Đô Thị Truyền Kỳ

Chương 135: Hắc bào nhân

Trái ngược lại với suy nghĩ của hắn, Hắc bào nhân cũng không có tiếp tục ra tay, ánh mắt lấp lóe, không biết đang suy nghĩ gì, cuối cùng phất tay một cái, lôi phù lập tức bị thu vào, trước ánh mắt ngạc nhiên của hắn, hắc bào nhân nhẹ nói:

"Ngươi rất không tồi, vậy mà có thể chống đỡ được ta một phần mười thực lực, ngươi là người thứ hai a"

Trần Thiên nghe vậy, khuôn mặt lập tức trắng như tờ giấy, hắn bây giờ chỉ muốn hộc máu, sau đó bất tỉnh đi chợ rồi... quá đau lòng... hắn vậy mà nghe….nghe được hắc bào nhân nói chỉ sử dụng một phần mười sức mạnh.

Ông trời ơi, ông có để người ta sống không, nãy giờ mình liều mạng đối kháng, vậy mà chỉ là đánh ngang tay với một người một phần mười sức mạnh.

Nhìn sắc mặt như gan heo của Trần Thiên, hắc bào nhân cũng không để ý, mà là tiếp tục lẩm bẩm, giống như là để cho hắn nghe, cũng hoặc là tự nói cho mình nghe.

"Tuy ngươi là người thứ hai có thể chống đỡ với ta, nhưng ngươi so với người kia, không cùng đẳng cấp"

Trần Thiên càng nghe càng tức điên lên, mẹ nó... còn đem ta so sánh với người gì đó thứ nhất, nhưng trong lòng hắn lại rung động không thôi, có nghĩa là…ở hạ vị diện này còn một cường giả mà mình chưa biết tên…

"Ngươi bây giờ rốt cuộc muốn gì ở ta, muốn giết thì cứ giết, đừng nói lời vô nghĩa" Trần Thiên lẫm liệt nói, đây là hắn học theo lời thoại phim tàu a, sau khi biết hắc bào nhân chỉ sử dụng một phần lực lượng, Trần Thiên đã tuyệt vọng rồi, nhưng chết thì có sao... chết cũng phải oanh oanh liệt liệt a.

"Ngươi không cần phải chết, chỉ cần làm cho ta một việc là được" Hắc y nhân chậm rãi nói.

"Chuyện... chuyện gì" Trần Thiên ngạc nhiên hỏi lại.

"Ngươi bây giờ không cần phải biết, đến thời điểm ta tự sẽ đến tìm ngươi" m thanh vô cùng lạnh lùng, sau đó hắc bào nhân thân thể dần mờ đi, hiển nhiên là muốn đi.

Trần Thiên ngây người một chút, nghĩ ngợi gì đó, sau đó hét lớn: "Này... ngươi còn chưa nói cho ta... ngươi tên gì"

Nhìn thân hình hắc bào biến mất, Trần Thiên khoé miệng có chút giật giật, ngươi vậy mà không nói cho ta tên gì, khinh thường ta sao?

Nhưng không có làm cho Trần Thiên thất vọng, bốn phía cây cối vang vọng lên mấy chữ.

"Trung Hoa - Thiên Diện"

Bốn chữ như chuông đồng vang vào tai Trần Thiên, làm cho hắn kinh hãi không thôi, ánh mắt nhìn xa xăm, miệng lẩm bẩm: "Trung Hoa, Trung Quốc?"

Lúc này ở ngoài chỗ rất xa, hắc bào nhân khi nay lúc này đang đứng trên đỉnh núi cao, nhìn phía dưới mây mù bao quanh, giống như là ở tiên cảnh vậy.

"Cung chủ, chắc hẳn tên kia đã…" Lúc này ở phía sau, có hai người nữ nhân đứng phía sau, không thể nhìn rõ mặt, vì đã bị mạn che mặt che khuất, nhưng chỉ cần nhìn dáng người liền biết là hai mỹ nhân.

"Hì hì, chắc chắn đã chết...cung chủ của chúng ta là ai chứ, chưa ai có thể địch nổi người một chiêu nha" Một giọng nói có chút tinh nghịch vang lên, đúng là người nữ nhân bên cạnh, chỉ nghe qua... liền biết đây là một tiểu ma nữ.

"Không, ta không có giết tên đó" Hắc bào nhân âm thanh lạnh nhạt vàng lên, khiến cho hai nữ nhân sững sờ.

Cũng không để cho hai nàng hỏi, hắc bào nhân lại nói tiếp: "Tên này rất kỳ quái, thể chất không có gì đặc biệt, lại có thể đột phá Hư Tiên tại hạ vị diện, ngay cả thanh vũ khí cũng là Hậu Thiên Linh Bảo"

"Cái gì" Hai nữ nhân phía sau kêu lên, hiển nhiên là không thể tin vào lỗ tai mình nghe được.

Hắc bào nhân gật đầu một cái, lại nói: "Điều đáng nói nhất là, tên này vậy mà có thể chống đỡ được ta một phần thực lực"

"Sao có thể" Thanh âm tinh nghịch bên nãy đã không còn, giờ chỉ còn lại nghiêm túc.
"Đặc biệt nhất là, ta lại cảm nhận được bên trong thân thể tên đó có cất giấu một vật gì đó, hơn nữa…"

"Hơn nữa thế nào…" Hai nữ nhân càng nghe càng kinh hãi, bấy giờ cũng không lo được mình vô lễ, truy vấn.

"Hơn nữa ta có thể cảm nhận rõ rệt bên trong thân thể tên đó có vô tận sinh cơ, cho dù khi nãy ta dùng toàn lực, chưa chắc có thể giải quyết triệt để tên đó... thật đúng là người kỳ quái"

Nghe được hắc bào nhân nói, hai nữ không có lên tiếng nữa, tại vì chuyện này quá sức rung động, cung chủ ở trong lòng các nàng là vô địch, vậy mà lại như thế đánh giá cao một người, quá là khó tin.

"Hai ngươi trà trộn vào thế tục giới Đại Việt, theo sát tên đó, chú ý mọi động tĩnh cho ta" Hắc bào nhân thanh âm lạnh lùng uy nghiêm vang lên.

"Vâng, thưa cung chủ" Hai người cung kính nói, quay lưng lại định bước đi.
"Khoan đã"

"Cung chủ có gì căn dặn" Hai nữ vội nói.

"Tuy Đại Việt không thể bằng Trung Hoa ta, nhưng dù sao cũng có nhiều lão quái vật, bằng vào hai ngươi Luyện Hư Kỳ còn chưa đủ để tự vệ, bản cung chủ sẽ giao cho hai ngươi một phần sức mạnh của ta, trừ tên kia ra... thì không ai có thể tổn thương hai ngươi" Hắc bào nhân chậm rãi nói, chỉ có một điều mà hắc bào chữa nói, thật ra ngoài tên kia, thì còn một người nữa…

"Tạ cung chủ" Hai nữ vui mừng quá đỗi, cung kính nói.

Lúc này ở một nơi xa thành thị nhộn nhịp, một nơi có một khung cảnh rất bình, hoa sơn dị thảo đầy rẫy, từng tiếng chim hót líu lo, tạo nên một cảnh sắc tuyệt đẹp, ở vào thời đại này, rất khó giữ được một nơi như này, quả thật là kỳ tích.

Mà ở phía trung tâm, nơi đó đang có một kiến trúc cổ, giống như là tứ hợp viện, có rất nhiều tòa như vậy, tất cả đều xếp thành hình tròn, mà chính giữa là một gian tứ hợp viện vô cùng khổng lồ đang đứng sừng sững, mà điều đặc biệt là, trên đó còn gắn một tấm biển, Khương Gia.
Lúc này ở trong một gian phòng xa hoa, vừa nhìn vào liền đã biết là của nữ nhi, bên trong trang trí đều là màu hồng, trong không khí còn đọng lại mùi hương thoang thoảng.

Ở trên bàn tròn, đang có hai người nữ nhân đang ngồi đó, chỉ thấy hai ngươi đều có dung mạo tuyệt sắc, ăn đứt vô số lần minh tinh bây giờ, khí chất lại cực kỳ xuất chúng, khiến cho người trầm mê, mà một người trong đó, không phải ai khác, chính là Vũ Điệp.

"Vũ Điệp, muội đừng với tỷ...muội mất tích hai ngày nay, chính là đi tìm cái tên gọi là Trần Thiên gì đó nha" Người nữ nhân bên cạnh nói.

Vũ Điệp nghe vậy thì cười khì, vén mái tóc dài sang một bên, lúc này nàng đã thay đổi cách ăn mặc, không còn là bộ đồ hiện đại, mà là giống những bộ đồ cổ trang, khiến cả người khí chất thay đổi, giống như là tiên tử giáng trần vậy.
"Hì hì, Vô Y tỷ tỷ, người đoán đúng nha… muội đã hạ gục cái tên mà gia gia vài ngày trước tâng bốc a, hắn còn bị muội hút khô đây này" Lúc này Vũ Điệp nào còn bộ dáng ngây thơ lúc gặp mặt Trần Thiên, bây giờ ngược lại giống như là một con yêu nữ vậy.

"Muội...muội đừng nói với tỷ...muội đã thất thân cho hắn" Người được gọi là Vô Y kinh hãi nói, nhìn qua một lượt muội muội mình, quả nhiên khác hiện điều bất thường, nếu lúc trước muội muội mình còn có khí chất tinh nghịch, nghịch ngợm... nhưng bây giờ nó ra biến mất, thay vào đó là một loại khí chất thành thục, loại này khí chất nàng đã thấy ở mẫu thân.

"Hi hi, đúng vậy nha, người ta đã thất thân cho hắn... hắn còn hùng hục làm người ta đến giờ còn đau đây này" Vũ Điệp không chút ngại ngần nói ra những lời nhạy cảm, làm cho Vô Y mặt ửng đỏ, khẽ gắt.
"Muội thật là... chuyện này còn có thể nói ra... nhưng... nhưng muội cảm thấy hắn thế nào, gia gia nói có chính xác không?" Vô Y đôi mắt lấp lóe ánh sao, nói.

Thì ra gia gia nàng chính là Khương Lập, mà Khương gia chính là một trong thập đại ẩn thế gia tộc, sau vụ việc hôm trước, vốn đã im hơi lặng tiếng, nhưng không ngờ hôm trước Long lão lại bỗng triệu hồi tất cả, không biết cuộc nói chuyện thế nào, nhưng mà khi Khương lão về đến gia tộc, thì lại ban bố ra một mệnh lệnh, tất cả con cháu Khương gia không thể trêu chọc đắc tội một người tên là Trần Thiên, nếu sai phạm đuổi khỏi gia tộc, mặc ngươi sống chết.

Bởi vì đạo mệnh lệnh này, khiến cho Khương gia gà bay chó chạy, nhiều người còn cố tình điều tra qua, càng điều tra càng kinh hãi, bọn chúng tưởng rằng tên Trần Thiên là thần thánh phương nào, hay là con cháu của đại gia tộc nào đó chúng chưa biết, nhưng không ngờ tên này lại chỉ là một tên tiểu tử thế tục giới.
Mà cũng vì chuyện này cho nên mới có cảnh ngày hôm nay, tại vì sau khi nghe xong, tính tình tò mò hiếu thắng trỗi dậy, Vũ Điệp ở trước mặt gia gia cùng mẫu thân tỷ tỷ, cam đoan sẽ thu phục tên đó về.

Mà Khương Lập nào xem nó là thật, chỉ coi là Vũ Điệp đùa, nên cũng không quan tâm lắm, ai ngờ Vũ Điệp lại mất tích hai ngày nay, làm cho cả Khương gia nháo nhào, đến hôm nay mới mò về, mà Vô Y cũng không ngờ muội muội mình lại làm thật, mà lại làm một cách đặc biệt thế này.

"Hì, chuyện thực lực thì em không rõ, nhưng về hắn thì em biết rất rõ, vừa đẹp trai này, vừa phong lưu, đặc biệt nhất là còn quá mạnh, một lần cùng lúc với ba người mà không vấn đề gì…" Vũ Điệp cười nhe răng, làm lộ ra hàm răng mèo trắng nõn, khả ái nói.

Vô Y nghe vậy, lỗ tai lùng bùng dữ dội, có chút không dám tin nói: "Muội nói... nói muội đã cùng vài nữ nhân khác cùng với hắn?"
Vũ Điệp đắc ý, như là khoe chiến tích nói: "Đúng vậy, hắn còn một lần chơi muội cùng hai cô bạn thân của muội nữa đó, nhất là cái thứ của hắn vừa to vừa dài, đâm người ta sướng chết"

"Muội...muội…" Vô Y lắp bắp nói không ra lời, nàng thật không ngờ muội muội của mình vậy mà làm ra chuyện thế này, nhưng trong lòng cũng hiếu kỳ về người này không thôi.

"Hắn... hắn thật sự lợi hại như vậy sao"

"Vâng, anh ấy thật là lợi hại, ngày mai em sẽ đi tìm anh ấy tiếp" Vũ Điệp mắt to chớp chớp, nhìn về phía Vô Y, lại nói: "Tỷ có muốn muội giới thiệu hắn cho tỷ không, ngược lại hắn không thiếu nữ nhân"

"Được... à không... không cần…" Vô Y giật mình nói lại, khuôn mặt tuyệt mỹ đỏ như máu, làm cho Vũ Điệp cười khanh khách.

Chỉ là hai nàng không biết rằng, ở bên ngoài cửa, đang có một mỹ phụ áp tai vào nghe tất cả, khuôn mặt ửng đỏ, cả người run run, hiển nhiên là nghe được hai đứa con mình lời nói, rất là kích động.
Trần gia

Ngôi biệt thự to lớn giống như nằm cách biệt khỏi thế tục, con đường 242 lúc nào cũng có những người cầm súng thật tuần tra, xung quanh là vô số camera vô cùng hiện đại, mà cung đường cũng không có ai đi lại, dường như là đường này là của tư nhân, hoặc là người ta sợ phiền phức, không ai muốn đi qua đoạn đường này.

Mà ngôi biệt thự khổng lồ nằm sừng sững bất động, bên ngoài có vô số lính gác, mỗi người đều có khuôn mặt nghiêm nghị, thân thể cường tráng cao to, tay cầm chặt súng máy, sẵn sàng hạ gục bất cứ ai cố tình đi vào.

Bỗng một chiếc xe sang trọng chạy vào, lính gác lập tức dạt ra hai bên, nhường cho chiếc xe chạy qua, miệng đồng thanh hô to: "Chào mừng tiểu thư trở về"

Mà lúc này ở bên trong gian khách, có mấy người đang tụ họp ngồi ở ghế salon, mặt mũi ai nấy đều trầm trọng, dường như là có tâm sự nặng nề, có tất cả bốn nam một hai nữ.
Mà ngồi ở vị trí đầu não là một người đã có tuổi, đầu tóc đã bạc phai, khuôn mặt cũng nhăn nheo đi, ánh mắt đục ngầu, nhưng gương mặt lại hiện ra một cỗ kiên cường bất khuất, cái thứ mà chỉ có người trong quân đội có.

"Ba à, chuyện này nghiêm trọng đến thế sao" Một trong hai người nữ nhân lên tiếng, chỉ thấy người này là một mỹ phụ đã có tuổi, gần 40... nhưng dung mạo vẫn còn rất xinh đẹp, mặn mà…

"Đúng đó ba à, với thế lực của nhà chúng ta, còn có chuyện gì để sợ nữa sao" Một người đàn ông trung niên cũng lên tiếng, gương mặt cũng hiện rõ sự bất khuất, xem ra là người trong quân ngũ, chỉ nhìn gương mặt không khó nhận ra người này cùng lão già là cha con ruột, vì quá giống nhau.

Hai người còn lại cũng không có nói gì, chỉ là gật đầu, xem ra là đồng tình với hai người lời nói.
Oanh

Một tiếng động vang lên, chỉ thấy mặt mũi lão già nhăn lại, tay đập mạnh lại vào ghế, đôi mắt đục ngầu lập tức sắc bén, nói lớn:

"Các người còn nói được nữa sao, không biết sao ta Trần Bá Phong lại có mấy đứa con vô dụng như các ngươi"

Lão già vừa gầm lên, tất cả người ngồi liền im thin thít, cúi gầm mặt... không dám ngẩng đầu lấy một cái.

"Còn cô nữa... cả anh nữa...anh chị xem đứa con gái yêu của hai người gây ra hoạ gì" Lão già vừa nói, tay vừa chỉ vào người mỹ phụ lúc này, cùng ở một bên người đàn ông trung niên.

"Ba à, Nhược Hi nó lại làm ra chuyện gì" Người trung niên cũng chính là ba của Nhược Hi, Phạm Trực…. còn người mỹ phụ kia chính là Hạ Nguyệt, là mẹ của Nhược Hi.

"Hừ" Lão già hừ lạnh một tiếng, không có lập tức trả lời.

Mà cũng chính lúc này, một cô gái vô cùng xinh đẹp bước vào, xinh đẹp quý phái, như một con thiên nga, cao quý không sánh được, mà người này cũng không phải là ai khác, là Nhược Hi.
Nhược Hi vừa bước vào, liền cảm nhận bầu không khí trong nhà có chút không đúng, nhìn thấy ba mẹ ngay cả hai cậu cũng có mặt, liền biết có biến... nhất là khi thấy mặt ông ngoại nghiêm nghị, mà nét mặt này nàng chỉ bắt gặp khi ông có chuyện gì lo lắng, hay là nghiêm trọng lắm.

Từng bước nặng nề đi lại, hơn năm cặp mắt bên trong cũng nhìn nàng chằm chằm, làm cho nàng áp lực không thôi, sau đó cuối cùng cũng đi đến bên ghế.

"Ông...ba mẹ...cậu...con mới về"

Lễ phép thưa một tiếng, nhưng lại không có ai đáp lại, khiến cho nàng tẻn tò, vuốt nhẹ váy ngắn, sau đó mới ngồi xuống, nhưng lại không dám nhìn ai, vì bọn người đang nhìn mình chằm chằm đâu.

Qua một lúc lâu, lão già mới hắng giọng, cất lên tiếng nói đầu tiên:

"Nhược Hi, ngày bình thường ông ngoại đối xử với con tốt không?"
Nghe như vậy, Nhược Hi ngẩn người, đột nhiên ông mình hỏi câu này, khiến cho nàng không biết trả lời thế nào, nhưng cũng gật đầu nói: "Vâng, ông ngoại lạ người yêu thương Nhược Hi nhất"

"Tốt, vậy thì nói cho ông nghe, con hôm nay cùng người tên Trần Thiên có xích mích gì, có nghiêm trọng lắm không...con phải nói thật cho ông biết... chuyện này liên quan đến cả Trần gia ta suy vong đấy" Lão già nghiêm mặt, từng câu từng chữ nói.

"Ba à, chuyện này có nghiêm trọng thế không, còn liên quan đến cả Trần gia ta" Người này cũng chính là cậu của Nhược Hi, Trần Lập.

"Đúng a ba, Nhược Hi nó làm sao có thể làm ra chuyện gì hại đến Trần gia ta" Phạm Trực nhịn không được lên tiếng, lão cũng không muốn con mình bị mang tiếng oan a.

"Câm miệng hết cho tôi" Trần Bá Phong gầm lên giận dữ, sau đó mới hòa hoãn lại, nói: "Nhược Hi, con mau nói cho ông biết a"
Lần này đến lượt Nhược Hi lúng túng, không hiểu tại sao ông lại hỏi đến chuyện này, muốn không trả lời, nhưng nhìn thấy không khí căng thẳng, nàng đành nói:

"Vâng, không có gì đâu ông... chỉ là hiểu lầm nhỏ, bọn con đã giải quyết xong xuôi rồi ông" Vừa nói, nàng lại vừa nghĩ đến khuôn mặt vừa đáng ghét nhưng lại làm cho nàng có chút si mê.

Nghe vậy, Trần Bá Phong thở ra một hơi, khuôn mặt cũng vì vậy mà giãn ra, dường như là trút đi được gánh nặng ngàn cân trong lòng.

"Ông ngoại và mọi người có làm quá lên không, cũng chỉ là một tên học sinh thôi, không cần cả Trần gia, chỉ cần con điều một vài người là được thôi" Bấy giờ còn lại người nữ nhân im lặng nãy giờ, đột nhiên lên tiếng, nữ nhân này nhìn qua cũng chỉ 26 27, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, nhưng cả người lại lộ ra khí chất lạnh như băng, rất là lãnh ngạo, nhưng khuôn mặt lại đanh thép, hiển nhiên là một nữ cường nhân.
Ngoại hình thì có thể nói làm cho vô số người điên cuồng, cặp ngực trong lớp áo trắng nhô ra thật xa, áo trắng căng cứng, nút áo kéo căng, dường như nhỉ cần nàng lắc nhẹ, mở sẽ bung cúc ra, mà cặp mông thì vểnh cao, to tròn... mông eo lưng tạo nên một hình chữ S quyến rũ, đôi chân dài trong lớp quần đen bó sát, khiến cho người suy nghĩ miên man.

Người khác chỉ vừa nhìn nàng đã có chút chùn chân vì độ lạnh cùng khuôn mặt đánh thép, nhưng nếu có người biết thêm, chắc chắn sẽ đái ra máu, tại vì nàng hiện nay đang giữ chức vụ thiếu tướng khi chỉ mới 26 tuổi.

"Thiên Tuyết, con đừng nói bậy" Ở bên cạnh Hạ Nguyệt không nhịn được nhắc nhở, trong lòng vừa mừng vừa phức tạp, nàng chỉ có mỗi hai đứa con gái này, Nhược Hi cùng Thiên Tuyết, cả hai đều như hoa như ngọc, đáng nhẽ nàng phải mừng mới đúng, nhưng người con gái lớn của người Thiên Tuyết, tính cách cứng rắn như đàn ông, lại cao ngạo... thường không xem người khác ra gì, mà cũng vì vậy cho tới nay vẫn còn độc thân, cho dù nhà đã làm mai cho nàng vô số lần, nhưng lần nào mấy người đó cũng xách dép chạy…
"Thiên Tuyết, cháu thì biết cái gì chứ, ông đã nói với con bao nhiêu lần, ở trên thế giới này, không đơn giản như chúng ta nghĩ, đi nhầm một bước là vạn kiếp bất phục" Trần Bá Phong nói lớn, nhưng đôi mắt lại hiện lên bất đắc dĩ, hiển nhiên ông cũng có chút chịu thua đứa cháu gái này, cái gì đều tốt, duy chỉ có tính cách là quá...haizzz

"Hừ" Thiên Tuyết khó chịu hừ một tiếng, nhưng cũng không nói thêm gì.

"Ba à" bây giờ mọi chuyện đã không có gì, ba mau kể cho bọn con biết tại sao lại sợ người này đến vậy a" Trần Lập bất chợt lên tiếng.

Nghe vậy, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt lên người Trần Bá Phong, hiển nhiên đều muốn nghe lão ta giải thích, ngày cả Nhược Hi cũng không ngoại lệ, nàng là người muốn biết nhất đây này.

"Haizzz" Trần Bá Phong thở dài, sau đó chầm chậm kể lại:
"Vào hai ngày trước, số 1 bỗng gửi một thông điệp cho tất cả lãnh đạo cao tầng, từ chính giới đến quân đội, ngay cả Trần gia ta cũng không ngoại lệ"

"Số 1" Đám người kinh hãi kêu lên, hiển nhiên cũng biết số 1 là ai, duy chỉ có Nhược Hi là không biết, nhưng nhìn người chị cao ngạo của mình mặt đầy ngưng trọng, thì biết người này là chân chính đại nhân vật.

Trần Bá Phong gật gật đầu, lại nói: "Nội dung bên trong đại khái là, tuyệt đối không được đụng chạm với một người gọi là Trần Thiên, 18 tuổi, học sinh lớp 12, nếu có ai vi phạm, tất cả đều sẽ bị xét xử trước tòa án binh, hoặc sẽ ngay lập tức bị trừ khử"

Không nhìn đám người sắc mặt biến ảo, lão lại nói: "Các ngươi biết đấy, tuy Trần gia ta nắm quyền lớn, nhưng cũng còn thua kém số 1 nhiều lắm, chưa kể còn có thế lực sau lưng"
"Sao có thể chứ, một học sinh cấp 3 làm sau có thể chứ" Trần Lập nhịn không được lẩm bẩm nói.

Không chỉ riêng hắn, mà đám người ai nấy đều có chút không thể tin, dù sao chỉ là một tên học sinh, có thể lật ra sóng gió gì sao, nhưng lời của Trần Bá Phong, không ai dám không tin.

Đến ngay cả không sợ trời không sợ đất Thiên Tuyết, sau khi nghe việc này, hàng lông mài lá liễu cũng nhíu chặt lại, lộ ra vẻ suy tư.

"Trần Thiên sao, học sinh, 18 tuổi... thật là làm người ta có chút không thể tin, để ta Thiên Tuyết xem ngươi có tài cán gì" Thiên Tuyết trong lòng thầm nghĩ, ngọn lửa trong lòng lại vụt cháy lên, hiển nhiên sau ngày hôm nay, nàng nhất định sẽ tìm đến người gọi là Trần Thiên.

Chỉ có Nhược Hi là phức tạp nhất, nghĩ lại tên đáng ghét kia khi nãy làm như vậy với mình, trong lòng có chút hờn dỗi, nhưng nhiều hơn là tự hào, nàng cũng không biết sao lại như vậy, nhưng khi nghe được tên đáng ghét đó tâng bốc nhiều như vậy, trong lòng dâng lên một niềm tự hào mãnh liệt, giống như một người vợ tự hào về người đàn ông của mình vậy.
Bất giác nàng đưa tay xuống, từ trong túi xách, lấy ra một chiếc hộp tinh xảo, mở nó ra... chính là sợi dây chuyền tên đáng ghét tặng, Nhược Hi miệng không tự chủ nở nụ cười, một nụ cười khiến cho người điên đảo, hai tay nắm chặt sợi dây chuyền, ôm vào lòng...

Mà lúc này Trần Thiên cũng trở về nhà, nhìn đồng hồ chỉ còn hơn một tiếng là đến giờ hẹn với cô nàng Hà này, nghĩ đến khuôn mặt Hà xinh đẹp như vậy, khiến cho Trần Thiên nứng cặc không thôi, nhất là mẹ nàng là cô Thu cũng rất đẹp, quả là một đôi cực phẩm mẹ con, tối nay nhất định phải chén một trong hai a.

Đi vội về nhà, nhìn quanh một cái, không thấy một ai… trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ, thế là rón rén đi lên phòng mẹ, mở cửa đi vào... quả nhiên là mẹ mình đang nằm ngủ, tư thế ngủ còn rất chọc người.
Hai tay dang rộng ra hai bên, hai chân thật to tách ra, trong cái bộ đồ ngủ hơi mỏng, hắn có thể nhìn rõ bên trong cảnh xuân, hai núm vú nhô lên thật cao, bên dưới lờ mờ có thể thấy được lồn cảnh tượng.

Chầm chậm bước đến, sau đó leo lên giường, nhìn khuôn mặt mẹ mình đáng yêu khi ngủ, ngực theo đó phập phồng lên xuống, đôi môi đỏ hồng hơi mở ra, dụ hoặc người ta phạm tội.

Nhẹ nhàng tuột quần ngủ xuống, lập tức cái lồn hồng hào không lông đập vào mắt, Trần Thiên nhìn mà hoa cả mắt, vẫn là cái lồn ấy, nhưng nhìn hoài cũng không cảm thấy chán, càng ngày càng mê người.

Duỗi lưỡi ra liếm một đường vào khe lồn, nhất thời làm cho Hà Phương giật bắn người, mở choàng mắt ra, thấy Trần Thiên đang liếm lồn mình, mắng yêu:

"Con đấy, không có như con cả...ai đời con trai lại vào phòng mẹ mình, còn tuột quần liếm lồn mẹ mình chứ"
Nghe được mẹ mình nói, cặc Trần Thiên trong quần căng cứng, lưỡi liếm láp vài lần, mới quay lên nói:

"Hắc hắc, bây giờ còn gọi là con sao?"

Nói xong, tiếp tục duỗi lưỡi liếm láp hai bên mép lồn, sau đó thọt vào bên trong, liếm láp hai bên vách thịt hồng hào, ngoáy vào bên trong, làm cho lồn vốn khô ráo, bây giờ đã nhầy nhụa chất lỏng.

Xì xụp xì xụp

Trần Thiên miệng bú mút liên tục, tiếng xì xụp như húp nước mì vang lên, hai bên mồm hắn cũng bóng nhẫy vì nước, cổ nhân nói không sai... nữ nhân là làm bằng nước a.

"Ah... mẹ sướng...ah... không phải... là em... là em sướng lắm...anh liếm mạnh lên.. chồng liếm lồn vợ mạnh lên... sâu vào...ah" Hà Phương hai tay ghì chặt đầu hắn, mông đong đưa qua lại, biết sướng thế này, thì vài năm trước nàng đã chủ động câu dẫn mình con trai rồi, cần gì phải chịu vô số năm cô tịch.
"Anh yêu...ah...em không chịu nổi...màu địt em đi...mau đút cặc anh vào a…" Hà Phương như điên như dại hẩy mông, cả người trườn xuống, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó để lấp đầy khoảng trống.

"Ha ha, mẹ thật là dâm nha, con trai ngoan sẽ thành toàn cho người" Nhìn mẹ dâm đãng như vậy, Trần Thiên liền cầm cặc lên, đầu tiên là đập vào mu lồn, khiến cho nó vang lên ba ba âm thanh, sau đó quy đầu tìm cái lỗ sung sướng.

Ma sát vài cái, cho nó bóng nhẫy nước, hông eo trầm xuống, cặc bự từ từ đi vào trong, cuối cùng là thúc mạnh một cái, con cặc đâm xuyên vô số thịt mềm, thẳng hướng tử cung lao tới.

"Ah... sướng chết mẹ...ah…" Hà Phương thân thể co giật, từ bên trong chỗ sâu liền phun ra một dòng nước ấm, xối thẳng hắn quy đầu, hiển nhiên là cao trào khi hắn vừa cắm vào.
Nhìn mẹ mình nhanh như vậy liền cao trào, Trần Thiên không còn gì để nói, để hai chân mẹ mình gác lên vai, sau đó bắt đầu triển khai thế công, như máy đóng cọc hạng nặng, dập liên tiếp vào trong, cảm giác bốn phía bên trong kẹp chặt mình, khiến cho Trần Thiên trợn mắt vì sướng.

"Ah ...con trai ngoan...con trai tốt... mẹ thật là sướng... quá sung sướng… quá sâu... đến tử cung mẹ... vừa thốn vừa sướng... mẹ phải chết...ah" Hà Phương bị địt đến dâm thủy như suối chảy ra, thấm ướt cả gà giường, một tay tự xoa vú mình, một tay đưa xuống tìm kiếm mồng đốc vân vê.

Nhìn người mẹ bình thường đoan trang, này lại như dâm phụ, Trần Thiên nứng cặc không thôi, ra sức đút vào, manh ra không biết bao nhiêu dâm dịch, văng ra tứ tung, cá biệt còn văng lên cả mặt Hà Phương, mà nàng còn lè lưỡi ra, liếm chúng vào miệng, tình cảnh hết sức dâm dật.
Không biết đút vào được bao lâu, thẳng đến thân thể hai người nhơ nhớp mồ hôi, Trần Thiên liền bắn vô số con cháu vào trong, nhằm giúp mẹ mình thụ tinh, mà lúc này Hà Phương cũng ra không biết bao lần, vô lực nằm trên giường, hai mắt lờ đờ vì phê.

"Đừng...đừng làm nữa… mẹ không chịu nổi mất...con trai ngoan... thương tiếc mẹ a" Hà Phương thấy thằng con lại muốn leo lên người mình thì hoảng sợ nói.

"Nhưng mà mẹ quá mê người...con không nhịn được a... mẹ cho con làm đi mà" Trần Thiên ôm chặt thân thể mẹ mình, giống như đứa trẻ nũng nịu nói.

Hà Phương biết không thể cản lại thằng con ham ăn này, đẩy hắn ra một cái, cười nói: "Thôi được rồi, nhưng bây giờ mẹ thân thể dính đầy mồ hôi, thật là khó chịu, mẹ đi tắm...sau đó cho con địt được chưa"

Nói xong , Hà Phương ngượng ngùng bò lên, còn cố tình lắc lắc mông, để cho lồn càng thêm bại lộ trước mặt hắn, sau đó mới đi đến tủ quần áo, lấy bộ nội y, sau đó đi vào phòng tắm.
Đối mặt với mẹ dụ người như vậy nghĩ đến khung cảnh mẹ mình tắm, trong lòng tràn đầy hưng phấn: "Mẹ, con cùng người cùng nhau tắm uyên ương"

Hà Phương vừa định phản đối, Trần Thiên liền nhảy xuống ôm chặt mẹ mình, không màng mẹ mình kêu la, đi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm, dung mạo xinh đẹp tuyệt luân, dáng người dụ người phạm tội, Hà Phương vẻn vẹn mặc quần lót đen ren, da thịt trắng như mỡ đông, nhất thời phòng tắm xuân quang vô hạn.

Nhìn đến cảnh này, Trần Thiên sao có thể nhịn được nữa, ôm chặt Hà Phương thân thể đi lại gần bồn tắm: "Hắc hắc, để con thay mẹ thoa sữa"

Không đợi nàng trả lời, Trần Thiên liền lấy sữa tắm, thoa vào tay cho nó nổi bọt, sau đó thoa khắp thân thể nàng, mà mượn cơ hội này, hắn liền thỏa thích xoa nắn, nhất là cặp vú bự trắng nõn, còn đưa lên nhéo nhéo vào đầu vú đỏ, đi xuống bên dưới thoa đều bụng dưới, xoa khắp cặp mông vểnh cao.
Nhìn hai mép lồn hằn lên quần lót, Trần Thiên liền đưa tay lòng vào trong, miết vào khe lồn, khiến cho vô số dâm dịch trào ra, hòa vào dòng nước bên dưới.

"Ưm..con trai xấu... vậy mà trêu đùa mẹ... thật là xấu" Hà Phương bị Trần Thiên làm cho thở gấp liên tục, cả người dựa vào ngực hắn, bấy giờ nhìn kỹ lại, nửa thân trên của nàng đều là bọt trắng xóa, cặp vú đã trắng này càng trắng hơn, bên dưới là khung cảnh mê người, bên trong đang có một bàn tay thỏa sức tung hoành.

Hà Phương cuối cùng nhịn không được, tay nhỏ bé đưa xuống nắm chặt con trai cặc lớn, nhẹ nhàng vuốt ve

"Con ngoan, mau đứng dậy... để mẹ rửa nó cho con" Hà Phương cầm lên chai xà phòng, ý gì thì cũng đã biết.

Trần Thiên nghe vậy, trong lòng kích động, lập tức đứng dậy, cặc bự lập tức chỉa thẳng mặt mẹ, giống như là đang giương oai, lâu lâu còn nhổng lên xuống.
Hà Phương mặt ửng đỏ, thoa xà phòng lên tay, sau đó thoa lên thân cặc, từ trên xuống dưới, ngày cả quý đầu cũng không bỏ qua, khiến cho cặc phủ một lớp bọt trắng, cuối cùng còn chà vào vùng lông mu rậm rạp của hắn, khiến cho nó biến thành màu trắng.

"Mẹ... người thật là tuyệt, con yêu người chết mất" Trần Thiên nứng không chịu nổi, ôi... đôi tay đó mềm mại làm sao...cộng thơm xà phòng trơn trượt, nếu là người khác, có lẽ đã bắn từ giây đầu.

Trước ánh mắt kinh ngạc của hắn, Hà Phương từ từ đứng dậy, sau đó ngả người ra sau, hai chân hai bên quặp chặt thành bồn tắm, thế là toàn bộ háng nàng đều phơi bài trước mặt hắn.

Trần Thiên nhìn cảnh này, hô hấp không khỏi dồn dập, nhìn cái quần lót nhô cao, tưởng tượng bên dưới là cảnh tượng mê người thế nào.
"Khanh khách, con ngoan...sao lại nhìn mẹ như muốn ăn tươi nuốt sống thế này" Hà Phương tuy nói vậy, nhưng rất hài lòng với ánh mắt của hắn, phải vậy chứ... thật ra Hà Phương cũng có tâm tư riêng, biết được hắn ở bên ngoài có vô số nữ nhân, mà người nào cũng trẻ trung hơn mình, kể từ khi bị hắn địt, trong lòng Hà Phương đã mặc định hắn là chồng mình, tuy có chút ghen, nhưng biết mình cũng không ngăn cản được, nhất là khi đọc được những kinh nghiệm từ trên internet, nàng quyết định phải để hắn triệt để mê luyến mình, cho dù có bao nhiêu nữ nhân, nhưng mình vẫn là số 1.

Hà Phương quyến rũ nhìn con trai, sau đó đưa tay xuống, đem quần lót tách ra một bên, lộ ra bên trong lồn mềm, sau đó đưa tay lấy xà phòng, thoa khắp mặt lồn, khiến cho từ màu hồng chuyển sang màu trắng, thậm chí còn đưa tay vào trong móc ngoáy, bọt khí từ bên trong trào ra, không biết là do xà phòng hay là dâm thủy.
"Con trai ngoan... không phải... là chồng yêu...Anh Thiên của em...mau mau lại đây... dùng con cặc của anh ...tẩy rửa lồn em a... nó bẩn...dùng con cặc thần thánh của anh...gột rửa lồn bẩn của em đi" Vừa nói nàng vừa thụt ra vào, khiến cho bọt khí liên miên, văng tứ tung.

Trần Thiên trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng trước mắt, nó quá hoang dại, người mẹ mình kính yêu vậy mà như thế dâm đãng, quá là lẳng lơ.

"Hắc hắc, được thôi... hôm nay con phải dùng con cặc này rửa sạch mẹ lồn mềm... rửa sạch bên trong cặn bẩn" Nói xong, tay tuốt cặc vài cái, khiến cho nó phủ lên bọt trắng, sau đó nhích lại, đem quy đầu đè vào khe lồn, nhưng sau đó lại rút ra, lâu lâu còn đưa xuống chọt vào lỗ đít.

"Ah... đừng trêu chọc người ta nữa...màu mau giúp em rửa lồn... lồn bẩn khó chịu quá...dùng con cặc đầy xà phòng của anh rửa ráy nó đi…"
Hà Phương gương mặt đỏ lừ, hai tay đưa xuống, chủ động banh hai mép của mình ra, mông hẩy lên... khát vọng cặc lớn dung nhập vào mình lồn mềm

"Ha ha, được rồi...anh đây sẽ dùng cặc rửa cái lồn dơ bẩn này" Trần Thiên cười to, sau đó đẩy vào, không cần đẩy mạnh, con cặc bị xà phòng bao phủ, nhẹ nhàng đi đến tận cùng.

Ót

Tiếng vang đầy dâm đãng, tuy có xà phòng bôi trơn, nhưng cặc hắn quá lớn, khiến nó không giảm độ chặt khít, mà cũng bởi vì vậy, vô số bọt trắng bị cặc đè ép ra ngoài, nhễu tong tỏng xuống bên dưới nước.

"Ah... sướng... sướng quá... quá tuyệt vời...con cặc con trai ta đang đâm vào lồn mẹ ruột... quá kích thích...màu mau động... làm sạch cái lồn dơ bẩn này" Hà Phương trợn mắt vì sướng, hai chân ở hai bên theo đó quặp chặt vào hắn hông eo, giống như là con bạch tuột quấn quanh.
"OK, hôm nay anh phải địt chết con đĩ dâm đãng này" Trần Thiên kêu to, hông eo dùng sức, nắc lia lịa vào lồn, vô số thịt non kẹp chặt hắn cặc, mỗi lần rút ra liền mang theo một hàng nước trắng, sau đó đút vào, nó lại theo vào, lông cặc trắng nõn đâm liên tiếp vào mép lồn, khiến chúng nhơ nháp nước, từng sợi từng sợi chỉ bạc cũng ở đó mà ra, tiếng nhớp nhép nghe vui tai vang lên

Bạch bạch phạch phạch phốc phốc phốc bạch bạch bẹp bẹp phốc phốc

Từng tiếng dâm đãng vang lên, mà Hà Phương hai tay đưa lên, ôm cổ hắn đu lên, môi đỏ tìm môi hắn mút liếm, mà Trần Thiên sao nỡ lòng từ chối, thế là hai người điên cuồng hôn nhau.

Mà theo mỗi lần ra vào, đều mang ra vô số bọt nước, chảy vào nước trong bên dưới, dần dần nó cũng chuyển thành màu trắng đục, thật không biết có bao nhiêu nước dâm chảy xuống.
Đút vào mấy trăm cái, làm cho thịt lồn bên trong cũng đã chuyển sang màu trắng, hai người hạ thể bây giờ cũng triệt để phủ lên bọt trắng, mà Hà Phương cũng ra đến bốn lần, cuối cùng không chịu được, Trần Thiên mới bắn vào tử cung, khiến cho bụng dưới nhô lên, giống như thai ba tháng.

Nhìn mẹ mình vì quá sướng đã ngất đi trong vòng tay mình, Trần Thiên liền ôm nàng vào phòng, đắp chăn cẩn thận, yêu thương vuốt ve mặt nàng một lúc, sau đó mới trở lại phòng tắm, sẵn tiện lấy một bộ quần áo, quần tây.. áo sơ mi.

Thật ra Trần Thiên rất ghét mặc đồ như thế này, nhưng dù sao hôm nay đến dạy con người ta học, chính thức lên chức gia sư, ăn mặc làm sao cho nó chỉnh chu lịch sự chút, không thể qua loa.

Cũng không lâu lắm, Trần Thiên liền bước ra, nhìn vào trong gương, Trần Thiên khoé miệng co giật, quả thật là cùng ngày thường giống như hai người khác nhau, lúc này hắn như ông cụ non, nào giống như ngày thường hình tượng trai trẻ năng động.
Cũng không có quên xịt một chút nước hoa, mang đôi giày vừa mới đặt hơn 10 củ vào, lấy theo cái cặp táp, trông rất giống là một thầy giáo thực thụ, chỉ thiếu mỗi cái kiếng là chuẩn bài, cảm giác tự tin lần nữa hiện lên trên mặt, cứ thế mà ngông nghênh đi ra ngoài,

"Anh..anh Thiên...anh đã đến chưa...em đang ở cổng đợi anh đây" Vừa mới ra xe, điện thoại hắn liền réo lên, cũng không phải là ai khác, mà chính là cô học sinh mà hắn sắp dạy.

"Ừm, anh đang đến nhà em đây, sao hả... nhớ người thầy này lắm sao mà gấp gáp thế" Trần Thiên trêu ghẹo nói, làm cho bên kia im bặt, dường như là ngượng ngùng vì hắn câu nói.

"Không... không... làm gì có... thôi vậy anh đi đi...em đợi" Nói xong liền nghe tút tút, hiển nhiên là cúp máy.

Trần Thiên sờ sờ cằm một cái, thầm lắc đầu... cô nàng này thật đúng là hay ngượng ngùng thẹn thùng, xem ra tối nay rất khó xơi cô nàng này…
Được a, tên này vậy mà suy nghĩ đi xơi con gái người ta, chứ làm gì có lòng tốt đi dạy kèm, hệ thống said.

Leo lên chiếc xe thân yêu, lái một mạch đi đến đầu đường, căn biệt ba tầng hiện lên trước mắt, nằm ngay đầu đường vô khu nhà hắn, tuy còn một đoạn nữa mới đến, nhưng Trần Thiên cũng đã thấy một cô gái nhỏ nhắn xinh tươi đang đứng trước cổng, làm cho không biết bao thanh niên đang chạy phải ngoáy đầu lại nhòm, có tên còn suýt lao vào xe hắn, làm cho Trần Thiên có chút bất đắc dĩ, đẹp quá cũng không tốt a.

Két

Đỗ xe ngay trước mặt nàng, Trần Thiên mở cửa bước xuống, đập vào mắt hắn là cô gái cao khoảng m7, bên trên là một cái áo cánh dơi, dưới là chiếc quần jeen bó sát, làm tôn lên cặp mông vểnh cùng hai chân thon dài.

Tuy ăn mặc rất đơn giản, nhưng như thế càng làm cho vẻ đẹp của nàng hoàn mỹ thể hiện ra, nhất là khuôn mặt bầu bĩnh, đôi môi đỏ chúm chím, cặp mắt to tròn trong veo, mái tóc có chút vàng vàng dài chấm vai, thằng nào nhìn không thấy nứng cặc thì thằng đó là thái giám.
Không phải chỉ có Trần Thiên kinh ngạc, mà Hà cũng kinh ngạc không kém, nhìn cách ăn mặc khác hẳn lúc thường ngày, nhìn hắn mà nàng không khỏi cười lên, nhưng trong lòng có chút ngọt ngào, tại vì nàng biết... đây là hắn làm vì mình nha.

Nhưng nhìn kỹ lại, Hà liền thấy hắn tỏa ra mị lực không kém lúc trước, thậm chí còn hơn, nhìn chững chạc nghiêm túc hơn hẳn, càng nghĩ mặt Hà càng đỏ lên…nếu hắn có thể làm bạn trai mình thì tốt biết mấy...aizzz Hà ơi là Hà mi nghĩ cái gì vậy…

"Hà, em bị bệnh ak, sao mặt lại đỏ thế nào, thôi chết... chắc trời tối sương lạnh rồi ra đây trúng gió...aizz... thật là...sao lại ra đây đón anh làm gì" Trần Thiên hồn nhiên nói một tràng, làm cho mặt Hà càng đỏ hơn, như là sắp nhỏ máu.

"Hì hì" Đến cuối cùng Hà không nhịn được nữa, tay che miệng cười khanh khách, tại vì bộ dáng của hắn làm nàng thấy vừa đáng yêu vừa có chút buồn cười.
"Mặc vào đi em, cảm lạnh bây giờ" Trần Thiên ngày thường thông minh là vậy, không biết này bị gì mà lộ ra rất là ngu ngốc, còn đem cả áo ngoài của mình choàng qua người Hà, ah.. chắc có lẽ là di chứng của bộ môn bú lồn đại pháp, uống thứ nước tiên, đầu óc cũng vì vậy mụ mị.

"Không.. không cần đâu anh…" Hà lắp bắp muốn từ chối, nhưng hắn vẫn cố choàng lên, thế là đành chịu.

"Không gì mà không, có thầy giáo nào để cho học sinh mình cảm lạnh không" Trần Thiên nghiêm mặt nói.

"Ừ" Hà nhẹ ừ một tiếng, ánh mắt ánh lên tia yêu thương nhìn hắn, trong lòng hết sức ngọt ngào.

Trần Thiên nhìn đến cảnh này, trong lòng cười như nở hoa, hắn làm sao có thể không biết cô nàng này nghĩ gì, chỉ là vờ giả ngu, quan tâm cô nàng chút xíu, xem ra không phải là công cóc, xem ra tối nay có hi vọng…
"Thôi mình vào trong đi em" Trần Thiên rất là tự nhiên xem như là nhà mình, nói.

"Vâng" Hà nhẹ vâng một tiếng, sau đó dẫn đường cho hắn đi vào, trước khi đi vào cửa chính, phải đi qua một cái sân rộng, tấc đất tấc vàng vậy mà có thể làm cái sân rộng như này, xem ra gia cảnh cô nàng này rất khá giả.

"Ba, mẹ...anh Thiên đến rồi đây" Vừa mới đi vào, Hà liền kêu lên.

Đập vào mắt hắn có hai người đang ngồi trong phòng khác, một người đàn ông trung niên, người kia là một mỹ phụ trạc bốn mươi, người đàn ông thì không có gì để diễn tả, nhưng còn mỹ phụ thì chắc dùng nửa trắng giấy để miêu tả, ngũ quan hoàn mỹ, tất cả đều cân xứng, chỉ nhìn qua là đã biết khi xưa chắc chắn là một mỹ nhân, tuy bị thời gian tàn phá, nhưng cũng không vì vậy mà xấu đi, ngược lại còn rất đẹp, chỉ là mất đi vốn có thiếu nữ khí chất, nay đã biến thành mỹ phụ khí chất, loại khí chất thành thục, mặn mà.
"Cậu là Trần Thiên đúng không, tôi là Trung ba của con Hà, cảm ơn cậu đã đến dạy cho con gái tôi" Người đàn ông trung niên đứng lên, đi đến gần Trần Thiên, rất là lịch sự đưa tay ra.

"Vâng, con là bạn của em Hà, nay đến dạy kèm em ấy" Trần Thiên nói xong, cũng đưa hai tay ra bắt lễ, dù sao người ta là người lớn, lại lịch sự như thế, mình cũng không thể thất lễ.

"Khà khà, người có ăn học có khác, tốt tốt tốt" Hài lòng với thái độ của Trần Thiên, người đàn ông trung niên mỗi chữ tốt là vỗ vai Trần Thiên một cái, khiến cho hắn có chút ngượng ngùng.

"Ông này.." Ở bên cạnh mỹ phụ đẩy vai chồng mình một cái, sau đó quay sang nói: "Thiên đấy à con, cô nghe Hà nói rất nhiều về con, khen con hết lời, hôm nay được gặp quả nhiên đúng như lời con Hà nói.

"Mẹ... mẹ nói gì vậy, con nhắc lúc nào" Hà mặt nhỏ đỏ bừng, chạy lại cầm tay mỹ phụ lắc lắc, nũng nịu nói.
Trần Thiên ánh mắt lấp lóe, trước mặt sáng lên:

Tính danh: Ngọc Hạ

Tuổi: 38

Nhan trị: 98.4

Hảo cảm: 75

"Con thật là, lớn đến chừng này còn như con nít, để cho bạn con cười kìa" Ngọc Hạ nhìn con gái mình bất đắc dĩ nói, nhưng trong đôi mắt tràn ngập yêu chiều, hiển nhiên là rất cưng đứa con gái rượu này.

"Thiên à, ở đây ăn cơm xong xuôi rồi hãy lên dạy con Hà nhé" Ngọc Hạ nhìn Trần Thiên nói, ánh mắt nàng lập lòe vẻ kỳ lạ, không hiểu sao khi nhìn hắn, trong lòng nàng có một cỗ xuyến xao khó hiểu.

"Vâng" Trần Thiên nhẹ nói, dù sao cũng chỉ là ăn cơm, không ăn thì bất lịch sự.

Thế là bốn người ngồi vào bàn thức ăn đã chuẩn bị sẵn, hắn cùng Hà ngồi một bên, hai người kia đối diện, bữa ăn diễn ra rất là vui vẻ, lâu lâu hắn còn kể vài câu chuyện hài, làm cho hai người nữ nhân bị chọc cười không ngừng, Ngọc Hạ nhìn hắn càng thêm thuận mắt.
Buổi cơm cứ thế diễn ra, và đương nhiên cũng không thể thiếu rượu được, hắn cùng ba Hà uống đến nửa bình, thẳng đến ông ta mặt mũi đỏ bừng, mà Trần Thiên vẫn không đổi sắc, cuối cùng Hà lấy lý do lát nữa hắn còn dạy cho nàng, ông Trung mới chịu buông tha Trần Thiên.

Truyện được dịch bởi: Thiên Sơn ™©. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.