Cuộc Sống Dâm Loạn Chỉ Có Mẹ Và Em Gái

Chương 1: Mơ thấy vú mẹ

Tuy rằng đã là mùng mười tháng mười, nhưng ở thành phố Ánh Dương, mặt trời vẫn nóng như thiêu đốt, mỗi một học sinh ngồi trong lớp đều cầm một cuốn sách trên tay phe phẩy, do thời tiết cho nên giáo viên cũng không ngăn cản hành động này.

Ngồi ở hàng ghế thứ 3, Vương Bình cũng giống như mọi người, nó đang không ngừng phe phẩy cuốn sách trong tay, cố gắng hạ nhiệt độ càng nhiều càng tốt.

Đây là một tiết kiểm tra toán học, có tất cả mười câu hỏi, giáo viên nói rằng chỉ cần dùng năng lực trả lời được mười câu hỏi và nộp bài thì có thể về nhà.

Rất nhanh, Vương Bình đã làm xong tám câu đầu tiên, nhưng hai câu cuối nó lại không biết trả lời như thế nào, cho nên nó đã viết nguệch ngoạc cho có lệ.

Chỉ mất chưa đầy 30p Vương Bình đã hoàn thành xong bài kiểm tra, và nó là người đầu tiên bước ra khỏi lớp. Trước rất nhiều ánh mắt ngưỡng mộ của các bạn học đang nhìn về phía mình, nhưng nó không thấy vui vẻ hay tự hào, ngược lại nó chỉ muốn mau chóng về nhà càng sớm càng tốt.

Nó thầm nghĩ, về nhà phải cởi sạch quần áo, tắm nước lạnh cho thoải mái dễ chịu.

Bước vào phòng khách, không thấy cặp sách của Vương Phương để trên bàn, nó cho rằng em gái còn chưa về, nếu như là bình thường, em gái của nó luôn về trước nó, nhưng hôm nay nó về sớm hơn em gái gần 20p.

Sau khi cất cặp sách, Vương Bình thuận tay cởi chiếc áo sơ mi, nhưng khi chuẩn bị cởi quần dài, nó phát hiện trong phòng mẹ có tiếng động, nó bèn bước đến trước cửa phòng mẹ, cửa phòng của mẹ rõ ràng không khóa.

Thông qua khe hở nhỏ, nó nhìn thấy mẹ trần truồng đang đứng trước giường thay quần áo!

Chiếc giường này được đặt dọc theo hướng của ra vào, mẹ nó đang đứng bên cạnh giường, cho nên Vương Bình chỉ có thể nhìn thấy bên phải của mẹ.

Cạnh giường là chiếc tủ đựng quần áo, trên đó có một chiếc gương không quá to cũng không quá nhỏ, từ trong gương, Vương Bình có thể nhìn thấy nốt bên trái của mẹ.

Chỉ có điều, phía trước và phía sau lại không rõ ràng, ngoại trừ cặp mông và bầu vú đầy đặn tạo thành đường cong nóng bỏng, nó không nhìn thấy gì nữa.

Tuy nhiên, như vậy cũng đủ làm cho Vương Bình cảm thấy toàn thân run rẩy, cái buồi của nó vô thức trở nên cứng rắn, nhưng vì sợ mẹ phát hiện, nó liền vội vã trở lại bàn và giả vờ làm bài tập.

Cũng chẳng biết tại sao, trong đầu Vương Bình luôn nghĩ về bầu vú của mẹ, còn có cặp mông đầy đặn và đường con duyên dáng! Nó nghĩ ngợi say mê đến mức vẽ ra bức tranh về người mẹ xinh đẹp của mình lúc nào không hay.

Mẹ của nó tên là Quan Hồng, năm nay 33 tuổi, làm việc trong một viện thiết kế kỹ thuật.

Trước mười tuổi, Vương Bình thường ngủ với mẹ, lúc ngủ nó có thói quen ôm mẹ, hơn nữa cả hai còn là trần truồng, cho nên hai bầu vú của mẹ đã trở thành đồ chơi trong tay nó.

Khi cha nó mất, nó mới được 5 tuổi, em gái kém nó một tuổi, hai đứa đều chưa học tiểu học, cho nên cũng chẳng biết gì, huống chi là chuyện giữa nam và nữ. Khi đó sờ vú mẹ, chẳng qua chỉ là sờ cho vui.

Vương Bình nhớ rõ, khi ngủ nó thích nằm trong cùng, mẹ nó nằm giữa, em gái của nó nằm ngoài, thỉnh thoảng cô em gái cũng hay tranh giành với nó, nhưng cuối cùng không thể tranh lại nó.

Mặc dù thường xuyên ngủ với mẹ, nhưng khi đó còn nhỏ, cái gì cũng không biết, chứ đừng nói đến việc thưởng thức cơ thể xinh đẹp của mẹ.

Nhưng bây giờ, ban đêm Vương Bình không thể rời xa mẹ, nói đúng hơn là nó không thể rời xa cơ thể đầy đặn và cặp vú co giãn của mẹ.

Bởi vì hiện tại nó đã 15 tuổi, nó và em gái đã phải ngủ riêng, nó ngủ trong một căn phòng nhỏ cạnh bếp, mẹ nó ngủ ở phòng ngủ chính, ở giữa hai căn phòng chính là phòng của em gái.
Thực ra, Vương Bình không thích điều này, nó vẫn muốn được ngủ cùng mẹ, vẫn muốn chạm vào cơ thể của mẹ, đặc biệt là cặp vú to lớn kia...

Sau khi ngồi vào bàn học một lúc mà vẫn không thấy mẹ ra khỏi phòng, Vương Bình quyết định đứng dậy đến trước phòng mẹ, xem xem rốt cuộc mẹ đang làm gì.

Lúc này, Vương Bình thấy mẹ lấy một chiếc váy liền thân, ngay cả quần áo lót cũng không thèm mặc, cứ như vậy xỏ chân mặc chiếc váy vào.

Sau khi mặc xong, Quan Hồng liền quay người đi ra khỏi phòng.

Vương Bình vội vàng đi đến bên cạnh chiếc ghế sô pha, nó không kịp trở lại bàn học, bởi vì khoảng cách từ cửa phòng đến chiếc giường là một đoạn rất ngắn.

Nhìn thấy cuốn sách trên bàn uống nước, nó thuận tay cầm lấy ra vẻ đang xem một cách nghiêm túc, khi nó làm xong chuẩn bị, vừa vặn Quan Hồng cũng mở cửa phòng bước ra ngoài.
"Bình Nhi, con về rồi à?"

Nhìn thấy con trai, Quan Hồng ngạc nhiên hỏi.

"Dạ, con chào mẹ! Hôm nay sao mẹ về sớm vậy?"

"Hôm nay văn phòng của mẹ được nghỉ!"

Quan Hồng vừa nói, vừa bước đến bên cạnh con trai, cô vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nó, trên mặt lộ ra một tình yêu vô hạn.

Vương Bình thuận thế dựa vào ngực mẹ, mặt nó vừa vặn áp lên hai bầu vú đặn của mẹ:

"Mẹ ơi, hôm qua con có một giấc mơ rất kỳ lạ, sau đó con..."

Nó ngập ngừng ngước mắt nhìn mẹ.

"Hôm qua con mơ thấy gì? Kể cho mẹ nghe đi!"

Quan Hồng ôm lấy mặt con trai.

"Mẹ, con nói...Mẹ không được đánh con nha!"

"Con nói đi, mẹ sẽ không đánh con!"

"..."

"Nói đi, mẹ sẽ không trách con, mẹ cũng muốn xem giấc mơ kỳ lạ của con là gì?"

Quan Hồng vừa nói, vừa nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của nó.

"Mẹ, con sẽ nói..."
"Ừ, nói đi!"

"Hôm qua...Hôm qua con đã mơ thấy mẹ!"

"Mơ thấy mẹ? Như vậy thì có gì kỳ quái?"

"Con...Con mơ thấy vú mẹ!"

Truyện được dịch bởi: NinhDN. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.