Xuyên Không Đi NTR (Quyển 1)

Chương 2: Đã Đến Lúc Rời Đi



“Ngoan, ra ngoài chơi đi” – Sâm Ly giơ khẽ tay lên đầu tiểu tử xoa nhẹ, nhìn khí chất này vẻ mặt này. Đúng là con hắn rồi

Quái lạ ở chỗ, Nhược Hy chỉ mới 16 tuổi thôi, tại sao con của hắn lại tới 10 tuổi

Dường như nắm được ánh mắt khó hiểu của Sâm Ly, Nhược Hy vội trấn an hắn bằng một giọng nói

“Ca ca yên tâm, bản thân ta sống cũng hơn 100 năm rồi, tu vi chỉ vừa mới đến Trúc Cơ Kỳ, nhưng vẻ ngoài của ta vẫn là thiếu nữ 16 tuổi a”

“A.. ra là thế” – Sâm Ly gật gù trong lòng, nhìn xuống bờ vú còn đang đỏ tấy sưng vù lên vì những cú vã chan chát từ cặc hắn

“Thế còn mẫu thân Nhược Ly thì sao? Chẳng lẽ…” – Hắn hoài nghi nhìn về phía Nhược Hy, trong lòng có chút chờ mong

“Mẫu thân đang ăn điểm tâm trong phòng, ca ca qua hỏi thăm nàng đi” Nhược Hy vội mặc đồ vào trong người, đi ra khõi cửa nói vọng từ ngoài vào trong

Trong phòng, vẻ ngoài đơn trang giản dị, một giường rộng trải dài hoa tươi. Chăn da hổ được hắn ở kiếp này săn về lột ra

Nhược Ly nằm trong phòng, ngồi yên tĩnh toạ, mái tóc dài đỏ nhè không đậm, xoã tự do tung bay xuống dưới thân, mặc một bộ áo trắng, khoác lên tấm áo da lông màu tím xanh, nàng đang tu luyện. Hấp thụ linh khí vào trong cơ thể.

Ở thế giới Tu Tiên, những tu sĩ đều sẽ nhờ vào linh khí hấp thụ từ ngoại vật, thiên địa vào trong cơ thể, từ đó sản sinh ra linh khí, mà linh khí có thể khiến cho tu vi tịnh tiến phát triển.

“Mẫu thân, ta vào” – Khung cửa gỗ nhè nhẹ đưa ra, một thân đạo bào đen tuyền khoác hờ ở ngoài, để lộ bên trong một cơ thể sáu múi lực lưỡng

Đôi mi Nhược Ly khẽ động, nàng mở mắt ra nhìn về phía Sâm Ly

“Ta ăn xong hết rồi” – Nàng nhìn về phía mắt hắn, lộ ra vẻ thuỳ mị. Giơ khẽ hai ngón tay chỉ về phía bàn

Mà lúc này khi mà hắn nhìn qua bên phia ấy thì khuôn mặt lần này trở nên khó coi, hắn nhìn thấy một tô cơm đầy ự để ở đó, trên mặt cơm là đầy tinh trùng, cả ly nước thuỷ tinh cũng đông đầy một đống tinh trùng, không phải của hắn chứ của ai?

“Ăn hết…? làm sao..”

“Không được, phải bình tĩnh” – Hắn tự trấn an trong lòng một hồi, trong một vài hơi thở thều thào đã bình tĩnh lại

“Ồ, đã ăn xong rồi à? Giỏi” – Ánh mắt loé lên sự dâm tà nhìn thẳng vào cặp vú to tròn ấy

“Vâng… chủ nhân” – Nàng e thẹn nhìn xuống dưới thân hắn, phát hiện con cặc 20cm ngày nào bây giờ đã cương cứng chĩa thẳng về phía nàng, phía dươi âm đạo lần lượt từng đoạn dâm thuỷ rỉ ra từng hồi

Cởi xuống y phục, để lộ ra bộ ngực đầy đặn tròn trịa gợn sóng chập chờn theo từng hơi thở, tóc dài xanh lam óng ả, cái cổ cao quý như thiên nga, xương quai xanh ngọc ngà.

“Dù gì cũng là thân phận trước bắt nàng làm như vậy, ta thật sự không nỡ” – Nghĩ xong hắn phất tay về phía Nhược Ly, mọi thứ quần áo đều về vị trí cũ, dường như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy

“Hôm nay ta phải rời đi, không biết khi nào sẽ trở về. Mẫu thân ở nhà chăm sóc tốt cho Nhược Hy và tiểu tử Nhược Lăng, từ nay cũng đừng ăn cái thứ ấy nữa a” – Nói trước mặt Nhược Ly xong, một mực thở dài mệt mỏi, bản thể này của hắn hồi trước quả thật kinh khủng, ngay cả mẫu thân mình cũng dám chơi, còn bắt nàng mỗi ngày phải uống thứ đó thay cơm. Hài dà

“Được.. chủ nh.. à không. Hài nhi, ngươi đi đi, ta sẽ cố gắng” – Ánh mặt hiện lên sự ngạc nhiên, tán thưởng cùng thất vọng. Con trai mình đó giờ đã thay đổi như vậy sao?

Hắn phất tay lên từ hệ thống : Tạo ra một viên Thọ Tinh Đan, giao phó cho mẫu thân nàng, đợi đến khi đủ tuổi sẽ giao lại cho tiểu tử Nhược Lăng
“Viên này sẽ củng cố căn cơ của tiểu tử đấy, khi phục dụng sẽ trở nên khoẻ mạnh hơn, từ nay hắn sẽ bảo vệ cả gia đình”

Hắn vừa chuẩn bị quay người rời đi thì đã thấy nàng chặn trước mặt hắn

Mẫu thân lần đầu tiên ôm hắn vào lòng, đôi mi dài rơi vài giọt xuống bờ vai

“Ngươi phải thật cẩn thận, rãnh viết thư về cho mẫu thân”

-

Thấy hay thì đề cử ủng hộ tác nhé ^^

Nếu yêu thích mình có thể donate wa momo : 0896462177

Hoặc qua

Ngân hàng thương mại cổ phần á châu ACB

Chi nhánh Long Khánh – Đồng Nai

Stk : 10750017

Truyện được sáng tác bởi: Mạc Uy Vũ. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.