Thiếu Niên Diễm Phúc

Chương 8: Biến Chuyển Cùng Do Dự ( 1 )

Hạ Tĩnh Nhã nằm ở trong ngực Hạo Hiên nghe hắn nói thế rõ ràng, đầu càng đong đưa mạnh hơn, hai tay dùng sức đẩy ra hắn, trầm thấp khóc nức nở giống như đang thét vào màng nhĩ hắn, liều mạng giãy dụa thoát khỏi Hạo Hiên ôm ấp, đùi cùng giày cao gót va chạm vào bắp đùi hắn, toàn bộ nhà cầu đều vang vọng lấy tiếng vang của giày cao gót.

Hạo Hiên với thái độ đã làm thì phải làm đến cùng, hắn xem nhẹ hành động phản kháng của Hạ Tĩnh Nhã, hai tay cầm lấy hai mũi chân của dì, nâng lên hết phía trên kẹp vào hai nách hắn, tay bắt đầu từng chút thuận theo trơn bóng tất chân trượt đến dưới váy chạm vào mượt mà bờ mông.Thiếu Niên Diễm Phúc - Chương 8: Biến Chuyển Cùng Do Dự ( 1 )Hạo Hiên tiếp tục lấy hai tay nâng lên lên dì sung túc bờ mông đến mức có chút khoa trương ném vào bồn rửa tay, để Hạ Tĩnh Nhã ngồi ở trên đó, dùng tay gắt gao ngăn chặn đùi của dì không cho dì có thể dễ dàng xuống tới.

Hạ Tĩnh Nhã bị động tác của Hạo Hiên dọa sợ, chưa kịp phản ứng thì đã bị hắn cứng rắn đem lên bồn rửa tay, nửa người trên có chút không ổn.

Hạ Tĩnh Nhã một tay vội vàng chống đỡ mặt sau đá cẩm thạch, một tay bắt lấy vai của Hạo Hiên bảo trì cân bằng, hai vú cao ngất lung lay một chút liền xông ra đặt tại trước mắt hắn.

" Cháu muốn làm gì...Mau thả dì ra đi."

Hạ Tĩnh Nhã nói chuyện có một chút thút thít.

Hạo Hiên không để ý đến dì mà cứ tiếp tục động tác, ép lấy người của dì đem hai chân dì mạnh mẽ tách ra khiến viền hoa váy ngắn mở hướng lên trên.

Thấy thế dì Nhã đem tay từ vai Hạo Hiên ấn lên trên tay hắn, gắt gao ép lấy váy, liều mạng lắc đầu tỏ vẻ cự tuyệt.

" Không muốn...Không được...Không muốn..."

Hạo Hiên đem tay còn lại cũng từ đùi phải của Hạ Tĩnh Nhã chui vào, mạnh mẽ dùng lực càng hướng vào sâu hơn, dì Nhã thẳng tắp cả người, cũng đem tay còn lại của mình ép chặt vào váy ngăn chặn tay của hắn.

Tay Hạo Hiên cứ như vậy bị Hạ Tĩnh Nhã ép gắt gao tại đùi của mình, khiến hắn cảm nhận được phía dưới liên tục không ngừng truyền đến co dãn cùng nhiệt độ.

Hạo Hiên nghiêm túc phát lực tự nhiên là Hạ Tĩnh Nhã không sánh bằng, váy hơn phân nửa đều bị kéo lên, Hạo Hiên đã có thể mơ hồ nhìn đến T kiểu tất chân cùng màu lam tơ tằm quần lót bao vây hạ thân. Thiếu Niên Diễm Phúc - Chương 8: Biến Chuyển Cùng Do Dự ( 1 )Hạ Tĩnh Nhã cảm thấy hạ thân có chút mát hơn thì càng kịch liệt giãy dụa, hai chân không ngừng lung lay đá lung tung.

Đát...

Một tiếng vang nhỏ, Hạ Tĩnh Nhã giày cao gót chân trái rơi xuống đất, cũng không để ý dưới chân, dì cuộn lên chân trái xâm nhập vào cuộc chiến, dùng đầu gối đặt tại bụng Hạo Hiên muốn đem hắn đẩy ra.

Hạo Hiên mạnh mẽ tiến về phía trước càng ép lấy, một tay xâm nhập vào váy đã đụng tới lồn mềm mại của dì, ngón tay lắc lắc cọ vào vùng kín liền cảm nhận được cực nóng xúc cảm.

Hạ Tĩnh Nhã gặp hắn đã đụng tới chỗ kín của mình, lực lượng liền bộc phát, trực tiếp dùng chân giẫm đạp bắp đùi Hạo Hiên cố đem hắn đá ra, Hạo Hiên thì chết sống ép vào dì.

Ngay lúc cả hai dây dưa lẫn nhau không ai lùi bước, Hạo Hiên vừa chuẩn bị định dùng thêm lực thì bên ngoài bỗng nhiên truyền đến âm thanh nhẹ nhàng của nữ nhân.

" Chị dâu, chị có ở bên trong không ?"

Là Mộ Vân Tịnh âm thanh, cả Hạo Hiên lẫn Hạ Tĩnh Nhã đều bị dọa cho giật mình.

Hạo Hiên lập tức ngừng tay động tác, ngừng thở, không dám phát ra âm thanh nào.

Hạ Tĩnh Nhã cũng thập phần khẩn trương, nhẹ nhàng đẩy Hạo Hiên ra, lau khóe mặt giọt lệ, ho nhẹ một tiếng để bớt khẩn trương, hướng ra cửa giả bộ trấn tĩnh nói.
" Vân Tịnh hả ? Là chị ở trong này."

" Chị dâu, chị không sao chứ ? Thân thể vẫn còn không thoải mái sao ? Em hơi lo khi thấy chị lâu rồi mà vẫn chưa trở về."

Mộ Vân Tịnh âm thanh hoàn toàn bình đạm, hoàn toàn nghe không ra được là đang quan tâm người khiến Hạo Hiên có chút cạn lời.

Vì mẹ đứng ngoài cửa nên Hạo Hiên cũng không dám lỗ mãng, lặng lẽ lui ra sau, chờ đợi dì Nhã nói tiếp với mẹ.

Hạ Tĩnh Nhã thấy hắn thối lui, vội vàng từ bồn rửa tay chỉnh sửa tư thế, chân trái không có giày cao gót lơ lửng, cứ như vậy dựa vào một chân bảo trì cân bằng, kéo xuống váy đã bị hắn cuốn lên, che tốt hạ thân, đơn giản sửa sang lại sau liền đem chân trái vói vào giày cao gót ở dưới đất, một bên bình tĩnh trả lời.

" Không có việc gì, Vân Tịnh, chị đỡ hơn nhiều rồi, chị trang điểm lại chút liền ra, em cứ về trước đi."
Hạo Hiên đứng ở bên tường khoanh tay nhìn Hạ Tĩnh Nhã đem chân dài của mình móc vào mũi giày cao gót, thon dài bắp chân vừa thu cao gót về liền dùng tay trái nhẹ nhàng mang vào, lần nữa sửa sang lại chính mình ăn mặc, đứng đấy dùng ánh mắt nhẹ nhàng miết hướng hắn, dùng dễ nhìn cằm chỉ cửa nhà cầu.

Hạo Hiên lắc lắc đầu tỏ vẻ không muốn nói chuyện.

" Vậy em đi về trước."

" Không biết Hạo Hiên nó chạy đi đâu rồi ?"

Nghe thấy âm thanh cách toilet ngày càng xa, tuy rằng lời nói sau chỉ là mẹ đang tự hỏi nhưng Hạo Hiên đứng đấy vẫn cảm nhận được trong lời nói tràn đầy tức giận, gặp dì muốn nói gì đó với hắn.

Hạo Hiên vừa chuẩn bị nhích người, đột nhiên điện thoại di động trong túi quần vang lên, nhạc chuông điện thoại trong yên tĩnh toilet vang lên dọa cho hắn giật mình, Hạ Tĩnh Nhã cũng hốt hoảng nhìn về phía hắn.
Hạo Hiên nhanh chóng lấy điện thoại ra tắt âm, cũng may là âm thanh không quá lớn nếu không thì mẹ ở ngoài cửa có thể nghe thấy rồi.

Nhìn màn hình điện thoại, phát hiện là mẹ gọi tới, tim nhấc tới cổ họng, hoàn cảnh này mà còn có điện thoại gọi tới đúng là khiến người đau tim.

Hạ Tĩnh Nhã cũng bị dọa đến không nhẹ, khẩn trương xem hắn, Hạo Hiên đem đầu chỉ hướng ngoài cửa, Hạ Tĩnh Nhã lại càng hoảng hơn, lặng lẽ đến gần hắn, nhỏ giọng hỏi.

" Mẹ cháu gọi ?"

Hạo Hiên nghe thế cảm giác có chút không được tự nhiên, nhưng là lúc này cũng không phải lúc để đùa giỡn, hắn gật gật đầu tùy ý để điện thoại chấn động.

Hạ Tĩnh Nhã thần thái có chút khẩn trương

" Làm sao bây giờ ?"

" Không bắt máy."

Hạo Hiên cũng không nói nhiều, đầu điên cuồng chuyển động để lấy cớ nhận sai, không cần nghĩ nhất định là gọi điện thoại đến mắng hắn.
Một lúc sau điện thoại mới hết chấn động, hai người cùng nhau thở phào nhẹ nhõm, Hạo Hiên nhìn về phía Hạ Tĩnh Nhã, Hạ Tĩnh Nhã liếc hắn một cái liền vội chạy đến trước gương, mở bọc ra trang điểm một lần nữa.

Hạo Hiên trầm mặc, nữ nhân ở thời điểm này cũng không quên hoá trang.

Mấy phút sau Hạ Tĩnh Nhã thu thập xong, đi đến bên cạnh hắn, trên mặt dung mạo lại khôi phục lại lúc trước thanh tú cao nhã, nhẹ nói nói

" Dì đi ra trước, cháu sửa sang lại một chút đợi một lúc rồi hẵng ra, biết không ?"

Hạo Hiên không nói chuyện, trợn trắng mắt nhìn dì.

Nhảm nhí, chẳng lẽ nhìn mình khờ đến mức có thể sẽ cùng Hạ Tĩnh Nhã đi ra ngoài à ?

" Lần này dì sẽ xem như cái gì cũng chưa phát sinh, dì cũng sẽ không nói với người khác, hy vọng cháu quên vụ việc này đi."

Hạ Tĩnh Nhã nháy mắt giống biến thành người khác, nghiêm túc nói, xong liền lập tức xách lấy bọc đi ra ngoài.
Hạo Hiên thấy Hạ Tĩnh Nhã đi qua bên cạnh hắn, đột nhiên bắt lấy dì một bàn tay, Hạ Tĩnh Nhã gặp hắn kéo lấy tay mình, dừng lại xoay người nghi vấn nhìn hắn, Hạo Hiên mỉm cười, đến gần Hạ Tĩnh Nhã, hướng vào váy nàng sờ lấy sâu màu xám tất chân đùi một cái, không cho dì cơ hội phản ứng, sờ soạng đùi dì nhiều lần như vậy rồi hắn cảm giác đều rất nhuần nhuyễn rồi.Thiếu Niên Diễm Phúc - Chương 8: Biến Chuyển Cùng Do Dự ( 1 )" Cháu sẽ quên."

Hạo Hiên nhìn dì cười nói, Hạ Tĩnh Nhã bị tập kích liền lập tức thoát khỏi tay hắn, sắc mặt lạnh lùng, ép lấy quần rồi đi tới cửa, nắm lấy chốt liền mở ra.

" Vậy tốt nhất."
Lưu lại một câu xong liền cũng không quay đầu lại đi ra ngoài, sau đó đóng cửa để hắn lại một mình trong toilet.

Hạo Hiên nhìn trong tay điện thoại biểu hiện cuộc gọi nhỡ, lâm vào trầm tư.

Tại toilet đợi một hồi, nhặt lên khăn tay bị Hạ Tĩnh Nhã quăng trên mặt đất ném lên bồn rửa tay, sau đó liền bình tĩnh đi ra ngoài, nhìn cách đó không xa gian phòng ăn cơm cửa đang đóng chặt, không biết cớ vừa nghĩ ra được trước mặt mẹ nói ra có tác dụng hay không.

Hạo Hiên chậm rãi đi tới cửa, vừa muốn mở ra thì cửa đột nhiên đã bị mở, hắn cùng mẹ liền bỗng nhiên đứng đối mặt nhau.

Hạo Hiên sửng sốt, rụt cổ một cái, nhìn mẹ đứng ở trước mắt, mẹ cũng rũ mắt xuống, khuôn mặt không có thay đổi gì, chính là ánh mắt có điểm dọa người.

" Cũng biết về rồi hả ? Gọi điện thoại cũng không bắt, nãy giờ vừa đi đâu ?"
" Ăn một bữa cơm cũng không làm cho người ta bớt lo."

" A ha ha ha ha, nãy giờ con để điện thoại chế độ im lặng nên không nghe được."

" Nãy giờ...nãy giờ con chỉ đi dạo một chút bên ngoài thôi à, ha ha ha ha..."

" Mẹ, mẹ chuẩn bị đi hả ?"

Hạo Hiên giả ngu nói, đánh trống lảng sang việc khác cùng lúc đó quét căn phòng một vòng, gặp dì Nhã cũng đang nhìn lấy hắn.

" Ừm...Công ty có chút việc nên mẹ phải qua một chuyến, đợi cơm nước xong thì con đi theo chú cùng dì trở về hay là bắt xe về cùng được."

Mẹ nhìn chằm chằm lấy hắn.

" Trở về học bài thật tốt cho mẹ, nghe không ?"

" Mục tiêu của kì thi tháng sắp tới là phải đứng hạng 20, nếu không tới được thì chờ bị phạt đi."

Mộ Vân Tịnh nói xong thì nhìn lấy đồng hồ, quay đầu chào tạm biệt bọn họ liền đi ra ngoài.

Hạo Hiên đang mừng thầm vì vừa thoát được một kiếp thì nghe mẹ nói thế, thân thể lập tức suy sụp kêu rên một tiếng.
Mộ Vân Tịnh liền vỗ lưng hắn một cái.

" Nhỏ tiếng chút, còn không mau vào đi."

Sau đó liền rời đi.

Hạo Hiên ngồi trên ghế làm một bộ mặt thối, chú Lý cười nói với hắn.

" Mẹ cũng vì tốt cho cháu thôi."

" Hạo Hiên, ăn no chưa, muốn gọi thêm điểm tâm gì không ?"

Nhìn thấy chú Lý mặt ửng đỏ, hẳn là uống không ít, Hạo Hiên trả lời.

" Được rồi chú Lý, con ăn no rồi."

" Đừng cứ kêu chú Lý xa lạ như vậy, kêu tên chú là được, cũng kêu dì của con là dì Nhã, về sau có gì khó khăn cứ tìm chú, chú bảo kê."

Ông nội này không phải là đã say khướt đâu à, Hạo Hiên nhức đầu, nhìn về phía dì Nhã, thấy nàng cúi đầu không nói chuyện.

Cứ việc tâm tình không tốt, nhưng người ta nhiệt tình như vậy mình cũng không tiện lạnh nhạt với người ta, liền trả lời.

" Vậy cám ơn chú Quân, về sau mong chú chiếu cố nhiều hơn."
" Ha ha ha ha ha, không thành vấn đề không thành vấn đề, chỉ cần xử lý được thì chú chắc chắn sẽ giúp."

Nói xong lại uống thêm một ngụm rượu trên bàn.

" Trọng Quân, uống ít chút, chút nữa còn phải lái xe nữa đó."

Hạ Tĩnh Nhã nhíu mày, có chút tức giận nói với chú Quân, Hạo Hiên nhìn nàng không nói lời nào.

" Đúng rồi, chú Quân. Dì Nhã có thể dạy kèm cho con được à ?

Hạo Hiên quay đầu hướng về chú Quân nói.

Hạ Tĩnh Nhã nghe thế thân thể liền chấn động, ngoáy đầu nhìn về phía Hạo Hiên.

" Tiếng Anh đúng không ?"

" Không thành vấn đề, chỉ cần dì con có rảnh thì con cứ đến nhà chú học bù."

Chú Quân rất hào sảng nói.

Hạo Hiên cười không nói gì, Hạ Tĩnh Nhã lại gấp

" Trọng Quân, em nghĩ hay là thôi đi, em sợ kèm không được khiến Hạo Hiên cháu nó chậm trễ việc học, tốt nhất vẫn là mời người về dạy à."
" Đúng rồi, em...Em có biết một người dạy tiếng Anh cũng rất khá..."

" Ai...có gì mà không dạy được, em là giáo viên tiếng Anh nha, cần gì phải tìm người khác."

" Hơn nữa ai biết người ngoài dạy như thế nào, Hạo Hiên chịu khổ làm sao bây giờ ?"

" Cháu nó học với em không phải được hơn sao ?"

" Đừng có cứ từ chối trước mặt Hạo Hiên, em là người lớn thì nên lấy ra người lớn bộ dáng đi chứ."

Lý Trọng Quân có chút tức giận, nhắm mắt dựa vào ghế nói tràn đầy ý vị.

Thấy không khí có chút tệ, Hạo Hiên đánh giảng hòa.

" Không có việc gì đâu chú Quân. Dì Nhã không phải không hiểu ý chú, dì làm giáo viên nên bình thường khẳng định bề bộn nhiều việc, khó được có thời gian nghỉ ngơi cũng không nên vì con mà lãng phí."

" Chú cũng đừng nghe mẹ con nói bậy, con chỉ giỏi tiếng Anh hơn một chút mà thôi nên cũng không cần học bù."
" Em nghe chưa, Hạo Hiên nó hiểu chuyện như vậy."

" Quyết định vậy đi, sau này em phụ trách hỗ trợ Hạo Hiên học tiếng Anh, không có nhưng nhị gì hết."

" Hạo hiên đừng để ý dì, chú nhất định giúp con, chúng ta tiếp tục ăn, muốn uống chút rượu không ?"

" Không được chú ơi, con không quá biết uống."

" Chú cũng uống ít chút, hồi nữa còn phải lái xe về nữa."

Hạo Hiên lắc đầu từ chối, nghiêng mắt nhìn lấy dì Nhã khuôn mặt sững sờ liền cảm thấy không thú vị, nhẹ khẽ lắc đầu, vừa định nói chuyện thì trong túi điện thoại không ngừng chấn động, cầm lấy nhìn thì thấy là Diệu Nham gọi đến.

............

Mọi người thấy hay thì theo dõi ủng hộ mình nha.

Truyện được dịch bởi: Yên Sinh. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.