Anh Chàng Lớp Phó

Chương 23: Khởi đầu tốt đẹp

Dương quan sát người đang đứng trước mặt mình, Khôi trông sáng sủa, thông minh, có nét dễ thương bởi làn da trắng, mắt đen láy và nụ cười rất đẹp. Lần trước khi đi cùng nhóm bạn của Minh, Dương đã không để ý kỹ vì so với những người khác, Khôi ít nói hơn rất nhiều. Lúc này chạm mặt mới có cơ hội nhìn rõ hơn, và Dương khá bất ngờ khi Khôi lại có vẻ đẹp cuốn hút đến vậy. Ngay từ lúc Khôi mỉm cười, Dương đã cảm thấy có một cái gì đó vừa lướt qua tim, nghe “thịch” một cái, khiến cậu bất giác ngây người ra nhìn Khôi.

Thấy Dương bỗng dưng im ắng, Khôi hỏi:

“Cậu sao vậy?”

Dương giật mình, nhận ra mình vừa mải ngắm Khôi mà quên tiếp chuyện, thật là kỳ cục quá. Cậu cười:

“Không sao không sao, xin lỗi tớ hơi mất tập trung”

“Ừm”

“…”

Hai người đứng nhìn nhau, vì gặp gỡ đột ngột và cũng chưa quen biết gì nhau nên cuộc đối thoại nhanh chóng trở nên gượng gùng. Dương vội lên tiếng để xóa đi bầu không khí ấy:

“Cậu…chưa về à?”

“Chưa, vì tan sớm nên các câu lạc bộ tranh thủ họp. Lúc nãy trên đường đi thấy có người trông giống cậu đứng ở đây nên tớ ra xem có đúng không ấy mà.”

Khôi vui vẻ trả lời, nụ cười của cậu lại khiến cho tim Dương đập thình thịch. Nghe Khôi nói vậy, Dương bỗng thấy vui vui kỳ lạ, khi mà Khôi vẫn còn nhớ gương mặt cậu, dù mới chỉ gặp qua có một lần. Cậu đáp:

“Ra là thế, chắc vui lắm nhỉ? Mà cậu ở trong câu lạc bộ nào vậy?”

“Câu lạc bộ nhảy hiện đại”

“Wow, hay thế!”

Nghe vậy, Dương càng cảm thấy Khôi cuốn hút, không chỉ vẻ ngoài, mà cả hoạt động cũng rất thú vị, vì bản thân cậu cũng yêu thích nhảy nhót. Dương đã từng ở trong một nhóm nhảy, nhưng rồi sau này ai cũng bận việc riêng mà tan rã, từ ấy cậu không còn thời gian cũng như cơ hội để tập luyện nữa. Nay thấy Khôi như vậy, Dương rất vui, miệng cười rạng rỡ, bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn khi nói chuyện.

Được một lúc, Khôi nói:

“Xin lỗi cậu nha, tớ phải quay vào trong rồi. Hẹn gặp sau”

“Ừ, chào cậu”

“Chào”

Khôi quay đầu bước đi. Trong cái khoảnh khắc ấy, không hiểu Dương đã nghĩ gì mà bất chợt gọi lớn:

“…Đ…Đợi đã”

“Sao thế?” – Khôi quay lại

Dương nhìn Khôi ái ngại, trông có chút bối rối, nói:

“Tớ có thể…đi cùng cậu không?”

Nghe Dương hỏi vậy, ban đầu Khôi thấy rất ngạc nhiên, nhưng sau đó mỉm cười:

“Được chứ. Bọn tớ chuẩn bị tập nhảy đấy. Cậu có thể đến xem”

“Tốt quá, cảm ơn cậu”

Rồi Dương cùng Khôi vào trong trường, cất xe máy xong, Dương được Khôi dẫn đến câu lạc bộ của cậu ở phòng thể chất. Lúc này có khoảng gần hai chục người đang đứng nói chuyện, Ly cũng ở đây, đang chỉ đạo gì đó. Thấy Khôi đi đến, theo sau là Dương, cô vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, chạy đến:

“A, chào Dương”

“Chào cậu, cậu là…?”

“Tớ là Ly”

“À, ừ, xin lỗi tớ quên”

“Không sao”

Ly tươi rói, hớn hở chào đón Dương, còn Khôi đứng cạnh khẽ cười vì cái sự quên tên ngây ngô của Dương. Ly hỏi:

“Hôm nay cậu đến gặp Minh đấy à? Nhưng mà Minh…”

“À, Khôi bảo với tớ rồi, không sao, tớ nhờ Khôi dẫn đến xem mọi người nhảy đấy.”

“Thật à? Ôi, tốt quá”

Ly nhìn sang Khôi cười, Khôi gật đầu, rồi Ly tiếp:

“Vậy cậu có muốn tham gia với bọn tớ không?”

“Cảm ơn cậu, nhưng tớ đứng ngoài xem là được rồi” – Dương cười tươi đáp lại

“Ừ, vậy đi với bọn tớ”

Ly cùng Khôi dẫn Dương ra chỗ mọi người đang đứng. Thấy có một anh chàng đẹp trai bỗng dưng xuất hiện thì nguyên đám con gái trong câu lạc bộ bắt đầu rú rít lên, thì thầm to nhỏ với nhau, còn mấy cậu con trai cũng phải ghen tị vì chiều cao cũng như vẻ ngoài đầy ấn tượng của Dương. Ly nói:
“Mọi người, đây là Dương, khách quý, hôm nay đến xem bọn mình tập đấy”

“Ấy, tâng bốc tớ thế”

Dương nói với Ly, rồi nhìn mọi người:

“Xin chào. Tớ là Dương, khi biết đây là câu lạc bộ nhảy hiện đại thì rất nóng lòng muốn được xem các bạn biểu diễn. Hy vọng không làm phiền mọi người”

“Chào Dương, rất vui được gặp”

“Ui, ui, chào cậu, sao cậu cao thế?”

“Hihi, chào cậu”

“Chào cậu, cậu đẹp trai thật đấy”

“Trời ơi Dương, cậu cool quá”

“…”

Dương vừa nói xong, cả đám đã nồng nhiệt chào mừng cậu, nhất là hội con gái, cứ tớn lên cười sung sướng, khen cậu hết lời, rồi bắt đầu lân la xin số điện thoại, thông tin liên lạc. Dương đã quá quen với việc này nên không thấy vấn đề gì, chỉ cười đáp lại những lời khen. Thấy nhốn nháo, Ly với tư cách là quản lý câu lạc bộ, liền hô lớn kêu mọi người trật tự, nhanh chóng ổn định lại vị trí. Khôi đứng im lặng từ nãy, giờ mới quay sang Dương:
“Cậu thông cảm, tại cậu đẹp trai quá nên…”

Khôi cười nhẹ, nói tỉnh bơ cứ như không. Dương thấy Khôi nói chuyện bình tĩnh, còn khen cậu một cách thản nhiên như vậy thì không khỏi bất ngờ, trong lòng càng có cảm tình với Khôi hơn. Đang cười với Khôi thì Dương nghe tiếng Ly:

“Dương, cậu qua đây ngồi với tớ nha”

“…Ừ”

Ly kéo tay Dương ra ghế khán đài, nói to:

“Được rồi, mọi người tập theo Khôi nhá. Vẫn bài tập hôm nọ thôi.”

Thấy anh đẹp trai bị Ly kéo đi, cả đám con gái rầm rầm phản đối:

“Này, sao lại thế? Để Dương lại đây”

“Không chịu đâu, bất công thế?”

“Huhu, Ly cậy làm quản lý rồi chơi ăn gian”

“Tớ cũng muốn ngồi với Dương”

“Tớ cũng thế”

“Tớ nữa”

“…”

“Trật tự mọi người. Đến đây không phải để ngắm giai, tập tành nghiêm chỉnh đi!”
Khôi nói âm lượng vừa đủ nghe, không quá to cũng không quá nhỏ, nhưng lại đủ để khiến tất cả im lặng, mấy bạn gái đang kêu than kia cũng không ý kiến gì nữa, ngoan ngoãn trở về vị trí, mặt trông tiếc nuối thấy rõ.

Thấy đã yên, Ly ngồi xuống. Dương quay sang nói với cô đầy thán phục:

“Khôi giỏi thế? Chỉ nói vậy mà đã…”

“Ừ, nó là phó quản lý mà. Vậy mà còn oai hơn tớ mới sợ chứ”

Cả hai cùng cười, lúc này nhạc đã bật lên, Khôi bắt đầu nhảy. Phía dưới mọi người tập theo cậu rất chăm chú, các bạn gái là hăng nhất, cô nào cũng nghĩ là Dương đang nhìn về phía mình, nên thể hiện hết mình luôn. Thế nhưng, người duy nhất mà Dương hướng tới là Khôi. Từng động tác, bước nhảy của Khôi đều như có ma lực hấp dẫn Dương vậy, khiến cậu nhìn theo không rời. Từng giây từng phút trôi qua, hình ảnh Khôi trong mắt Dương hiện lên ngày càng hoàn mĩ. Dương không thể ngờ rằng, mới lúc nào còn không quen biết, mà giờ đây cậu đã như lạc trong mê cung bất tận, chỉ muốn gặp, muốn nói chuyện, muốn biết nhiều hơn về Khôi. Cái cảm giác này, Dương chưa từng cảm thấy bao giờ, khiến cho cậu rất băn khoăn, không biết đang có chuyện gì xảy ra với mình.
Ly ngồi cạnh, để ý thấy Dương cứ nhìn Khôi mãi thì mỉm cười thích thú, lòng thầm nghĩ:

*Ôi, sao xung quanh mình toàn chuyện hay thế này?*

…Trong khi đó…

“Oaaa, vào rồi”

“Giỏi quá”

“Cậu ấy thật tuyệt”

Ở nhà thi đấu, tuyển rổ của trường đang đấu với đội khác rất hăng say. Vì không phải trận đấu giải nên có khá ít người đi xem, nhưng mức độ sôi nổi cũng không kém là bao. Khang là người ghi điểm chính của đội, từ đầu trận tới giờ đã ghi bàn liên tiếp, khiến cho khán giả cứ hò hét cổ vũ không ngớt. Ai cũng nhận xét rằng, hôm nay Khang đấu “khủng” hơn hẳn, mọi khi đã rất mạnh rồi, lần này còn khí thế hơn nhiều. Nhưng không ai biết, đó là nhờ có Minh, người đang ngồi ở hàng ghế trên, chăm chú quan sát Khang thi đấu. Có lúc, Khang nhìn lên khán đài cười với Minh, làm mấy bạn gái cứ tưởng bở là mình, bắt đầu thẹn thùng, ngượng ngịu cười lại. Minh thấy vậy thì buồn cười quá, nhưng phải cố kìm lại kẻo bật cười ha hả ra đấy thì người ta chê mình vô duyên mất.
Trận đấu kết thúc trong thắng lợi, mọi người ồ lên vỗ tay, hò reo nhiệt liệt, rồi chẳng mấy chốc, tất cả ra về trong niềm hân hoan, vậy là tuyển rổ của trường lại giành thêm một chiến thắng nữa. Minh từ tốn đi xuống khán đài, Khang cất bóng xong rồi đi đến chỗ cậu, trong đầu hai người có cùng một ý nghĩ:

*Cảnh này đã từng xảy ra một lần rồi, phải không nhỉ?*

Khang cười âu yếm:

“Cảm ơn cậu đã tới cổ vũ cho tôi”

“…Ừm, kh…không có gì”

Minh ấp úng trả lời, chỉ có hai người ở đây, và xung quanh thì tràn ngập không khí yêu thương, một cảm giác ngượng ngùng nhanh chóng bao lấy Minh, khiến cậu hơi bối rối. Bất ngờ, Khang tiến tới, làm Minh phát hoảng trong lòng:

*Trời, lại nữa sao? Có phải định ôm eo rồi…rồi…*

Trước đây, cũng tại nhà thi đấu này, Khang đã từng ôm Minh, và thì thầm những lời tình cảm đầu tiên. Vậy nên lúc này đây, khi mọi thứ đang diễn ra y hệt, thì Minh sợ rằng chuyện đó sẽ lặp lại, rồi cậu sẽ lại xấu hổ đến mức đỏ bừng mặt lên cho xem. Khang đã tiến đến rất gần rồi, vậy mà Minh không có phản ứng gì cả, hồi hộp chờ đợi điều xảy đến tiếp theo. Thế rồi, Khang nắm lấy tay cậu:
“Minh có muốn đi ăn gì không?”

“Ơ…ừ…”

“Vậy đi thôi”

Khang cầm tay Minh dẫn đi, nhưng bất chợt, Minh thả tay mình ra. Điều ấy khiến cho Khang bất ngờ, cậu quay lại thì thấy Minh đang nhìn mình với vẻ mặt lo lắng, giọng lí nhí:

“Xin…Xin lỗi. Tôi chưa sẵn sàng để…nắm…tay…”

“Tôi hiểu. Không sao mà. Khi nào cậu sẵn sàng thì hãy nói với tôi”

Cho dù trong lòng thấy thất vọng và có hơi buồn, Khang vẫn cố tươi cười, rồi cùng Minh lên canteen. Lúc này canteen rất vắng người, vì hầu hết các học sinh đều đang ở câu lạc bộ hoặc đã về nhà. Khang hỏi:

“Cậu muốn ăn gì?”

“Ông mua gì cũng được”

“Bánh kem như lần trước nhé?”

“Ừ”

Khang đến quầy bánh mua đồ, còn Minh đứng yên chờ đợi. Cậu bắt đầu xem xét lại những cảm xúc của mình trong “buổi hẹn” ngày hôm nay, luôn thấy ngượng và không được tự nhiên. Cũng phải, bình thường toàn là Khang chọc cho cậu phản ứng ầm ĩ lên, nhưng lúc nào cũng có thể hiện tình cảm. Còn bây giờ, chỉ toàn là sự ân cần, trìu mến mà thôi, có lẽ vì đây là một buổi hẹn chăng? Dù sao thì nó cũng…sến hơn bình thường, và cũng là nguyên nhân chính khiến cho cậu thấy ngại. Chợt có tiếng Khang gọi, đánh thức cậu khỏi những dòng suy nghĩ:
“Minh, bánh này”

“…Cảm ơn”

Minh nhận lấy hộp bánh, rồi đi theo Khang ra sân sau trường. Nơi này trồng nhiều cây, thường để dành cho những hoạt động ngoài trời trong những ngày nắng gắt. Tuy không rộng lớn như sân bóng đá hay sân trường nhưng cũng là nơi thích hợp để vui chơi. Hiện giờ cả sân vắng tanh không bóng người, lại khá kín đáo vì là sân sau, nên có thể cảm thấy rất an toàn và riêng tư. Khang cùng Minh ngồi xuống một ghế đá, khung cảnh nơi đây thật giống như trong truyện, với cây cối um tùm, xanh mướt, ánh nắng nhẹ chiếu qua những tán cây, gió hiu hiu thổi làm cho những chiếc lá rơi xào xạc. Hiện giờ là gần cuối thu, là thời điểm tuyệt vời dành cho những cặp tình nhân, và lúc này đây, là buổi đi chơi đầu tiên của Minh và Khang.

Minh khẽ mở hộp bánh ra, xúc từng miếng nhỏ, lòng tự hỏi có phải ai cũng như vậy không, khi mà ở cạnh người có tình cảm với mình tại một nơi như thế này, thì sẽ thấy rất ngại và không biết nên nói gì. Khang cũng không khác Minh là mấy, bởi so với khi ngồi trên lớp có thể thoải mái đùa giỡn, thì đây là chuyện nghiêm túc hơn rất nhiều. Bởi vậy Khang cần rất cẩn thận trong lời nói, phải thật tinh tế để có thể đưa buổi đi chơi này tới thành công. Cả hai ngồi cạnh nhau trong yên lặng, dường như ai cũng đang muốn nghĩ ra một điều gì đấy phù hợp để có thể bắt đầu một cuộc trò chuyện, xóa đi sự gượng gạo này. Thế rồi, Khang lên tiếng:
“Lúc rảnh rỗi, cậu thường làm gì?”

Minh thầm thở phào vì cuối cùng cũng không phải chịu cái cảnh im lặng ấy nữa, cậu ngẫm nghĩ một lúc rồi trả lời:

“Tôi lên mạng đọc truyện tranh, hoặc là xem mấy cái tin lạ mà vui vui ấy. Rồi thì xem phim hoạt hình…”

“Phim hoạt hình?”

“Ừ…”

Khang phì cười khi nghe câu trả lời của Minh, làm cậu thắc mắc:

“Sao lại cười”

“Không có gì, không có gì…”

Khang mím môi cố nín cười, rồi quay lại nhìn Minh, nói bằng giọng ngọt ngào:

“Chỉ là…Sở thích của cậu rất đáng yêu”

Câu nói ấy kèm theo ánh mắt trìu mến của Khang khiến cho Minh không khỏi bối rối xen lẫn ngượng ngùng, mặt cậu lại đỏ lên nhanh chóng, và điều ấy càng làm cho Khang thấy cậu dễ thương hơn, muốn tiến tới lắm rồi nhưng vẫn phải cố kiềm chế. Minh trả lời:
“Cảm ơn….Còn ông thì sao?”

Khang ngả lưng lên ghế, cười:

“Tôi ấy hả? Chơi thể thao, làm việc trên mạng, tập thiết kế đồ họa,…”

Nghe Khang nói mà Minh thấy ngưỡng mộ quá, toàn làm những việc hữu ích, có phần “cao siêu” so với cậu. Lúc này đây, phần nào đó trong Minh đang dần cảm thấy yêu thích Khang hơn, mà đến chính cậu cũng không lí giải được. Rồi Khang nói đứt quãng:

“…và…”

“Và?” – Minh tò mò

“…Nhớ Minh”

Khang nháy mắt một cái, hai chữ ấy phát ra khiến Minh bất ngờ, thầm nghĩ cái sự tình cảm này đang ngày càng tăng lên chứ không có dấu hiệu suy giảm, thật là khó xử. Cậu chỉ biết cười đáp:

“Ông thật là…”

“Haha, nói thật mà. Lúc nào không gặp tôi cũng thấy nhớ Minh hết”

Và thế là Minh lại thấy ngượng, cứ lúc nào Khang nói những lời thân mật thế này là cậu lại có cảm giác ấy, tim đập loạn xạ, đầu óc rối bời, và điển hình là hai bên má hồng lên rõ rệt, không thể giấu đi đâu được. Khang quan sát phản ứng trên khuôn mặt Minh, cười:
“Lại đỏ mặt rồi sao?”

“Ai thèm chứ”

“Cậu đó”

“Kh…không có”

Minh ra sức chối cãi, trong khi mặt ngày càng đỏ hơn, khiến Khang không chịu nổi mà cười phá lên. Rồi mặc cho Minh đấm cậu thùm thụp, Khang hỏi:

“Vậy Minh có hay nhớ tôi không?”

“A…”

Câu hỏi bất ngờ làm Minh á khẩu, trong đầu cấp tốc lục lọi tìm kiếm câu trả lời, có muốn tránh cũng không được, khi mà Khang đang nhìn cậu đầy mong chờ. Minh ấp úng:

“…Cũng…cũng có”

“Thật sao? Ôi Minh, cậu có nhớ tôi thật sao?”

Mắt Khang sáng rỡ như sao trời, cậu cười sung sướng, hỏi lại như thể khẳng định tai mình không nghe nhầm. Thấy Khang vui đến mức ấy, Minh bật cười, lần đầu tiên cậu được chứng kiến một Khang như vậy, mừng rỡ và cười reo thật giống trẻ con. Một ý nghĩ hiện lên trong đầu cậu:

*Hắn cũng…đáng yêu đấy chứ*
Rồi Minh trả lời:

“…Thi thoảng thôi…”

“Không sao cả. Cho dù cậu chỉ nhớ một lần thôi tôi cũng thấy vui rồi”

Khang cười tươi rói, niềm vui vẫn hiện trên gương mặt cậu. Qua những điều ấy, Minh bắt đầu cảm thấy gần gũi với Khang hơn, được hiểu thêm về Khang, và có một thứ cảm xúc nào đó đang lớn dần lên trong lòng.

Hai người ngồi trò chuyện, cười đùa vui vẻ cho tới trưa. Kiểm tra đồng hồ đã gần 1 giờ, Minh lên tiếng:

“Khang ơi, gần 1 giờ rồi, có lẽ chúng ta nên…”

Hiểu ý, Khang cười:

“Ừ, nên về thôi”

Khang cùng Minh ra nhà gửi xe, trước khi cả hai ra về, Khang nói:

“Cảm ơn Minh vì ngày hôm nay, tôi đã rất vui”

“Tôi…cũng thế.” – Minh ấp úng

Nghe vậy Khang rất mừng, cậu cười tươi:

“Đi đường cẩn thận nhé. Chào Minh thân yêu”

“Ừ, bye bye”

Rồi hai người rẽ đi hai hướng khác nhau. Buổi đi chơi đầu tiên của họ kết thúc trong tốt đẹp, đối với Khang, đây là một thành công nhỏ nhưng rất quan trọng trên con đường chinh phục trái tim của Minh. Còn với Minh, những cảm xúc về Khang trong cậu tiếp tục nảy nở, ngày một phát triển mạnh hơn. Tuy rằng vẫn còn chưa sẵn sàng, nhưng Minh đang dần chắc chắn rằng, Khang là người lí tưởng dành cho cậu, từ bây giờ, kết quả của chuyện này sẽ chỉ phụ thuộc vào cậu mà thôi.
…Trước đó không lâu…

“Ôi, đúng là hiếm khi Dương ạ. Giá mà cậu thường xuyên đến chơi được”

Ly vui vẻ tiễn Dương ra cổng trường, đi cùng là Khôi. Phía sau, mấy thành viên câu lạc bộ vẫn còn ngắm nhìn theo, hội con gái bàn tán không ngớt, cứ tiếc mãi vì không có cơ hội làm quen với cậu bạn đẹp trai.

Dương cười đáp:

“Haha, tớ cũng muốn thế lắm. Hôm nay mọi người nhảy tuyệt quá, khi nào rảnh tớ lại đến nhé”

“Tất nhiên rồi, bọn tớ luôn chào mừng cậu”

Ly tươi cười, trò chuyện với Dương rất thân thiết. Tính cách của cô luôn dễ gần, khiến mọi người ngay từ lần đầu gặp đã yêu quý. Khôi đi cùng không nói gì, chỉ yên lặng nghe hai người nói chuyện. Ngồi lên xe, Dương nhìn Khôi:

“Tớ về nhé Khôi”

“Ừ, chào cậu” – Khôi mỉm cười

“Bye bye Dương”

“Bye Ly”
Dương phóng xe máy đi, miệng cười trong vô thức. Hôm nay cho dù không gặp được Minh, nhưng cậu đã có khoảng thời gian thú vị ở câu lạc bộ nhảy, được trò chuyện và vui đùa cùng mọi người. Nhất là Ly, luôn tạo cho người ta một cảm giác gần gũi và thân thiện, rất thoải mái. Nhưng kể cả vậy, người mà cậu nghĩ tới nhiều nhất vẫn là Khôi. Từ lúc đi khỏi, Dương cứ nhớ mãi nụ cười rạng ngời, sự tự tin, điềm đạm, cũng như tài năng của Khôi. Cho dù Khôi ít nói, nhưng vẫn khiến cho Dương thấy vô cùng hấp dẫn, tò mò bởi con người bí ẩn của cậu. Bắt đầu từ khi gặp Khôi, một cảm xúc mới lạ đã hình thành trong Dương, và cậu biết rằng, mình phải tìm hiểu rõ xem cảm xúc ấy là gì.

Ly cùng Khôi quay trở vào lấy đồ, trên đường đi, Ly nói:

“Có Dương đến chơi thích thật đấy”
“Ừ”

“Với cả cậu ấy cũng không có vẻ gì là có tình cảm đặc biệt với Minh nhỉ. Tao nói chuyện về Minh thấy Dương trả lời thoải mái lắm, đúng là bạn thân lâu năm có khác.”

“Ừ”

“Thế này Khang không lo có tình địch nữa rồi, hihi. Kể ra bọn mình cũng hơi bị ngớ ngẩn khi từng nghĩ thế”

“Ừ”

Ly nói rất nhiều trong khi Khôi chỉ đáp ngắn gọn, ngoài biểu cảm vui vẻ bình thường thì chẳng có gì thể hiện là đang hứng thú nói chuyện. Ly hỏi:

“Sao tao nói gì mày cũng chỉ ừ thế? Bị ốm hả em?”

“Ốm gì đâu. Mày nói đúng thì tao ừ thôi”

“Khiếp, dù gì thì cũng nên hào hứng tí chứ”

“Hahaha, ừ đúng rồi đấy, vui quá đi mất… Hào hứng vậy đủ chưa?”

Khôi giả vờ cười nói loạn lên, rồi trở lại bình thường, lè lưỡi hỏi Ly. Bị trêu chọc, Ly liền đuổi bắt Khôi suốt từ sân trường vào trong nhà thể chất, vừa chạy cả hai cùng cười vang, nhảy nhót mấy tiếng liền rồi mà vẫn còn sức đuổi nhau nữa, đúng là quá khỏe.
Tối đó, Dương nhận được tin nhắn của Minh:

“Sáng nay ông đến trường tôi đấy à? Xin lỗi nhé, lúc ấy tôi đang đi cùng Khang”

Khẽ cười khi đọc những dòng ấy từ Minh, vì Dương rất mừng cho đứa bạn thân của mình, bởi cuối cùng mối quan hệ giữa Minh và Khang đã bắt đầu có tiến triển. Cậu nhắn lại:

“Không sao, tôi rất ủng hộ đấy, haha. Mà sao ông biết tôi đến vậy?”

“Ly kể cho tôi ấy mà”

Nhắc đến chuyện đó, bỗng dưng Dương thấy tò mò, muốn biết xem liệu ngoài Ly ra, Khôi có kể gì với Minh về mình không, cậu hỏi:

“Thế à? Ừ, đi cùng Ly và Khôi vui lắm. Mà Khôi có nói gì với ông không?”

Vài giây sau, Minh trả lời:

“Huhm, không thấy nói gì ông ạ. Chỉ có Ly thôi”

“Ừ. Giờ tôi phải làm bài tập, nhắn tin sau nhé. Bye bye”

“Bye bye”

Cất điện thoại, Dương trở lại với đống sách vở. Chẳng hiểu sao, trong lòng cậu thoáng buồn, một sự hụt hẫng rất nhỏ nhưng vẫn đủ để cảm thấy. Dương băn khoăn tự hỏi, vì sao mà mình lại có cảm giác ấy, lẽ nào là vì Khôi đã không nhắc đến cậu, chẳng lẽ cậu không để lại ấn tượng gì với Khôi hay sao. Các câu hỏi ấy liên tục hiện lên trong tâm trí Dương, lần đầu tiên cậu lại có những thắc mắc như vậy, chỉ vì một chuyện nhỏ không đáng để tâm. Cố gắng xua đi những suy nghĩ rắc rối ra khỏi đầu, Dương tập trung hoàn thành bài tập, chuẩn bị cho một ngày mới vất vả ở trường.
Sáng hôm sau

“Trời ơi, đi chơi riêng với nhau rồi nha”

Nga ồ lên ngay khi Minh vừa ngồi xuống, đứng cạnh là Liêm và Ân. Minh hơi xấu hổ, trả lời:

“Ừ, thì…đi chơi thôi mà”

“Sao lại nói thế được. Là chuyện lớn đấy biết chưa. Việc này nghĩa là…”

“Lạy mày, bớt điên cho tao cái. Cứ hoang tưởng hoài”

Ân tự dưng nhảy vào chặn họng, bị Nga đánh cho mấy phát. Liêm lên tiếng:

“Diễn ra tốt đẹp chứ?”

“Ừ, đều tốt cả”

“Phải kể cho tao nghe đấy, tao muốn biết, huhuhu” – Nga năn nỉ

“Con hâm này, mày như lên cơn ấy nhở. Về chỗ đi”

Liêm choàng tay qua cổ Nga kéo đi, làm cô cứ kêu lên thất thanh, nhưng rồi cũng chịu ngoan ngoan trở về vị trí. Ân tán gẫu với Minh chán chê rồi thì cũng tót về chỗ ngồi. Tuy vậy, Minh có hơi ngạc nhiên vì hôm nay cả Ly lẫn Khôi đều không bu lấy cậu để hỏi chuyện. Nhất là khi đã biết cậu đi chơi với Khang, thì hẳn sẽ phải tò mò, tra hỏi đủ thứ như mọi lần. Mà cũng không hẳn, Ly thì còn hiểu được, vì đang cắm cúi viết bài, chắc là quên làm bài tập. Nhưng còn Khôi thì dù không bận gì cả, nhưng lại không có động tĩnh gì, ngồi yên tại chỗ. Chỉ khác là trông có vẻ đăm chiêu hơn mọi ngày.
Rồi Khang đến, làm Minh thoát khỏi những dòng suy nghĩ ấy bằng lời chào ngọt ngào:

“Chào buổi sáng, Minh thân yêu”

Phải, ngọt ngào, bởi kể từ hôm qua, tình cảm của Minh đối với Khang đã lớn hơn phần nào, và cậu càng thấy quý Khang hơn khi đã hiểu thêm đôi điều về Khang. Vậy nên, khi nghe lời chào ấy, thì Minh lại thấy có gì đó thân thiết và ấm lòng một cách kỳ lạ. Nở nụ cười tươi, cậu đáp:

“Chào Khang”



Giờ ra chơi

Minh tiến tới chỗ Khôi ngồi, cậu đang tô tô vẽ vẽ gì đó khá là rối mắt. Minh gọi:

“Ê”

“Hở?” – Khôi ngước lên nhìn

“Đi với tôi một lát nhá?”

“Ừ”

Khôi đứng dậy, cùng Minh ra ngoài hành lang. Minh hỏi luôn:

“Tôi hơi thắc mắc, sao từ sáng đến giờ ông không ra hỏi chuyện gì vậy? Tại vì mọi lần…”

“Hiểu”

Khôi nhanh chóng trả lời, Minh không nói nữa, đứng chờ đợi. Khôi hôm nay trông suy tư hơn hẳn mọi ngày, nghĩ một lúc, cậu đáp:
“Không có vấn đề gì đâu. Tại tôi đang có chuyện riêng ý mà”

“Ra thế. Ừm…Chuyện tốt hay xấu vậy?” – Minh rụt rè hỏi

“Nói sao nhỉ? Cũng mới thôi, theo tôi thấy thì…tốt”

“Ồ, tốt là được rồi. May quá. Haha”

Minh cười khích lệ, cố làm cho Khôi vui hơn, dù biết là chuyện tốt nhưng vẻ trầm tĩnh của Khôi làm cậu hơi sợ. Đến khi Khôi cười lại với cậu, Minh mới an tâm. Cậu nói:

“À này…”

“Sao?”

“Tôi cũng không biết nói thế nào, vì có vẻ kỳ cục khi nhắc đến chuyện này. Nhưng mà vì tôi và Khang…ông biết đấy, nhờ có ông và mọi người mà tôi đã thân thiết với Khang hơn. Thế nên…”

“Ông băn khoăn cái gì thế hả? Nhìn ngố quá hahaha”

Khôi bật cười trước vẻ mặt ấp úng của Minh, lòng thầm nghĩ thế này bảo sao Khang lại thấy thích, đúng là trông rất dễ thương.
Đứng ngập ngừng mãi, cuối cùng Minh cũng có thể cất lời:

“Ý tôi là, vì sao mà…ông lại am hiểu mấy chuyện này thế? Cái cách mà ông giảng giải cho tôi, giống như người có kinh nghiệm rồi ấy, nên tôi tò mò…”

Khôi hơi sững người ra khi Minh tự nhiên lại hỏi một vấn đề mà ít khi người ta nhắc đến. Nét bối rối thoáng hiện lên vẻ mặt của cậu, khiến Minh rất ngạc nhiên, vì lần đầu tiên thấy Khôi có biểu hiện như vậy. Nhưng rồi, Khôi sớm bình tĩnh lại, cười thản nhiên:

“Cái đó thì…Đơn giản, đâu cần phải có kinh nghiệm gì nhiều đâu”

“Nhưng mà…”

“Thôi sắp chuông rồi, vào lớp đi ông”

“Sao biết…?”

*Reng reng reng*

Khôi rảo bước vào trong, Minh theo sau cứ thấy loạn trong đầu, cái cách Khôi giải đáp những thắc mắc liên quan đến mấy chuyện này luôn khó hiểu đối với cậu. Không chỉ thế, Minh còn choáng với những dự đoán của Khôi, mà điển hình là màn “tiếng chuông” vừa rồi. Vừa đi vừa nghĩ:
*Sao biết tài thế nhỉ? Nói xong cái chuông luôn. Kỳ lạ*

Tan học

“Minh về cẩn thận nhé”

Khang vừa soạn sách vở vừa nói với Minh. Cậu cười đáp lại:

“Ừ, ông…làm việc tốt nhé”

Minh chúc xong thì lập tức đỏ mặt, sao mà nghe tình cảm quá, làm cậu ngượng chín người. Nghe vậy, một lần nữa Khang lại thấy lòng mình rộn ràng, tim đập liên hồi trong ***g ngực. Vì đây là lời chào tình cảm nhất từ trước tới giờ mà Minh nói với cậu, chắc sẽ không bao giờ có thể quên được. Khang cười rạng rỡ:

“Cảm ơn Minh, vậy là tôi được tiếp thêm sức lực rồi”

“…Ừm…không có gì”

Minh lí nhí trả lời, thật tình, cậu đang rất xấu hổ, mới đi chơi có một hôm mà đã nói chuyện với Khang thân mật thế này rồi, không biết như thế là nên mừng hay nên lo nữa.

Khang vừa đi khỏi là hội bạn cậu xuất hiện:
“Gớm quá, tình tứ giữa nơi công cộng” – Ly châm chọc

“Ở đâu ra chứ, mày đừng linh tinh” – Minh cãi

“Thôi đi các em, đi về nào”

Nga giục giã, rồi cả đám kéo nhau xuống tầng. Đang đi, tiếng điện thoại Minh reo lên, là Dương gọi:

“Chào ông, có chuyện gì thế?”

“Tôi đến đón ông này. Hôm nay có việc đi qua trường ông, nên tiện chờ ông ra luôn”

“Thế à? Tốt quá. Nhưng mà tôi đi xe đạp đến trường…”

“Tôi giảm tốc là phóng ngang nhau được mà, haha”

“Ok, đợi tí nhé”

Minh tắt điện thoại, lập tức mấy đứa đã quay sang:

“Dương hả em?” – Ân hỏi

“Ừ”

“Chuyện gì thế. Dương đến chơi à?” – Ly hớn hở ra mặt

“Đến đón tao về thôi mà, gì mà vui thế, mày cuồng Dương đấy à?”

Minh vỗ nhẹ vai Ly, cô chỉ cười:

“Còn lâu mới cuồng, quý nên vậy thôi”

“Ôi, tao cũng muốn gặp Dương, Ly mày được nói chuyện gặp gỡ riêng với Dương rồi à?”
Nga kêu lên đau khổ, Ly cười tinh quái:

“Có thể coi là vậy”

“Aaaa, tao cũng muốn”

Ân và Liêm phì cười trước sự trẻ con bất ngờ của Nga. Khôi vẫn im lặng, điều ấy khiến Minh lại lần nữa băn khoăn không hiểu Khôi đang có chuyện gì. Cả lũ dắt xe ra cổng thì thấy Dương đang đứng chờ. Cậu vẫy tay:

“A, chào mọi người”

“Chào Dươnggg”

Cả đám vui vẻ chào lại. Lúc ấy, Dương đặc biệt chú ý đến Khôi, và bắt gặp ánh mắt Khôi nhìn mình. Trong vô thức, tâm trí Dương khiến cậu lên tiếng:

“Chào Khôi”

“Chào cậu”

Khôi cười tươi, vẫn là nụ cười ấy, khiến cho tim Dương đập loạn nhịp. Một khoảng lặng bất chợt bao trùm lấy không gian, Dương đờ đẫn nhìn Khôi, và trong lòng cảm thấy bồi hồi khó tả. Thấy Dương bỗng dưng ngây ra, Minh gõ vào trán cậu:

“Mơ màng gì đấy? Đi về thôi”
Dương trở lại với thực tại, thấy Minh đứng ngay cạnh, cậu cười:

“A, xin lỗi, mình đi thôi”

Rồi Dương quay sang:

“Chào các cậu nhá, bọn tớ về đây”

“Bye bye” – Minh cũng vẫy chào

“Tạm biệt, chúc hai người vui vẻ”

Dương và Minh cùng lên đường, trước khi rời xa khỏi cổng trường, Dương còn ngoái lại nhìn Khôi mãi, làm Minh phải nhắc cậu tập trung đi cẩn thận. Tuy có chung đường một quãng khá dài nhưng các bạn Minh không đi cùng, vì không muốn gây khó xử khi mà còn chưa quen thân với Dương. Đợi hai người đi khuất, cả đám mới lên xe. Nga quay sang Khôi:

“Dương chỉ chào riêng mỗi mày kìa. Sao lại phân biệt đối xử thế huhu”

“Khổ quá, có làm sao đâu mà”

Liêm đi cạnh trấn an, đồng thời cố nín cười vì cách hành xử ngốc nghếch của Nga. Khôi chỉ đáp:

“Tao chịu thôi. Nhưng vậy cũng hay đấy chứ”
“Hay sao? Sao lại hay chứ?”

“Ồn ào quá, đồ hâm”

Ân bất ngờ chọc vào, thế là cả hai quay sang đấu khẩu với nhau, làm Liêm phải can ngăn, đang đi trên đường mà cứ nhốn nháo hết lên. Khôi không nói gì nữa, vừa đạp xe vừa suy tư. Và từ đầu đến cuối, chỉ có Ly là thầm mỉm cười. Cô đã quan sát thái độ lẫn phản ứng của Dương kể từ hôm qua, cũng như lúc nãy gặp nhau ở cổng trường, và bây giờ, Ly chỉ cần hiểu được Khôi đang suy nghĩ gì mà thôi.



Về đến nhà Minh, Dương nằm phịch lên giường. Minh cất cặp xong thì ngồi xuống, nhìn Dương đang nghĩ ngợi, mặt mày đăm chiêu. Cậu hỏi:

“Hôm nay ông sao đấy? Cứ là lạ”

“…”

“Dương???”

“Minh này”

“Hở???”

Dương bất ngờ lên tiếng, khiến cho Minh càng thêm băn khoăn, không hiểu thằng bạn bị làm sao mà cư xử rất lạ, vừa mới gọi xong đã thấy im ắng rồi. Minh kiên nhẫn ngồi chờ đợi, dù cậu đang rất sốt ruột, muốn nghe xem Dương sẽ nói gì, bởi ít nhiều thì cũng sẽ liên quan đến nguyên nhân dẫn đến hành vi bất thường của Dương.
Dương suy nghĩ gì đó rất lâu, rồi cuối cùng lên tiếng:

“Ông có tin vào tình yêu sét đánh không?”