Ngôi Trường Kì Lạ

Chương 12

- Tối đến dưới tầng hầm A8, cả đám nhà giàu và Duy Long cãi nhau.

A: Con An dám lật tẩy kế hoạch của tụi mình, mày nói xem tính thế nào đây Duy Long?

Duy Long: Bây tưởng tao không biết việc tụi bây làm!

A: Tụi tao làm gì?

Duy Long: Không phải quy ước ngay từ đầu là không đụng tới rồi sao? Khánh Linh ngang ngược mang bầu giả không nói, bây vì muốn đuổi con An đưa ba và mẹ kế nó lôi nó về không cho nó học, đừng tưởng thằng này ngu mà không biết!

A: Không phải do con An lật tẩy vụ Linh mang thai giả sao? Làm bể hết!

Duy Long (cười nhếch, hét to): Ai ép Linh mang thai giả, ai ép tao diễn, An nằm bệnh mấy ngày trên giường do ai?

A: Cái đó…do mày diễn lố thôi!

Duy Long: Không diễn thế để chúng mày bắn tao à? (thấy mọi người im lặng) Tao cảnh cáo lần cuối, đụng ai thì đụng tới An coi chừng tao! Giải tán!

- Duy Long và Văn Khoa vào căn tin uống nước.

Văn Khoa: Có cần căng thẳng thế không? Bộ mày muốn chơi bài ngửa với tụi nó thật à?

Duy Long: Chưa đâu chưa tới lúc! Bằng chứng chưa đủ, tao thu thập cho đủ mới dám chơi bài ngửa.

Văn Khoa: Thế tiếp theo mình làm gì tiếp?

Duy Long: Tao cũng chưa biết.

Văn Khoa: Hỏng ấy, mình dừng đi!

Duy Long: Dừng? Dừng như nào? Tao phải làm như nào đây, mấy năm nay mẹ tao bắt tao phải nhường nhịn cái bọn đó, tao đã quá kinh tởm những việc bọn nó làm rồi.

Văn Khoa: Sao mày không hỏi mẹ mày?

Duy Long: Hỏi? Liệu hỏi sẽ có câu trả lời sao?

Văn Khoa: Thôi nếu mày muốn thế tao cũng đu theo mày vậy! Tao cũng cảm thấy kinh tởm.

- Trên đường về Văn Khoa thấy Thanh An mới đi từ thư viện về.

Văn Khoa: An! (An nghe tiếng gọi giật mình quay lại, quắc tay)

Thanh An: Hả? Sao đấy?

Văn Khoa: Tao sợ Duy Long buồn nhưng mà nhờ mày chuyện này, làm kín kẻ vào nha!

Thanh An: Ờ thì mày cứ nói đi, tao về bàn với tụi kia rồi làm.

Văn Khoa: Mày tìm hiểu vụ ba mẹ Duy Long đi! Từ lúc vô trường mọi người không biết về ba mẹ nó, chỉ biết mẹ nó là cô giám thị trường. Có nghe qua 1 lần vụ mẹ nó đánh nó, vì nó cãi lại bọn nhà giàu. Còn lại mọi người không biết gì hết.

Thanh An: Thế sao mẹ ảnh đánh vô lí thế? Mà mày không hỏi gì về ba mẹ ảnh à?

Văn Khoa: Tao cũng chẳng biết!

Thanh An: Tìm hiểu chi kỹ thế, mày nghi ngờ ảnh à?

Văn Khoa: Tại nó tính chơi bài ngửa với bọn nhà giàu kia, mà bọn kia còn liên quan đến mẹ nó, biết trước để tao với mày còn cản kịp. Thế mày ráng tìm hiểu nhá. Nhờ hết vào mày đó!

Thanh An: Ok tao biết rồi, thế nha, tao về phòng đây!

- Về đến phòng An kể với những người bạn trong phòng.

Uyên Thư: Ế tao nghe mày kể có cảm giác như mẹ Duy Long đang cố giấu cái gì đó!

Thanh An: Đúng là tao cũng thấy thế. Giống như là mẹ ổng phụ thuộc vào bọn nhà giàu á!

Bạn cùng phòng A: Tao nghe loáng thoáng mẹ nó trước kia cũng là học sinh trường này luôn, còn ba nó tao không có nghe qua. À mà tụi bây biết hiệu trưởng trường này không? (cả đám lắc đầu) Chời ba của thằng cầm đầu nhà giàu là hiệu trưởng trường này đó, thằng nhóc Hoàng Dũng đợt trước có dính tới vụ con Linh là nghe nó cũng có dính tới ổng! Chỉ là không biết mối quan hệ là gì. Chưa hết tao còn nghe đâu là vụ chơi BDSM này có từ hồi mới thành lập trường rồi. Ai mà có con cặc to người đó làm trùm đó, ông hiệu trưởng cũng thế!

Thanh An: Sao tao nghe có cảm giác như cả đống người đó cả mẹ và ông Duy Long liên quan với nhau hết vậy! Mà mày thấy con cặc ông hiệu trưởng rồi à?
Bạn cùng phòng A: Nghe đồn thôi, mà nhiều khi là thật cũng không chừng.

- Cả phòng im lặng 1 hồi, An đứng lên đi lòng vòng cả phòng đột nhiên cô nghĩ ra cái gì đó, cô la to lên cả phòng chú ý.

Thanh An: Ê, có khi nào ông hiệu trưởng là ba ông Duy Long không?

Uyên Thư: Sao mày nghĩ thế?

Thanh An; Nghĩ thử coi, mọi người chỉ biết mẹ Duy Long là cô giám thị của trường, nhưng hỏi tới ba ổng thì không ai biết. Nếu mà mẹ chỉ là cô giám thị thì quyền ông Long đâu lớn tới nỗi thế!

Bạn cùng phòng B: Không chắc à.

Thanh An: Tại sao?

Bạn cùng phòng B: Tại vì nhiều khi ba Duy Long là cổ đông lớn của công ty, ba là người bí ẩn thì sao?

Thanh An: Thế thì không tới mức mẹ ổng bắt ổng phải nhịn, nếu như thế thật thì chuyển trường 1 cái là xong cần gì phải cồng kềnh thế. Chính Duy Long còn không biết tại sao mẹ lại đối xử như thế, như mày nói thật đi thế tại sao phải đánh con.
Bạn cùng phòng A: Thì mẹ ổng sợ bị đuổi việc.

Thanh An: Cô nương, mày biết ông Duy Long mấy lần mém đánh nhau với tụi nó rồi. Với tao chưa thấy bà mẹ nào đánh con mình khi con mình làm đúng hết.

Uyên Thư: Thế mày nghi là vì cái gì?

Thanh An: Đơn giản thôi, là ông hiệu trưởng chịch mẹ Duy Long không đeo bao, làm mẹ ổng có bầu, xong đẻ ra, nhưng gia đình ông hiệu trưởng không muốn lọt chuyện mẹ ổng có bầu nên để Duy Long học trường này và để mẹ ổng làm cô giám thị để bịch miệng. Tóm lại là không muốn để chuyện chơi BDSM và những hành động đồi trụy khác lan ra ngoài trường.

Uyên Thư: Vậy không lẽ là thật.

Thanh An: Cái này là suy đoán của tao thôi, nhưng chắc chắn trong đó có 60% là thật.

Bạn cùng phòng A: Khoan, thế sao vụ con Linh mang thai lại để Duy Long nhận? Chưa kể là còn mang thai giả nữa?
Thanh An: Cái này chỉ có bọn dưới đó biết.

Uyên Thư: Hay là mình đi hỏi cô giám thị đi!

Thanh An: Mày nghĩ bả chịu nói à? Ông Duy Long hỏi bả còn không thèm nói, mình hỏi có tác dụng gì!

Bạn cùng phòng C: Không ấy mình xài lại chiêu cũ đi!

Thanh An: Không được, Duy Long chưa chịu chơi bài ngửa, có đồn cũng vậy à! Bây giờ chỉ có… (mọi người chú ý lắng nghe) Xét nghiệm ADN.

Bạn cùng phòng C: Mình xét nghiệm Duy Long với ổng hiệu trưởng à?

Uyên Thư: Sao lấy được tóc ổng?

Thanh An: Cần gì xét nghiệm cha con, xét nghiệm anh em được mà!

Uyên Thư: Thế mình lấy tóc thằng cầm đầu hay sao?

Thanh An: Mày nhắm lấy được không? (Uyên Thư lắc đầu) Đó, nhưng có 1 người mình lấy được.

Cả đám: Ai?

Thanh An: Trà My!

- Sáng hôm sau trong giờ ra chơi, An đến gần bàn Trà My.
Thanh An: Ê My!

Trà My: Hả?

Thanh An: Tóc bạc kìa!

Trà My: Đâu!

Thanh An: Đây tao lấy cho! (lấy tay bức cọng tóc đen, lén đưa Uyên Thư đứng kế bên)

Trà My: Đau mày, bức đau nha!

Thanh An: Xin lỗi, bức thế mới đứt! (Trà My ngơ ngác)

- Thanh An nhờ Văn Khoa lấy tóc Duy Long với cách tương tự và đem 2 mẫu đi xét nghệm ở bệnh viện. 2 ngày sau…

Truyện được sáng tác bởi: QingMei Li. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.