Người Mẹ Vô Tội

Chương 1: Mở đầu

Lời tác giả:Cảm ơn ae đã ủng hộ mình trong bộ truyện: Cái Lồn Của Mẹ - Kế Hoạch Của Tôi trong suốt thời gian qua.

Hôm nay mình xin gửi đến ae đồng dâm bộ truyện mới có tựa đề: Người Mẹ Vô Tội.

Đây là chuyện sáng tác, không có thật, nhưng mình sẽ cố gắng viết sao cho chân thực nhất có thể.

Truyện không cổ súy loạn luân, mà chỉ giúp cho những anh em thiếu thốn tình dục có thể sóc lọ một cách sướng khoái nhất, hơn cả xem phim sex. Trong chuyện có nhiều chi tiết bạo dâm, cẩu huyết, có thể gây ức chế cao cho người đọc nhưng chắc chắn thừa sức để ae quay tay.

Truyện có tiết tấu nhẹ nhàng ban đầu, rồi dần dần sẽ tăng mạnh cảm xúc theo thời gian.

Truyện dự kiến chia làm 3 phần.

Câu chuyện bắt đầu:

Phần 1: TRÁI NGỌT ĐẦU ĐỜI

Tại một căn biệt thự to đẹp và sang trọng ngay giữa lòng thủ đô. Người đàn ông tóc muối tiêu thở dài một tiếng mà quay sang đứa con gái của mình rồi nói:

- Phải bỏ nó đi thôi, không thể giữ được.

Cô gái trẻ thấy bố mình nói vậy thì ánh mắt đau khổ, buồn bã nói:

- Không! Nó là con của con, con không thể!

Người đàn ông thở dài một hơi rồi nói:

- Con mới 16 tuổi, tương lai còn dài, không thể vì một cái thai mà bỏ đi tiền đồ được. Giải quyết xong cái thai, bố sẽ cho con đi du học ở nước ngoài.

Im lặng chút rồi người đàn ông lại tiếp:

- Bố chỉ có mình con nên cái tập đoàn này, sớm muộn cũng giao lại cho con thôi. Nếu con vẫn cứng đầu không nghe, bố sẽ đuổi con ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng ngay lập tức.

Cô gái nghe thấy vậy thì tái xanh cả mặt, cô vốn sống trong nhung lụa từ nhỏ, ăn sung, mặc sướng đã quen, sao có thể tự mình ra ngoài bươn trải được chứ.

Cô gái ấy tên là Huyền, nàng bật khóc nức nở rồi xoa xoa cái bụng mà thì thào:

- Mẹ xin lỗi!

---------------------------------------------------------------

Nhiều năm sau… Cũng tại thành phố Hà Nội, trong một gia đình khá giả, có hai mẹ con sống lương tựa vào nhau. Người con trai tên Luân, cậu năm nay đang học lớp 11, nhờ chơi thể thao nên Luân đã có một thân hình cường tráng, khỏe mạnh, cậu cao gần 1m8, gương mặt ưa nhìn, không quá đẹp trai nhưng cực kì nam tính. Bố cậu mất sớm từ năm cậu 10 tuổi, để lại một cú sốc to lớn cho hai mẹ con, đặc biệt là người vợ tên Mai.

Rồi mọi chuyện cũng qua đi, nỗi đau dần nguôi ngoai giúp cuộc sống của hai mẹ con Luân dần trở lại bình thường. Vì phải chịu nỗi đau mất chồng và cha từ sớm nên hai mẹ con càng gần gũi hơn, có chuyện gì cũng thoải mái tâm sự với nhau, có đôi lúc Mai phải làm thay công việc của chồng, chỉ bảo con trai một số vấn đề tế nhị ở tuổi dậy thì, dù cho nàng thường đỏ mặt, ngượng ngùng khi nói về những chuyện đó.

Luân học hành rất chăm chỉ và là một đứa con ngoan ngoãn, hiếu thuận. Cậu không chỉ học giỏi ở trường mà còn chăm chỉ đỡ đần mẹ rất nhiều trong việc nhà.

Mai là một người phụ nữ xinh đẹp, dịu dàng, nàng còn khá trẻ, cao 1m65, nước da trắng hồng, thân hình cân đối, gợi cảm, hồi còn đi học, nàng từng là hoa khôi của trường đại học Ngoại thương. Xinh đẹp, dịu dàng là thế nhưng nàng lại là người sống nội tâm và khá khép kín nên có rất ít bạn bè, lâu lâu nàng mới đi ra ngoài party với bạn bè thân thiết. Cũng giống như mẹ, Luân cũng sống khá nội tâm, cậu cũng không có nhiều bạn bè nên thường ở nhà học bài và nói chuyện với mẹ, không như những thanh niên mới lớn khác, có những thú vui với bạn cùng lứa hay có bạn gái. Mai rất bằng lòng với Luân và thường hay khoe với bạn thân về sự ngoan ngoãn của con trai mình.
Buổi chiều hôm đó, Luân đi học về, vào nhà rồi chào mẹ một câu, sau đó xuống bếp bưng một tô cơm thật đầy lên phòng khách rồi đặt trên chiếc bàn nhỏ, ngồi bệt xuống thảm, vừa ăn vừa coi TV. Mai ngồi trên ghế sofa đang sơn móng tay, nàng là một người phụ nữ giản dị nhưng không bị lỗi thời. Vì phải làm ở môi trường văn phòng lịch sự nên nàng phải chú trọng hình thức. Thấy con trai đang ăn ngồm ngoàm như chết đói, nàng cười mỉm rồi nói:

- Chưa tối mà đã đói bụng rồi hả, ăn bình tĩnh thôi con, kẻo nghẹn.

- Vâng!

Luân cũng cười rồi đáp lời mẹ, sau đó chăm chú coi tivi. Một lát sau, nó mới tình cờ liếc sang nhìn mẹ, lúc này Mai đã sơn xong móng tay, một chân nàng gác lên bàn, khom người chăm chú sơn móng chân, chiếc áo rộng mặc trong nhà vốn đã rộng cổ, giờ đây khi nàng cúi xuống thì càng trễ hơn, lọt đúng ngang tầm mắt của Luân, khiến cậu bé mới lớn cảm thấy nóng bừng khuôn mặt, bên dưới cậu nhỏ đã đội lên xưng hết cả quần.
Luân nhìn xuống dưới thì càng há hốc mồm miệng hơn, gót chân hồng với bắp chân thon trắng mịn của mẹ lôi cuốn Luân ghê gớm. Luân không dám nhìn tiếp nữa, nó liền hướng mắt trở lại TV, nhưng khi cúi xuống bàn để xúc cơm, thì đôi chân trần của Mai lại ở ngang tầm mắt nó. Luân cố xua tan hình ảnh khêu gợi đó, không dám nhìn vào khoảng hở ở đùi mẹ, nhưng mỗi lần xúc cơm, hình ảnh của đôi chân lại đập vào mắt Luân khiến nó mấy lần xúc hụt thìa. Đôi chân trắng mịn, thon dài với những sợi lông thật nhỏ khiến mắt Luân như nhòe đi. Mai vẫn chăm chú sơn móng chân, vô ý để Luân nhìn thấy những khoảng da thịt thật khêu gợi của mình, nàng đâu biết rằng đứa con của mình đã là một thanh niên. Chiếc váy đưa cao theo chân gác lên bàn, Luân nhìn thoáng thấy nguyên một khoảng đùi và cả quần lót của mẹ. Tim Luân bắt đầu đập thật mạnh với hình ảnh đó. Người Luân nóng dần lên, khoảng chân thật trắng, những ngón chân nhỏ tròn, đo đỏ thật đẹp, thật sâu bên trong là màu trắng của chiếc quần lót mẹ. Chiếc quần lót mỏng mà nó vẫn thường xuyên cho vào máy giặt giúp mẹ, không hiểu sao hôm nay lại hấp dẫn lạ kì như thế.
Mai vẫn hồn nhiên mà sơn móng chân, nàng đâu biết cặp mắt hau háu của con trai đang đỏ rực vì sự hở hang của mình. Một lát sau, Mai thay đổi tư thế ngồi, đưa chân phải gác lên bàn thay thế cho bàn chân trái vừa được sơn xong. Luân càng nóng người hơn, nhìn càng lâu hơn vào đùi của mẹ, đặc biệt là phần sát với quần lót của Mai. Những sự ham muốn trong người thằng bé cứ thế mà dâng trào một cách mạnh mẽ, Luân bắt đầu lạnh ở hai bàn tay dù cho cơ thể ngày một nóng, con chim bên dưới của Luân bắt đầu căng cứng sau lớp quần. Luân cảm thấy tội lỗi, không được, đây là mẹ mình mà, tại sao mình lại dám nhìn vào thân thể của mẹ như vậy. Người Luân tê rần, tim đập dồn dập, không thể nào chịu được nữa, Luân ăn vội nốt tô cơm, không quên nhìn vào khoảng da thịt hở hang của mẹ mình một lần nữa thật lâu, rồi đứng dậy cầm bát cơm vào trong nhà. Mai vẫn vô tư như không có gì, ngước lên nhìn theo con mà hỏi :
- Ăn xong rồi hả con?

Luân dạ nhẹ một tiếng, cố đè nén sự hồi hộp của mình, để cho mẹ không nhận ra sự khác thường trong giọng nói của mình. Luân vào phòng đóng cửa lại, nằm vật ra giường, cố xua đuổi hình ảnh khêu gợi của mẹ ra khỏi đầu óc, nhưng càng xua đuổi, hình ảnh đó lại càng hiện thật rõ trong đầu. Con chim của Luân vẫn căng cứng dưới lớp quần bò của mình. Phải khó nhọc lắm, một lúc thật lâu, Luân mới cố xua đuổi được những hình ảnh vừa rồi ra khỏi trí óc. Nó tự hứa với mình sẽ không bao giờ dám nhìn những hình ảnh như vậy nữa.

Vào một buổi chiều khác, hai mẹ con cặm cụi sửa sang lại khu vườn sau nhà để vườn hoa được trở nên tươm tất. Mai đưa tay lên lau mồ hôi rồi nhìn sang đứa con mà nói:

- Nóng thế này thì chỉ có bơi là sướng thôi con nhỉ?
- Vâng, mùa này được bơi là thích nhất.

Luân rất thích thú với cái hồ bơi xinh xắn sau nhà- công trình và cũng là món quà cuối cùng mà bố nó dành tặng trước lúc ra đi.

Mai nhìn con rồi cười nói:

- Mẹ phải tập bơi mới được.

Dù nhà có bể bơi từ lâu nhưng mai vẫn chưa biết bơi, nàng vốn có cảm giác sợ nước từ nhỏ nên chưa dám học bơi.

Luân nhìn mẹ rồi nói:

- Bơi tốt lắm đó mẹ, vừa mát lại vừa tốt cho sức khỏe, con sẽ dạy mẹ bơi.

Nói xong thì hai mẹ con lại cúi xuống tiếp tục công việc.

Cái nóng như thiêu như đốt của mùa hè giữa lúc cao điểm tại Hà Nội khiến hai mẹ con mồ hôi nhễ nhại. Mai bỗng cảm thấy choáng váng, xây xẩm mặt mày, nàng gượng chống tay xuống đất, đôi mắt hoa lên rồi không trụ được nữa mà nằm phủ phục xuống đất. Đang cào đất, Luân nhìn thấy mẹ đổ gục như vậy thì liền vội vàng chạy lại đỡ mẹ.
- Mẹ sao vậy?

Mai nhắm nghiền mắt, mũi xanh nhợt, không còn một giọt máu, Luân hốt hoảng:

- Mẹ… Mẹ!

Luân vội vàng xốc mẹ lên, ẵm vào trong nhà, rồi đặt mẹ vào phòng ngủ của nàng, đang định điện thoại gọi xe cấp cứu thì Mai đã gượng tỉnh rồi ngăn lại:

- Đừng, không cần đâu con, mẹ đỡ rồi, chắc chỉ bị say nắng thôi.

Luân gật đầu rồi cởi giày cho mẹ, không khí mát dịu trong nhà với chiếc máy lạnh giúp cho Mai thấy khoẻ lại được một chút. Luân lăng xăng chạy vô buồng tắm lấy khăn ướt lau mặt cho mẹ. Mai nhìn con cảm động nói:

- Mẹ không sao đâu, nghỉ ngơi chút là khỏe lại thôi mà.

Luân nhìn mẹ nói:

- Mẹ cứ nằm nghỉ đi, để con ra bếp nấu cho mẹ bát cháo.

Mai lồm cồm ngồi dậy định vào tắm cho hết mùi mồ hôi chua loét trên người, nhưng vừa đứng lên thì lảo đảo muốn té, Luân đang định quay đầu vào bếp thì thấy vậy nên lập tức chạy tới đỡ mẹ. Luân định đặt mẹ nằm xuống giường thì đã nghe thấy mẹ nói:
- Không sao đâu Luân, đỡ mẹ đứng lên một chút cho khỏi chóng mặt.

Hai tay Mai ôm lấy bờ vai chắc nịch của con trai. Luân vòng tay ôm ngang lưng mẹ dựa hẳn vào người mình rồi nói với mẹ:

- Để con đỡ mẹ vào phòng tắm nhé.

- Đỡ mẹ đứng lên một chút đã, mẹ còn hơi choáng váng…

Hơi thở của Mai vẫn còn nặng nề, Luân có thể cảm nhận được da thịt của mẹ mát rượi trong vòng tay mình khi thân hình mềm mại của Mai áp sát vào người nó. Luân bắt đầu cảm thấy kích thích, tim bắt đầu đập nhanh hơn, máu như dồn hết lên não khiến khuôn mặt nó vừa đỏ vừa nóng, con cặc bên dưới của Luân cũng từ từ căng lên cứng ngắc dưới lớp quần đùi của mình, áp sát vào bụng mẹ. Cảm thấy quá lộ liễu, nó muốn nhích ra một chút vì sợ mẹ biết được ý nghĩ dục vọng đen tối của mình. Tuy nhiên có tật thì giật mình, chứ thực chất Mai lúc này vẫn còn chưa đủ sức để đứng vững một mình, vẫn đang phải dựa sát vào người con, lấy đâu ra sức mà để ý những thứ khác. Con cặc của Luân bị kích thích đến tột độ vì những đụng chạm vào người mẹ, bắt đầu giật nhẹ, nhích lên nhích xuống. Luân cố lùi người lại đằng sau, hành động của Luân làm Mai cảm thấy có điều gì khác thường, nàng cẩn thận quan sát thì nhận ra ngay cục thịt cứng trong quần con trai đang ép sát vào phần bụng của mình khiến nàng cảm thấy người mình bắt đầu nóng lên. Mai đỏ mặt rồi vội vàng đẩy con ra, ngập ngừng nói:
- Mẹ… Mẹ đi một mình được rồi…

Luân thấy mẹ kiên quyết như thế thì cũng không dám miễn cưỡng, cậu bé tiếc nuối ngồi nhìn mẹ bước từng bước chập choạng vào phòng tắm. Không kìm được, nó chạy vội đến để dìu mẹ, trong lòng thì hồi hộp vì những cảm giác vừa thích thú vừa sợ sệt. Mai định đẩy nó ra nhưng thấy mình đi còn chưa vững nên cũng gượng gạo để nó dìu mình đến tận cửa phòng tắm. Nàng bước vào phòng tắm, khép cửa lại, rồi mới nói:

- Con làm giúp mẹ ly sinh tố với, lát tắm xong mẹ uống cho lại sức.

Luân gật đầu dạ một tiếng, chờ cho mẹ đóng cửa phòng tắm rồi chạy ra bếp làm cho mẹ một cốc sinh tố xoài, vừa làm, Luân vừa hồi tưởng lại cảm giác thích thú khi ôm cả thân hình mềm mại của mẹ trong tay, đặc biệt là cảm giác khi dương vật của mình cọ vào bụng mẹ. Đối với một chàng trai tuổi mới lớn thì những cảm giác mới lạ kích thích đó thật khó diễn tả thành lời.
Luân làm xong cốc sinh tố thì định ra phòng khách xem tivi nhưng một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu khiến cậu thích thú nhưng cũng vô cùng hồi hộp. Cậu bé run rẩy từng bước, đem cốc sinh tố đến phòng tắm cho mẹ, nó im lặng một chút nghe tiếng nước lào xào bên trong rồi mới áp chế kích động mà gọi:

- Con làm đồ uống cho mẹ xong rồi, mẹ mở cửa ra để con đưa cho.

Đợi mãi mà không thấy tiếng mẹ trả lời, Luân lập lại lớn hơn nhưng vẫn không thấy một tiếng trả lời nào khiến nó lo lắng vô cùng. Không do dự chút nào, Luân lập tức đặt cốc sinh tố xuống đất rồi mở cửa bước vào, cũng may Mai không chốt cửa nên thằng bé thuận lợi vào được bên trong.

Truyện được sáng tác bởi: MR Dam. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.