?

Thanh An: Cho vừa, này thì nhận vơ…anh nghĩ em sẽ tha hả? Mơ đi!

Duy Long (nhõng nhẽo): Thôi mà, tha anh đi!

Thanh An: Anh nghĩ sao mà tự ý quyết định vậy? Nếu mà thằng Khoa không nói em biết chắc em bổ đầu anh ra làm đôi quá!

Duy Long: Thì anh định diễn xíu thôi, ai dè lố quá…

Thanh An: Rất là lố luôn đó! Mà em hỏi thật nó có bầu thật không?

Duy Long (lắc đầu): Không!

Thanh An (đánh mạnh): Thế sao diễn như thật vậy?

Duy Long: Đau anh! Thì…thì tại tụi nó bảo phải diễn thế cả trường mới tin nó có bầu…

Thanh An (thở dài): Diễn cũng diễn không tới nữa, bà bầu không ăn cá ngừ 3 tháng đầu, anh làm thế là lộ nó mang thai giả rồi. Chời đất ơi cái tên ngốc này! Thay vì cái trường này tin nó có bầu thì tin anh làm nó có bầu hơn đó.

Duy Long: Thì tụi kia bắt anh diễn thế! Anh đâu có kiến thức cho bà bầu đâu mà biết.

Thanh An: Thế còn vụ anh quát em thì tính sao đây?

Duy Long: Thôi đánh anh đi, xóa nợ.

Thanh An: Em đánh đau lắm đó!

Duy Long; Thì đánh đi!

- Thanh An chỉ giơ tay ra đánh mạnh trên vai và lưng Duy Long.

Duy Long (nhăn mặt): Nè! Em đánh đau thật đó!

Thanh An: Em đã bảo là em đánh đau mà! (thấy Duy Long còn đau) Bộ đau thật à?

Duy Long: Thật mà, vết thương cũ chưa lành em còn đánh trúng nữa.

Thanh An (ngạc nhiên): Hả? Ai đánh anh? Thằng nào đánh anh?

Duy Long: Thằng cầm đầu nhà giàu đánh!

Thanh An: Mẹ cái thằng chó này! (cô hăng máu định đi đánh)

Duy Long: Ế, ế em tính làm gì?

Thanh An: Đi đánh nó! Nó dám đánh anh!

Duy Long (cười rồi ôm Thanh An): Thế là em tha anh rồi nha!

Thanh An: Ừa! Thật ra… em tha anh từ lâu rồi, hồi thằng Khoa quăng giấy cho em thì em đã tha cho anh rồi. Mà tại anh nhận vơ nên em giận tới giờ, với anh không nói em biết nên giận lâu xíu…

Duy Long: Rồi, anh xin lỗi!

Thanh An: Tha cho đó! Còn Linh để em xử nó!

Duy Long: Em tính làm gì?

Thanh An: Em có cách riêng của em, còn chuyện của anh là xử lí bọn nhà giàu kia thôi, em sẵn sàng đối đầu với tụi nó cùng anh.

Duy Long: Ok, anh tin An của anh thông minh lắm.

Thanh An: Đừng nịnh nữa ông ơi. Thôi xuống sân đi, đứng đây lâu ngta nghi đó!

- Trưa hôm sau Khánh Linh đang ngồi ăn với Duy Long, Thanh An chủ động đưa tới cho Linh 1 ly nước trà.

Khánh Linh (vẻ mặt nghi ngờ): Nay tốt vậy bà chị, không biết có bỏ gì trong ly này không?

Thanh An: Yên tâm đi, ly này bình thường, nếu con mày bị gì tao chịu trách nhiệm.

- Khánh Linh đưa ly nước trà lên uống 1 hớp.

Thanh An (nghĩ thầm): Hóa ra là giả bộ có bầu. Chờ chút đi lát có trò vui đấy! (5 phút sau, Duy Long ăn xong và rời đi) Uống ngon không em?

Khánh Linh: Cũng tạm!

Thanh An: Ồ, thế em biết nãy giờ em uống gì không?

Khánh Linh: Trà thảo mộc!

Thanh An: Đúng là trà thảo mộc, bà bầu đâu được uống đâu?

Khánh Linh (hoảng hốt): Chị! Chị lừa tôi!

Thanh An (cười nhếch): Tao đâu có lừa mày, rõ ràng biết là bà bầu không được uống cà phê, trà, và nước có cồn nhưng mày vẫn uống, dù là không phải trà thảo mộc mày vẫn uống!
A (giả vờ hoảng): Ôi thế là mang thai giả hả?

C: Thấy chưa tao đã nói mà! Con người vậy không mang bầu được đâu!

Khánh Linh (hét lớn): TỤI BÂY IM ĐI! (quay sang Thanh An) Còn chị, tôi không ngờ chị là người đểu cán như vậy!

Thanh An (cười): Đểu cán? Ai mới là người đểu đây? Lừa ai thì được, lừa tao là mày sai rồi con! (thấy Khánh Linh vẫn im cô tiếp lời) Từ hôm ăn cá ngừ là tao đã sinh nghi rồi, nhưng tao nghĩ là mày không có kiến thức làm mẹ nên mới vậy. Nhưng tao nghe bảo mày còn chơi BDSM thì tao đã chắc chắn là mày không có bầu, không có 1 bà mẹ nào để con mình bị vậy hết!

Khánh Linh: Thật ra là tôi sảy thai lâu rồi, nhưng mà…tôi không muốn nói thôi! Có biết tại sao không? Tại vì tôi yêu Duy Long nên là…

Thanh An (cười to): Diễn hay lắm! Yêu? Tình yêu của mày khiến tao cảm động rơi nước mắt luôn đó!
Uyên Thư: Yêu mang thai giả xong nói với họ và là mang thai thật! Chưa thấy gì ngoài sự lừa dối rồi đó! Yêu lạ ha!

Thanh An: Chưa hết đâu, tao chưa thấy người con gái yêu thằng con trai nào mà tuồng ra chuyện bạn trai mình không mang bao lúc chơi BDSM hết. Nếu là thật thì Duy Long bị bắn nát óc rồi. Mày kêu mày sảy thai? Sao lạ sẩy? Hửm??

Khánh Linh: Tại…tại… tôi té cầu thang…

Bạn cùng phòng A: Té cầu thang? Sao không bám thành mà đi, không có người đi cùng à? Lạ thật đó…bà bầu mà hời hợt vậy?

Thanh An: Càng nói càng lộ cái xạo của mày ra! Linh à, thế mai mốt mày có con thật cũng hời hợt như vậy sao? Sau này mà có ý định mang thai giả 1 lần nữa thì nên đi học 1 khóa dành cho bà bầu. Vừa có lợi cho việc diễn xuất vừa có lợi cho cái thai thật sau này ha!! (quay người đi ra khỏi nhà ăn)
- Thật chất An không phải đối đầu với Khánh Linh mà đang 1 bước dần dần khiêu chiến với bọn nhà giàu kia. Tên cầm đầu đang đứng ngoài chứng kiến mọi chuyện.

A (nắm chặt tay nghiến răng): Mày giỏi lắm, con chó cái này, mày làm bể kế hoạch của tao! Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu thôi!

Truyện được sáng tác bởi: QingMei Li. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.