Đô Thị Truyền Kỳ

Chương 134: Trêu đùa

Ngậm vào hai mép lồn mút chùn chụt, ngón tay cũng mò lên, vân vê mồng đốc một lúc, sau đó đi đi xuống thọc vào lỗ lồn, ở bên trong ngoáy móc, như là móc cua, khiến cho Nhược Hi oằn mình, Trần Thiên cũng không vì vậy buông tha nàng, miệng đi lên khẽ cắn vào mồng đốc, làm cho nó đỏ như máu.

"Hắc hắc, bây giờ có chịu gọi chồng không hả" Trần Thiên cười dâm nói.

"Đừng...ah...đừng hòng... có chết tôi cũng sẽ không nói... ưm...ah .. kỳ quái... đừng... đừng cắn nó...đau quá...ah... ưm... tôi nói... tôi nói đừng cắn nữa...chồ…. chồng...ah.." Nhược Hi bị Trần Thiên trêu chọc tê dại không chịu nổi, cuối cùng chịu thua nói.

"Hắc hắc, vậy thì có phải tốt hơn không" Nói xong, lần nữa cúi xuống húp xì xụp.

"Hì hì, không ngờ Nhược Hi nữ thần lại kêu một người là chồng"

"Đúng a, thật không ngờ" Như Quỳnh cùng Thảo mỗi người một câu, khiến cho Nhược Hi hận chỉ muốn tìm cái lỗ chui vào.

Trần Thiên nào quan tâm, miệng vừa mút, lưỡi đá xoáy bên trong, ngón tay ra vào liên tục, mang ra vô số dịch nhờn, cứ thế làm không biết bao nhiêu lần.

"Ah... không được... không được ah... ưm" Nhược Hi thét lên một tiếng, không biết lấy khí lực từ đâu, vùng ra hai người giữ chặt thân thể, cũng không có chạy đi, mà là đưa hai tay xuống ghì đầu Trần Thiên vào sát bên trong, mông ưỡn lên... đem lồn dâng tận mồm hắn.

"Ah... có gì muốn ra...raaaa"

Xè xè xè

Tiếng nói vừa dứt, thanh âm xè xè vang lên, từ bên trong lồn Nhược Hi, phun ra vô số chất dịch, trắng thì ít vàng thì nhiều, chứng tỏ nàng đái trong lúc cao trào.

Trần Thiên tuy kinh ngạc, nhưng cũng há mồm húp sạch, đùa sao... nước nhờn của nữ thần là vô giá nha, không thể lãng phí…

Mà ba nàng nhìn thấy Nhược Hi như vậy, thì nhìn nhau... không ngờ cô bạn thân lại đái trong lúc này.

"Hắc hắc, có phải sướng lắm không em yêu" Trần Thiên cười ha hả nói.

Nhược Hi vô lực ngồi trên ghế, đôi mắt lờ đờ, mặt mũi đỏ ửng, phải đến một lúc lâu mới có thể định thần trở lại, nghe được Trần Thiên nói, nhất thời khóc ồ lên.

Hức hức ô ô ô ô hức hức…

Trần Thiên nhìn thấy Nhược Hi khóc ồ ồ, có chút không biết làm sao, nhìn quanh một cái, sau đó đánh mắt ra hiệu cho ba nàng, ai nấy đều biết ý, tự chủ động lui ra khỏi phòng, chỉ có Như Quỳnh là có chút hậm hực, nhưng cũng không có làm trái ý Trần Thiên.

Ngồi lên ghế kến bên, Trần Thiên bế Nhược Hi vào lòng mình, lúc đầu cô nàng còn vùng vằng, nhưng sau mấy lần liền để Trần Thiên ôm vào lòng, nhìn trong ngực giai nhân khóc bù lu bù loa, có chút thương tiếc lau đi dòng lệ, ôn nhu nói:

"Nhược Hi, đừng khóc nữa... khóc nữa sẽ thành con mèo khóc nhè a…."

Chát

Trần Thiên sững sờ, đưa tay sờ lên mặt, thấy trên đó đau rát, đỏ ửng một bên, hắn thật không ngờ, cô nàng này lại tát mình.

"Đồ tồi….đồ khốn nạn...anh thích nhục nhã tôi lắm đúng không... tôi hận anh" Nhược Hi nói một tràng dài.

Trần Thiên nghe xong, liền hiểu ra...xem ra cô nàng này nghĩ mình nhục nhã mình trước nhiều người như vậy

Quả thật đúng là như vậy, Nhược Hi lúc này trong lòng rối bời, trong lòng tuy là rất thống hận Trần Thiên, nhưng xen lẫn bên trong là một cảm giác khác thường, nhưng nghĩ lại hắn vậy mà nhục nhã mình, liếm hôn mình chỗ đó còn chưa nói, vậy mà còn làm mình bài xuất thứ nước đó, đổi lại là người nữ nhân khác, chắc chắn sẽ liều mạng với hắn rồi.

"Nhược Hi, anh biết là anh làm không đúng, nhưng anh yêu em" Trần Thiên bắt đầu nói những lời buồn nôn.
"Yêu tôi...nực cười" Nhược Hi nghệ vậy, vùng vẫy càng mạnh hơn, thế là hai người giằng co với nhau, không ai chịu thua ai, đến cuối cùng... Trần Thiên vịn chặt đầu Nhược Hi lại, cúi sát mặt mắt nhìn thẳng vào mắt nàng, làm cho nàng trốn tránh không dám nhìn thẳng, nhưng lại bị Trần Thiên dù g sức cầm cố lại, gằn lên từng chữ.

"Nhược Hi, em có thể không tin anh, nhưng anh muốn nói… lúc đầu vừa gặp mặt em...anh đã có ấn tượng với em...sau đó anh cảm thấy rằng...anh đã yêu... rất yêu em"

Trần Thiên dừng một chút, nhìn thấy mặt nàng dại ra, trong lòng thầm vui, sau đó gằn giọng: "Nhược Hi, anh yêu em" Nói xong câu đó, cả người Trần Thiên nổi lên da gà, đây là lần đầu hắn nói nhiều lời buồn nôn như vậy a.

"Yêu... yêu sao" Nhược Hi lẩm bẩm, không hiểu sao nghe hắn nói những lời này, trong lòng nàng rất là vui mừng, nghĩ đi nghĩ lại, hắn cũng rất tốt, chỉ có điều thích làm trái ý nàng, trong lòng lại có một luồng không tên cảm xúc, khiến cho nàng dần dần tiếp nhận cái tên vừa nhục nhã nàng xong.
Nhìn sắc mặt Nhược Hi dịu lại, Trần Thiên càng thêm ôm chặt nàng vào lòng, mũi hít vào hương thơm tóc mai, bàn tay khẽ vuốt ve thân thể nàng.

"Nhược Hi, em đồng ý làm bạn gái của anh nhé"

Bỗng lúc này Trần Thiên buông ra Nhược Hi, chạy đi đâu một lúc, sau đó chạy về, đi đến trước mặt Nhược Hi, trên tay còn cầm một bó hoa, còn có một chiếc hộp rất là bắt mắt.

Trước ánh mắt ngạc nhiên của nàng, hắn mở chiếc hộp ra, một sợi dây chuyền rất tinh xảo rất là đẹp, có thể thể nói đây không phải là người có thể tạo ra, hẳn là kiệt tác của trời cao, đặc biệt nhất là, nó lại phát ra ánh sáng thất sắc, nữ nhân nhìn vào nếu không si mê thì người đó có vấn đề về giới tính.

Thật ra đây là kiệt tác của hệ thống, là hắn dùng nguyên điểm đổi lấy, lúc đầu hắn còn rất ngạc nhiên hệ thống lại có những thứ này, tiểu Linh còn ngạo kiều nói vũ trụ này có gì thì hệ thống có đó, làm cho Trần Thiên cực độ im lặng, xem ra sau này phải mua cho mỗi người nữ nhân mình một chiếc.
"Em…tôi" Nhược Hi bối rối đứng dậy, có chút không biết làm sao, tuy nàng hình như có chút thích tên này, nhưng quá nhanh...hai người gặp mặt chưa đến nửa ngày, mà lại hắn còn chiếm mình vô số tiện nghi.

"Tôi…tôi không biết…tôi cần thời gian suy nghĩ" Ngược Hi nói một câu, sau đó đi vội ra ngoài, nhưng trước khi đi, cũng không quên lấy đi cái hộp dây chuyền.

Nhìn bóng lưng của Nhược Hi, Trần Thiên khoé miệng giật giật, ý gì đây... không đồng ý... vậy tại sao lại lấy đi mình hộp quà?

"Ca ca ngươi thật ngốc, vậy mà tự xưng mình là tình thánh, nàng ta đã có tình cảm với ngươi, nhưng cảm thấy quá nhanh nên mới không đáp ứng, việc lấy quà là ám chỉ nàng đã đồng ý rồi đó" Tiểu Linh không xem ai ra gì giáo huấn hắn.

Trần Thiên nghe vậy, tay vỗ vỗ trán một cái, mắt sáng lên….đúng a...sao mình lại không nghĩ ra... thật là ngu mà.
Ừm

Bỗng nhiên Trần Thiên ánh mắt lấp lóe, mắt nhìn đăm đăm về phía cửa sổ, ánh mắt không giống thường ngày, mà là rất ngưng trọng, vội đi vào thông báo với các nàng bên trong, sau đó lóe lên biến mất.

Lúc này ở một khu đất trống bỏ hoang, đang có hai bóng đen đứng đối diện nhau, điều đặc biệt là cả hai vậy mà đứng trên không trung, mà một trong số đó không phải ai khác chính là Trần Thiên.

Còn người còn lại thân mang hắc y, quần áo rộng thùng thình, không thể nhận thấy rõ hình dạng bên trong, càng không thể phân biệt nam hay nữ, chỉ có một điều nhận ra được, cặp mắt người này rất đẹp.

Lốp bốp lốp bốp

Từng tiếng nổ tí tích tí tách vang lên, chỉ thấy không khí xung quanh vặn vẹo, bên ngoài thân thể hai người nổi lên từng trận kình phí, va chạm với nhau không ngừng, tạo ra luồng sóng xung kích làm cho vô số cây cối tường gạch cũ nát vỡ vụn.
"Ngươi rốt cuộc là ai, tại sao lại gọi ta ra đây" Sau một lúc im lặng, Trần Thiên cất lời trước, thì ra lúc nãy đang ở bên trong biệt thự, nghe được có người gọi mình, điều đáng nói nhất là hắn còn không biết âm thanh xuất phát từ đâu, cũng không cảm nhận được khí tức người này, điều làm cho trong lòng hắn trầm xuống, vậy là có nghĩa là người này tu vi rất cao, thậm chí vượt xa mình vô số lần.

Hắc bào nhân không có ngay lập tức trả lời, mà là nhìn chằm chằm Trần Thiên, đợi đến lúc hắn có chút thiếu kiên nhẫn, hắc bào nhân mới chầm chậm nói:

"Người thứ ba vượt qua Độ kiếp kỳ mà có thể ở lại hạ vị diện này đây sao?" Giọng điệu âm dương quái khí, không phân rõ là nam hay nữ, rõ ràng là cố ý che đậy giới tính.

Trần Thiên nghe vậy ngạc nhiên không thôi, đây là ý gì? Kêu mình đến đây chỉ để hỏi những thứ này, nhưng lại nghe đến người thứ 3, hắn liền kinh hãi... chẳng lẽ phía trước mình còn hai người..
Còn chưa kịp để cho hắn suy nghĩ thêm, hắc bào nhân khí tức quanh thân kịch liệt nhào lộn:

"Để ta xem... người có thể không nhìn thiên đạo pháp tắc như thế nào" Nói xong thân thể bỗng lóe lên, biến mất.

Trần Thiên thấy vậy, trong lòng kinh hãi, lúc hắc bào nhân biến mất, hắn vậy mà không thấy được quỹ tích tên đó ở đâu, nhìn xung quanh một lượt, trực giác mách bảo nguy hiểm kéo đến, Trần Thiên vội vàng thuấn di, nhưng…vẫn chậm một bước.

"Phốc"

Trần Thiên phun ra một búng máu, thân thể văng xa hơn chục thước, ở bên hông áo rách một lỗ lớn, lại nhìn về phía trước, nơi lúc nãy Trần Thiên đứng bây giờ lại hiện ra hắc bào nhân.

"Khặc khặc, chỉ có như vậy thôi sao, thật là lãng phí ta đến đây một chuyến rồi" Hắc bào nhân âm thanh vang lên, ánh mắt mang theo nhàn nhạt khinh thường nhìn hắn, từng lời nói như kim đâm vào lòng Trần Thiên, kể từ lúc hắn nhận được hệ thống, hắn tự cho mình là thiên hạ vô địch, nhưng hắn đã lầm…
"Ca ca, ngươi bây giờ đã hiểu ra chưa, hệ thống lợi hại cách mấy cũng chỉ là vật phụ trợ, mà nhân vật chính là túc chủ ngươi, người đã sống trong bao bọc của hệ thống lâu rồi, hôm nay là lúc để người bước ra a" Tiểu Linh thanh âm như chuông bạc từ trong đầu hắn vang lên, khiến cho Trần Thiên sững sờ... đúng...bao lâu nay mình đã quá tự phụ... đây mới chỉ là hạ vị diện... nếu là những vị diện cao hơn thì thế nào..

Siết chặt nắm đấm, nhắm mắt lại một lúc lâu, sau đó mở mắt ra, bấy giờ nếu để ý, thì có thể thấy Trần Thiên như thay đổi một con người khác, nếu lúc trước là hiếu thắng tự phụ, thì bây giờ là trầm ổn cả người hiện ra khí độ của thượng vị giả.

"Rất không tệ" Hắc bào nhân thấy Trần Thiên như vậy thì lẩm bẩm, không biết là có ý gì.
Trần Thiên không có trả lời, chỉ trong chốc lát, một cỗ khí thế ngút trời từ người hắn phát ra, ở trước mặt bỗng xuất hiện một thanh thần kiếm, phủ lên một màu vàng óng ánh, mà khí tức từ nó phát ra, khiến cho không gian xung quanh vặn vẹo.

"Hậu Thiên Linh Bảo, nhưng cũng không phải cùng cấp có thể so sánh, sao có thể" Hắc bào nhân từ đầu đến cuối đều tỏ ra rất thản nhiên, nhưng bây giờ cũng không nhịn được bật thốt lên, hiển nhiên Hậu Thiên Linh Bảo xuất hiện ở hạ vị diện là một chuyện hoang đường thế nào.

Đúng, Thiên Đế Kiếm bây giờ là Hậu Thiên Linh Bảo, không còn là cực phẩm linh khí nữa.

"Ngươi bắt đầu làm ta hiếu kỳ rồi đó" Hắc bào nhân lẩm bẩm, sau đó khí tức quanh thân nhộn nhạo, từ phía trước xuất hiện một vật kỳ lạ, trông giống như tấm phù chú, nhưng bên trong nó tản ra sức mạnh rất kinh người, thậm chí là vượt xa hắn Thiên Đế Kiếm.
"Làm sao có thể" Trần Thiên ánh mắt co rụt lại, hắn có thể cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch giữa hai bên, thầm nghĩ ở đâu đi ra lão bất tử thế này, xem ra hôm nay mình phải liều chết một phen.

"Bất Diệt Điện Phù, hãy cho đám phàm nhân chiêm ngưỡng sức mạnh của ngươi đi" Hắc bào nhân lẩm bẩm vài tiếng, giống như là đọc thần chú.

Oành

Tiếng nổ lớn rẹn trời, chỉ thấy cái gọi là Bất Diệt Điện Phù tự bay lên không trung, sau đó xung quanh nó hiện lên vô số lôi điện, màu sắc rất khác lạ, khác xa với lôi điện bình thường, ưm…nó… nó vậy mà có màu tím.

"Tử Tiêu Thần Lôi?" Trần Thiên lúc này không thể giữ được bình tĩnh nữa, hắn vậy mà thấy được bóng dáng của Tử Tiêu Thần Lôi, nhưng hình như nó bị gì đó, uy lực tuy mạnh…nhưng cùng trong truyền thuyết Tử Tiêu Thần Lôi hủy thiên diệt địa không cùng đẳng cấp.
"Thiên Đế Kiếm - Tuyệt Sát" Biết không thể chậm trễ nữa, Trần Thiên quát lớn, hai tay cầm chui kiếm, lóe lên không trung, thân kiếm màu vàng óng ánh, phía ngoài còn có như có như không hư ảnh, Trần Thiên cầm thần kiếm như một chiến thần lao xuống.

"Bất Tử Điện Phù - Diệt Thiên" Hắc bào nhân nhẹ nhàng nói.

Xèo xèo xèo

Vô số lôi điện hiện ra, như là muốn phá nát bầu trời, lá phù lúc đầu rất nhỏ, nhưng bỗng chốc biến lớn gấp mười lần, mang theo vô thượng uy lực xông lên.

"Trảm" Cảm thấy khoảng cách đủ gần, Trần Thiên gầm lên một tiếng, kiếm cách không trảm xuống, một hư ảnh kiếm mang chém xuống, không gian lúc này cũng không chịu nổi nữa, đã có vài khối vỡ vụn.

Xuy xuy xuy

Hai hư ảnh thần khí va chạm với nhau, không có vang lên những tiếng động rung trời như trong tưởng tượng, mà là kêu lên xuy xuy, nhưng bằng mắt thường có thể thấy được kiếm mang vỡ vụn, cuối cùng triệt để bị tấm Điện Phù kia chấn vỡ.
Mà Bất Diệt Điện Phù cũng không ngừng lại, khí thế không phai, bắn thẳng về phía Trần Thiên.

Cảm nhận được uy áp của nó ập đến, Trần Thiên không dám sơ suất, điều động trong thân thể toàn bộ linh lực, tất cả dồn về phía Thiên Đế Kiếm, chắn ngang trước mặt.

Xèo xèo xèo

Từng tiếng xèo xèo vàng lên, Bất Diệt Điện Phù va chạm Thiên Đế Kiếm tạo thành, mà bấy giờ quanh thân hắn cũng xuất hiện một cái thuẫn kim sắc, nhưng thời gian dần trôi, vết nứt trên đó càng ngày càng nhiều, mà thân thể hắn cũng không ngừng lui lại, Trần Thiên trên mặt lấm tấm mồ hôi, cảm nhận được sự áp bách của nó, dường như không thể chịu được bao lâu, Trần Thiên cười khổ không thôi, không gặp thì thôi, gặp lần đầu lại là lão bất tử như thế này, có để cho người ta sống không.
"Chỉ có vậy thôi sao"

Hắc bào nhân có chút thất vọng lắc lắc đầu, tiếp đó lại nói: "Nếu chỉ có như vậy, thì hôm nay ngươi có thể đi chết"

"Cái gì" Trần Thiên trong lòng thầm kêu không ổn, thì ra mục đích của người này là đến giết mình, chứ không phải là để luận bàn đơn giản a.

"Bất Diệt Điện Phù, Diệt Đạo" Hắc bào nhân lại quát một tiếng, bàn tay trắng nõn đưa ra, sau đó nắm chặt, chỉ tiếc lúc bấy giờ Trần Thiên đang căng thẳng, không có chú ý đến những chi tiết này.

Bất Diệt Điện Phù lần nữa phát sáng, lần này càng có nhiều hơn lôi điện, mà ẩn trong đó là những chữ triện khó hiểu xoay quanh.

Phốc

Lôi phù bay về sau một khoảng cách, sau đó dùng tốc độ cực nhanh cùng vô thượng uy lực, đập vào thân kiếm, Trần Thiên như đèn đã cạn dầu, sao có thể chống đỡ nổi, cả người cùng kiếm văng ra xa hơn trăm thước, cả người lẫn kiếm đều rơi xuống đất.
Keng

Thân kiếm kêu lên một tiếng, cắm vào bên cạnh Trần Thiên, mà lúc này hắn đầu đã có chút mơ hồ, mặt không tí huyết sắc, nhưng miệng toàn là máu, hiển nhiên là trọng thương.

Cố gắng giữ mình tỉnh táo, Trần Thiên nhìn lên, chỉ thấy hắc bào nhân đang cao cao tại thượng ở phía trên, ở bên cạnh còn có lôi phù xoay chuyển xung quanh, nhìn rất là uy nghiêm…trông giống như là trên bầu trời Lôi thần.

"Ngươi... ngươi... rốt cuộc là ai" Trần Thiên thều thào nói.

"Kẻ thua cuộc không xứng biết tên của bổn tọa" Hắc bào nhân lạnh nhạt nói, giống như là Thiên Đế cao cao tại thượng, quân lâm phàm trần vậy.

"Kẻ thua cuộc sao?" Trần Thiên cười thảm, sau đó nhớ ra chuyện gì, vội dùng tra xét thông tin, nhưng lại không thấy thông tin gì của hắc bào nhân, điều này làm hắn kinh hãi không thôi, cố tra xét thêm... nhưng cũng không thể thấy gì.
Đây…đây là sao, chẳng phải tiểu Linh đã nói, tra xét thông tin có thể tra xét tất cả người cao hơn mình vài đại cảnh giới, vừa nghĩ đến đây…Trần Thiên chợt rùng mình, chẳng lẽ…

"Có chút ý tứ" Cảm thụ quanh thân một luồng như có như không sức mạnh dò xét, Hắc bào nhân khẽ nói.

"Nếu ngươi chỉ có như thế, vậy thì... chết đi" Hắc bào nhân quát lên, lôi phù lại lần nữa chuyển động, nhưng không có lập tức giáng xuống, giống như là đang tích lũy năng lượng, muốn một đòn đánh chết hắn vậy.

Không khí kể từ lời nói này như đọng lại, gió thổi u u qua cây cối thét gào, giống như là sói tru quỷ khóc, bán kính 500 thước cây cối đổ rạp, lộn xộn không chịu nổi.

"Không...ta không thể chết...ta còn có nữ nhân của ta" Trong lòng Trần Thiên gào thét, cố nén đau nhức bò dậy, trong lòng gầm lên:
"Tiểu Linh, hối đoái cho ta hai viên cực phẩm hồi phục tức thời"

Keng, hối đoái Cực phẩm tiên đan thành công, tự động trừ 500000 nguyên điểm.

Nhìn trên tay hai viên đan dược, nhịn đau nuốt vào, lập tức thân thể khoan khoái, trong thân thể đã cạn kiệt linh khí thoáng chốc lên đến đỉnh phong, vết thương cũng nhanh chóng khép lại, đây cũng là lợi thế của hắn a, ngươi mạnh thì sao... nhưng ta có hệ thống... chỉ cần có điểm, lo gì không thể vô hạn chữa thương.

"Ồ, thật là một người kỳ quái, nhưng thì sao... kiến hôi thì vẫn là kiến hôi" Hắc bào nhân lẩm bẩm.

"Bất Diệt Điện Phù - Diệt Đạo"

Phù chú từ trên không lao xuống, uy lực vô song, đại địa bên dưới bị luồng sức mạnh này làm cho sụp xuống, tất cả nhắm thẳng hướng Trần Thiên.

Trần Thiên rút lên thần kiếm, cầm nó vào trong tay, lẩm bẩm:
"Thần kiếm, từ lúc chủ nhân cũ của ngươi không tại thế, chắc là ngươi đã không được người hiển lộ uy năng chân chính, ngươi đã phủ bụi quá lâu, bây giờ… đã đến lúc ngươi hiển lộ ủy năng thật sự" Tiếng nói vừa dứt, thân kiếm liền run lên bần bật, dường như là muốn đáp trả hắn lời nói.

Mỉm cười, không nhìn bên trên lao xuống lôi phù, Trần Thiên nhắm chặt mắt, chỉ trong chốc lát liền mở mắt ra, hai tay nắm Thiên Đế Kiếm, hét lớn:

"Thiên Đế Kiếm - Thức thứ hai: Đồ Thần"

Ong ong

Thân kiếm run lên, tiếng ong ong vang lên, hắn cảm nhận được da thịt như muốn bị nứt ra vì sức mạnh bên trên ập xuống, không chút do dự, quát lớn:

"Đồ Thần, trảm"

Hai tay nắm chặt kiếm, giơ lên thật cao, theo hướng chém lên trên, một luồng kiếm mang phóng thẳng lên trời.

Grào

Một tiếng gào vang động trời phát ra, chỉ thấy kiếm mang đi ra, còn có một con thần thú hư ảnh quấn quanh, mang theo vô tận khí thế xông về phía lôi phù.
Oành

Một tiếng động trời và chạm vang lên, chỉ thấy kiếm mang cùng vô số lôi điện chạm vào nhau, hai bên giằng co một lúc lâu, không gian xung quanh lúc này cũng không chịu nổi, cùng nhau vỡ nát, lộ ra bên trong khoảng không đen kịt, không gian chi lực bên trong u u thét gào, khiến cho người ta tâm thần bất an, không dám nhìn vào lấy một vài, mà lúc này hai hư ảnh thần khí cùng nhau nổ nát, xem như là ngang tay.

"Chỉ là ngang tay thôi sao?" Trần Thiên có chút thất vọng, lẩm bẩm nói... Đây là hắn hiện nay chiêu thức mạnh nhất, vậy mà chỉ ngang tay, đợi một lúc nữa... hắc bào nhân lần nữa ra chiêu, mình lấy gì chống đỡ đây... hắn cũng không ngốc nhìn không ra hắc bào còn chưa dùng hết toàn lực.

Ngậm vào hai mép lồn mút chùn chụt, ngón tay cũng mò lên, vân vê mồng đốc một lúc, sau đó đi đi xuống thọc vào lỗ lồn, ở bên trong ngoáy móc, như là móc cua, khiến cho Nhược Hi oằn mình, Trần Thiên cũng không vì vậy buông tha nàng, miệng đi lên khẽ cắn vào mồng đốc, làm cho nó đỏ như máu.
"Hắc hắc, bây giờ có chịu gọi chồng không hả" Trần Thiên cười dâm nói.

"Đừng...ah...đừng hòng... có chết tôi cũng sẽ không nói... ưm...ah .. kỳ quái... đừng... đừng cắn nó...đau quá...ah... ưm... tôi nói... tôi nói đừng cắn nữa...chồ…. chồng...ah.." Nhược Hi bị Trần Thiên trêu chọc tê dại không chịu nổi, cuối cùng chịu thua nói.

"Hắc hắc, vậy thì có phải tốt hơn không" Nói xong, lần nữa cúi xuống húp xì xụp.

"Hì hì, không ngờ Nhược Hi nữ thần lại kêu một người là chồng"

"Đúng a, thật không ngờ" Như Quỳnh cùng Thảo mỗi người một câu, khiến cho Nhược Hi hận chỉ muốn tìm cái lỗ chui vào.

Trần Thiên nào quan tâm, miệng vừa mút, lưỡi đá xoáy bên trong, ngón tay ra vào liên tục, mang ra vô số dịch nhờn, cứ thế làm không biết bao nhiêu lần.

"Ah... không được... không được ah... ưm" Nhược Hi thét lên một tiếng, không biết lấy khí lực từ đâu, vùng ra hai người giữ chặt thân thể, cũng không có chạy đi, mà là đưa hai tay xuống ghì đầu Trần Thiên vào sát bên trong, mông ưỡn lên... đem lồn dâng tận mồm hắn.
"Ah... có gì muốn ra...raaaa"

Xè xè xè

Tiếng nói vừa dứt, thanh âm xè xè vang lên, từ bên trong lồn Nhược Hi, phun ra vô số chất dịch, trắng thì ít vàng thì nhiều, chứng tỏ nàng đái trong lúc cao trào.

Trần Thiên tuy kinh ngạc, nhưng cũng há mồm húp sạch, đùa sao... nước nhờn của nữ thần là vô giá nha, không thể lãng phí…

Mà ba nàng nhìn thấy Nhược Hi như vậy, thì nhìn nhau... không ngờ cô bạn thân lại đái trong lúc này.

"Hắc hắc, có phải sướng lắm không em yêu" Trần Thiên cười ha hả nói.

Nhược Hi vô lực ngồi trên ghế, đôi mắt lờ đờ, mặt mũi đỏ ửng, phải đến một lúc lâu mới có thể định thần trở lại, nghe được Trần Thiên nói, nhất thời khóc ồ lên.

Hức hức ô ô ô ô hức hức…

Trần Thiên nhìn thấy Nhược Hi khóc ồ ồ, có chút không biết làm sao, nhìn quanh một cái, sau đó đánh mắt ra hiệu cho ba nàng, ai nấy đều biết ý, tự chủ động lui ra khỏi phòng, chỉ có Như Quỳnh là có chút hậm hực, nhưng cũng không có làm trái ý Trần Thiên.
Ngồi lên ghế kến bên, Trần Thiên bế Nhược Hi vào lòng mình, lúc đầu cô nàng còn vùng vằng, nhưng sau mấy lần liền để Trần Thiên ôm vào lòng, nhìn trong ngực giai nhân khóc bù lu bù loa, có chút thương tiếc lau đi dòng lệ, ôn nhu nói:

"Nhược Hi, đừng khóc nữa... khóc nữa sẽ thành con mèo khóc nhè a…."

Chát

Trần Thiên sững sờ, đưa tay sờ lên mặt, thấy trên đó đau rát, đỏ ửng một bên, hắn thật không ngờ, cô nàng này lại tát mình.

"Đồ tồi….đồ khốn nạn...anh thích nhục nhã tôi lắm đúng không... tôi hận anh" Nhược Hi nói một tràng dài.

Trần Thiên nghe xong, liền hiểu ra...xem ra cô nàng này nghĩ mình nhục nhã mình trước nhiều người như vậy

Quả thật đúng là như vậy, Nhược Hi lúc này trong lòng rối bời, trong lòng tuy là rất thống hận Trần Thiên, nhưng xen lẫn bên trong là một cảm giác khác thường, nhưng nghĩ lại hắn vậy mà nhục nhã mình, liếm hôn mình chỗ đó còn chưa nói, vậy mà còn làm mình bài xuất thứ nước đó, đổi lại là người nữ nhân khác, chắc chắn sẽ liều mạng với hắn rồi.
"Nhược Hi, anh biết là anh làm không đúng, nhưng anh yêu em" Trần Thiên bắt đầu nói những lời buồn nôn.

"Yêu tôi...nực cười" Nhược Hi nghệ vậy, vùng vẫy càng mạnh hơn, thế là hai người giằng co với nhau, không ai chịu thua ai, đến cuối cùng... Trần Thiên vịn chặt đầu Nhược Hi lại, cúi sát mặt mắt nhìn thẳng vào mắt nàng, làm cho nàng trốn tránh không dám nhìn thẳng, nhưng lại bị Trần Thiên dù g sức cầm cố lại, gằn lên từng chữ.

"Nhược Hi, em có thể không tin anh, nhưng anh muốn nói… lúc đầu vừa gặp mặt em...anh đã có ấn tượng với em...sau đó anh cảm thấy rằng...anh đã yêu... rất yêu em"

Trần Thiên dừng một chút, nhìn thấy mặt nàng dại ra, trong lòng thầm vui, sau đó gằn giọng: "Nhược Hi, anh yêu em" Nói xong câu đó, cả người Trần Thiên nổi lên da gà, đây là lần đầu hắn nói nhiều lời buồn nôn như vậy a.
"Yêu... yêu sao" Nhược Hi lẩm bẩm, không hiểu sao nghe hắn nói những lời này, trong lòng nàng rất là vui mừng, nghĩ đi nghĩ lại, hắn cũng rất tốt, chỉ có điều thích làm trái ý nàng, trong lòng lại có một luồng không tên cảm xúc, khiến cho nàng dần dần tiếp nhận cái tên vừa nhục nhã nàng xong.

Nhìn sắc mặt Nhược Hi dịu lại, Trần Thiên càng thêm ôm chặt nàng vào lòng, mũi hít vào hương thơm tóc mai, bàn tay khẽ vuốt ve thân thể nàng.

"Nhược Hi, em đồng ý làm bạn gái của anh nhé"

Bỗng lúc này Trần Thiên buông ra Nhược Hi, chạy đi đâu một lúc, sau đó chạy về, đi đến trước mặt Nhược Hi, trên tay còn cầm một bó hoa, còn có một chiếc hộp rất là bắt mắt.

Trước ánh mắt ngạc nhiên của nàng, hắn mở chiếc hộp ra, một sợi dây chuyền rất tinh xảo rất là đẹp, có thể thể nói đây không phải là người có thể tạo ra, hẳn là kiệt tác của trời cao, đặc biệt nhất là, nó lại phát ra ánh sáng thất sắc, nữ nhân nhìn vào nếu không si mê thì người đó có vấn đề về giới tính.
Thật ra đây là kiệt tác của hệ thống, là hắn dùng nguyên điểm đổi lấy, lúc đầu hắn còn rất ngạc nhiên hệ thống lại có những thứ này, tiểu Linh còn ngạo kiều nói vũ trụ này có gì thì hệ thống có đó, làm cho Trần Thiên cực độ im lặng, xem ra sau này phải mua cho mỗi người nữ nhân mình một chiếc.

"Em…tôi" Nhược Hi bối rối đứng dậy, có chút không biết làm sao, tuy nàng hình như có chút thích tên này, nhưng quá nhanh...hai người gặp mặt chưa đến nửa ngày, mà lại hắn còn chiếm mình vô số tiện nghi.

"Tôi…tôi không biết…tôi cần thời gian suy nghĩ" Ngược Hi nói một câu, sau đó đi vội ra ngoài, nhưng trước khi đi, cũng không quên lấy đi cái hộp dây chuyền.

Nhìn bóng lưng của Nhược Hi, Trần Thiên khoé miệng giật giật, ý gì đây... không đồng ý... vậy tại sao lại lấy đi mình hộp quà?
"Ca ca ngươi thật ngốc, vậy mà tự xưng mình là tình thánh, nàng ta đã có tình cảm với ngươi, nhưng cảm thấy quá nhanh nên mới không đáp ứng, việc lấy quà là ám chỉ nàng đã đồng ý rồi đó" Tiểu Linh không xem ai ra gì giáo huấn hắn.

Trần Thiên nghe vậy, tay vỗ vỗ trán một cái, mắt sáng lên….đúng a...sao mình lại không nghĩ ra... thật là ngu mà.

Ừm

Bỗng nhiên Trần Thiên ánh mắt lấp lóe, mắt nhìn đăm đăm về phía cửa sổ, ánh mắt không giống thường ngày, mà là rất ngưng trọng, vội đi vào thông báo với các nàng bên trong, sau đó lóe lên biến mất.

Lúc này ở một khu đất trống bỏ hoang, đang có hai bóng đen đứng đối diện nhau, điều đặc biệt là cả hai vậy mà đứng trên không trung, mà một trong số đó không phải ai khác chính là Trần Thiên.

Còn người còn lại thân mang hắc y, quần áo rộng thùng thình, không thể nhận thấy rõ hình dạng bên trong, càng không thể phân biệt nam hay nữ, chỉ có một điều nhận ra được, cặp mắt người này rất đẹp.
Lốp bốp lốp bốp

Từng tiếng nổ tí tích tí tách vang lên, chỉ thấy không khí xung quanh vặn vẹo, bên ngoài thân thể hai người nổi lên từng trận kình phí, va chạm với nhau không ngừng, tạo ra luồng sóng xung kích làm cho vô số cây cối tường gạch cũ nát vỡ vụn.

"Ngươi rốt cuộc là ai, tại sao lại gọi ta ra đây" Sau một lúc im lặng, Trần Thiên cất lời trước, thì ra lúc nãy đang ở bên trong biệt thự, nghe được có người gọi mình, điều đáng nói nhất là hắn còn không biết âm thanh xuất phát từ đâu, cũng không cảm nhận được khí tức người này, điều làm cho trong lòng hắn trầm xuống, vậy là có nghĩa là người này tu vi rất cao, thậm chí vượt xa mình vô số lần.

Hắc bào nhân không có ngay lập tức trả lời, mà là nhìn chằm chằm Trần Thiên, đợi đến lúc hắn có chút thiếu kiên nhẫn, hắc bào nhân mới chầm chậm nói:
"Người thứ ba vượt qua Độ kiếp kỳ mà có thể ở lại hạ vị diện này đây sao?" Giọng điệu âm dương quái khí, không phân rõ là nam hay nữ, rõ ràng là cố ý che đậy giới tính.

Trần Thiên nghe vậy ngạc nhiên không thôi, đây là ý gì? Kêu mình đến đây chỉ để hỏi những thứ này, nhưng lại nghe đến người thứ 3, hắn liền kinh hãi... chẳng lẽ phía trước mình còn hai người..

Còn chưa kịp để cho hắn suy nghĩ thêm, hắc bào nhân khí tức quanh thân kịch liệt nhào lộn:

"Để ta xem... người có thể không nhìn thiên đạo pháp tắc như thế nào" Nói xong thân thể bỗng lóe lên, biến mất.

Trần Thiên thấy vậy, trong lòng kinh hãi, lúc hắc bào nhân biến mất, hắn vậy mà không thấy được quỹ tích tên đó ở đâu, nhìn xung quanh một lượt, trực giác mách bảo nguy hiểm kéo đến, Trần Thiên vội vàng thuấn di, nhưng…vẫn chậm một bước.
"Phốc"

Trần Thiên phun ra một búng máu, thân thể văng xa hơn chục thước, ở bên hông áo rách một lỗ lớn, lại nhìn về phía trước, nơi lúc nãy Trần Thiên đứng bây giờ lại hiện ra hắc bào nhân.

"Khặc khặc, chỉ có như vậy thôi sao, thật là lãng phí ta đến đây một chuyến rồi" Hắc bào nhân âm thanh vang lên, ánh mắt mang theo nhàn nhạt khinh thường nhìn hắn, từng lời nói như kim đâm vào lòng Trần Thiên, kể từ lúc hắn nhận được hệ thống, hắn tự cho mình là thiên hạ vô địch, nhưng hắn đã lầm…

"Ca ca, ngươi bây giờ đã hiểu ra chưa, hệ thống lợi hại cách mấy cũng chỉ là vật phụ trợ, mà nhân vật chính là túc chủ ngươi, người đã sống trong bao bọc của hệ thống lâu rồi, hôm nay là lúc để người bước ra a" Tiểu Linh thanh âm như chuông bạc từ trong đầu hắn vang lên, khiến cho Trần Thiên sững sờ... đúng...bao lâu nay mình đã quá tự phụ... đây mới chỉ là hạ vị diện... nếu là những vị diện cao hơn thì thế nào..
Siết chặt nắm đấm, nhắm mắt lại một lúc lâu, sau đó mở mắt ra, bấy giờ nếu để ý, thì có thể thấy Trần Thiên như thay đổi một con người khác, nếu lúc trước là hiếu thắng tự phụ, thì bây giờ là trầm ổn cả người hiện ra khí độ của thượng vị giả.

"Rất không tệ" Hắc bào nhân thấy Trần Thiên như vậy thì lẩm bẩm, không biết là có ý gì.

Trần Thiên không có trả lời, chỉ trong chốc lát, một cỗ khí thế ngút trời từ người hắn phát ra, ở trước mặt bỗng xuất hiện một thanh thần kiếm, phủ lên một màu vàng óng ánh, mà khí tức từ nó phát ra, khiến cho không gian xung quanh vặn vẹo.

"Hậu Thiên Linh Bảo, nhưng cũng không phải cùng cấp có thể so sánh, sao có thể" Hắc bào nhân từ đầu đến cuối đều tỏ ra rất thản nhiên, nhưng bây giờ cũng không nhịn được bật thốt lên, hiển nhiên Hậu Thiên Linh Bảo xuất hiện ở hạ vị diện là một chuyện hoang đường thế nào.
Đúng, Thiên Đế Kiếm bây giờ là Hậu Thiên Linh Bảo, không còn là cực phẩm linh khí nữa.

"Ngươi bắt đầu làm ta hiếu kỳ rồi đó" Hắc bào nhân lẩm bẩm, sau đó khí tức quanh thân nhộn nhạo, từ phía trước xuất hiện một vật kỳ lạ, trông giống như tấm phù chú, nhưng bên trong nó tản ra sức mạnh rất kinh người, thậm chí là vượt xa hắn Thiên Đế Kiếm.

"Làm sao có thể" Trần Thiên ánh mắt co rụt lại, hắn có thể cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch giữa hai bên, thầm nghĩ ở đâu đi ra lão bất tử thế này, xem ra hôm nay mình phải liều chết một phen.

"Bất Diệt Điện Phù, hãy cho đám phàm nhân chiêm ngưỡng sức mạnh của ngươi đi" Hắc bào nhân lẩm bẩm vài tiếng, giống như là đọc thần chú.

Oành

Tiếng nổ lớn rẹn trời, chỉ thấy cái gọi là Bất Diệt Điện Phù tự bay lên không trung, sau đó xung quanh nó hiện lên vô số lôi điện, màu sắc rất khác lạ, khác xa với lôi điện bình thường, ưm…nó… nó vậy mà có màu tím.
"Tử Tiêu Thần Lôi?" Trần Thiên lúc này không thể giữ được bình tĩnh nữa, hắn vậy mà thấy được bóng dáng của Tử Tiêu Thần Lôi, nhưng hình như nó bị gì đó, uy lực tuy mạnh…nhưng cùng trong truyền thuyết Tử Tiêu Thần Lôi hủy thiên diệt địa không cùng đẳng cấp.

"Thiên Đế Kiếm - Tuyệt Sát" Biết không thể chậm trễ nữa, Trần Thiên quát lớn, hai tay cầm chui kiếm, lóe lên không trung, thân kiếm màu vàng óng ánh, phía ngoài còn có như có như không hư ảnh, Trần Thiên cầm thần kiếm như một chiến thần lao xuống.

"Bất Tử Điện Phù - Diệt Thiên" Hắc bào nhân nhẹ nhàng nói.

Xèo xèo xèo

Vô số lôi điện hiện ra, như là muốn phá nát bầu trời, lá phù lúc đầu rất nhỏ, nhưng bỗng chốc biến lớn gấp mười lần, mang theo vô thượng uy lực xông lên.

"Trảm" Cảm thấy khoảng cách đủ gần, Trần Thiên gầm lên một tiếng, kiếm cách không trảm xuống, một hư ảnh kiếm mang chém xuống, không gian lúc này cũng không chịu nổi nữa, đã có vài khối vỡ vụn.
Xuy xuy xuy

Hai hư ảnh thần khí va chạm với nhau, không có vang lên những tiếng động rung trời như trong tưởng tượng, mà là kêu lên xuy xuy, nhưng bằng mắt thường có thể thấy được kiếm mang vỡ vụn, cuối cùng triệt để bị tấm Điện Phù kia chấn vỡ.

Mà Bất Diệt Điện Phù cũng không ngừng lại, khí thế không phai, bắn thẳng về phía Trần Thiên.

Cảm nhận được uy áp của nó ập đến, Trần Thiên không dám sơ suất, điều động trong thân thể toàn bộ linh lực, tất cả dồn về phía Thiên Đế Kiếm, chắn ngang trước mặt.

Xèo xèo xèo

Từng tiếng xèo xèo vàng lên, Bất Diệt Điện Phù va chạm Thiên Đế Kiếm tạo thành, mà bấy giờ quanh thân hắn cũng xuất hiện một cái thuẫn kim sắc, nhưng thời gian dần trôi, vết nứt trên đó càng ngày càng nhiều, mà thân thể hắn cũng không ngừng lui lại, Trần Thiên trên mặt lấm tấm mồ hôi, cảm nhận được sự áp bách của nó, dường như không thể chịu được bao lâu, Trần Thiên cười khổ không thôi, không gặp thì thôi, gặp lần đầu lại là lão bất tử như thế này, có để cho người ta sống không.
"Chỉ có vậy thôi sao"

Hắc bào nhân có chút thất vọng lắc lắc đầu, tiếp đó lại nói: "Nếu chỉ có như vậy, thì hôm nay ngươi có thể đi chết"

"Cái gì" Trần Thiên trong lòng thầm kêu không ổn, thì ra mục đích của người này là đến giết mình, chứ không phải là để luận bàn đơn giản a.

"Bất Diệt Điện Phù, Diệt Đạo" Hắc bào nhân lại quát một tiếng, bàn tay trắng nõn đưa ra, sau đó nắm chặt, chỉ tiếc lúc bấy giờ Trần Thiên đang căng thẳng, không có chú ý đến những chi tiết này.

Bất Diệt Điện Phù lần nữa phát sáng, lần này càng có nhiều hơn lôi điện, mà ẩn trong đó là những chữ triện khó hiểu xoay quanh.

Phốc

Lôi phù bay về sau một khoảng cách, sau đó dùng tốc độ cực nhanh cùng vô thượng uy lực, đập vào thân kiếm, Trần Thiên như đèn đã cạn dầu, sao có thể chống đỡ nổi, cả người cùng kiếm văng ra xa hơn trăm thước, cả người lẫn kiếm đều rơi xuống đất.
Keng

Thân kiếm kêu lên một tiếng, cắm vào bên cạnh Trần Thiên, mà lúc này hắn đầu đã có chút mơ hồ, mặt không tí huyết sắc, nhưng miệng toàn là máu, hiển nhiên là trọng thương.

Cố gắng giữ mình tỉnh táo, Trần Thiên nhìn lên, chỉ thấy hắc bào nhân đang cao cao tại thượng ở phía trên, ở bên cạnh còn có lôi phù xoay chuyển xung quanh, nhìn rất là uy nghiêm…trông giống như là trên bầu trời Lôi thần.

"Ngươi... ngươi... rốt cuộc là ai" Trần Thiên thều thào nói.

"Kẻ thua cuộc không xứng biết tên của bổn tọa" Hắc bào nhân lạnh nhạt nói, giống như là Thiên Đế cao cao tại thượng, quân lâm phàm trần vậy.

"Kẻ thua cuộc sao?" Trần Thiên cười thảm, sau đó nhớ ra chuyện gì, vội dùng tra xét thông tin, nhưng lại không thấy thông tin gì của hắc bào nhân, điều này làm hắn kinh hãi không thôi, cố tra xét thêm... nhưng cũng không thể thấy gì.
Đây…đây là sao, chẳng phải tiểu Linh đã nói, tra xét thông tin có thể tra xét tất cả người cao hơn mình vài đại cảnh giới, vừa nghĩ đến đây…Trần Thiên chợt rùng mình, chẳng lẽ…

"Có chút ý tứ" Cảm thụ quanh thân một luồng như có như không sức mạnh dò xét, Hắc bào nhân khẽ nói.

"Nếu ngươi chỉ có như thế, vậy thì... chết đi" Hắc bào nhân quát lên, lôi phù lại lần nữa chuyển động, nhưng không có lập tức giáng xuống, giống như là đang tích lũy năng lượng, muốn một đòn đánh chết hắn vậy.

Không khí kể từ lời nói này như đọng lại, gió thổi u u qua cây cối thét gào, giống như là sói tru quỷ khóc, bán kính 500 thước cây cối đổ rạp, lộn xộn không chịu nổi.

"Không...ta không thể chết...ta còn có nữ nhân của ta" Trong lòng Trần Thiên gào thét, cố nén đau nhức bò dậy, trong lòng gầm lên:
"Tiểu Linh, hối đoái cho ta hai viên cực phẩm hồi phục tức thời"

Keng, hối đoái Cực phẩm tiên đan thành công, tự động trừ 500000 nguyên điểm.

Nhìn trên tay hai viên đan dược, nhịn đau nuốt vào, lập tức thân thể khoan khoái, trong thân thể đã cạn kiệt linh khí thoáng chốc lên đến đỉnh phong, vết thương cũng nhanh chóng khép lại, đây cũng là lợi thế của hắn a, ngươi mạnh thì sao... nhưng ta có hệ thống... chỉ cần có điểm, lo gì không thể vô hạn chữa thương.

"Ồ, thật là một người kỳ quái, nhưng thì sao... kiến hôi thì vẫn là kiến hôi" Hắc bào nhân lẩm bẩm.

"Bất Diệt Điện Phù - Diệt Đạo"

Phù chú từ trên không lao xuống, uy lực vô song, đại địa bên dưới bị luồng sức mạnh này làm cho sụp xuống, tất cả nhắm thẳng hướng Trần Thiên.

Trần Thiên rút lên thần kiếm, cầm nó vào trong tay, lẩm bẩm:
"Thần kiếm, từ lúc chủ nhân cũ của ngươi không tại thế, chắc là ngươi đã không được người hiển lộ uy năng chân chính, ngươi đã phủ bụi quá lâu, bây giờ… đã đến lúc ngươi hiển lộ ủy năng thật sự" Tiếng nói vừa dứt, thân kiếm liền run lên bần bật, dường như là muốn đáp trả hắn lời nói.

Mỉm cười, không nhìn bên trên lao xuống lôi phù, Trần Thiên nhắm chặt mắt, chỉ trong chốc lát liền mở mắt ra, hai tay nắm Thiên Đế Kiếm, hét lớn:

"Thiên Đế Kiếm - Thức thứ hai: Đồ Thần"

Ong ong

Thân kiếm run lên, tiếng ong ong vang lên, hắn cảm nhận được da thịt như muốn bị nứt ra vì sức mạnh bên trên ập xuống, không chút do dự, quát lớn:

"Đồ Thần, trảm"

Hai tay nắm chặt kiếm, giơ lên thật cao, theo hướng chém lên trên, một luồng kiếm mang phóng thẳng lên trời.

Grào

Một tiếng gào vang động trời phát ra, chỉ thấy kiếm mang đi ra, còn có một con thần thú hư ảnh quấn quanh, mang theo vô tận khí thế xông về phía lôi phù.
Oành

Một tiếng động trời và chạm vang lên, chỉ thấy kiếm mang cùng vô số lôi điện chạm vào nhau, hai bên giằng co một lúc lâu, không gian xung quanh lúc này cũng không chịu nổi, cùng nhau vỡ nát, lộ ra bên trong khoảng không đen kịt, không gian chi lực bên trong u u thét gào, khiến cho người ta tâm thần bất an, không dám nhìn vào lấy một vài, mà lúc này hai hư ảnh thần khí cùng nhau nổ nát, xem như là ngang tay.

"Chỉ là ngang tay thôi sao?" Trần Thiên có chút thất vọng, lẩm bẩm nói... Đây là hắn hiện nay chiêu thức mạnh nhất, vậy mà chỉ ngang tay, đợi một lúc nữa... hắc bào nhân lần nữa ra chiêu, mình lấy gì chống đỡ đây... hắn cũng không ngốc nhìn không ra hắc bào còn chưa dùng hết toàn lực.

Truyện được dịch bởi: Thiên Sơn ™©. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.