Đô Thị Truyền Kỳ

Chương 129-130: Thanh Vì

"Anh thật là, lần sao không thể như vậy, vài bữa nữa mẹ con Thanh Vi sẽ đến đây sống, phải biết tiết chế lại biết chưa" Tố Nga tuy nói như vậy, nhưng trong lòng lại nghĩ khác, nàng là biết Trần Thiên sẽ đến đây, nên mới cố tình ăn mặc như thế này, chứ ngày thường nàng nào có ăn mặc gợi cảm như thế này.

"Là cô út sao? Trần Thiên nghe vậy, kinh ngạc kêu lên, Thanh Vi là cô út hắn, đã có chồng và một đứa con gái, nghe nói gia đình cô út hắn sống rất hạnh phúc, tại sao lại phải đi qua sinh sống, mà nhắc đến con gái của cô út, chính là Thanh Tuyền, năm nay đã hai mươi, tuy còn rất trẻ nhưng đã có chồng.

"Nhưng mà cô út cùng Thanh Tuyền đã có gia đình, tại sao lại phải đến đây sống a"

"Em nghe phong phanh hình như giữa vợ chồng bọn họ có xích mích gì đó, mà Thanh Tuyền sống với chồng nó hình như cũng không hạnh phúc cho lắm" Tố Nga kiên nhẫn giải thích cho hắn nghe, lại nói tiếp: "Lúc đầu cũng không có gì, nhưng sau khi nghe em tâm sự về chuyện Văn Tiến cùng em ly hôn, thế là ngỏ ý muốn về đây sống chung với em, mà nhà to như này chỉ có em cùng Như Quỳnh, cho nên em liền đồng ý"

Nói xong, còn có chút lo lắng nói: "Anh không giận em vì chưa có sự đồng ý của anh mà quyết định chứ"

Trần Thiên nghe nàng giảng giải một lượt, trong lòng hiểu ra, nhưng cuối cùng lại nghe nàng nói cái gì giận hờn, trong lòng ngẩn ra, đây là nhà của nàng, tại sao lại muốn xem ý kiến của mình, nhưng bất giác giật mình, ánh mắt nhìn về Tố Nga càng thêm yêu thương, hắn cuối cùng cũng hiểu ra, Tố Nga đã chính thức xem hắn là chồng nàng, là chủ nhân căn nhà này, nên mới quan tâm ý mình như vậy.

"Anh...anh giận em sao" Tố Nga thấy hắn không nói gì, tưởng là hắn tức giận, mắt cũng có chút nhòe đi.

Trần Thiên giật mình tỉnh lại, nhìn thấy sắp khóc đến nơi Tố Nga, trong lòng thương tiếc không thôi, nói: "Ngốc...anh sao lại giận em được, chỉ là anh đang suy nghĩ chuyện của cô út thôi"

Tố Nga nghe vậy thở phào một hơi, nàng còn tưởng rằng hắn giận mình đâu.

"Tố Nga, Như Quỳnh em ấy đi đâu rồi, rồi đám bạn gì đấy đâu hết rồi" Nhớ đến chuyện Như Quỳnh, hắn vội hỏi.

"Nó cùng mấy đứa bạn đi ra ngoài mua ít đồ rồi, lát sau sẽ về đến thôi…"

Trần Thiên gật gật đầu, sau đó nhìn Tố Nga chằm chằm, khiến cho nàng có chút xấu hổ, mặt đỏ bừng lên, hắn cười dâm nói: "Nhân lúc bây giờ người chưa về, hai ta làm chút chuyện gì đó đi... hắc hắc"

Nói xong không đợi nàng phản ứng, Trần Thiên liền duỗi ra đầu lưỡi hôn nàng môi son bên trong lưỡi thơm tho, mà Tố Nga cũng động tình kịch liệt đáp lại, nàng bị hắn hôn đến mặt mũi đỏ bừng, hơi thở gấp gáp.

Lúc này Trần Thiên đứng tại Tố Nga phía sau, hai tay cầm chặt cổ dãn vô cùng bầu vú, thân thể dính chặt vào phía sau nàng, hưởng thụ nó mềm mại ấm nóng.

Mà cô tư Tố Nga tròn trịa bờ mông vừa vặn khớp với cặc hắn, Trần Thiên con cặc lớn cách thật mỏng sa y ma sát nàng khe mông, cảm giác khe mông ấm áp mềm mại, hai tay hắn tách ra Tố Nga hai đùi, ẻo dùng sức hướng lên trên, để cho cặc bự càng có thể đi sâu vào bên trong khe mông.

Tố Nga hai chân bị tách ra thật to, cảm nhận được bên trong con cặc nóng hầm hập, nàng chủ động đưa mông về phía sau đong đưa, Trần Thiên nhẹ ôm nàng eo thon, sau đó nắm lấy nàng váy dài từng chút từng chút kéo lên trên, đem cái váy xẻ tà kéo đến nàng eo, ngày lập tức chiếc quần lót ren đen mỏng hiện ra, nhìn thịt mông trắng nõn, Trần Thiên nhịn không được vuốt ve, sau đó đập lên đó.

Ba ba ba

"Ah...anh làm gì vậy...đau người ta" Cặp mông bị đánh làm cho Tố Nga ngượng ngùng không thôi, nhưng xen lẫn trong đó là là một cơn sướng khó tả.
Trần Thiên cười tà, con cặc đi vào giữa háng nàng, cách quần lót ma sát lồn mềm, Trần Thiên một tay nhào nặn vú to, một tay cách quần đen ren mỏng vuốt ve bên trong thịt mềm.

"Ah... ưm..ah.." Tố Nga hai chỗ mẫn cảm trên cơ thể bị tấn công, cảm giác tê tê dại dại tràn ngập thân thể, đầy đặn vú bự bị nhào bóp không thương tiếc, lỗ lồn bị vuốt ve đến nóng bỏng, từ bên trong chảy ra vô số nước, làm ướt cả nàng quần lót.

Trần Thiên tay vỗ vỗ cặp mông tròn vài cái, tay thò vào quần lót biên giới, nơi đó bây giờ đã ướt nhẹp, ngón tay đẩy ra mép quần, sờ vào nàng đang mấp máy khe lồn, từ trong đó chảy ra vô số nước nhờn, thấm ướt cả bàn tay hắn.

"Cô tư, cặp mông của người rất là co dãn nha, kẹp con thật là thoải mái" Trần Thiên dán chặt Tố Nga bên tai nói, bên dưới tay trái thuận kim đồng hồ vuốt ve khe lồn, tay trái cho xuống bên dưới cắm vào nàng lỗ đít
"Đừng... đừng làm nơi đó... có chút đau…" Tố Nga bờ mông điên cuồng đong đưa qua lại, dường như là muốn đem ngón tay hắn rút ra.

Trần Thiên tuột quần lót nàng xuống đầu gối, tay vân vê mồng đốc, Tố Nga khuôn mặt ửng đỏ, miệng nhỏ rên rỉ không ngừng, cả người uốn éo, đề phòng hắn đi vào mình lỗ đít:

"Anh yêu, đừng... đừng vào chỗ đó được không...bẩn lắm"

"Không có việc gì, anh sẽ làm nhẹ nhàng mà" Trần Thiên vừa nói, vừa đem ngón tay cắm vào sâu bên trong.

"Ah" Tố Nga lỗ đít bên trong nóng bỏng thịt mềm kẹp thật chặt ngón tay hắn.

"Cô tư a, bên trong lỗ đít cô thật là bót nha" Trần Thiên cười tà, ngón tay bên trong khều móc không ngừng.

"Anh còn dám nói, mà tại sao lại kêu em bằng cô tư rồi, thật là…" Tố Nga ngượng ngùng nói, ai đời người đi gọi mình là cô, vậy mà bây giờ tay còn cắm vào lỗ đít mình, lồn bị chơi đùa không chịu nổi.
"Không... không được, trước tiên cắm chỗ cũ trước đi" Tố Nga thấy hắn muốn làm tiếp, vội giật mình nói, nàng biết ngăn cản hắn muốn chơi mình lỗ đít là điều không thể, thôi thì đành vậy.

Trần Thiên không nói gì, chỉ là cởi sạch quần áo, nhào nặn cặp vú của Tố Nga, khiến cho nàng có chút mê ly, sau đó đưa miệng qua chủ động hôn hắn, đem lưỡi đi qua liếm láp, biết đã đến thời cơ, Trần Thiên liền ôm nàng đi đến bàn ăn, đặt nàng lên đó.

Tố Nga cặp vú to lớn chập trùng lên xuống, Trần Thiên liền nhào đến, đem hai cái dây áo tuột đến bụng Tố Nga, đầu tiên là hôn hít nàng môi đỏ, mà lồng ngực rắn chắc của hắn cũng vì vậy đè ép lên cặp vú to, khiến chúng nó biến hình, nhất là hai hạt nho đỏ đỉnh lên ngực hắn.

Trần Thiên kéo váy đen Tố Nga lên đến eo, thuận tiện cởi ra nàng quần lót đang vướng ở chân, sau đó tách chân ra thật to, cúi đầu hôn lên chùm lông đen mượt, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm hai mép lồn, răng khẽ cắn mồng đốc.
"Ah...anh thật là xấu... chết em rồi... ưm... xấu lắm" Tố Nga bị Trần Thiên liếm lồn hẩy hẩy mông lên cao, tay ôm chặt đầu hắn, phát ra vui sướng rên rỉ: "Ưm... thật là thoải mái... sướng lắm.."

Trần Thiên không quan tâm, hết liếm mút lại cắn, dòng nước trắng đục không ngừng chảy ra, Tố Nga hai chân chống lên, nhằm giúp cặp mông hếch lên cao hơn ma sát, nghe nàng mê người rên rỉ, Trần Thiên không chịu nổi nữa, cầm cặc bự chà lên khe lồn, điều này làm cho Tố Nga ngứa ngáy, thẹn thùng kêu lên:

"Anh... ưm... đừng có chà nữa... đi vào đi...cắm vào cái lồn của em đi... làm cho em mang thai đi... ưm"

Trần Thiên nhìn xem cô ruột mình vậy mà như thế dâm đãng, trong lòng hưng phấn không thôi, cấm kỵ khoái cảm tràn ngập toàn thân, để người ta nhịn không được vui vẻ, mà Tố Nga thấy Trần Thiên không có động tĩnh gì, âm thanh dâm đãng rên rỉ:
"Anh yêu... ưm.. chồng tốt...mau mau đi vào... đừng trêu chọc em nữa... ưm…"

Nhìn thấy Tố Nga dâm như vậy, Trần Thiên liền cầm đập vài cái vào mu lồn, nhắm ngay miệng lồn, cắm một cái thật mạnh, "Ót" một tiếng... vô số dâm thủy bên trong bị chèn ép ra ngoài, bìu dái đập một cái bẹp vào lồn, biểu thị cặc đã đâm lút cán.

Con cặc lớn thật sâu đi vào bên trong, quy đầu đụng đến miệng tử cung, hưởng thụ thịt lồn ấm áp bao quanh, khiến cho Trần Thiên sảng khoái không thôi.

"Ưm...ah...anh...anh thật là hung ác, vậy mà một lần cắm sâu như vậy...ah... nhẹ một chút... muốn đem lồn em nứt ra sao...ah.."

Trần Thiên cảm thụ lỗ lồn nhỏ hẹp kẹp chặt, lại nhìn Tố Nga dâm lãng như vậy, nói:

"Ai kêu cô của con lồn chặt như vậy, kẹp đến con sảng khoái, con sẽ ôn nhu là được chứ gì"
Nghe được Trần Thiên nói vậy, lòng Tố Nga ngọt ngào, đáp lại: "Vậy anh có thích lồn em chặt như này không?"

Trần Thiên điên cuồng gật gật, sau đó đem cặc rút ra đưa vào, cảm giác vẫn như cũ, bốn phía vách thịt như những bàn tay nhỏ ôm chặt thân cặc, thi nhau mát xa, mà Tố Nga cũng rất phối hợp hẩy mông lên.

"Cô cảm thấy thế nào, nếu cảm thấy đau, con sẽ rút ra" Trần Thiên cười đểu trêu chọc nói.

"Không... đừng rút ra...dùng sức mạnh vào" Tố Nga cảm thụ con cặc nhồi vào trong âm đạo, cảm giác tê tê dại dại, hậu tay nàng ôm thật chặt lưng Trần Thiên, hai chân quặp lấy eo hắn, sợ Trần Thiên sẽ đem cặc bự rút ra.

"Cô có thấy thoải mái không" Trần Thiên cố ý nói.

"Thật thoải mái"

"Vậy người ưa thích bị con làm gì"

"Anh thật là xấu... người ta không nói đâu.. xấu hổ chết.." Tố Nga ngượng ngùng nói.
"Hắc hắc, nếu cô không ưa thích, vậy còn không làm nữa" Trần Thiên cười đểu nói.

"Ưm...anh thật là xấu xa... chơi em... địt em đi…em thích... cô ruột con thích làm tình, thích loạn luân… chồng yêu mau tới địt em...mau địt em…" Cơn nứng quá độ đã làm cho Tố Nga mất đi lý trí, cặp mông hếch lên cao, hai tay ôm chặt Trần Thiên mông, thật chặt ôm lấy hắn thân thể, cặp mông chủ động hẩy lên xuống, tuy Trần Thiên không động, nhưng con cặc vẫn ra ra vào vào bên trong, dâm thủy văng ra tứ tung, mà Trần Thiên cũng không chịu được nữa, mãnh liệt đút vào, đập thẳng vào tử cung.

Bạch bạch phạch phạch bạch bạch

Tố Nga thân thể như bạch ngọc phập phồng lên xuống, con cặc ra vào mang theo tiếng dâm thủy vang lên bên tai, Tố Nga liều mạng ôm chặt Trần Thiên, bờ mông điên cuồng đong đưa, thịt lồn điên cuồng run rẩy, bóp chặt thân cặc, bao bọc quy đầu, sau đó vô lực nằm trên giường.
Trần Thiên gặp Tố Nga đã mệt rã rời, không thể động đậy, liền nâng nàng thon dài cặp đùi lên vai, tay đưa xuống dưới mông nàng nâng lên, làm cho lồn ưỡn lên cao, con cặc tại âm đạo mềm mại ra vào, quy đầu chà mạnh vào miệng tử cung, Tố Nga sướng khoái đến mức toàn thân phát run, thở hỗn hển rên rỉ:

"Ưm...ah...màu đưa chân em xuống... chịu không nổi...ah.."

Bạch bạch phạch phạch bẹp bẹp.

"Ah...ah... ư... chồng yêu thật tốt... thật là mạnh...em sướng lắm... làm mạnh lên anh...ah... ưm…" Tố Nga dùng chút sức cuối cùng hẩy lên mông eo, bờ mông liều mạng vặn vẹo phối hợp Trần Thiên dập, ngực nhô lên thật cao ma sát ngực hắn, cặp môi thơm áp vào miệng Trần Thiên.

Trần Thiên bóp chặt nàng bầu vú, con cặc tại trong lồn dùng sức cắm vào, tiếng phốc phốc vang lên không ngừng, dâm thủy văng ra làm ướt hai người lông đen, khiến chúng nó bết lại, mà miệng âm đạo vốn đỏ tươi bây giờ cũng đã trắng xóa, từng tia bạc theo chỗ giao hợp hai người kéo ra rồi đứt đoạn.
"Ah... sướng quá...em sướng lắm... đừng có ngừng... tiếp tục làm... ưm...ah... tiếp tục địt em" Tố Nga hai mắt đượm đầy xuân tình, bờ mông liều mạng dập lên trên, đập vào Trần Thiên bụng dưới.

Trần Thiên điên cuồng địt dưới thân cô ruột Tố Nga, con cặc như máy đóng cọc, phát nào ra phát đó, Tố Nga cặp vú kịch nhô cao rồi lại đi xuống, hai tay ôm chặt Trần Thiên lưng, ngón tay cào vào da thịt hắn, khiến cho móng tay rỉ ra vết máu, miệng nhỏ hưng phấn cắn chặt hắn vai, ngâm bên trong ướt át dâm dịch cặc lớn cũng vì vậy to ra không ít, nhồi chặt nàng âm đạo.

Trần Thiên vừa nắc vừa bóp cặp vú đồ sộ, nhéo mạnh hai đầu ti, khiến cô Tố Nga run run vì sướng, con cặc đâm vào bên trong phát ra "òm ọp òm ọp" nước lồn tiếng vang, nàng khẽ liếm hai bên môi, duỗi ra chiếc lưỡi thơm liếm láp Trần Thiên mặt, tai, cuối cùng là vai.
Trần Thiên đem hai chân nàng thật to tách ra, con cặc đầy gân guốc ma sát thành thịt, thân cặc phũ bọt trắng xóa, bìu dái đập bem bép vào cửa lồn, hai chùm lông mu dính thật chặt lại với nhau, không thể phân rõ là của ai.

"Ah... ưm...anh mạnh quá...ah...em sướng... sướng lồn lắm... địt nát cái lồn này đi... địt hư thúi nó...xem em như là cái bồn chứa tinh của anh đi...ah…" Tố Nga mặt mũi ngây dại, miệng bất chấp ngượng ngùng rên rỉ.

Trần Thiên nghe vậy, trong lòng kích động không thôi, tay vỗ mạnh vào mông nàng, khiến chúng nó đỏ ửng, kêu lên: "Địt chết ngươi... địt chết con đĩ dâm đãng này… địt cho lồn hư thúi...con đĩ dâm đãng….ngoan ngoãn làm bồn chứa tinh của ta đi"

"Đúng... đúng...em là bồn chứa tinh của anh...anh muốn địt khi nào cũng được... tốt nhất là bắn sình bụng em... để em sinh cho anh đứa con gái...ah... ưm... đợi nó lớn...ah... để nó cho anh địt... ưm" Tố Nga lúc này như người khác, miệng không ngừng nói ra những lời đầy dâm đãng.
Trần Thiên nghe xong cũng hưng phấn không thôi, ôm thật chặt Tố Nga trên giường lăn lộn, con cặc từ đầu đến cuối không có rời ra, ôm nàng mảnh khảnh đùi, đem nó đặt ở trên vai, vừa nắc vừa liếm lấy chân nàng, trắng sữa dâm dịch cũng từ bên trong chảy ra, chảy theo khe mông dọc theo chảy xuống giường.

Tố Nga nhỏ nhắn âm đạo bên trong thịt lồn kẹp thật chặt cặc bự, trơn ướt thịt lồn quấn quanh thân gậy bú liếm, à Trần Thiên cũng cảm thấy chịu không nổi, quy đầu thật sâu cắm vào miệng tử cung, người hơi run run... hiển nhiên là sắp ra.

"Ah...ah... ưm... sướng... chưa bao giờ được sướng như thế... cảm giác như muốn lên trời... ừm... như có gì đó muốn ra...ah...em muốn cao trào...em muốn đái...ahhhh"

Thân thể Tố Nga run rẩy, ôm thật chặt Trần Thiên eo, nóng bỏng dâm dịch từ bên trong phun ra, tất cả đều xối đến hắn quy đầu, Trần Thiên rốt cục cũng nhịn không được nữa, đem tất cả tinh dịch bắn vào tử cung, thịt lồn ôm chặt lấy cặc bự, lỗ lồn ấm áp nhiều nước bao bọc cặc, làm cho nó thoải mái.
Trần Thiên thỏa thích hưởng thụ bên trong ấm áp, mà Tố Nga hai đùi thật to mở ra, nhiệt tình hoan nghênh Trần Thiên bắn tinh, gợi cảm thân thể đổ mồ hôi đầm đìa, hai người chăm chú kết hợp hạ thể lộ ra dâm uế không chịu nổi, không có một khe hở.

"Anh yêu...anh thật mạnh mẽ...em yêu anh chết mất" Tố Nga nằm trong lồng ngực hắn thở hỗn hển nói.

Trần Thiên miệng dán tại nàng bên tai, trêu đùa nói: "Em yêu...khi nãy có cảm thấy thoải mái hay không"

Tố Nga mặt mũi đỏ bừng, ngồi dậy chỉnh lý tán loạn quần áo, đem hai dây áo kéo lại lên vai, đưa tay nhặt bên cạnh quần lót, đem nó mặc vào, thỏa mãn nói: "Bại hoại... đã biết rõ còn cố hỏi... thật là xấu xa"

Trần Thiên cười dâm, nhìn nàng mặc quần áo xong lộ ra gợi cảm vô cùng, ở trên ngực váy lồi hẳn ra hai hạt gì đó, bên dưới váy xẻ tà thấy rõ bên trong tình cảnh, một dòng nước đục ở đùi nàng đang từ một nơi nào đó chảy xuống, chiếc quần lót đen ép chặt vào trong, hiện rõ mồn một hình dáng lồn mềm.
"Em yêu, màu mau lại đây thanh lý nó nha" Trần Thiên cười tà nói.

Tố Nga liếc yêu hắn một cái, nhìn con cặc đang bị phủ bọt trắng xóa, ngượng ngùng ngồi xổm xuống, ngửi được nồng đậm mùi hăng hắc từ phát ra, lưỡi duỗi ra liếm bên trên cặc dính đầy "kém".

Nhìn thấy Tố Nga mỗi lần liếm đều giúp những thứ đang đọng lại trên cặc vơi đi không ít, đem toàn bộ những thứ gọi là kem nuốt sạch.

Tố Nga quyến rũ liếc một cái, sau đó cúi đầu xuống liếm láp những sợi lông đang bê bết lại với nhau, vo chúng lại một chùm nhỏ, đưa đến trong miệng, đem những thứ nước đọng lại trong đó mút sạch, chưa dừng lại ở đó, đầu lưỡi đi xuống bìu dái, tuần tự đem mỗi cái trứng ngậm vào trong, trên đó còn có vài giọt nước đục còn đọng lại nàng cũng không buông tha, tất cả đều mút sạch.
"Ưm..anh sướng...em thật tuyệt... tuyệt lắm…" Trần Thiên vuốt ve đầu nhỏ của nàng cỗ vũ nói.

Được người tình khen ngợi, Tố Nga càng liếm hăng say hơn, đầu lưỡi dần đi lên trên, liếm láp bên dưới dây chằng, đi đến bên trên đầu khấc, nhìn màu sắc của nó thấy đổi thành trắng, Tố Nga ngượng ngùng không thôi, đầu tiên liếm quanh đầu khất một cái, sau đó mới há to miệng ngậm vào trong, hai má hóp lại đầu gục gặt, lưỡi cũng phối hợp liếm láp, đưa vào lỗ tiểu của hắn chọc ngoáy, khiến cho Trần Thiên thân thể run rẩy.

"Ah... tuyệt vời" Trần Thiên kêu lên một tiếng, sau đó trước sự ngạc nhiên của Tố Nga, hai tay ôm chặt đầu nàng ghì mạnh vào trong, con cặc theo đó đi sâu vào yết hầu nàng, mà chùm lông dái cũng áp chặt vào mặt Tố Nga, khiến cho mặt nàng ướt đầy những chất nhầy, không biết đó là nước bọt nàng hay là dâm thủy lưu lại.
Tố Nga cảm thụ quy đầu đi đến sâu bên trong, cảm giác khó thở liền tràn ngập toàn thân, hai tay nàng đập vào mông hắn, miệng ú ớ không ngừng, hiển nhiên là muốn kêu hắn rút ra.

"Khụ khụ... ưm" Trần Thiên rút cặc ra thật, nhưng sau đó lại cắm đi vào trong, động tác lập đi lập lại, giống như là đang đục miệng vậy, mà Tố Nga sau một hồi chống chọi, cuối cùng cũng tìm ra cách, thế là phối hợp với Trần Thiên ra ra vào vào, không còn một tia khó chịu nào nữa, mà theo đó là một cảm giác kỳ dị.

"Anh...anh ra...màu mau uống hết tình dịch của anh" Trần Thiên gầm lên một tiếng, con cặc trong miệng nàng run lên bần bật, một dòng tinh đặc bắn thẳng vào trong họng nàng, mà Tố Nga cũng rất phối hợp đem chúng nuốt vào, thẳng đến con cặc hết run, nàng mới được Trần Thiên buông ra.
"Hô hô" Tố Nga miệng mở to thở dốc, đang muốn mắng yêu Trần Thiên, thì bỗng nhiên thấy từ trong lỗ tiểu hắn, một dòng nước vàng óng ánh từ bên trong đó bắn thẳng ra, tất cả đều nhắm chuẩn xác bắn vào miệng Tố Nga, nàng kinh hãi muốn tránh ra, nhưng lại nhớ khi trước hắn nói với mình, thứ nước này là thuốc để trường sinh, nên nàng bất chấp, đem nó từng ngụm từng ngụm nuốt vào, mặn mặn khai khai, đây là đánh giá đầu tiên của nàng về thứ nước này, tuy nàng đã cố mở miệng uống, nhưng vẫn có không thiếu bắn lên mặt, tóc của nàng... khiến cho phòng bếp tràn ngập mùi khai.

"Hắc hắc, Tố Nga của anh thật ngoan, vậy mà đi uống hết nước tiểu của anh nha" Trần Thiên biết đương nhiên nàng nghĩ gì, nếu bây giờ cho nàng biết, thứ nước đó không có tác dụng đó, không biết nàng có lồng lộn lên đòi giết mình không.
"Anh còn dám nói nữa sao, nó thật khó uống, vừa mặn vừa tanh, thật là không chịu nổi" Tố Nga chẹp chẹp miệng một cái, sau đó lần nữa đưa ra lời nhận xét về nó, tay đưa lên mặt xoa xoa những thứ nước ở trên còn đọng lại, trợn mắt nói.

Trần Thiên cười ngượng, khuôn mặt vốn xinh đẹp trắng nõn, bây giờ trên đó lại đọng vài giọt nước vàng, nhìn xem bộ váy đen dài mê người bị mồ hôi làm ướt nhẹp, dính sát vào bên trong, làm lộ ra đường cong mê người, tất cả đều như vậy gợi cảm, như vậy quyến rũ.

"Phốc" một tiếng, bỗng nhiên cả người Trần Thiên liền ngã xuống, mà Tố Nga cũng thuận thế cưỡi lên.

Tố Nga bỗng nhiên đẩy Trần Thiên một cái, sau đó cưỡi lên người hắn, ngón tay vạch mép quần lót ra một bên, hiện ra bên trong lồn toàn là nước, nhắm ngay cặc lớn ngồi xuống.
"Ah"

Tố Nga thoải mái rên rỉ một tiếng, thì ra nàng thấy hắn vậy mà cho mình uống thứ nước đó, xong lại còn khinh khỉnh, tức quá bèn trèo lên muốn cho con cặc hắn ngộp chết, mà Trần Thiên cặc bự nào có ngộp, trái lại còn hùng dũng đâm đến tận tử cung nàng.

"Ưm... rất tuyệt vời... quá sung sướng a" Tố Nga cầm chặt hai vú, không ngừng nhào nặn chúng, bờ mông điên cuồng đong đưa, giống như là cưỡi ngựa.

Trần Thiên duỗi tay nắm chặt hai vú xoa nắn, nàng bầu vú bây giờ đã cứng ngắc từ bao giờ, ngón tay cầm hai viên đậu đỏ se mạnh, mà Tố Nga thân thể mềm mại run lên, tóc dài đen nhánh theo thân thể tung bay, cặc lớn ra vào lỗ lồn phát ra phốc phốc dâm thanh, Trần thì càng dùng sức đâm mạnh quy đầu vào tử cung.

"Ah... không được... muốn ra... không chịu nổi nữa" Tố Nga kêu lên một tiếng, sau đó vô lực nằm trên người Trần Thiên, cả người run rẩy.
"Chồng tốt…. chồng yêu của em... đừng làm nữa...em...em chịu không nổi…" Tố Nga nhìn Trần Thiên bằng ánh mắt vô cùng đáng thương, cầu xin nói.

"Không được...anh còn chưa cảm thấy đủ...ai bảo em mê người như vậy" Trần Thiên cười tà ác, đem nàng tam giác viền ren quần lót đẩy ra ngoài, quy đầu đi xuống nàng lỗ đít, nhẹ nhàng đẩy vào, quy đầu tách ra miệng lỗ chui vào, cảm giác kẹp chặt như muốn đem cặc hắn vặn gãy.

"Nơi đó bẩn... ưm... chịu thua anh luôn.. nhưng nhẹ chút... có chút đau...ah…" Biết là không thể ngăn cản hắn đâm mình lỗ đít, Tố Nga chỉ biết xin hắn nhẹ chút.

Trần Thiên nằm rạp xuống người nàng, ngực áp chặt xuống nàng vú, cảm nhận bên trong lỗ đít bóp chặt, tuy không có cảm giác sướng bằng địt lồn, nhưng vẫn có một phen tư vị khác a.

Trần Thiên một bên đút vào, một bên đưa xuống xoa nắn nàng mồng đốc, đưa vào móc bên trong thịt mềm, tay kia đưa lên nhào nặn cặp vú bự, ngắt nhéo đầu vú, sau đó dùng sức cắm mạnh một cái, con cặc thế như trẻ tre đâm xuyên vào trong, đụng đến trực tràng.
"Ah...đau...đau nhức... ngừng lại đi...ah.." Tố Nga cảm thụ lỗ đít như bị xé toạc ra, đau đớn khiến nàng nhịn không được hét lớn, đầu lắc qua lắc lại điên dại.

Trần Thiên biết nàng thống khổ, thế là không có động bên trong cặc, cúi xuống liếm láp bầu vú, miệng khẽ cắn vào đầu ti, tay vuốt ve toàn thân nàng, ý đồ để cho nàng sung sướng quên đi đau nhức.

"Đã đỡ đau hơn chưa" Vuốt về được vài phút, Trần Thiên nhìn nàng nói.

"Ưm… đã đỡ hơn một chút... có... có thể động" Tố Nga cảm nhận được hắn ôn nhu vuốt ve, sau một lát cơn đau đã biến mất, thấy vào đó là một sự khó chịu từ bên dưới truyền lên, chỉ muốn hắn nhanh động nó.

Trần Thiên biết nàng đã sẵn sàng, lấy tay đem hai chân nàng ép lên trên, bờ mông hếch lên trên, lỗ đít càng thêm bại lộ trong mắt hai người, Trần Thiên ngồi dậy, cặc cứ thế đóng vào, hai ngón tay đưa vào trong lồn ra ra vào vào, vẩy ra không biết bao nhiêu chất nhầy, tưới tiêu bên dưới lỗ đít, góp phần giúp con cặc ma sát lỗ đít thông thuận hơn.
"Ah... cảm giác thật kỳ quái… rất thốn... nhưng cũng rất sướng... thật là mâu thuẫn... ưm" Tố Nga cảm thấy sung sướng khi hắn đút vào rút ra, điều này làm cho nàng rất ngạc nhiên, không ngờ chơi lỗ đít cũng sướng đến như vậy, bàn tay không tự chủ đưa xuống vân vê mồng đốc, tay kia tự nhào nặn mình vú.

Trần Thiên nhìn nàng như thế dâm đãng, nắc càng hăng hơn, lâu lâu hắn lại rút ra, sau đó cắm vào bên trong lồn, lặp đi lặp lại như vậy, để cho Tố Nga cao trào bốn lần, Trần Thiên mới buông tha bắn vào lỗ đít nàng vô số tinh dịch, mà miệng đít nàng bây giờ cũng đã sưng tấy không chịu nổi, từ bên trong chảy ra vô số chất đục.

"Anh Thiên...anh đã đến rồi sao, anh chờ có lâu không...em cứ tưởng anh không đến chứ…" Vừa bước đi vào, bắt gặp Trần Thiên đang một mình ngồi trên ghế salon, Như Quỳnh vội vàng đi đến, cầm chặt tay hắn lắc lắc.
Thì ra sau khi kết thúc trận chiến, Trần Thiên dìu Tố Nga vào trong phòng, để cho nàng nghỉ ngơi, còn mình thì đi xuống thứ dọn bãi chiến trường, xong xuôi mới ngồi ở đây, như không có việc gì xảy ra đợi Như Quỳnh đi về.

Cảm nhận được cặp vú trơn mềm đang chà sát vào tay mình, Trần Thiên thoải mái hừ một tiếng, cánh tay đong đưa muốn chiếm càng nhiều tiện nghi, làm cho Như Quỳnh cười khanh khách vì nhột.

"Như Quỳnh, đây là anh đẹp trai của cậu nói sao" Một giọng nói của con gái vàng lên, khiến cho đang hưởng thụ hai người tỉnh táo trở lại.

Trần Thiên lúc này đứng dậy, nhìn xung quanh một lượt, trong lòng kinh ngạc không thôi, ở phía trước mặt hắn là ba cô gái rất là xinh đẹp, nói là xinh đẹp thì chắc có lẽ hơi hạ thấp, phải nói là vô cùng đẹp, mà điều đáng chú ý nhất là, bà nàng...mỗi người đều mang theo một khí chất riêng…
Cô gái đầu tiên có khuôn mặt tinh xảo, ngũ quan hoàn mỹ, nhưng khuôn mặt lại mang theo một cỗ mị, hoặc có thể nói là hơi lẳng lơ khi nhìn Trần Thiên, giống như là muốn quyến rũ hắn vậy:

Tính danh: "Nguyễn Ngọc Thanh Thảo

Tuổi tác: 16.7

Nhan trị: 98.4

Hảo cảm: 85

Nhìn đến đây, Trần Thiên kinh ngạc không thôi, có nhầm không vậy, vừa mới gặp nhau mà đối với mình đã có hảo cảm nhiều như vậy, xem ra cô nàng này thuộc loại "háo sắc".

Nhìn xem bên cạnh cô gái khác, thấy nàng ta cũng không thua kém gì Thanh Thảo là mấy, có thể nói chỉ dùng khuôn mặt này, cũng đã đẹp hơn rất nhiều lần mấy idol tik tok, mà lại khí chất có chút khác xa Thanh Thảo, một người mị hoặc quyến rũ, một người thanh thuần ngây ngô.

Tính danh: "Khương Vũ Điệp

Tuổi tác: 16.6

Nhan trị: 98.3

Hảo cảm: 60

Họ Khương? Đây là họ rất hiếm thấy ở Việt Nam, Vũ Điệp... chậc chậc tên thật là đẹp, người cũng đẹp... thật đúng là hoàn mỹ, Trần Thiên thầm cảm thán.
Nhìn đến người cuối cùng, Trần Thiên liền có chút há hốc mồm, tại vì thông tin cho thấy…

Tính danh: Trần Nhược Hi

Tuổi tác: 16.5

Nhan trị: 99

Hảo cảm: 40

99? Nhan trị vậy mà 99, Trần Thiên có chút giật mình thầm nói, ánh mắt cũng không tự chủ được nhìn kỹ nàng, khuôn mặt không thể tìm ra một cái khuyết điểm để nói, không hổ là 99 điểm, mà cái khí chất khác xa hai người kia, nếu nói hai người kia là rất dễ gần, rất dễ thân cận, nhưng cô nàng này khí chất lại lành lạnh, như xa như gần, khiến người ta khó mà thân cận, mà hảo cảm của nàng đối với mình vậy mà chỉ có 40, đây là lần đầu tiên có một cô gái gặp hắn mà hảo cảm lại thấp đến vậy a.

Viết thì lâu, nhưng ở bên ngoài chỉ qua hơn vài giây, gặp người vừa mới hỏi khi nãy chính là cô nàng Thanh Thảo, hắn cũng gật đầu đáp lại.
"Anh là Trần Thiên, em là bạn của Như Quỳnh sao?"

"Vâng, em là Thanh Thảo, nghe được con Quỳnh nó thường xuyên nhắc đến anh, nào là đẹp trai nhà giàu, hôm nay gặp mặt xem ra nó không phải bốc phét" Thanh Thảo nói một tràng dài, mắt còn chớp chớp liên tục, đá lông nheo với hắn, làm cho Trần Thiên có chút lúng túng sờ mũi.

"Em...em là Vũ Điệp, là bạn cùng lớp với Như Quỳnh" Vũ Điệp cúi đầu ngượng ngùng lí nhí nói, nhìn rất là khả ái.

"Hắc hắc, hai em người nào cũng xinh đẹp không tưởng, anh đây thật là vinh hạnh mới được nói chuyện với hai người đẹp đó nha" Trần Thiên lúc này lại giở thói nịnh đầm, nhìn hai nàng cười nói.

Thanh Thảo nghe nhạc hắn khen mình, con mắt nàng cũng càng ngày càng sáng lên, ánh mắt tràn ngập quyến rũ nhìn hắn, như là muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy, chỉ có Vũ Điệp nghe vậy, ngượng ngùng không dám ngóc cái đầu nhỏ lên, chỉ nhẹ ừ một tiếng.
"Hừ, tưởng người được Như Quỳnh khen ra sao, ai ngờ cũng chỉ là một tên lưu manh, chỉ giỏi miệng lưỡi... giống như những tên đầu đường xó chợ hơn" Bất ngờ một giọng nói vang lên, cả đám ngươi nhìn lại, thì ra là người nãy giờ không nói lời nào, Nhược Hi.

Trần Thiên mặt đen như đít nồi, khi nãy hắn còn nghĩ cô nàng này là một người lạnh lùng sống nội tâm, nhưng không ngờ không phải vậy, rõ ràng là một cô tiểu thư được nuông chiều từ bé, cao ngạo, đánh đá.

Mà Trần Thiên là ai chứ, nếu người ta đã thù ghét mình, vậy cũng không cần cố giữ lại, nhan trị cao thì thế nào, nữ nhân của hắn bây giờ vô số kể, thiếu một người như nàng ta cũng chả sao.

"Quỳnh à, cô gái đanh đá điêu ngoa này là bạn của em sao" Trần Thiên quay sang nhìn Như Quỳnh, cố ý nói lớn.

"Anh...anh nói ai điêu ngoa, ai đanh đá hả" Nhược Hi nghệ được hắn vậy mà mắng mình, trợn mắt lên nói... mà Trần Thiên thấy một màn này cũng có chút rung động, quả thật là rất đẹp... đến giận dữ cũng đẹp như vậy, nhưng hắn cũng không có vì vậy mà bỏ qua cho nàng.
Trần Thiên nhìn quanh một lượt, giống như là đang tìm kiếm thứ gì, vài giây sao hắn mới nhìn Nhược Hi, cười nói: "Ở đây có ai khác ngoài cô sao"

Quả nhiên khi nghe được câu nói này, độ hảo cảm lúc đầu 40 của nàng, bây giờ đã biến thành âm điểm, chỉ thấy mặt nàng đỏ bừng, không phải vì thẹn hay ngượng, mà là vì giận... nàng sống bao nhiêu năm nay, chưa ai dám nói nàng như vậy a…

"Anh...anh...anh được lắm...anh sẽ phải hối hận...Thanh Thảo...Vũ Điệp... chúng ta về thôi, đừng có tiếp xúc với hạng người này, nó chỉ làm bẩn chúng ta mà thôi" Tuy rất tức giận, nhưng nàng biết bây giờ không thể làm gì hắn, thế là đành kêu hai đứa bạn cùng về nghĩ cách cho tên này một bài học, đáng tiếc là…

Thanh Thảo cùng Vũ Điệp giống như là không nghe thấy lời Nhược Hi nói, hai người cúi gầm mặt, lấy điện thoại ra chơi game, giống như là mãi mê ở bên trong, không thể thoát ra…
"Hai người... tốt lắm...xem ra hai người bị tên đó bỏ bùa rồi...hai người không về... tôi về" Nhược Hi thấy hai đứa bạn thân vậy mà không đứng về phe mình, thì càng tức giận hơn, nhìn về phía Trần Thiên càng lộ ra sắc giận, nàng cho rằng... đây tất cả đều là hắn mang lại... làm cho hai đứa bạn phản bội mình.

Nói xong, Nhược Hi quay lưng đi một mạch về phía cửa, mà Trần Thiên nhìn theo nhún nhún vai, có chút bất lực nhìn theo bóng lưng nàng.

"Anh...anh Thiên, em xin lỗi m..em không ngờ chuyện lại xảy ra thế này" Như Quỳnh lúc này lí nhí đi lại bên cạnh hắn nói, nàng không ngờ đứa bạn thân của mình vậy mà lại như vậy, khi nghe Nhược Hi mắng hắn, nàng có rất là tức giận, chỉ là chưa kịp nói lại thì Nhược Hi đã đi ra ngoài.

Trần Thiên mỉm cười nhìn nàng, xoa xoa đầu Như Quỳnh một cái, nói: "Sao anh có thể trách em được, mà thôi bỏ chuyện đó qua một bên, không phải em nói hôm nay sẽ làm tiệc gì đó sao... đừng làm nó ảnh hưởng bầu không khí a"
"Đúng rồi, em quên mất... để em đi chuẩn bị" Như Quỳnh nghe hắn nói, bật thốt lên nói, làm cho Trần Thiên phì cười.

"Anh Thiên, anh thật là soái, nào giống như con nhỏ kia nói chứ" Thanh Thảo lúc này mới lên tiếng, nàng cũng không ngại nói xấu Nhược Hi, thật đúng là vì trai quên bạn, sau đó chợt đi đến bên người hắn, không chút ngượng ngùng ôm hắn cánh tay, dùng sức lắc lắc, khiến nó chà sát vào cặp ngực đồ sộ bên trong chiếc áo thun bó sát người dài đến eo.

Trần Thiên hít một hơi khí lạnh, tuy cách mấy lớp áo, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận nó mềm mại co dãn ra sao, trong lòng cũng có chút bội phục Thanh Thảo to gan.

"Anh Thiên, anh đừng giận Nhược Hi, nó không có ý xấu đâu" Vũ Điệp lúc này mới dám ngẩng mặt lên nhìn Trần Thiên nói, nhưng vừa mới chạm vào hắn ánh mắt, cô nàng lại rụt đầu xuống, tay nắm lấy vạt áo vò vò.
Trần Thiên nhìn Vũ Điệp thầm lắc đầu, một cô gái hay ngượng ngùng xấu hổ, nhưng rất là đáng yêu, mà những người như này chinh phục mới có ý tứ a.

"Chúng ta vào bếp thôi" Như Quỳnh nói xong liền kéo tay Vũ Điệp đi vào trước, mà Trần Thiên cùng Thanh Thảo cũng đi theo, chỉ là bộ ngực nàng cũng không có rời Trần Thiên tay.

"Cái mùi gì thế này, thật là nồng đậm" Vũ Điệp vừa mới đi vào, liền bịt mũi lại, tại vì trong không khí đang có một thứ mùi gì đó rất kỳ lạ, không hiểu sao khi nàng hít phải, thân thể bỗng nhiên khô nóng khó chịu.

"À, chắc là tại không mở cửa sổ ấy mà" Như Quỳnh vội nói, sau đó đi lại mở ra cửa sổ, trước khi đi còn không quên trợn mắt nhìn Trần Thiên, nàng đương nhiên biết đây là mùi gì, nghĩ thầm khi nãy mình ra ngoài, hắn chắc đã cùng với mẹ mình…
Mà cùng lúc này ở ngoài cửa chính ngôi biệt thự, Nhược Hi không có lập tức rời đi, mà là đứng lại một lát, xem xem có ai đuổi theo không, nhưng vài phút trôi qua vẫn không có ai đi ra, làm cho nàng tức giận quá độ, ngực chập trùng lên xuống không ngừng.

"Hừ, Trần Thiên phải không, chết với bà" Nhược Hi hờn giận mắng một tiếng, tuy là tức giận nhưng vẫn không thể xóa đi được nét đẹp của nàng, ngược lại còn tăng thêm một cỗ phong tình.

Lấy chiếc iPhone 13 mới mua hôm trước, bấm bấm vài cái, vốn nét mặt Nhược Hi đang cau lại, nhưng giờ lại giãn ra, miệng nở ra nụ cười:

"Ông ngoại, ông phải làm chủ cho con, có người ăn hiếp đứa cháu dễ thương xinh đẹp của người a" Vừa nói vừa vẩu môi lên, giống như là gặp chuyện gì ủy khuất lắm, tố khổ với người được nàng gọi là ông ngoại.
"Hả, ông có nghe lầm không, vậy mà có người dám ức hiếp đứa cháu gái của ông, là tên nào không biết sống chết" Đầu đây bên kia vang lên một giọng nói già nua, lúc đầu có chút ngạc nhiên, nhưng sau đó là giận dữ, lại dám có người ăn hiếp cháu gái ta.

"Hức hức, người phải lấy lại công đạo cho con, tên đó còn mắng con ngang ngược đanh đá" Nhược Hi giả vờ khóc nghẹn kể khổ.

"Là ai... là tên nào...mau nói cho ông biết, ở đất nước này lại có người dám mắng cháu gái của lão Trần ta, thật là không biết sống chết"

Nghe được lời này, Nhược Hi nở ra một nụ cười vui vẻ, Trần Thiên để xem lần này ngươi còn dám mắng ta hay không.

"Ông ngoại a, con cũng không biết rõ tên đó, nhưng con biết hắn tên là Trần Thiên" Nàng lời này ngược lại là nói thật, nàng nào biết gì về hắn, chỉ biết tên mà thôi.
Trái ngược lại suy nghĩ của nàng, Nhược Hi cứ nghĩ sau khi ông ngoại nghe tên hắn ta, nhất định sẽ kêu người đi điều tra, rồi bắt lại... nhưng không phải như vậy, sau khi nàng nói cái tên Trần Thiên, thì đầu dây bên kia im bặt.

"Ông ngoại, ông đâu rồi"

"Ông ngoại" Nhược Hi gọi hai lần không thấy trả lời, nghĩ rằng ông ngoại có việc bận, đang muốn cúp máy, thì lại nghe được âm thanh vang lên.

"Con nói người đó tên gì... Trần... Trần Thiên sao?" Giọng nói bên kia vang lên, nhưng lại có một chút run rẩy.

"Vâng, người đó tên là Trần Thiên, có chuyện gì sao ngoại" Nhược Hi nhạy cảm bắt được trọng điểm, tuy không biết ông mình lại như vậy, nhưng nàng cũng đủ thông minh hiểu rằng tên lúc nãy không bình thường.

"Nhược Hi, con nghe đây... phải đi vào làm hòa với người đó ngay, tốt nhất là để cho hắn thích con, còn vì sao... thì khi nào con về ông sẽ giải thích cho con" Giọng nói già nua có chút gấp gáp, hình như là đang kích động chuyện gì đó.
"Ngoại... ngoại đang nói gì đó...sao có thể như vậy...alo...alo" Nhược Hi như không thể tin vào tai mình, ngoại mình vậy mà kêu mình đi làm cho tên đó thích mình, nàng đang muốn hỏi thêm vài điều, nhưng bên kia vang lên tút tút, hiển nhiên đã tắt ngang, điều mà ông nàng chưa bao giờ làm.

Nhược Hi ngẩn người đứng đó, trong đầu là một mớ hỗn độn, nàng chưa bao giờ thấy ông ngoại lạ lùng như hôm nay, theo giọng nói có thể biết ông đang rất bất an, lo sợ điều gì đó, mà điều này xuất phát từ cái tên đáng ghét kia.

Trong lòng hiếu kỳ mãnh liệt, nhưng bây giờ kêu nàng đi vào đó, chẳng phải là quá mất mặt rồi, nhưng càng nghĩ nàng càng hiếu kỳ về tên này, rốt cuộc hắn là ai mà có thể người quyền cao chức trọng như ông lo ngại, một cái muốn đi vào, một cái không cho phép làm điều đó, hai luồng tư tưởng kịch liệt đấu tranh, đến cuối cùng lòng hiếu kỳ trỗi dậy, lần nữa bước vào trong…
Lúc này ở bên trong, ba người con gái đang lúi cúi ở trong bếp, chuẩn bị những món thức ăn cuối cùng, vì đã mua và làm sẵn, nên bây giờ chỉ cần bày ra hâm nóng lại là có thể lên tiệc.

Chỉ có Trần Thiên là không biết làm gì, đi qua đi lại như con khỉ, đợi khi nào các nàng gọi liền chạy lại phụ giúp, trông dáng vẻ của hắn, chúng nữ cười khúc khích, ra vẻ rất là thích thú.

"Anh Thiên, anh lại đây giúp em lấy cái này với, cao quá em lấy không tới" Thanh Thảo thanh âm vô cùng dụ hoặc vang lên, nàng còn dùng nháy nháy cặp mắt quyến rũ nhìn hắn.

Trần Thiên nhìn mà không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, nhìn cái thân thể có lồi có lõm của nàng, cặc hắn không khỏi ngóc đầu, cái quần vải đen dài bó sát, khiến cho đôi chân dài thon gọn cùng bờ mông to tròn vểnh cao đập vào mắt hắn, nhất là khi nàng cho hai tay lên cao, cái áo cũng vì vậy nhếch lên trên, lộ ra bên trong da thịt trắng nõn, eo lại thon gọn vô cùng, thậm chí có thể nhìn thấy bên trong như ẩn như hiện nịt vú màu đen.
"Được rồi, để anh lấy cho" Trần Thiên ừ một tiếng, đi lại sát bên nàng, bởi vì khoảng cách quá gần, hắn có thể ngửi được mùi thơm da thịt cùng mùi nước hoa của nàng, Trần Thiên không khỏi nhắm mắt lại hít lấy hít để, mà ở một bên Thanh Thảo cười đắc ý nhìn hắn.

Với tay lên lấy cái đồ vật mà nàng cần, không biết vô tình hay nàng cố ý, Thanh Thảo vậy mà đi lên phía trước hắn, mà khi Trần Thiên ngón chân, thân thể cũng chồm về phía trước, nhất là ở không gian hẹp trong góc bếp, thế là cả người Trần Thiên liền dán vào sâu lưng Thanh Thảo, con cặc lại vừa vặn nhắm trúng nàng mông, lồng ngực thì áp vào tấm lưng mềm mại của nàng, mũi thì áp vào mái tóc dài của nàng.

"Ưm" Thanh Thảo nhẹ ưm một tiếng, cũng không có tránh thoát Trần Thiên, ngược lại còn hếch bờ mông cong về sau, chà sát vào hạ thân Trần Thiên, làm cho hắn thoải mái không thôi.
Biết là nàng cố ý, hắn cũng không có làm quân tử nữa, một tay liền vòng qua ngực nàng, kéo Thanh Thảo sát vào trong lồng, bàn tay cho lên nhẹ bóp bầu vú nàng một cái, miệng thì hôn hít lên cổ Thanh Thảo.

Thanh Thảo nhẹ rên một tiếng, bộ ngực hếch lên cao, giống như là muốn để cho hắn càng có thể sờ ngực mình, nhìn bên cạnh hai đứa bạn đang cắm đầu làm, không biết hai người đang làm gì, Thanh Thảo cũng gan hơn, cổ xoay ra sau hôn hít khuôn mặt Trần Thiên, lưỡi duỗi ra liếm một đường vào cổ hắn, cặp mông điên cuồng đong đưa qua lại, trong lòng Thanh Thảo cũng kinh hãi không thôi, tuy cách quần... nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được sự nóng bỏng từ bên dưới hắn truyền ra, nhất là nó lại quá bự, quá dài.

"Hai người đang làm cái gì vậy hả" Bỗng nhiên một giọng nói cất lên, làm cho hai người giật mình buông nhau ra, mà trước khi buông, Thanh Thảo còn không quên liếm đôi môi Trần Thiên một cái..
Truyện được dịch bởi: Thiên Sơn ™©. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.