Ngôi Trường Kì Lạ

Chương 11

- Vào 1 buổi sáng khi mọi người đang ngồi trong lớp học, quản sinh trường bước vào đảo mắt nhìn cả lớp nhìn vào Thanh An.

Quản sinh trường: Phạm Thanh An!

Thanh An (giật mình): Dạ!

Quản sinh trường: Ba mẹ em đến trường tìm em!

Thanh An (ngạc nhiên): Ba mẹ em?

- Chưa kịp nói hết câu đã nghe thấy tiếng chân hậm hực vội vã ở đằng xa, và tiếng nói to giọng của một người đàn ông.

Ba T.An: Nó đâu rồi? Con nhỏ đó đâu! (mở cửa lớp ra, thấy An) À, thì ra mày trốn ở đây! (đi sau là bà mẹ kế)

Thanh An: Trốn? Con trốn hồi nào? Ba tới đây làm gì?

Ba T.An: Mày đi về liền cho tao, không có học hành gì hết, đi về!

Thanh An: Tại sao con phải về? (liếc qua nhìn bà mẹ kế) Con không về!

Ba T.An: Tao nói 1 là một, 2 là hai. Thể loại như mày không học hành gì hết! Học chỉ tốn của thôi, đi về cho tao!

Thanh An: Dù hôm nay ba có đánh c.h.ế.t con nhất quyết không về!

Mẹ kế: An à, con không thương ba con sao ổng mà giận lên á thì…

Thanh An: Thì sao? Bà đứng kế bên mà tôi sợ gì? Còn ba đi về đi!

Ba T.An: Mày còn dám ăn nói với mẹ kế mày vậy hả?

Thanh An: Ba có biết người tống con vào cái trường này là không? Là bả, Đỗ Hoàng Thu Duyên, là người vợ suốt ngày ỏng a ỏng ẹo đi theo ba để ba phải nghe lời. Bây giờ lật mặt muốn tôi về sao? Mơ đi!

Ba T.An: Nhưng cho dù vậy hôm nay tao vẫn phải bắt mày về, mày thì như con gái mẹ mày học hành làm chi vẫn ngu đần thôi!

Thanh An: Mẹ tôi treo cổ t.ử.t.ự chưa đủ với ông hay sao? (nhìn qua mẹ kế) Còn bà? Không muốn tôi về thì đừng tới đây tìm tôi làm gì, về bà giết tôi giống mẹ tôi thì sao, 3 nhát dao còn chưa đủ với bà à?

Ba T.An (lao tới tát cô 1 cái): Tao cấm mày vu khống cho cô ấy như vậy!

Thanh An (hét to): Ba cưng chiều người ngoài mà đánh tôi!

- Ba T.An nắm tay Thanh An ra sức lôi cô đi, Duy Long lúc này đi tới nắm lấy bàn tay lôi An đi.

Duy Long (mặt nghiêm túc): Buông ra!

Ba T.An: Mày là thằng nào?

Duy Long: Cần ông biết sao? Tôi kêu bỏ cái tay bẩn thỉu của ông ra! Tôi đang rất nghiêm túc đó!

Mẹ kế: Nè, cậu kia, cậu là ai mà xen vào chuyện nhà tôi?

Ba T.An: Tao dẫn con gái tao đi! Mày là cái thá gì mà xen vô hả thằng chó?

- Lúc này cả An và Long tức máu dồn lên não, nhưng An chưa kịp nghĩ gì tiếp theo, Duy Long 1 phát tát vào mặt người đàn ông kia khiến mọi người sửng sờ, người đang ông buông tay ôm mặt…

Duy Long: Biết nghe lời khi tôi còn đàng hoàng tử tế!

Ba T.An: Mày dám đánh người lớn luôn sao? (nhìn qua An) Người ta đánh ba mày mày cũng để yên sao?

Thanh An (mặt không cảm xúc): Đáng mà!

Duy Long: Ông xúc phạm người ta và mẹ người ta, thì có chuyện gì mà tôi không dám.

Mẹ kế (giọng dẹo): Loạn rồi, nó còn có người bảo vệ cho kìa mình ơi!

Duy Long: Ê, tôi nhịn không đánh phụ nữ nha, ăn nói cho cận thẩn.

Ba T.An: Tao…tao…tao sẽ báo lên hiệu trưởng đuổi học mày! Kiện mày tội hành hung người khác.

Duy Long: Đuổi học? Nhắm đuổi được tôi không? Có khi tôi sẽ kiện lại các người tội cố ý giết người, bạo lực gia đình, gây rối trật tự công cộng, xúc phạm danh dự người khác chừng ấy tội các người đi tù mọt gông!

Ba T.An: Giết người? Tụi tao giết người lúc nào?

Duy Long: Thế ông giải thích cho tôi vết thương trên người An ở đâu ra? Cô ấy bị đâm 3 nhát dao xém c.h.ế.t là ở đâu ra? An! (ra hiệu cho cô vén áo lên, khi nhìn kĩ mọi người còn đang sững sờ) Mời ông giải thích!
Ba T.An (ngạc nhiên): Cái này…

Duy Long: Nếu không giải thích hoặc là im lặng đồng nghĩ việc ông thừa nhận việc ông và bà mẹ kế hành hạ An!

Ba T.An: Con cái không nghe lời tao đi làm ăn xa mẹ kế ở nhà dạy dỗ là chuyện bình thường!

Duy Long: Ông dạy hay ông giết? Ok đánh đập mạnh tay còn có thể thông cảm, nhưng đâm 3 nhát dao, nếu An không chạy ra đường kêu cứu thì chắc giờ cô ấy không đứng đây đâu! Mẹ kế dạy? Tôi thấy ông cũng có góp phần nữa, chỉ 1 việc ông chửi mắt cô ấy thì tôi hiểu rồi. Bây giờ tôi cho ông 2 lựa chọn, một là cút khỏi đây để An ở lại đây học 1 cách yên ổn, hằng năm chu cấp tiền cho ăn học. Hai là tôi kiện 2 người ra tòa bằng chứng nhân chứng tôi có đủ thậm chí là dư, tôi nghĩ với ngần ấy tội đi tù chắc mấy chục năm. Sao chọn đi!
Ba T.An: Nhân chứng? Đâu nhân chứng đâu?

Duy Long: Tất cả các học sinh ở nhà ăn cách đây 1 tháng trước, ai cũng thấy nhát dao đâm trên người An hết. Học sinh trong lớp này và tiết dạy bơi đầu năm ai cũng thấy vết hằng đỏ trên người An hết, vậy đủ với ông chưa?

Ba T.An: Tao chỉ cần chối thôi, mày làm gì được tao?

Duy Long: Quay xong chưa Khoa?

Văn Khoa: Rất đầy đủ, full HD, không che nha!

Mẹ kế (chạy tới định giật lại máy quay): Đưa đây cho tao!

Văn Khoa (cố tình không để lấy): Đưa bà? Bà mẹ tôi à? Cho dù có lấy lại thì cũng đâu làm gì được, tôi phát live trên fb mà! Chắc được 10k mấy view rồi á!

Mẹ kế (ngạc nhiên): Cái gì?

Ba T.An: Thôi được, tao để mày ở lại trường này xóa cái livestream kia đi!

Duy Long: Nói bằng mồm tôi cũng nói được! Bây giờ xuống phòng hiệu trưởng tôi làm giấy 2 người ký vào, sau này mới có bằng chứng lỡ như 2 người chạy đến trường này làm loạn thì sao?
Ba T.An (run sợ): Được, được!

Thanh An: Khoan đã!

Duy Long: Sao vậy?

Thanh An: Mấy người có muốn thử cảm giác treo cổ t.ử.t.ự không? (liếc nhìn Duy Long ra hiệu)

- Dưới sân trường…

Duy Long: Đứng cận thận vào, trượt chân 1 phát là mất mạng đó!

Ba T.An: Tha cho tụi tui đi! Tụi tui biết sai rồi! An, tha cho ba đi con, ba biết sai rồi…

Mẹ kế: Tha cho mẹ đi mà con! (khóc lóc ỉ ôi)

Duy Long: Thả không?

Thanh An: Thả đi! Nhớ cho viết giấy kí hộ em!

Duy Long: Ok, em đi ăn cơm đi, việc còn lại để anh lo!

Truyện được sáng tác bởi: QingMei Li. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.