Chuyện Tình Với Cô Vợ Bé

Chương 16: Có tư chất dẫn dụ đàn ông phạm tội

Nhưng trước khi té xỉu, cô còn có một nhận thức: xem ra, sau này cô muốn rời khỏi nơi cứt chim cũng không có này, càng thêm khó rồi !

Lâm Nhược Kỳ trượt chân trên bãi cỏ, bị người đàn ông một phát bắt được cổ tay.

Cầm đầu vai, cẩn thận quan sát trong chốc lát, Cơ Liệt Thần cau mày phát hiện trên bắp đùi cô có thêm vết trầy xước mới, khẽ thở dài một hơi.

"Cô cứ như vậy không muốn làm hộ lý riêng của sao? Thật là, hơn nửa đêm cũng muốn chạy về. . . . . ."

Ôm lấy thân thể nhỏ nhắn xụi lơ, Cơ Liệt Thần đi tới cửa chính, vươn tay đè xuống ngón cái, nhẹ nhàng "kịt" một tiếng, cửa chính liền mở ra.

Vào đại sảnh, Heber kinh ngạc chào đón: "Cậu chủ, Y tá Lâm làm sao thế ?"

Cơ Liệt Thần cũng không nhìn ông ta một cái, đi thẳng đến phòng ngủ của mình.

Nghĩ đi nghĩ lại, nhớ cái gì đó, bước chân dừng lại, căn dặn nói: "Heber, ngày mai đến nhà kho đóng cửa đường ống thông gió, lập tức đi làm, tránh cho con chó nhỏ nào đó chạy ra ngoài nữa"

". . . . . . Vâng, cậu chủ"

Cơ Liệt Thần ôm Lâm Nhược Kỳ đi thẳng về phòng ngủ, bởi vì Tang Tuyết Phù đã trở về nhà mình, anh chỉ có thể tự mình xử lý vết thương cho cô. Xử lý vết thương cũng không khó, đối với Cơ Liệt Thần mà nói thường xuyên như ăn cơm bữa, nhưng xử lý vết thương cho một cô gái, thì là lần đầu tiên anh gặp trong đời.

Khó tránh khỏi đem vóc người của cô gái nhỏ xem sạch bách, sau khi xử lý xong vết thương, Cơ Liệt Thần phát hiện cả người cô bẩn thỉu, hoặc là không làm, đã làm thì làm đến cùng, cởi bỏ hết quần áo áo của cô ra, thay cho cô một bộ đồ ngủ.

Sau khi làm xong, trời đã gần sáng. . . . . .

Cơ Liệt Thần từ trong phòng tắm bước ra, áo sơ mi trắng tơ lụa trơn mềm, cổ mở ra, lộ ra da thịt trắng mịn, anh cẩn thận nằm bên cạnh cô, một tay đỡ đầu cô, một tay đem thân thể nhỏ nhắn của cô ôm trong ngực mình, tỉ mỉ quan sát Lâm Nhược Kỳ hôn mê.

Một lúc lâu, môi hình cung cong lên: "Thật là một cô gái nhỏ nhắn đáng yêu, có tư chất dẫn dụ đàn ông phạm tội. . . . . ."

Dứt lời, chỉ ôm chặt cô, dần dần chìm vào mộng đẹp. . . . . .

Khi Lâm Nhược Kỳ tỉnh lại, phát hiện rõ ràng mình nằm ở trong ngực Cơ Liệt Thần, có bao nhiêu hoảng hốt. . . . . .

Anh nằm ngủ, đường nét gương mặt dịu dàng, sống mũi thẳng tắp, gò má xinh đẹp, môi mỏng khêu gợi khẽ nhếch lên, ngay cả lúc ngủ cũng cao ngạo như vậy, lông mày nhỏ dài, dày đặc, giống như chim Phượng hoàng màu đen, xinh đẹp, mái tóc hơi dài, có mấy sợi rũ trên mặt của cô, cảm giác trơn mát, giống như tơ lụa tốt nhất, có vẻ xa hoa lạnh lùng . . . . .

Vẻ mặt Lâm Nhược Kỳ đầy vạch đen. Tại sao người này muốn cùng cô ngủ chung một chỗ?

Chợt nhớ lại cảnh tượng tối hôm qua anh cứu cô . . . . . Chẳng lẽ anh sợ cô chạy trốn lần nữa cho nên ngay cả ngủ cũng ôm cô ở bên người?

Không phải đâu . . . . . .

Khóe môi Lâm Nhược Kỳ kéo ra, cẩn thận đẩy cánh tay đang nắm thắt lưng mình, sau đó rướn cổ lên nhìn ngoài cửa sổ một chút.

Dường như trời sáng đã lâu rồi. . . . . .

Vì vậy, rón rén từ bên cạnh anh rút cái đầu của mình, tay và eo. . . . . .

Cuối cùng, lúc rút cái chân ra, dường như mơ hồ cảm thấy cổ chân bị một vật bắt được!

Cô cả kinh, quay đầu nhìn lại. . . . . .

"Hô . . . . . ." Lâm Nhược Kỳ vỗ vỗ ngực.

Cũng may, anh không tỉnh giấc, có lẽ đang nằm mơ, đem cổ chân của cô trở thành chân gà hay cái gì đó. . . . . .

Nhưng bị anh nắm như vậy làm cho Lâm Nhược Kỳ giật mình lảo đảo một cái, nặng nề ngã xuống mặt thảm tinh xảo trong phòng. . . . . .

Có thảm giảm xóc, mà lúc ngã xuống tiếng động cũng không lớn nhưng bạn học Lâm Nhược Kỳ cũng nơm nớp lo sợ, quay đầu lại, ghé vào mép giường, len lén nhìn lên. . . . . .
Cũng may, anh vẫn chưa tỉnh, ngay cả tư thế ngủ cũng không đổi.

Rốt cuộc bò dậy, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lại không dám nhìn nhiều, nhanh chóng đứng lên chạy đi.

Đã bị một lần tối hôm qua, Lâm Nhược Kỳ sẽ không ngu đến nổi cho rằng mình có thể chạy thoát được tòa thành này, nếu cô nói "Trốn", chẳng qua là muốn trốn khỏi phòng ngủ của anh mà thôi.

Nói giỡn, cho dù đồng ý làm hộ lý riêng của anh cũng chưa từng nghe nói, làm hộ lý riêng còn phải ngủ chung!

Chân trần giẫm trên mặt thảm lông, Lâm Nhược Kỳ đi rất nhanh, tà váy màu trắng dài đến đầu gối nhẹ nhàng bao quanh người, lúc này cô mới phát hiện, rõ ràng mình trống không. Nhưng tối hôm qua rõ ràng cô mặc. . . . . .

Nhất thời, khuôn mặt đỏ lên như trái cà chua.

Lại thay đổi suy nghĩ, tối qua, lúc cô chui chuồng chó, cái quần đã bị xé rách, nếu bây giờ cô còn mặc nửa cái quần này đi ra gặp người, chắc rằng sẽ mất mặt hơn. Đơn giản cũng không được tự nhiên, nói không chừng quần ngủ cũng không phải tên kia thay cho cô, dù sao nơi này có rất nhiều nữ giúp việc, đúng không?
Hơn nữa, nơi này thật là kỳ quái a, ban ngày cũng không thấy được mấy người giúp việc ra ngoài đi lại, thỉnh thoảng, có một, hai người đi qua, cũng chỉ cung kính, lễ phép khẽ khom người chào cô, sau đó không nói câu nào, rời đi.

Thật đúng là. . . . . . kì quái!

Nhưng không ai để ý cũng tốt, cô mừng rỡ, nhẹ nhõm, thoải mái. Lâm Nhược Kỳ mặc chiếc váy ngủ màu trắng, nhẹ nhàng, đi xung quanh một chút, nhìn một chút, tối qua đã bị một cú thua thiệt, bây giờ tìm hiểu tình hình của đối phương trước một chút, nắm giữ địa thế cho quen thuộc, kế hoạch chạy trốn sẽ từ từ cũng không muộn a.

Đi tới một cửa sổ sắt chạm trổ hoa văn thật to, hai tay Lâm Nhược Kỳ bám vào khung cửa sổ, cái trán cũng dính trên cửa sổ, lặng lẽ nhìn bầu trời mờ mịt tối tăm bên ngoài, hít thở thật mạnh, phà vào cửa sổ màu xanh, lưu lại hơi nước mờ mờ.
Thì ra bên ngoài trời đang mưa. . . . . .

Nhớ lại Tang Tuyết Phù, em họ của Cơ Liệt Thần đã nói, cả tòa núi này đều của Cơ Liệt Thần. Xem ra, cô thật hâm mộ anh, bởi vì từ góc độ này nhìn ra ngoài, bên ngoài thật sự rất xinh đẹp.

Mưa phùn vẫn rả rích, mơ hồ, dãy núi liên miên bất tận, xem ra quả thật chính là một bức tranh sơn thủy xinh đẹp. . . . . .

Truyện được dịch bởi: Hữu Ca. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.