Thiếu Niên Diễm Phúc

Chương 9: Biến Chuyển Cùng Do Dự ( 2 )

" Ngại quá chú Quân, cháu ra ngoài nhận điện thoại cái."

Hạo Hiên đứng dậy đi ra cửa nghe điện thoại.

" Moshi Moshi, Hạo Hiên, mày đang đâu ?"

"...Moshi cái đầu của mày, xem anime nhiều quá rồi hả."

" Tao đang bên ngoài ăn cơm, tìm tao chi ?"

" Hắc hắc hắc, đến nhà tao đi, cho mày xem đồ tốt, hắc hắc hắc..."

Nghe được Trương Diệu Nham cười ác tâm như vậy, Hạo Hiên toàn thân sợ hãi, cảm thấy buồn nôn, trực tiếp cự tuyệt.

" Không đến! Không rảnh !"

" Đừng à, thật đúng là đồ tốt, đại ca đến nhanh đi, tao không có lừa mày."

" Đến đi, mày biết nhà tao ở đâu đúng không ?"

Hạo Hiên trầm tư, thật sự nghĩ không ra con hàng này có thể lấy ra được thứ gì tốt, phỏng chừng chắc lại là vừa mua Galgame hoặc là tìm được code hay, nghĩ rằng ngồi nhà nó chơi một chút chắc cũng không sao nên liền đáp ứng.

" Được, vậy chờ tao một lát, nhà mày là ở tiểu khu gần quảng trường La Mã đúng không ?"

" Ừ, nhanh chút nha, đến lúc đó mày sẽ thấy tới nhà tao là xứng đáng, hắc hắc hắc..."

Chịu không nổi Diệu Nham đáng khinh tiếng cười, Hạo Hiên trực tiếp cúp máy, xoay người đi đến gian phòng.

Cùng chú Quân giải thích một hồi mới được rời đi, nhẹ chào tạm biệt, liếc nhìn Hạ Tĩnh Nhã thấy dì chỉ cúi đầu trông không có tinh thần gì một cái liền đi ra ngoài.

Lấy ra điện thoại dò GG Map một chút, phát hiện nơi này rất gần nhà Diệu Nham, đi đường chỉ cần hơn mười phút.

Hạo Hiên nhìn đồng hồ, chín giờ tối hai mươi bảy, thời gian còn sớm nên cũng không thuê xe mà đi bộ theo GG Map.

Giữa tháng tư thường có chút khô nóng, trên đường đi thưa thớt vài người, trang phục họ mặc đều mang cho người khác cảm nhận được không khí mùa hạ, ngã tư đường dưới màn đêm mất đi ban ngày náo nhiệt cùng bận rộn.Thiếu Niên Diễm Phúc - Chương 9: Biến Chuyển Cùng Do Dự ( 2 )Hạo Hiên đi trên đường, nhìn phía xa đường uốn lượn không thấy phần cuối, không rên một tiếng, bỗng cảm thấy xao động.

Đi một hồi liền đến khu chung cư cao cấp nơi ở của Diệu Nham, bị bảo vệ ngăn cửa, Hạo Hiên nói cả địa chỉ phòng lẫn tính danh của Diệu Nham nhưng phải qua một lúc sau mới được thả vào.

Vào đến chung cư thì Hạo Hiên cảm giác cả người bực bội, hắn tức giận vào thang máy lên lầu 11, không nhấn chuông cửa mà là dùng sức đập cửa Diệu Nham.

" A, mày đến rồi, làm gì đập lớn như vậy, ai chọc mày rồi hả ?"

Vừa mở cửa liền thấy cái đầu đinh của Diệu Nham.

Hạo Hiên tức giận " Còn không phải do mày, bảo vệ chung cư bên mày mất nửa ngày mới cho tao vào."

" Ha ha ha, chỗ tao bảo vệ chuyên nghiệp nó vậy, lần sau tao nói trước cho ổng một tiếng."

Diệu Nham vừa nói vừa dẫn hắn vào cửa, Hạo Hiên thoát giày đi vào nhà Diệu Nham, nhà Diệu Nham nhìn vẫn là rất cao cấp, quen Diệu Nham lâu như vậy nhưng mà Hạo Hiên chỉ nhớ mang máng là ba Diệu Nham là sở trưởng thị cục giao thông của huyện nào đó, mẹ Diệu Nham là giáo viên trung học cơ sở cũng từng là chủ nhiệm của chúng ta, trước

kia đến nhà Diệu Nham cũng rất ít khi thấy ba mẹ của nó ở nhà, chắc là thường bề bộn nhiều việc.

Hôm nay đồng dạng không thấy bọn họ, Hạo Hiên không khỏi hỏi Trương Diệu Nham.

" Diệu Nham, ba mẹ mày đâu ? Có ở nhà không ?"

" Mẹ tao đi tìm ba tao, nói là có chút việc thương lượng, chắc là tối nay mới trở về."

Hạo Hiên không để ý, không có người lớn ở nhà càng thoải mái hơn.

" Phòng khách nhà mày treo thư pháp của ai vậy ? Treo nhiều quá trời."

Hạo Hiên đứng trước tấm họa tại trên bức tường phòng khách hỏi.

" Của mẹ tao, bình thường mẹ tao ở nhà thích viết thư pháp, viết xong thấy đẹp thì treo hết trong nhà, phiền chết !"

" Sao ? Mày cũng biết mấy cái này à ?"

Diệu Nham đứng bên cạnh hắn, cùng ngẩng đầu nhìn về phía bức vẽ.

Không nhìn Diệu Nham trào phúng hắn, nhìn vào bức hình liền khiến hắn có cảm giác người vẽ giỏi giang rất có hàm dưỡng, không nghĩ đến chính là do mẹ Diệu Nham viết, không hổ là làm giáo viên, tố chất đúng là không giống người thường.
Nhưng Hạo Hiên nghiêng đầu nhìn về phía Diệu Nham đang đứng ở một bên, gương mặt tràn đầy biểu tình châm chọc nhìn xem hắn mà thất vọng, không ngờ một người văn nhã như cô ấy lại nuôi ra được một tên vô lại như vậy, lắc lắc đầu, vỗ lấy vai hắn.

" Mày trở thành như thế này đúng là đỉnh thật."

" Cút cút, đừng làm bộ để mắng tao, đừng cho là tao đéo biết !"

" Không nói nhảm nữa, vào phòng tao cho mày xem đồ tốt."

Hạo Hiên yên lặng đi theo Diệu Nham, trực tiếp ngồi lên giường hắn, hai tay chống đỡ sau đầu, hữu khí vô lực nói.

" Nói đi, là cái gì, cứ thần thần bí bí , mới tìm được code hay à ?"

" Mơ à ? Có phim mới thì một mình tao xem, rủ mày xem chung làm cái đéo gì !"

" Thứ là còn tốt hơn là phim heo nhiều."

Diệu Nham cẩn thận từ ngăn kéo phía dưới cùng bàn học lấy ra một cái bình nhỏ màu xanh đen, thực bình thường, có chút giống bình thuốc ở bệnh viện.
" Này là cái gì ?"

Hạo Hiên có chút tò mò.

" Hắc hắc hắc, thứ này khó lắm tao mới kiếm được."

" Mày còn nhớ rõ anh Bình không, là anh lúc trước dẫn tụi mình đi bar đó."

" Hôm trước tao ngẫu nhiên gặp ảnh, nói chuyện một hồi ảnh lén lút cho tao cái này, mày biết này là gì không ?"

Trương Diệu Nham hướng về Hạo Hiên liếc mắt.

" Là thuốc ngủ, nhưng là mạnh hơn thuốc ngủ bình thường rất nhiều, anh Bình nói chỉ cần uống một viên là ngủ cả ngày có gọi cũng không tỉnh, sao nào, ghê không ?"

" Mày điên hả, mày có biết mình đang làm gì không ?"

" Mày cầm thuốc này làm cái gì ?"

" Một đứa thích loli như mày...Mày định bỏ thuốc người ta ?!!"

" Không được à, đó là phạm pháp đó cu."

" Nghĩ cái đéo gì vậy ! Tao làm gì có khả năng mà làm chuyện đó được, hơn nữa tao cũng không thích loli, chỉ là thích mấy em nhỏ tuổi hơn thôi chứ làm gì mà đến trình độ biến thái được."
" Chuyện ghê tởm như vậy sao tao có thể làm được."

" Tao cầm lấy thuốc này để phòng ngừa tương lai nha...Chứ cũng không muốn bây giờ làm cái gì."

" Hơn nữa đây là anh Bình cực lực đề cử cho tao, không chịu nổi hảo ý của ảnh nên tao mới thu..."

"...Thật ? Tao không tin mày sẽ không cho hắn cái gì, cho nhiêu tiền ?"

Hạo Hiên lớn tiếng hỏi ngược lại.

"...Liền một chút tiền, có hơn ba triệu rưỡi mà thôi !"

Diệu Nham rất nhỏ giọng.

" Vãi lồn, bình này ba triệu rưỡi ?"

" Mày nghĩ đến gái muốn điên rồi, thế nào mà mày có nhiều tiền như vậy."

" Mày cũng không biết là đồ thật hay đồ giả liền mua, đầu óc nước vào à ?"

Hạo Hiên cạn lời, tên này có bị người lừa chắc cũng không biết.

" Người ta tùy tiện cầm lọ thuốc cảm lừa mày là được !"

" Trương Diệu Nham mày đúng là vãi lồn thật, nhiều tiền như vậy mày lấy đâu ra ?"
Tuy nhà Diệu Nham giàu nhưng mẹ nó thường quản tiền rất kĩ nên sẽ không cho Diệu Nham nhiều tiền như vậy."

"...Ta kêu ba cho tiền để đi mời khách ăn cơm..."

Diệu nham gặp hắn tức giận như vậy, có chút sợ hãi.

" Nhưng là anh Bình nói nếu là giả thì ảnh trả tiền lại nên tao cũng không lo."

" Mày ngáo à, mày biết thằng đó ở đâu không ? Có số để liên lạc không ?"

" Chán, nó nói cái gì mày cũng tin cái gì, mày thử thuốc này xem có hiệu quả chưa ?"

" Thử liền thử, tao đéo tin nó là giả !"

Diệu Nham thấy hắn dữ dội vậy, tính tình cũng lên, nói xong liền chạy ra phòng khách rót ly nước, nhưng là lại ngồi trước bàn một mực nghi ngờ không dám uống, lúc cầm lúc buông cực kì do dự.

" Không dám thì thôi, hắc hắc, tao đi toilet chút, nhìn mày làm tao cười đau cả bụng."

Không để ý đến Diệu Nham, Hạo Hiên đứng lên đi toilet.
Trên đường đi Hạo Hiên vô tình nhìn thấy một rỗ quần áo kế bên máy giặt, hẳn là rỗ đựng quần áo dơ nhà Diệu Nham, trong đó thả một đống quần áo mà ban ngày Diệu Nham mặc cùng áo cùng mấy cái khăn lông, ở giữa kẹp lấy một cái áo sơ mi trắng cùng một thứ gì đó màu đen, bị ép chặt nên Hạo Hiên nhìn không ra là quần hay là váy nhưng cũng hẳn là của mẹ Diệu Nham, dưới đáy rỗ hắn có thể thấy rõ ràng là một đầu tất chân màu da lẳng lặng nằm đấy, chỉ có một bộ phần lòi ra, phần còn lại đều bị quần áo đè ép giấu đi.

Hắn có chút hoảng hốt, đột nhiên nhớ tới đầu kia tất đen của mẹ Tử Xuyên, tâm tình lập tức nhốn nháo, trái tim kịch liệt khiêu động.

Hạo Hiên chậm rãi ngồi xổm người xuống gần rỗ đựng quần áo, chậm rãi duỗi tay vào, xúc cảm bởi tơ lụa của tất chân khiến hắn sướng run cả người.
Hạo Hiên cẩn thận đem tất chân kéo thẳng ra, vừa vặn mũi tất nằm ở phía ngoài nên được hắn kéo ra trước, mũi tất so với những chỗ khác còn muốn dày, Hạo Hiên sờ lên thấy rất là thoải mái.

Hắn cúi đầu đem mũi tất đặt trước mũi ngửi lấy, mùi hương của tất chân cùng mùi đặc thù của nữ nhân truyền vào mũi Hạo Hiên, đồng thời còn có nhè nhẹ mùi mồ hôi nhưng tuyệt không gay mũi, hỗn hợp mùi vị trộn lẫn vào nhau khiến nó càng thêm say mê lòng người, mùi hương của nó hoàn toàn khác với mùi tất của mẹ Tử Xuyên.

Hạo Hiên có chút hưng phấn, tham lam hít lấy đôi tất chân này, nhưng cũng hiểu là mình không thể ở đây ngây ngô quá lâu hơn nữa cũng không thể giống lần trước làm dơ tất chân.

Hạo Hiên sờ tất chân, hướng về mũi tất hít sâu thêm mấy lần, vừa chuẩn bị đứng dậy lại cảm thấy thiếu chút gì đó, tâm lý rất là khô nóng, nhìn chằm chằm lấy tất chân một chút liền đem mũi tất để vào trong miệng gắt gao hít một hơi, hấp thu hết mùi phía trên cất lại vào rỗ liền đi.
Hạo Hiên cố bình tĩnh cảm xúc lại liền trở về phòng Diệu Nham, phát hiện con hàng này vẫn ngồi ở trước bàn cầm lấy thuốc sững sờ, hắn trợn trắng mặt nói.

" Thôi được rồi, không cần thử, mấy thứ đồ này làm sao có thể tin."

" Đưa thuốc đây tao giúp mày ném, tiền tao chuyển cho mày một nữa."

" Nên cho mày bị xã hội đánh đập một chập mới tỉnh ra được, thứ phá của."

" Đéo nè, tại tao chờ mày tới để mày nhìn dược hiệu thôi, tao không tin nó là giả, nhìn nè !"

Diệu Nham nói xong giống như hạ quyết tâm, đem thuốc ném vào trong miệng, cầm cốc nước bên cạnh uống một hớp liền nuốt xuống.

" Như thế nào ?"

Hạo Hiên bình tĩnh hỏi.

" Ừm...đéo thấy gì."

Một lúc sau, Diệu Nham một mặt khổ qua, biết mình đã bị lừa.

" Được rồi, nhất định là giả, mà mày đẹp trai vậy thì cần gì thuốc."
Hạo Hiên trêu chọc một chút.

" Truyện tranh để ở đâu ? Tao nhìn chút rồi về."

Trương Diệu Nham trầm thấp từ trong giá sách lấy ra truyện tranh đưa cho hắn, chính mình một lần nữa ngồi ở trước bàn chơi máy tính.

Hạo Hiên nằm sấp trên giường quay lưng nhìn truyện, cũng không cùng Diệu Nham trò chuyện, nhưng một lúc lâu cũng không thấy Diệu Nham nói chuyện, tò mò quay đầu lại thì thấy tên này đã ngã sấp trước bàn, game trên máy tính vẫn mở, tâm hắn trầm xuống vội chạy tới Diệu Nham, đẩy một cái.

" Ê, mày làm sao vậy ? Này !"

Hạo Hiên lớn tiếng kêu la nhưng Diệu Nham vẫn không nhúc nhích, hắn cúi người.

" Vẫn còn hô hấp, không thể nào đâu, chẳng lẽ thuốc này là thật ?"

Hạo Hiên có chút kinh ngạc, cảm thấy con hàng này không chừng đang vờ ngủ vì thế vỗ má Diệu Nham vài cái, chụp tới đỏ bừng cũng không thấy tỉnh lại chút nào, chỉ có không nhẹ không nặng tiếng hô hấp.
" Thật giả ?"

Hạo Hiên nội tâm vẫn cảm thấy có chút không tin, đánh thêm vài phút khiến mặt Diệu Nham đỏ như gấc nhưng vẫn là không nhúc nhích, cầm lấy bình thuốc đặt trên bàn gắt gao nhìn chằm chằm lấy, tâm lý trào ra một cảm giác khác thường.

Qua một hồi lâu liền dùng tay cầm thật chặc để vào túi chính mình, đem con hàng này kéo lên trên giường xong liền tắt máy tính, nhìn thấy thời gian đã là mười giờ tối nghĩ bây giờ mà không quay về hẳn là muốn bị mắng.

Đóng lại đèn cùng cửa của Diệu Nham, đi đến phòng khách đột nhiên nhớ tới đôi tất chân màu da liền dừng lại thân thể, nhìn lên bức thư pháp trên tường, trầm tư một lúc cuối cùng vẫn là lắc lắc đầu đi ra ngoài.

" Lần sau đi."

.............

Mọi người thấy hay thì theo dõi ủng hộ mình nha.

Truyện được dịch bởi: Yên Sinh. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.