Sa Đoạ Tro Bụi

Chương 2

Lúc này có mấy người đi qua, khí tức kinh người. Viên Lực trong lòng đau nhói, hắn trong lòng bạn học đều giống như nhìn thấy những người này sao? Chỉ nghe thấy trong đám đấy có một người tướng mạo hèn hạ, dung tục nói với một người trông khá đẹp trai bên cạnh: “Này cu, mày xử lí mấy con ghệ kia chưa? Chưa thì để anh em giúp một tay! Cho nó tí thuốc, quay một bộ phim sex, mẹ nó đéo quay nó lại không phục”.

“Cút con mẹ mày đi, phải có được nó thì tao mới chơi, vậy mới thú vị, mày hiểu thế đéo nào được, đừng có vớ vẩn”.

“Dm, ok, đến lúc đấy đừng có quên tao… tao còn chưa chơi qua loại này bao giờ…”, giọng người đàn ông hèn hạ kia dần dần đi xa, mấy người kia cũng đã đi xa rồi.

Phim sex? Chuốc thuốc? Mẹ nó, kệ đi. Hắn chựng lại suy nghĩ một lúc lâu, tính khả thi khá cao, trong đầu hắn chợt lóe lên một tia sáng, Viên Lực hai mắt lóe lên một tia dữ tợn, trong đầu hắn lúc này hiện lên một ý nghĩ xấu xa.

“Alo, mày à? Mày còn giữ cái máy quay mini hồi đầu năm học mày mang đi không? Hả, à, là như này, lớp tao vừa thi cuối kỳ xong, mọi người định tổ chức đi ra ngoài chơi, muốn mượn máy mày chút, đến lúc đấy tiện in thành đĩa CD, mai mày rảnh không? À ok, vậy chiều tao qua chỗ mày, đợi tao ở phòng ký túc nhé, okok, vậy cứ thế nhé, tắt máy đây”. Hắn tắt máy, lấy ra tấm thẻ IC, quay người đi đến quán đồ chơi tình dục ở góc phố.

************

“Cộc cộc cộc cộc”, một tiếng gõ cửa vang lên. Muộn thế này rồi mà ai còn gõ cửa? Lưu Tuyên mọi ngày thường ở ký túc xá trường, rất ít khi ở nhà, vậy nên ngày thường hầu như không ai đến nhà chơi, trừ mỗi mấy người thu tiền điện, tiền nước, rất ít người đến thăm.

Thoát ra khỏi ý nghĩ đáng sợ kia, Lưu Tuyên ổn định lại tinh thần, cô không dám mở cửa, đang do dự có nên ra cửa xem là ai hay không. Cô ngồi xem ti vi một mình, không bật đèn, từ bên ngoài nhìn vào rất khó để biết rằng trong nhà có người. Bản tính con gái nhát gan lúc này dần dần lộ ra, giờ đây cô chỉ ước giá mà có một người đàn ông ngồi cạnh cô ấy, rồi mở cửa giúp cô, bảo vệ cô khỏi mọi khả năng nguy hiểm. Chỉ tiếc là bây giờ làm gì có ai, cô không có ai có thể nương tựa, điêm tựa duy nhất… chỉ có đứa con gái, nhưng cô bé từ khi lên cấp 3 đã ở ký túc trường, tối nay lại đi tham gia tiệc với lớp, nghe nói sẽ không về nhà. Trong tim nhất thời gợn lên cơn đau nhói, và một điều gì đó xót xa cứa vào tim cô. Gác lại mọi suy nghĩ, cô thận trọng bật đèn cửa và nhìn ra ngoài qua lỗ mắt thần trên cửa.

“A!” Cô đột nhiên hét lên một tiếng, bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết dường như sợ hãi kinh động đến người bên ngoài, che đi đôi môi đỏ mọng nhưng giờ đã tái nhợt. Tại sao anh ta đột nhiên quay trở lại, lại còn quay lại vào giờ này, có lẽ nào ... anh ta đổi ý rồi? Nếu đúng như vậy, mình nên làm gì? Nên cho anh ta vào? Không, không thể tha thứ cho anh ta. Dù nghĩ vậy, tâm hồn thiếu nữ bỗng chốc xao xuyến, và một cảm giác khó tả tràn đến. Cô duỗi thẳng tóc, hít sâu một hơi, đối với tiếng gõ cửa nói: "Anh đi sai rồi, nơi này không được chào đón anh!"

Một làn sương phủ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô, và nó lạnh lẽo đến buốt giá như nước suối bị gió làm cho nhăn nhúm.

“Cô Lưu ạ? Em là Viên Lực, học sinh của cô ạ, bình thường em phiền cô nhiều quá, hôm nay đến nhà thăm cô, mong cô đừng giận. Đi mà cô, cô mở cửa giúp em với”.

Viên Lực lúc này hơi khó hiểu, kể cả cô ta có thanh cao đến mức nào thì cũng nên mời khách vào nhà trước chứ, vào rồi muốn mắng gì thì mắng, thể hiện lòng hiếu khách chứ! Chứ ai lại đến cửa cũng không mở thế này?

Viên Lực ở đây rất khó hiểu, còn Lưu Tuyên ở trong tường lại bị dội một chậu nước lạnh lên đầu, trong lòng nhất thời chua xót tới thống khổ. Thằng khốn nạn kia không trở lại cũng chẳng đổi ý, còn đây chỉ là một cậu học sinh của cô trông rất giống hắn… Trong lòng Lưu Tuyên giờ đây rất khó diễn tả, hi vọng ban nãy còn tràn đầy giờ đây lại trống rỗng không còn gì, cảm giác chua xót ấy tràn lên ngực, cô như linh hồn mất xác, xao xuyến khó tả…

“Cô Lưu! Cô Lưu!”, tiếng gõ cửa đánh thức cô khỏi suy nghĩ miên man, cô điều chỉnh lại cảm xúc bản thân, nhẹ nhàng mở cửa ra.
“À, Viên Lực à, em vào đi. Ngồi đi, sao muộn rồi còn đến tìm tôi, Có chuyện gì thế? Em cầm theo những thứ này đi đâu thế?”, không hiểu tại sao Viên Lực cảm thấy, giọng của cô Lưu lúc này nhẹ nhàng, dễ nghe hơn nhiều, hắn nghĩ, chắc có lẽ đêm nay không cần mạo hiểm nữa rồi!

“Cô Lưu à, hôm nay em muốn đến hỏi cô chuyện điểm thi. Cô xem, điểm thi của em cũng hơn 70 điểm, cô có thể xem xét giúp em nốt lần này không ạ, chuyện lần trước là em sai rồi…”

Cậu không cần nói nhiều đâu, trước kia tôi đã nói rồi, việc này không phải do cô cố ý làm khó em, là một học sinh, hành vi của em như vậy là chưa đúng, và làm một người trưởng thành, em phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Vậy nên việc này không cần trao đổi thêm nữa. Cũng muộn rồi, cô phải đi ngủ đây”. Lưu Huyền vừa khôi phục lại cảm xúc khó tả kia, cô tự nhéo nhéo chính mình, thầm hận chính bản thân lại gửi mộng tưởng về người đàn ông kia lên cậu học sinh có khuôn mặt gần giống anh. Giọng điệu nói chuyện của cô với Viên Lực vẫn lạnh lùng như ban đầu.
Giọng điệu hờ hững như vậy khiến Viên Lực bị tổn thương sâu sắc, không khỏi nghĩ đến lúc ở phòng học tiếng Anh chiều hôm đó, giọng điệu giống nhau, cùng một người, hoàn toàn khiến con người kiêu ngạo như Viên Lực vốn đã sinh ra từ cống rãnh máng mương giờ đây chỉ là một hạt bụi nhỏ xíu. Một làn sóng hận thù ùa vào tim hắn, người hắn như quả bom sắp phát nổ.

“Cô Lưu à, cô đừng ức hiếp người quá đáng như thế chứ. Mẹ nó cô nghĩ mình là ai vậy? Cô đây chẳng qua chỉ là một giáo viên, một giáo viên tầm thường. Cô cũng chẳng thèm soi gương lại xem, nhìn vào cái mác phó giáo sư mà cô đang đeo, cô không cảm thấy tội lỗi trong lòng sao? Một giáo viên tiếng Anh vô danh tiểu tốt, cô chẳng làm được gì ngoài việc gây khó dễ cho học sinh! Cô thật là cay độc, nhẫn tâm, không có lương tâm nào cả ... Cô đúng là con tiện nhân chỉ biết đi hận người khác, chẳng trách gì lại bị bỏ rơi. Tôi mà là chồng cũ của cô thì mẹ kiếp tôi đã mang cô bán vào trại đĩ điếm lâu rồi, chẳng ngu gì để cô lại đây đi phá hoại cuộc sống tươi đẹp của người khác…
Về cô giáo xinh đẹp này, thực ra một số người trong lớp đã nghe thấy một số lời đàm tiếu, mặc dù phần lớn đó là suy đoán của riêng Viên Lực. Không phải hắn ta không biết hậu quả của việc làm này, nhưng vì mọi chuyện đã đến nước này, và hắn đã quyết định phá hoại bộ mặt bên ngoài của mình, nên đành phải mạo hiểm. Bỏ học ở đây chẳng khác nào tìm đường đi chết, nếu đã không chết được thì nhất định không được rời khỏi ngôi trường này. Hắn không thể tránh khỏi việc bị người phụ nữ trước mặt ghét bỏ, nhưng hắn nhất định phải khiến cô phục tùng, cho dù có phục tùng cái gì, hắn cũng sẽ không tiếc công sức khiến cô phải phục tùng.

Chỉ là hắn không để ý khi mắng đến "chồng cũ" của cô ta, vẻ mặt tức giận của Lưu Tuyên có chút không đúng, lửa giận trong mắt đã biến thành nỗi oán hận cùng sự khó hiểu. Đôi môi nhợt nhạt tự lẩm bẩm một mình: "Tôi thực sự ... rất chua ngoa? Thật sự rất ... khiến người khác khó chịu? Điều này ... có thật không?" Cánh tay không chút sức lực của cô, mềm mại dựa vào ghế sô pha, nhìn cô như không thở nổi, cả người cũng không còn bình tĩnh như trước, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía Viên Lực.
Trong khi Viên Lực vẫn còn đang mạnh miệng chửi bới, hắn đã phát hiện ra biểu hiện lạ của Lưu Tuyên. Dù quyết tâm không làm gì tối nay nhưng anh không muốn vì nó mà gây ra bất cứ vụ giết người nào. hắn lo lắng cúi xuống, đưa tay ra lắc lắc trước mặt cô giáo. Không phản hồi! Viên Lực có chút ngạc nhiên, theo thói quen, cậu làm hành động của bà nội, đưa tay thăm dò sờ lên trán cô, cảm thấy ấm áp trơn bóng, không giống như đang bị bệnh. Hắn vừa định rút tay về, Lưu Tuyên đột nhiên nắm lấy bàn tay đang dần rời khỏi trán cô, nói: "Tôi… thực sự là một người phụ nữ xấu tính sao? Tôi không phải, tôi ..." Giọng cô trầm và nhẹ. Một tiếng thút thít. Cô đã khóc.

Vừa khóc, tay chân của Viên Lực vừa tê dại. Từ thuở ấu thơ đến khi trưởng thành, thứ không muốn thấy nhất đối với hắn chính là nước mắt của phụ nữ.
Lưu Tuyên và hắn tranh cái gay gắt, hắn thực sự không sợ, vì vậy hắn chỉ đơn giản là rót trà xanh cho cô , sau đó quay đến cảnh AV, nhưng ai ngờ một giáo viên tiếng Anh luôn tỏ ra mạnh mẽ vào lúc này lại hiện ra vẻ yếu ớt đáng thương như vậy đã vượt xa dự liệu của hắn ta. Hắn bấy giờ chân tay luống cuống, thực sự không biết phải làm gì. Cảm giác lành lạnh và mịn màng trên tay khiến tâm trí hắn nhất thời trở nên có phần kích động.

“Cô Lưu! Cô Lưu! Cô sao đấy?” Nhìn thấy Lưu Tuyên đang kéo tay hắn vào ngực cô, Viên Lực hoảng sợ hỏi. Đây hoàn toàn không giống như những gì anh ta đã tưởng tượng, và có vẻ như một trong số họ đã mất kiểm soát. Nhìn thấy vẻ phẫn uất và làn sương mù mờ ảo trong mắt Lưu Tuyền, Viên Lực lúc này đã hoàn toàn mềm lòng. Thì ra nỗi căm hận dữ dội ấy cũng dịu đi và nguôi ngoai trong nỗi uất hận của người con gái, để rồi cuối cùng biến thành nỗi đau đầy xót xa. Hắn dùng trái tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, nhẹ nhàng nói có chút chiếu lệ: "Không, em không phải. Em là một người phụ nữ tốt, một người phụ nữ hiền lành, giỏi giang và đáng yêu. Là lỗi của anh ta đã rời bỏ em, không phải tại em. Em là người con gái tốt nhất. "
Giọng nói của hắn nhẹ nhàng, nhìn từ bên ngoài thì trong lòng hắn có lẽ cũng ấm áp như vậy thật, nhưng thực ra bên trong hắn gào thét điên cuồng, quỷ cũng không dám tin hắn vừa nói những gì. Nhưng xét cho cùng, biểu hiện của người cô rất kỳ lạ, đối mặt với một người phụ nữ gần như bị hành hạ về tinh thần, tất cả những gì hắn ta có thể làm là an ủi cô ấy.

"Vậy anh có chán ghét em không? Có phải anh cũng cho rằng em cay độc và xấu tính? Rồi anh vẫn sẽ rời bỏ em sao?" Cô vẫn yếu ớt, nhưng giọng điệu này không phải của một người phụ nữ trưởng thành, mà là thái độ cúi đầu cầu xin chồng của một cô gái 24 tuổi đầu…

“Giai nhân đê ngữ thân hổ quân, thử sinh mạc tố bạc hạnh nhân”.

(Giai nhân khẽ thì thầm với phu quân, xin kiếp này đừng làm người đàn ông phụ bạc).
Nhìn Lưu Tuyên xinh đẹp này trước mắt, Viên Lực bất giác nhớ đến câu thơ này. Sau một hồi bối rối, hắn ta mới định thần lại, nhìn thấy người phụ nữ trước mặt đang nhìn mình với ánh mắt đầy mong đợi, nên trong lòng nhất thời hận mình: “Đến lúc nào rồi vẫn còn phong hoa tuyết nguyệt? Chết tiệt, nhất định phải nắm bắt cơ hội, bây giờ không phải là lúc để mày thương hoa tiếc ngọc.”

“Anh không ghét bỏ em, em rất tốt, thực sự rất tốt, không ai có thể sánh với em…”, hắn một bên nói, một bên lấy từ trong cặp ra một bình trà xanh, mở nắp ra, đưa về phía cô “Cô uống đi, cứ uống nhiều một chút, thôi đừng buồn nữa”.

Lưu Tuyên ngỡ ngàng, cô uống vài ngụm, rồi lại đưa về phía Viên Lực nói: “Cậu cũng uống đi!”

Giọng nói cô ngọt ngào, trong ấy dường như có đôi chút làm nũng. Nhưng nhìn vẻ mặt của cô ấy, dáng vẻ ngốc nghếch tới kỳ lạ. Vừa nghe câu này, Viên Lực ban nãy vẫn còn đau lòng, suýt chút nữa uống cạn một ngụm.
Hắn giả vờ nhấp một ngụm, nhưng không để mình chạm vào miệng chai - đó là một liều lượng lớn thuốc kích dục và chất gây ảo giác, và hắn cũng không muốn chính mình bị chất kích dục hạ gục. Nhưng tại sao trước khi uống nó lại bắt đầu bị ảo giác? Tuy nhiên, sợ bị nghi ngờ nên hắn vẫn đưa miệng chai lên miệng để làm bộ làm tịch.

Nhìn hắn uống chai nước mình vừa uống qua, Lưu Tuyên cười đến kỳ lạ, ánh mắt cô lúc này tràn đầy hạnh phúc, phong thái ung dung, ngây ngô vô cùng. Ở khoảng cách gần như vậy, lại bị một người đẹp như Lưu Tuyên hấp dẫn, vốn đã bị phân tâm, hắn ta không khỏi sửng sốt. Nhìn thấy Viên Lực đang ngẩn người, cô nhẹ nhàng cười khúc khích, ôm lấy đầu Viên Lực, nhẹ nhàng đưa lên đôi môi đỏ mọng của anh.

“Con mẹ nó! Cô ta vừa mới uống thuốc, rõ ràng chủ cửa hàng nói 20 phút sau mới có tác dụng, như này là như nào?" Nghĩ vậy, Viên Lực liền hôn cô không chút do dự, suy cho cùng, điều mà hắn ta muốn chính là nụ hôn này. Khoảnh khắc đôi môi chạm nhau, có lẽ cả hai người họ đều bị sốc. Viên Lực bị sự dịu dàng của đôi môi kia không kìm được mà gợi dấy lên cơn dục vọng, nhưng Lưu Tuyên lại bị hơi ấm của làn môi kia mang lại cho cô niềm hạnh phúc không gì sánh được, mơ hồ tựa như nụ hôn đầu dịu dàng của mối tình đầu…
Ngay khi hai người họ chạm vào nhau, cả hai đã không thể tách rời. Đây không phải là lần đầu tiên của Viên Lực. Lúc này hắn dùng thủ đoạn ân ái và khiêu khích, đưa lưỡi lướt nhẹ trên hàm răng của cô rồi trực tiếp đút thẳng vào, chạm vào một vùng ẩm ướt mềm mại. Tay hắn cũng chẳng yên một chỗ, nhưng cũng không dám quá manh động, dù sao thuốc cũng chưa có tác dụng, hắn cũng không biết phải làm sao, không hiểu Lưu Tuyên trước mặt đã xảy ra chuyện gì. Anh nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo cô, từ từ tận hưởng khoái cảm do chiếc miệng xinh nhỏ của Lưu Tuyên mang lại.

Thời gian trôi qua nhanh nhưng không để lại nhiều dấu vết trên cơ thể Lưu Tuyên, cô xinh đẹp như thiếu nữ tuổi mười tám, lại có thêm một phong thái quen thuộc, cánh tay ngọc ngà mảnh mai và ấm áp mềm mại ôm lấy cổ Viên Lực, nhiệt tình đáp lại. Cái mũi hơi ửng hồng thấp thoáng cảm giác thanh xuân, thở ra một hơi như mùi xạ hương, trong vô thức cô rên lên vài tiêng. Hơi thở của người đàn ông đã xa cách cô nhiều năm xông vào mũi cô, tình yêu mùa xuân rực lửa dần dần trở nên rực cháy nhờ xuân dược được thẩm thấu, thân thể cô hoàn toàn mất đi lí trí, sâu thẳm trong cô không còn gì khác ngoài… tình dục.
Lưu Tuyên hiện lên với bộ ngực đầy đặn nhẹ nhàng qua bộ đồ ngủ bằng vải bông mềm mại, cô xoa nắn ngực Viên Lực, dường như nói lên khát vọng vô tận của chủ nhân. Một cơn thèm khát mãnh liệt bùng cháy trong lồng ngực hắn. Anh bế cô lên, đôi môi vẫn cuốn chặt lấy nhau không rời, vừa bế cô vừa cầm máy thu video mini đi về phía phòng ngủ ….

Trên giường, một thân hình bốc lửa đang chuyển động một cách không ngừng, cơ thể này được điều khiển bởi chất gây ảo giác và thuốc kích dục tạo những tư thế khiêu dâm khác nhau. Bộ đồ ngủ mỏng manh không ngăn được thân hình cô, bị vén đến tận bụng, lộ ra đôi chân ngọc ngà thon gọn và tròn trịa, dưới chân cô là chiếc quần lót gợi cảm. Một người đàn ông hơi mảnh khảnh dường như đang tìm kiếm và khám phá trên cơ thể người phụ nữ, hắn vừa hôn vừa vuốt ve, ngón trỏ trái khéo léo giật giật, kéo chiếc quần lót gợi cảm của cô và nhẹ nhàng cởi xuống. Một mùi kỳ lạ thoang thoảng trong phòng ngủ.
“A ~~!” Một tiếng rên rỉ mê người say đắm thoát ra từ đôi môi đỏ mọng của cô và lọt vào tai Viên Lực. Hắn ta cười lộ khóe miệng, cho tay vào túi quần, ấn một nút, máy thu video trên tủ quần áo lóe lên màu đỏ ... Viên Lực ngậm miệng nhanh chóng cởi quần áo ra, cậu nhỏ hắn giương buồm, không kịp. Không đợi được mà đâm thẳng dương vật đang cương cứng vào trong hoa huyệt ẩm ướt và nóng bỏng…

Một tiếng rên lớn vang lên…..

Vách âm đạo ẩm ướt nóng bỏng kẹp chặt dương vật hắn, ngượng ngùng nhận lấy cặc nam nhân đã đâm vào mình gần 20 năm, cô có chút run rẩy. Viên Lực đã bị mê hoặc trong tức khắc, được lên giường với người phụ nữ đẹp như vậy có chết cũng không thấy tiếc nuối... Hắn ta chậm nhắm mắt lại từ từ tận hưởng , nhưng lại không biết rằng, lúc này, một ánh mắt phức tạp đang nhằm vào anh. Những cảm xúc lúc này tràn đầy dư vị mặn nồng…
Truyện được dịch bởi: Truyện Sẽ Gầy. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.