Thiếu Niên Diễm Phúc

Chương 7: Tình Thế Cùng Bắt Buộc ( 2 )

Hạ Tĩnh Nhã đứng tại chỗ, cắn chặt môi dưới, hận hận nhìn bóng lưng Cố Hạo Hiên, cảm thấy hận nhưng lại không thể làm gì, muốn tố giác lại sợ quan hệ làm cương, huống chi chính mình dạng này cũng thực mất mặt, đống hỗn độn tại tất chân muốn giải thích thế nào đều không ổn, đã hối hận không kịp.

Hạo Hiên tại cửa thay xong giày liền đứng đợi Hạ Tĩnh Nhã đi xuống lầu, dì Nhã cảnh giác chậm chạp không dám đi đến trước cửa khiến hắn buồn cười nói

" Như thế nào, sợ cháu ăn dì hay sao ?"

" Dì chỉ là lo lắng cháu sẽ làm ra thêm chuyện gì càng thêm hối hận."

Đứng trên lầu đối mặt với Hạo Hiên, Hạ Tĩnh Nhã sắc mặt cũng không có dịu đi, vẫn như cũ gương mặt nghiêm túc cùng lạnh lùng, mang một ít cao ngạo, làm cho người không dám tới gần.

Hạo Hiên cũng không để ý đến Hạ Tĩnh Nhã nói thế nào, nghẹo đầu nhìn dì không nói lời nào, ánh mắt nói rằng thời gian không còn sớm, dì Nhã do dự nửa khắc gặp hắn không đi chỗ khác, đành phải từ từ chậm rãi tới gần, cố gắng bảo hộ thân thể mình, từ dép lê rút ra, không ngờ Hạo Hiên phát hiện tất chân của dì mũi chân là trong suốt, phía trước tại thư phòng không chú ý đến, khi đó chỉ bị màu lam móng chân hấp dẫn.Thiếu Niên Diễm Phúc - Chương 7: Tình Thế Cùng Bắt Buộc ( 2 )Hạo Hiên lắc lắc đầu không biết vì sao nữ nhân này yêu thích màu lam như vậy, chân của dì dù hết sức xinh đẹp nhưng vẫn là không đẹp bằng mẹ.

Hạ Tĩnh Nhã cẩn cẩn thận thận mang giày vào, đồng thời vẫn không ngừng bên tai hắn mặc niệm.

" Cố Hạo Hiên cháu đừng có làm loạn, cháu biết hậu quả sẽ như thế nào..."

Còn chưa nói hết lời, Hạo Hiên liền nhảy tới, đặt dì ép sát gắt gao trên vách tường, bắt lấy hai tay mềm mại của dì ép vào trên đỉnh đầu siết chặt, đùi phải chen vào giữa hai chân của dì, dùng chân mạnh mẽ tách ra hai đùi, tay không bóp hai bên gò má dì ép vào nhau, trên mặt không lộ vẻ gì nói.

" Dì phải biết rằng nếu cháu muốn làm gì thì dì liền chống cự không được, không muốn được một tấc lại muốn tiến một thước."

" Nhân tính nhẫn nại là có điểm mấu chốt, nếu như dì cứ lải nhải bên tay cháu thì chỉ làm cho mình nguy hiểm hơn thôi, biết không ?"

" Còn nếu dì muốn nói cho người khác thì cũng tùy tiện, dù gì cháu không quan tâm."

Hạ Tĩnh Nhã bị động tác của Hạo Hiên làm cho tràn đầy sợ hãi, dưới chân đang mang được một nửa giày cao gót lập tức rơi xuống đất, phát ra thanh thúy tiếng vang, nói xong hắn buông ra gò má của dì, vẫn không thả tay ra, dùng một ngón tay từ cằm thon của dì bắt đầu trượt xuống váy ngắn, từ rãnh sâu của bộ ngực bởi vì hô hấp dồn dập mà phập phồng, lướt qua bằng phẳng bụng đi đến hạ thân, đưa tay với vào váy ngắn của dì, sờ đùi dì cách tất chân một phen, vẫn là như vậy thuận hoạt.Thiếu Niên Diễm Phúc - Chương 7: Tình Thế Cùng Bắt Buộc ( 2 )" Đi thôi! Mẹ cháu đợi lâu rồi."

Sờ xong Hạo Hiên buông Hạ Tĩnh Nhã ra, mở cửa đi ra ngoài, đợi một hồi lâu dì Nhã mới ra theo sau, hắn nhìn dì, dì cũng nhìn về phía hắn, không nói lời nào, chính là ánh mắt so sánh với trước thì mang nhiều hơn một chút sợ hãi cùng một cái gì đó khác.

Dặn Hạ Tĩnh Nhã đóng kín cửa lại xong hắn không nói lời nào đi ở phía trước, phải một lúc sau hắn mới lại nghe thấy "Đát đát" tiếng giày.

Xe của Mộ Vân Tịnh đã mở đi ra đứng ở trước cửa tiểu khu không xa, Hạo Hiên rất nhanh liền đi đến xe, mở ra cửa ngồi xuống.

" Như thế nào chậm đến vậy ?"

Mộ Vân Tịnh có chút không cao hứng có.

" Chắc tại dì phải hóa trang thêm một chút."

Hạo Hiên nhìn về phía cửa sổ, hắn không muốn tiếp tục đề tài này, cảm giác tâm tình không hiểu kém.

Chốc lát nữa Hạ Tĩnh Nhã liền đi đến, mở ra cửa liền ngồi vào, nhưng không nghĩ rằng Hạo Hiên cũng ngồi ở phía sau, có chút bận tâm nhưng là đã ngồi được một nửa mông nên cũng không đi ra ngoài, hai tay đè xuống váy đem chân còn lại đi vào, hai chân khép lại đầu gối nghiêng qua một bên, cả người đều thẳng, khí tức tài trí, đoan trang cẩn thận lộ ra.
Thấy Hạo Hiên chỉ nhìn về phía cửa sổ, nhẹ nhàng thở ra, cũng không muốn nói gì liền đóng cửa xe lại.

" Chị dâu, làm sao vậy ? Sao không ngồi ở trước ?"

Mộ Vân có chút tò mò, quay đầu về phía sau hỏi.

" A, không có gì, hôm nay chị có chút không thoải mái, ngồi ở phía trước sợ say xe."

Hạ Tĩnh Nhã ôn nhu cười đáp, cùng người lúc trước như hoàn toàn khác nhau.

Mộ Vân Tịnh nghe được Hạ Tĩnh Nhã thân thể không thoải mái, lập tức quan tâm tới nói.

" Thân thể không thoải mái ? Giờ chị có ổn không ?"

" Không có việc gì không có việc gì, hơi mệt chút thôi à, em cứ lái xe đi, thời gian cũng không còn sớm nữa, Trọng Quân bên đó cũng đã đợi lâu."

" Vậy được, Hạo Hiên chiếu cố dì con một chút nha."

Mộ Vân Tịnh phát động xe dặn dò Hạo Hiên.

Hạo Hiên cũng không nói chuyện, thấy thế, Mộ Vân Tinh có chút tức giận.
" Cố Hạo hiên, mẹ đang nói chuyện với con đâu, con không nghe thấy hả ?"

Hạo Hiên lúc này thật sự không có tâm trạng trả lời, Hạ Tĩnh Nhã gặp không khí nặng tới cực điểm, vội vàng giảng hòa.

" Hạo Hiên lúc ở cửa liền hỏi thăm sức khỏe của chị, cháu nó rất hiểu chuyện, em đừng trách nhầm nó."

Nói thế, Hạ Tĩnh Nhã đồng thời cũng tới gần hắn ngồi, một cỗ mùi thơm của nữ nhân truyền đến.

Vừa đến gần thì nhỏ giọng nói với Hạo Hiên.

" Chớ có chọc mẹ con tức giận."

Hạo Hiên nhìn dì, thấy cực kì rõ ràng sắc hoa váy ngắn bị kéo đến đầu gối lộ ra đùi bị màu xám tất chân gắt gao bao bọc lấy.

Nhân lúc mẹ không chú ý hắn đưa tay sờ soạng bắp chân cùng tất chân dì một phen, khiến Hạ Tĩnh Nhã bị dọa cho giật mình liên tục cách xa hắn.

Một đường không nói chuyện, đến địa điểm thì Hạo Hiên mới phát hiện đây là nhà hàng thuộc kiểu giống như nông gia đại viện, vẻ ngoài nhìn qua liền thập phần khí phái.
Theo mẹ cùng dì đi vào liền nhìn thấy sớm tại trong đại sảnh ngồi chú Lý, tất cả mọi người hội họp sau chú Lý liền dẫn đến một tiểu viện.

Trên đường nhìn thấy dì Nhã cùng chú trò chuyện vui vẻ, Hạo Hiên tâm lý có chút trầm, cảm giác nhiệt tình thiếu đi phân nửa.

Nơi đây gian phòng ăn cơm có chút đặc biệt, đều là do từng cái tiểu viện tạo thành, bên ngoài là một cánh cửa thập phần khí phái, trên cửa viết thư pháp mà hắn không hiểu nghĩa, bên trong ngoại trừ gian phòng ăn cơm còn có nhà cầu ở cách xa một chút, cửa vừa đóng thì âm thanh bên ngoài không còn truyền đến, cực kì yên tĩnh, nhìn đến nơi đây thật thích hợp cho người có tiền tụ tập nói chuyện phiếm, Hạo Hiên không khỏi nhún nhún vai, đi vào theo.

Mọi người vừa ngồi xuống bàn ăn, đồ ăn liền lập tức dọn lên, ròng rã đầy một bàn nhìn đến tốn không ít tiền.
" Nơi này anh thường xuyên đến, hương vị rất được."

" Hạo Hiên, không phải cháu đói bụng sao, tùy tiện ăn, đừng khách khí, hết lại gọi thêm."

Chú Lý thập phần nhiệt tình nói.

Hắn lúc này hơi đói rồi, đương nhiên là sẽ không có một tia khách khí, sợ mẹ lại phải giáo dục về tướng ăn của mình, Hạo Hiên một bên trung quy trung củ ăn một bên nghe bọn hắn nói chuyện.

" Hạo Hiên, chú Lý nói con sắp tới sẽ có đề thi của tỉnh thành rồi, lo ở nhà học bài đi nha."

Mộ Vân Tịnh nhìn hắn đang phồng miệng ăn cơm, mỉm cười nói.

" Móa, không phải chứ."

Hạo Hiên có chút cạn lời, nhưng là vẫn đơn giản dạ trở về.

" Đúng rồi, nói đến Hạo Hiên bình thường yêu thích học tiếng Anh, nhưng là cảm giác thành tích không khá hơn chút nào."

" Anh Quân anh có biết giáo viên tiếng Anh nào giỏi không ?"
" Em muốn tìm để kèm cho Hạo Hiên."

" Dù gì đó cũng là môn Hạo Hiên nó có hứng thú."

Mộ Vân Tịnh quay đầu nhìn về phía hai bọn họ nói.

" Tiếng Anh ? Tĩnh Nhã trước kia là nghiên cứu sinh toàn phải đọc tiếng Anh, bây giờ đang dạy tiếng Anh cho học sinh tiểu học, mướn cái gì giáo viên đâu, bảo Hạo Hiên đến nhà anh để Tĩnh Nhã kèm giúp là được, miễn cho lãng phí tiền không cần thiết."

Lý Trọng Quân thập phần thống khoái đưa ra phương án.

Hạ Tĩnh Nhã vừa nghe liền biến sắc, vội vàng cự tuyệt nhưng lại không thể nói quá mức.

" Không tốt à Trọng Quân, em sao có thể kèm được tiếng Anh cao trung, hơn nữa bình thường em cũng có việc bận, tốt nhất là nhờ người về dạy kèm tại nhà cho đừng chậm trễ Hạo Hiên việc học, cháu nó tuổi này học hành cực kì trọng yếu."

"..."

Hạo Hiên vốn là muốn cự tuyệt, ai thèm lãng phí thời gian chơi để đi học bù chứ, nhưng là nhìn dì liều mạng cự tuyệt, thần sắc hoảng hốt khiến hắn cảm thấy thú vị, cũng không lên tiếng nói gì.
" Có gì mà không kèm được đâu, tiếng Anh thì dạy ai mà không giống nhau."

" Hạo Hiên cũng không phải người ngoài, không muốn khách khí như vậy, em tối về thì kèm Hạo Hiên một chút, vừa vặn để Hạo Hiên cùng ăn chiều với chúng ta luôn, nhất cử lưỡng tiện, quyết định vậy nha !"

" Hạo Hiên về sau có gì không hiểu thì có thể tới tìm ngươi dì con, gọi điện thoại tới trước là được."

Lý Trọng Quân uống rượu cao hứng, hoàn toàn không biết chính mình đang đem thê tử đẩy hướng vực sâu.

Hạ Tĩnh Nhã gặp chồng mình cố chấp, trên bàn ăn nên cũng không phản bác quá nặng, đành phải giả vờ trước đáp ứng, nhưng tâm lý lại cực kì lo lắng sợ tương lai Cố Hạo Hiên đến nhà học bù, không biết thân thể mình còn sẽ bị vấy bẩn đến mức nào, sắc mặt nháy mắt kém đến đáng sợ, cũng không còn một chút hứng ăn.
Uống chút rượu sau thì Lý Trọng Quân có chút say, lớn tiếng cùng mẹ Hạo Hiên trò chuyện trường học.

Hạ Tĩnh Nhã cứ nghĩ đến mình sẽ dạy bù cho Cố Hạo Hiên thì tâm liền không bình tĩnh, hoảng hốt một trận, giơ tay lấy bọc đứng lên nói " Em đi toilet một chút." liền hốt hoảng rời đi.

Nhìn thấy Hạ Tĩnh Nhã thần sắc không thích hợp, vội vã đi ra khỏi cửa, nhìn dì ngạo nghễ vểnh lên hai mông, thon dài hai chân mang lấy tất chân bóng lưng, nghe âm thanh của giày cao gót gõ đánh mặt đấ, tâm lý đột nhiên rục rịch, nghĩ nghĩ, cũng đứng lên nói câu " Con đi ra ngoài hít thở không khí", nghe Mộ Vân Tịnh dặn chớ đi quá xa xong liền đi ra cửa.

Đóng cửa lại liền vừa vặn thấy dì Nhã đi vào toilet, nhìn thấy cửa đã đóng liền chậm rãi tới gần. Ngay lúc cửa vừa lại mở ra Hạo Hiên liền nháy mắt đi vào, trở tay khóa cửa lại, cùng dì mặt đối mặt, nhìn quanh bốn phía, phát hiện toilet trong này cũng thật cao cấp, phủ kín phục cổ gạch men sứ cùng thêm cảm giác hiện đại tăng thêm vài ngọn đèn màu vàng chiếu sáng cực kì ôn nhu, tăng thêm một chút tình thú, bên trong bố cục trừ bỏ một cái bồn cầu, thùng rác cùng một cái bồn rửa tay cũng không còn gì khác, thập phần rộng mở.
Hạ Tĩnh Nhã không nghĩ tới rằng hắn dám vào còn khóa cửa lại, cực kì khiếp sợ, tiếp đến sợ hãi vội vàng lui về phía sau, cách ra khỏi hắn một khoảng cách, ánh mắt hoảng sợ nói.

" Cố Hạo Hiên, cháu làm gì ?"

" Cháu muốn làm gì dì phải nên biết à."

Hạo Hiên đi tới gần khiến Hạ Tĩnh Nhã sợ tới mức lui đến bồn rửa tay, hắn cũng không đuổi theo sát.

" Hạo Hiên, đừng làm loạn, cháu trấn định một chút..."

" Đừng có đến gần ! Đến gần thêm nữa thì dì hô người tới bây giờ !"

" Nếu như dì muốn chú nhìn thấy chúng ta ngay bây giờ thì cứ hô à."

"..."

Hạ Tĩnh Nhã nghe thế liền không lên tiếng, nhưng là liều mạng tránh né

" Cháu...Cháu đừng."

Hạo Hiên không nói gì, gắt gao đi đến hướng dì Nhã, thấy mình đã không còn đường lui, dì cầm lấy khăn lau tay ném về phía hắn, để khăn lau từ trên người rớt xuống sau hắn liền chậm rãi đi đến trước mặt dì, nắm lấy tay nàng, Hạ Tĩnh Nhã khuôn mặt tràn đầy sợ hãi cùng tuyệt vọng.
" Van cháu, Cố Hạo Hiên, đừng như vậy, tha cho dì đi, lạy cháu."

Âm thanh mang lấy tiếng khóc có chút nức nở.

Hạo Hiên nhất thời cũng có chút luống cuống cùng rối rắm, cứ như vậy nắm lấy tay dì Nhã chưa đi đến bước tiếp theo, một mực nhìn nàng, nghĩ rằng mình có làm quá đáng hay không.

Hạ Tĩnh Nhã ngẩng đầu nhìn về phía Hạo Hiên, nhưng lập tức lại cúi đầu tránh khỏi hắn lửa nóng ánh mắt.

Thấy thế, Hạo Hiên chậm tiến đến một bên đầu của dì, hưởng thụ dì trên người mùi thơm tỏa ra cơ thể, hỗn hợp sữa tắm thơm mát cùng nữ tính đặc hữu mùi thơm cơ thể kích thích Hạo Hiên càng trở lên thoải mái, nội tâm lửa từng chút từng chút được thiêu đốt, hô hấp có điểm tăng thêm.

Hạ Tĩnh Nhã giống như cũng nhận thấy hắn tại chiếm tiện nghi, cấp tốc vội giãy giụa muốn thoát ra khỏi hắn, lui về phía sau từng bước nói.Thiếu Niên Diễm Phúc - Chương 7: Tình Thế Cùng Bắt Buộc ( 2 )" Cố Hạo Hiên, van cháu, thả dì ra đi, dì sẽ không nói gì đâu."
Cảm giác được cảm xúc của dì Nhã có chút kích động, hắn quyết định nhảy đến một bước dài, đem dì bao vây tại dưới người, tay còn lại lớn mật ôm lấy dì eo nhỏ.

" Dì Nhã, cháu muốn dì."

..........

Mọi người thấy hay thì theo dõi ủng hộ mình nha.

Truyện được dịch bởi: Yên Sinh. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.