Lúc Nồng Nàn Thấy Cá

Chương 12.2

A, cô tại sao lại muốn nói sau này?

Ôn Dư ăn hai ngụm mì lạnh nhưng lại phát hiện Lục Thâm chỉ đang uống nước chanh trước mặt, trong tay cầm bút, nhìn về phía máy trợ giảng mới mua, “Không thích sao?”

Lục Thâm để bút trong tay xuống, móc ngón tay về phía cô, Ôn Dư bối rối tiến lên anh cúi đầu hôn lên khóe môi cô liếm môi, “Đương nhiên là thích ăn.”

Cô đỏ mặt rụt người lại, nhanh chóng ngậm vài ngụm nước đá để hạ nhiệt.

Lục Thâm luôn là người được một liền muốn tiến lên một thước, chống cằm nhìn cô chăm chú: “Ôn Dư, em có muốn làm bạn gái tôi không?”

Ôn Dư mới quen anh có năm ngày, nhưng cô cảm thấy mình đã xem qua nhiều phiên bản khác nhau của Lục Thâm, dù là phiên bản nào của Lục Thâm, anh cũng không phải là người kiêu ngạo và cô độc trong trường.

Cô dùng thìa chọc vào mì lạnh đang ăn dở, ánh mắt đối diện quá thiêu đốt, hiển nhiên không thể không trả lời, “Tôi đồng ý hay không đồng ý khác nhau sao?”

“Có, nếu em đồng ý thì danh chính ngôn thuận trở thành bạn gái của Lục Thâm.”

Ôn Dư đặt chiếc thìa trong tay xuống, chờ anh nói tiếp.

“Nếu em không đồng ý, tôi sẽ để em vừa khóc vừa đồng ý.” Lục Thâm dừng lại, giọng điệu trở nên có chút chờ mong, “Hiện tại em đồng ý, hay là muốn khóc?”

‘Khóc’ trong lời nói của Lục Thâm chắc chắn không phải là ‘khóc lóc’ nghiêm trọng, Ôn Dư vươn vai lựa chọn tương đối tốt với chính mình, đồng thời mặc cả: “Vậy thì tôi đồng ý với anh, anh phải đồng ý với tôi một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Anh không được phép nói với bất kỳ ai về mối quan hệ của chúng ta.”

Lục Thâm ngửa ra sau, trong mắt hiện lên cảm xúc nguy hiểm, “Tại sao?”

“Người thích anh quá nhiều, sẽ quấy rầy việc học của tôi.” Ôn Dư hơi nhíu mày, vẻ mặt có chút lo lắng.

Lý do của cô quá chính đáng, Lục Thâm cũng không biết từ chối thế nào.

Nhưng anh làm sao có thể dễ dàng bỏ cuộc như vậy?

Chắc chắn không.

Lục Thâm lóe lên khóe mắt hiện lên tờ giấy kiểm tra toán trên bàn, “Vậy thì chúng ta hãy đánh cược đi. Tháng 11 khi kỳ thi diễn ra. Nếu tôi có thể giúp cho em đậu môn toán, em sẽ không giấu mối quan hệ của chúng ta nữa. Nếu tôi không thể thì tùy em xử lý.”

Đề xuất của anh quá hấp dẫn đối với Ôn Dư. Điểm toán tốt nhất của cô là từ kỳ thi tuyển sinh cấp 3. Sau khi bước vào năm thứ nhất trung học, cô thực sự không thể theo kịp. Hơn nữa, khả năng tiếp thu môn toán của cô chậm hơn người bình thường, tiến độ học xong môn Toán của năm thứ hai phổ thông.

Quan trọng nhất là Ôn Dư thi không phải Lục Thâm, cô tò mò hỏi: “Anh không sợ tôi cố ý thi trượt sao?”

Lục Thâm đôi mắt phượng lóe lên kỳ lạ, “Anh tin tưởng em sẽ không lừa anh.”

Truyện được dịch bởi: Nhà có một em mào xám. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.