Đô Thị Truyền Kỳ

Chương 135+: Ngọc Hạ

"Thật là xấu hổ, ông ấy là vậy đó con, đừng để ý làm gì" Ngọc Hạ nhìn xem trên bàn chồng mình đã nằm gục, trong miệng còn lảm nhảm gì đó, lại nhìn sang Trần Thiên thấy mặt hắn không đổi sắc thì bất đắc dĩ nói.

"Không sao đâu cô, cô có cần con phụ gì không" Trần Thiên nhìn một lượt thân thể Ngọc Hạ, hai mắt lửa nóng, hỏi.

"Không cần đâu, để con Hà phụ cô là được rồi, con ngồi ở đây đi, nghỉ ngơi chút nữa dạy con Hà học" Ngọc Hạ nói xong, liền dẫn Hà đi vào gian bếp, dọn dẹp cái gì đó.

Thế là Trần Thiên lần nữa làm ông hoàng, ngồi trên ghế nhịp nhịp chân, mắt nhìn hai người phụ nữ đang bận rộn bên trong, chậc chậc... mông to ngực nở eo lại thon thế này, thật là làm cho người ta điên cuồng.

Trong đầu lóe lên một ý nghĩ, thế là hắn đứng dậy, đi lại gần hai người, nói:

"Hà à, em có cần anh giúp gì không" Nói rồi, giả bộ hấp tấp đi đến.

Hà vừa mới quay đầu lại, chưa kịp lên tiếng, thì đã thấy hắn hình như bị vấp té, lao thẳng về phía mẹ mình

"Anh Thiên, cẩn thận a"

Mà Ngọc Hạ nghe được tiếng kêu, vội quay người lại, thấy hắn đang lao đến, nhất thời ngây người, còn chưa kịp làm gì, thì đã bị cả thân thể Trần Thiên đè xuống sàn, nhất thời hình thành nam trên nữ dưới, mà vừa vặn các bộ phận nhạy cảm trùng khớp đối lập nhau, thế là…

"Ưm" Ngọc Hạ rên rỉ một tiếng, nhưng sau đó mặt lại đỏ như máu, cố dùng sức đẩy ra hắn, nhưng Trần Thiên giống như bị choáng váng, ôm thật chặt nàng, còn đem nguyên khuôn mặt đẹp trai úp vào giữa ngực, khiến cho cặp vú bị đè bẹp, nhất là ở bên dưới có một thứ gì đó đang đâm vào giữa háng.

Ngọc Hạ trợn tròn mắt kinh hãi, nàng có thể cảm nhận rõ rệt một vật vô cùng to dài đang cách quần ma sát với mình chỗ đó, rất to... rất dài... còn rất nóng, không biết vô tình hay cố ý, hắn còn đong đưa thân thể, làm cho bên dưới chăm chú ma sát.

"Ah...con xin lỗi... là con nhất thời vội vàng quá" Trần Thiên gương mặt tràn ngập sự hối lỗi, nhưng trong mắt hắn lại nào có sự hối lỗi đó, trong lòng tràn ngập hưng phấn, thân thể hai người ma sát với nhau, thật sướng... thật thoải mái.

"Ngươi" Ngọc Hạ tức khí nói không nên lời, biết là tên này cố tình, trong lòng kinh hãi không thôi, chẳng lẽ... chẳng lẽ hắn có ý đồ với mình, mà điều làm nàng đau lòng nhất chính là:

"Anh Thiên, anh có sao không, sao lại bất cẩn như vậy" Hà bấy giờ mới định thần lại được, vội chạy lại đỡ Trần Thiên đứng dậy, cũng không có chú ý đến những hành động thân mật của hai người.

Sau khi để hắn đứng dậy, Hà còn sờ khắp thân thể hắn, đi quanh một vòng, dường như là muốn xem xem hắn có bị thương ở đâu không, còn về mẹ mình... nàng đã bỏ qua một bên.

Ngọc Hạ từ từ đứng dậy, nhìn xem con gái như thế quan tâm Trần Thiên, trong lòng có chút ê ẩm, nói:

"Haizzz, đúng là con gái lớn không dùng được"

"Mẹ... mẹ có sao không" Giật mình, lúc này Hà hình như mới nhớ lại mình có một người mẹ, vội vàng đi đến xem xem mẹ mình có bị gì không, làm cho Trần Thiên có chút muốn cười, tại vì hắn thấy sắc mặt Ngọc Hạ xanh xanh đỏ đỏ…

Mà Hà dường như cũng biết tình cảnh bây giờ có chút không đúng, thế là nói: "Anh Thiên, chúng ta đi lên học thôi" Nói rồi, kéo tay Trần Thiên đi lên lầu, bỏ lại Ngọc Hạ nhìn theo, mà Trần Thiên trước khi đi cũng không quên quay lại nháy nháy mắt với nàng, làm cho Ngọc Hạ khuôn mặt đỏ lên.
Ngọc Hạ trong lòng phức tạp không thôi, nàng làm sao không biết con gái có tình cảm với Trần Thiên, nhưng tên này lại có ý đồ với mình, còn cố ý đem vật kia ép mình chỗ thẹn, rõ ràng là muốn cùng lúc ăn hai mẹ con, điều này sao có thể... nhưng nhớ lại vật kia to dài...bao nhiêu năm không làm chuyện này, khiến cho lòng nàng có chút xuyến xao, bên dưới đã rỉ nước từ khi nào…

Hai người đi đến trước cửa phòng, vì Trần Thiên đứng sau lưng nàng, lại rất gần... nên có thể ngửi được mùi thơm thoang thoảng từ cơ thể nàng phát ra, nhìn cái thân hình nhỏ nhắn, khuôn mặt còn xinh hơn những hotgirl tik tok, lại nghĩ đến mẹ nàng tình cảnh khi nãy, quần liền độn lên một cục.

"Anh...anh ở đây chờ em chút" Hà đang định dẫn Trần Thiên bước vào, sực nhớ ra chuyện gì đó, liền bối rối nói... không để cho hắn nói thêm, nàng liền đi vào trong phòng, bỏ lại Trần Thiên ở phía sau không hiểu chuyện gì.
Trần Thiên sờ sờ mũi, nghĩ thầm chắc là bên trong phòng cô nàng này có gì đó, giờ mới nhớ đến, nên mới đi vào dọn dẹp.

Cũng không lâu lắm< cái đầu nhỏ của Hà ló ra ngoài, cười tủm tỉm nói: "Anh vào đi"

Trần Thiên cười một tiếng, sau đó liền đi vào bên trong, vừa mới đi vào... mắt Trần Thiên liền có chút hoa lên, tại vì căn phòng màu sắc thật là... thật là hết nói, từ chăn gà giường đến tất cả đồ dùng, tường...sàn nhà đều phủ lên màu hồng, chân chính là màu hồng không phai lẫn màu khác, ngày cả chiếc máy vi tính cũng vậy, đặc biệt là có vô số thú nhồi bông, hình dáng hello kitty dán khắp tường, chỉ không biết cái phòng vệ sinh không biết có hồng không.

"Anh...anh có sao không" Hà thấy mặt Trần Thiên đơ ra thì vội hỏi, khuôn mặt cũng vì thế đỏ lên

"Không... không có gì, chúng ta học đi em" Trần Thiên có chút muốn cười, nhưng vẫn cố nhịn nói.
"Vâng" Hà lí nhí đáp, sau đó đi lại cái bàn học của mình, quả là con nhà điều kiện, đến cái bàn học cũng sang trọng không thôi, chỉ nhìn qua dàn pc thôi thì cũng đủ hiểu, hơn trăm củ a.

Lúc đầu hắn còn nghĩ sẽ chỉ nàng vài câu, nhưng không... tất cả bài tập nàng đều có thể giải, làm cho gia sư như hắn lúng túng không thôi, em đã biết hết rồi, học giỏi như này, tại sao lại còn kêu anh đến a.

"Anh...anh Thiên...anh ngồi đó chơi game đi, em...em tự làm được" Hà có chút ngượng ngùng nói, thật ra nàng là học sinh giỏi nhất nhì lớp, nào có cần người dạy kèm, nhưng ai bảo nàng có cảm tình với hắn, nhưng không biết cách nào để bắt chuyện làm quen, thế là mới nghĩ ra chuyện này…

Trần Thiên không còn gì để nói, bật máy tính lên...tải LoL về máy, đánh rất là hăng hái, nhưng nếu có người nhìn vào thì chắc chắn sẽ bật ngửa, 1/12/4.
Trần Thiên ngả lưng ra ghế, lắc đầu liên tục, hắn cái gì cũng giỏi, chỉ có game là hắn chào thua, không quan tâm đến nó nữa, quay sang một bên, bất giác Trần Thiên ngây người.

Một cô gái đang cặm cụi viết gì đó, lâu lâu còn tập trung suy nghĩ, đưa bút lên đôi môi khẽ cắn, mái tóc dài phủ xuống một bên mặt, khiến cô nàng càng thêm mê người.

Keng, phát động nhiệm vụ, chinh phục Hà….ban thưởng: 2000 điểm thuộc tính, 500000 nguyên điểm.

"Anh Thiên...anh làm gì vậy" Hà ngượng ngùng nói, thì ra Trần Thiên không biết từ lúc nào tiến lại gần nàng, đưa tay vén lên làn tóc đang che bên mặt nàng, làm cho Hà cả người nóng lên, ngượng chết mất... đây thật là giống tình lữ cử chỉ nha.

"Anh...anh xem giúp em bài này với, em không biết làm" Hà chỉ vào một bài nói, thật ra là nàng biết làm, nhưng tình cảnh bây giờ làm nàng xấu hổ, bên muốn kiếm chuyện gì đó để làm giảm độ xấu hổ trước tình cảnh này.
"Ừm, để anh xem" Trần Thiên nói xong, liền đứng lên... đi đến sâu lưng nàng, sau đó khom người về phía trước, nếu người ngoài nhìn vào, chắc chắn sẽ nghĩ hai người đang ôm nhau, tại vì khoảng cách hầi người quá gần.

Hà lúc này mặt đỏ như máu, muốn kêu hắn đứng xa một chút, nhưng lại sợ hắn giận, thế là để cho Trần Thiên áp sát người mình, nàng thậm chí còn cảm nhận được hơi ấm từ người hắn phát ra, hơi thở nóng bỏng phà vào gáy, khiến cổ nàng đỏ lừ.

"Bài này làm như này... như này" Trần Thiên trong lòng cũng có chút xao xuyến, nhưng miệng vẫn giảng, chỉ là Hà còn có tâm trạng nghe hay không.

Bỗng nhiên mắt Trần Thiên trợn to lên, khuôn mặt phấn khích, tại vì trong tư thế này, hắn liếc mắt xuống liền thấy được khung cảnh bên trong cổ áo Hà, có thể nhìn thấy rõ cặp vú trắng nõn, tuy không to nhưng cảm giác rất vừa tay, nịt vú màu trắng bao bọc phần đỉnh vú, chỉ chừa ra ra bên ngoài là thịt vú trắng hếu, cái khe ngực sâu hun hút, nhất là bên trên đó còn có một nốt ruồi, nhìn qua rất là đáng yêu.
"Anh Thiên em chưa hiểu...anh...anh... ưm" Hà quay lại muốn hỏi hắn tiếp câu khác, nhưng lại thấy hắn vậy mà nhìn đăm đăm xuống dưới, vội nhìn theo... thấy cổ áo mình hở ra... Hà liền biết ngay tên này nhìn thấy gì, đang muốn chất vấn hắn, thì bỗng Trần Thiên cúi xuống, miệng áp vào đôi môi mềm mại của nàng.

"Ưm... ưm…" Hà trợn mắt lên, muốn đẩy hắn ra, nhưng lại bị giữ chặt, trong miệng cũng chỉ biết ưm a, cuối cùng liền buông xuôi, mặc cho hắn liếm môi mình.

Trần Thiên trong lòng vui mừng, vội kéo thân thể nàng lên, sau đó mình ngồi thế vào, sau đó để cho Hà ngồi lên trên đùi mình, hai tay ôm thật chặt thân thể Hà vào lòng, miệng điên cuồng hôn nàng, khiến cho Hà thở gấp liên tục, đầu lưỡi đưa đi vào, quấn chặt đầu lưỡi nàng, tuy rằng lưỡi Hà kịch liệt chạy trốn, nhưng cuối cùng vẫn bị bắt được, miệng mút nước bọt thơm ngọt của nàng nuốt vào bụng, cũng không quên đưa nước bọt mình qua.
Hà trợn to cặp mắt đẹp, cảm giác tê dại đầu lưỡi, cảm thụ được càng ngày càng có nhiều nước chui xuống cổ mình, nàng biết đó là gì, kiên cường không nuốt xuống, nhưng cảm giác khó thở dần dâng lên, thế là bất đắc dĩ nuốt vào hắn nước bọt.

Ừng ực chụt chậc ừng ực chụt chụt chậc chậc

Tiếng hôn nhau chụt chụt vang lên không ngừng, hòa vào tiếng nuốt nước bọt, tạo thành hợp âm không quy luật, nhưng lại đủ để làm cho người khác nứng lên.

Điển hình là một người đang núp ló ngoài cửa, người này không phải là ai khác, chính là Ngọc Hạ, mẹ của Hà… trên tay bà còn bưng hai ly sữa nghi ngút khói, thì ra Ngọc Hạ muốn đem sữa lên cho hai người, không ngờ lại bắt gặp được chuyện này, nhìn con gái mình đang bị người con trai khác hôn hít, Ngọc Hạ trong lòng phức tạp không thôi.
Nhìn đến Trần Thiên hôn hít con gái mình, tay chân còn sờ mó, ôm chặt con gái mình, khiến cho cặp vú trong lớp áo cánh dơi bị đè bẹp, tình cảnh này sao lại quá giống khi nãy, nàng muốn đi vào ngăn cản, nhưng không biết có thế lực vô hình nào đó cản bà lại, thúc giục nàng ở đây nhìn xem, càng nhìn thân thể bà càng nóng, cảm giác tê dại ngứa ngáy như có hàng vạn con kiến bò khắp người, khiến cả người Ngọc Hạ co quắp lại, hơi hơi tựa vào cửa.

"Ưm... ưm" Hà bàn tay nhỏ nhắn không ngừng nện vào vai hắn, mặt đỏ thông thấu, hiển nhiên là ngộp thở.

Chậc

Một tiếng vang nhỏ, hai cái miệng cuối cùng tách rời ra, một sợi chỉ bạc cùng nước dãi chảy ra khóe miệng, đầy đủ chứng minh khi nãy hôn sâu cỡ nào, miệng còn có chút sưng lên.

"Anh...anh...sao lại làm vậy" Hai mắt mê ly, Hà thở hỗn hển đầu nhập vào ngực hắn, nũng nịu nói.
Nghe vậy, Trần Thiên liền ôm chặt nàng hơn, đầu cúi xuống ngửi mùi thơm từ nàng phát ra, nhẹ giọng nói: "Hà à, em không yêu anh sao?"

"Em...em" Hà cứng đơ người, đầu nhỏ có chút không kịp nghĩ, nàng không ngờ hắn lại hỏi mình câu này, nhất thời không biết trả lời thế nào.

"Từ lần đầu tiên gặp em, anh đã biết mình đã yêu em, tiếng sét ái tình của anh, Hà à" Trần Thiên nói dối mà không chớp mắt, hắn bây giờ cũng đang tự bái phục mình đây này.

Ở bên ngoài Ngọc Hạ có chút nóng người, máu trong người chạy rần rần, nàng đã gần bốn mươi, sau lại không biết hắn đang ba hoa, nhưng con gái nàng lại khác, nó ngây thơ như vậy, lại là mối tình đầu, đã định trước bị tên này lừa gạt, quả nhiên không ngoài Ngọc Hạ dự liệu, chỉ nghe.

"Anh...anh nói thật sao" Hà ngước đôi mắt to lên nhìn hắn, dường như muốn xem xem hắn có dỗ nàng không.
Trần Thiên mỉm cười, không có trả lời vấn đề, mà là bẹo bẹp má nàng, sau đó ôn nhu nói: "Hà, anh yêu em"

Nói xong, lại lần nữa cúi đầu hôn xuống, mà lần này Hà cũng không có từ chối, mà là phối hợp hai tay quấn quanh cổ hắn phối hợp, tuyên cáo lại có thêm một thiếu nữ rơi vào vuốt sói…

Trần Thiên lần lượt hôn khắp nơi, từ môi đến mắt mũi, liếm mặt Hà tràn đầy nước bọt, cuối cùng đi đến tai, ngậm vào dái tai, phà hơi nóng vào trong.

"Ưm" Hai mắt Hà lờ đờ, không biết vì sướng hay vì lý do khác.

Trần Thiên hai tay cũng không nhàn rỗi, đưa tay xuống xoa nắn cặp vú, tuy rằng cách hai lớp áo, nhưng bóp rất thoải mái, Hà lúc đầu có ngăn cản, nhưng sau đó cũng liền ỡm ờ mặc kệ hắn nhào nặn, mà bên dưới háng nàng cũng đang chảy ra một thứ gì đó.

Trần Thiên dần dần hôn xuống bên dưới, từ cổ nàng đi xuống xương quai xanh, lưu lại trên đó là một chuỗi nước bọt, nhìn cái xương quai xanh mê người, nhịn không được đưa lưỡi vào liếm ngoáy.
"Ưm..ah...đừng bóp nữa.. thật khó chịu...anh Thiên...em khó chịu lắm" Hà nhẹ giọng rên ư ử, bộ ngực như có như không hếch lên phối hợp tay hắn, quả nhiên nữ nhân là không tin được, miệng nói đừng nhưng thân thể lại rất thành thật.

"Hắc hắc, rồi em sẽ sướng ngay thôi" Trần Thiên cười tà, miệng tiếp tục đi xuống, liếm lên lớp da thịt trắng nõn thơm phức, cuối cùng đi đến cổ áo, bên trong lấp lóe cảnh xuân, mà vừa mới đi đến.

Ở bên ngoài Ngọc Hạ lúc này cũng không thể giữ bình tĩnh được nữa, cả người như sốt, cả người dựa vào cửa, nhìn đứa con gái duy nhất bị người khác bóp vú, trong lòng vừa tức vừa kích thích, hai chân bất giác kẹp chặt lại, cả người uốn éo, bàn tay còn lại bất giác đưa xuống quần, sờ vào trong…

"Anh... đừng mà...đừng sờ vào trong" Hà đang đê mê, bỗng nhiên cảm thấy có bàn tay luồn vào, liền giật mình tỉnh lại, nhìn thấy hắn muốn đưa tay vào, nàng liền lấy tay giữ chặt, lắc đầu ngoầy ngoậy.
"Anh...em yêu anh... nhưng chúng ta mới quen nhau… khoan...khoan hãy làm chuyện này được không" Hà thấy hắn vẻ mặt thất vọng, liền vội nói.

Trần Thiên gật gật đầu, hắn cũng không muốn làm cho nàng sợ, huống chi đây cũng không phải chuyện là nàng có thể quyết định, khi sướng rồi thì còn biết trời trăng gì nữa, hắc hắc.

"Anh thật tốt, anh...anh bóp nó đi... nhưng không được đi vào" Hà ngượng ngùng nói.

Ngọc Hạ nghe vậy càng nứng hơn, ngón tay bên dưới đang khều móc chỗ nào đó, không ngờ con gái lại kêu người khác bóp vú mình…

Trần Thiên cười tà, hai tay nhào nặn hai vú, cảm giác rất là vừa tay, bóp thật mạnh vú một cái, sau đó liếm láp lên đó, tuy rằng cách hai lớp áo, nhưng chúng đều mỏng, cộng thêm hắn còn đưa linh khí vào đó, cho nên dù liếm bên ngoài, nhưng cảm giác vẫn không giảm.
"Ah... ngượng chết mất... ưm...ah…" Hà thấy hắn vậy mà liếm láp vú thì thẹn thùng nói.

Trần Thiên không quan tâm, càng liếm càng nhiều nước bọt nhễu xuống, khiến cho hai đầu vú cũng vì vậy mờ ảo hiện ra, Trần Thiên sao nhịn được nữa, canh thật chuẩn há miệng ngậm vào, dùng sức mút…

"Ah...sao lại như vậy... thật kỳ quái... rất sướng... cảm giác rất tê... tê tê dại dại... ưm" Hai tay Hà đưa lên ghì mạnh đầu hắn, miệng ú ớ rên rỉ.

Trần Thiên vừa liếm, lâu lâu còn cắn nhẹ vào nó, nghe được tiếng rên, biết là thời cơ đã đến, thế là…

Roẹt roẹt

Tiếng xé áo vang lên, chiếc áo cánh dơi cùng với nịt ngực bị một lực kinh khủng xé toạc, mà bên dưới cảnh xuân cũng vì thế đập vào mắt hắn.

Hai vú hình cây măng, cao cao nhô lên, thịt vú trắng hồng, theo hô hấp phập phồng lên xuống, bên trên là hai hạt đậu đỏ vươn mình đứng thẳng, lộ ra hết sức mê người.
"Đẹp quá" Trần Thiên nhịn không được khen, hai tay lập tức nắm chặt hai vú, điên cuồng nhào nặn, còn phân ra một ngón tay đưa lên trêu trọc đầu vú

"Ah... bại hoại…. vậy mà... vậy mà làm người ta vú... người xấu" Hà nũng nịu mắng, biết là không ngăn cản hắn được, nên cũng đành buông xuôi, nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của hắn, trong lòng Hà tràn đầy tự hào, bất giác ưỡn ngực mình lên, để cho hắn bóp đã đời, nhìn đã đời.

Trần Thiên hai tay điên cuồng nhào nặn, thịt vú theo khe tay nhảy ra ngoài, khiến chúng in đầy dấu tay, lâu lâu còn nhéo vào đầu vú, khiến cho thân thể Hà giật đùng đùng.

Cúi đầu xuống lè lưỡi liếm quanh quầng vú, tuy nó rất nhỏ, nhưng đầu lưỡi Trần Thiên vẫn điêu luyện tránh khỏi đầu vú, điều này khiến cho Hà khó chịu, chỉ muốn hắn nút mạnh đầu vú mình, mà Trần Thiên cũng không làm nàng thất vọng, sau bao lần liếm quanh, cuối cùng liền há miệng ngậm thật chặt núm vào mồm, mút bem bép…
"Ah... ưm... rất thoải mái... thật sướng...anh tốt... tốt quá... ngậm em vú...ah.. ưm.." Hai tay Hà ôm chặt đầu hắn, ngực ưỡn lên... còn đong đưa bầu vú, dường như muốn hắn liếm mạnh hơn.

Tay còn lại bóp chặt vú bên kia, sau đó lại đổi bên liếm ngậm, khiến cho núm vú sưng to, cuối cùng liền đem hai vú ép chặt vào nhau, há mồm ăn hết chúng vào mồm.

Choang

Bỗng một tiếng đỗ vỡ vang lên, hai người giật mình nhìn ra, nhất là Hà... mặt cô nàng trắng bệch, tại vì nàng thấy mẹ mình đang đứng ở cửa, có... có nghĩa là...hai người làm chuyện này đã bị mẹ thấy hết…

Ngọc Hạ lúc này mặt đỏ bừng, giật mình tỉnh dậy, hai chân có chút đứng không vững, bên dưới chân còn nhễu tí tách tí tách chất lỏng, thì ra nhìn Trần Thiên đùa giỡn con gái, Ngọc Hạ nhịn không được tự thủ dâm, đến cơn cao trào, cả người sức lực tất cả biến mất, mà trên tay hai ly sữa cũng vì thế rơi xuống.
Nhìn hai người bên trong nhìn mình, Ngọc Hạ bối rối, vội nói: "Mẹ... mẹ chỉ là đi ngang... không có việc gì đâu... các con học tiếp đi" Nói rồi thật nhanh đóng lại cửa phòng, đi thẳng về phòng mình.

"Anh... làm sao bây giờ, mẹ đã thấy hết rồi" Hà tuy ngây thơ nhưng không ngu, sao không biết mẹ đã nhìn thấy hết, cặp mắt đỏ lên, giống như muốn khóc tới nơi.

Trần Thiên không có vẻ gì là ngạc nhiên, tại vì hắn đã phát hiện ra Ngọc Hạ từ lúc đầu, chỉ là không có vạch trần, trong lòng cũng thầm kinh ngạc, Ngọc Hạ vậy mà tự mình thủ dâm, xem ra là một người thiếu tình dục đã lâu... bất giác trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ.

"Không sao đâu em, để anh qua xem mẹ em thế nào, sẵn tiện giải thích luôn" Trần Thiên yêu thương vuốt ve mái tóc Hà, cưng chiều nói.

"Được...anh được không..em sợ" Hà lộ ra rất là hưởng thụ hắn ôn nhu, hai cặp mắt híp lại, thầm nghĩ người đàn ông này chính là bạch mã hoàng tử trong lòng mình, nhưng vẫn không hết lo, vội nói.
"Ngốc quá, anh sao lại không được, nam nhân rất là đại kỵ từ không được a" Trần Thiên cười đểu nói, làm cho Hà có chút ngơ ngác không hiểu, nhưng nhìn xuống thấy một cục độn trong quần hắn giật giật, thì liền hiểu ra, khẽ gắt một tiếng, sau đó đẩy hắn ra ngoài.

"Lưu manh" Hà nhìn xem thân ảnh Trần Thiên ra khỏi phòng, đôi môi đỏ mọng mím lại, thầm mắng một tiếng, nhưng cặp mắt nàng lại tràn ngập yêu thương, hiển nhiên đã triệt để sa vào vực sâu tình yêu...

C.1200

Nguyệt Hạ hấp tấp chạy vào vòng, mặt mũi đỏ bừng, đóng sầm cửa lại, lưng dựa vào cửa thở hỗn hển, dường như là vừa mới trải qua một đợt điên cuồng rượt đuổi.

Nghĩ lại cảnh vừa rồi, Nguyệt Hạ vẫn còn sợ hãi, may mắn đầu mình nhanh nhạy, nếu không thì không biết giấu mặt vào đâu với con gái.
Bình tĩnh lại một chút, chợt nhìn lên trên giường, thấy chồng mình ông Trung đang ngáy khò khè, hiển nhiên là khi nãy uống rượu nhiều quá.

Nguyệt Hạ thầm lắc đầu một tiếng, sau đó cảm thấy thân dưới nhơ nhớp, thế là đi vào phòng tắm, nhẹ nhàng khóa cửa lại.

Trong phòng tắm, Nguyệt Hạ hồi tưởng lại khi nãy, bất giác bên dưới lại có một dòng nước chảy ra, điều này làm cho nàng xấu hổ không thôi, nhưng cũng không thể trách nàng a, ai bảo chồng nàng ông Trung đã có chút bất lực bao năm nay, làm cho bên dưới trống trải không biết bao lâu…

Lại tưởng tượng về khi nãy bị hắn cặc bự ma sát, bất giác Nguyệt Hạ đưa hai người ra so sánh, không sợ thì thôi, nhưng đã so lại là sự thật phũ phàng, cặc chồng nàng không bằng một góc của tên thanh niên đó…

Đứng ở trước gương, Nguyệt Hạ đưa tay tự xoa lấy thân mình, nhẹ nhàng vuốt ve chính mình bầu vú, vân vê chính mình đỏ hồng núm vú, nghĩ đến lấy tên kia thông minh, chắc chắn đã biết mình rình trộm cùng tự an ủi, bất giác nghĩ đến viễn cảnh hắn dùng con cặc lớn đâm vào lồn mình.
Ý nghĩ này vừa mới xuất hiện, liền đem nàng giật mình tỉnh lại, thầm mắng mình quá dâm đãng, nhưng ý nghĩ này vẫn cứ lởn vởn trong đầu, nghĩ đến tên chồng vô dụng của mình, trong đầu ý nghĩ kia lần nữa hiện lên, nghĩ đến để cho con cặc to dài kia đâm lút cán, đó là sướng cỡ nào, nghĩ đến đây...hai tay liền đưa xuống bên dưới xoa, cũng không lâu lắm một dòng nước bắn thẳng ra.

Dục hỏa tạm thời bị đè xuống, Nguyệt Hạ cố gắng bình tâm lại một chút, đem nước nóng cọ rửa thân thể, nhiệt độ cao làm cho nàng dễ chịu không thôi.

Đem thân thể nước đọng lau sạch sẽ, đứng trước gương săm soi một chút, nhìn thân thể mình sung mãn như vậy, trong lòng liền có chút tức giận, thân thể mình hoàn mỹ thế này, là cực phẩm trong cực phẩm... ấy vậy mà phải chịu cảnh tự thủ dâm trong nhiều năm, thật là quá mức a.
Mà trần trụi da thịt bởi vì bị nước nóng tẩy qua, lúc đầu trắng nõn da thịt, bây giờ lại biến thành trắng hồng, lộ ra càng thêm mê người.

Mà khi nãy vì quá gấp rút, nên nàng cũng không mang quần áo cùng nội y, nên Nguyệt Hạ chỉ có thể mặc một bộ màu đen trong suốt sa mỏng áo ngực, cùng quần lót, đây là hôm qua nàng mới vừa mua, định sẽ dùng nó câu dẫn chồng, để xem ông Trung thấy nàng gợi cảm như vậy thì có thể cương lại không, nhưng lại chưa có dịp mặc, không ngờ hôm nay phải mặc nó trong tình trạng này.

Mặc vào màu đen trong suốt nịt vú, cùng với chiếc quần lót có cũng như không, làm cho hai núm vú đỏ hồng cùng với bên dưới một lùm đen nhánh cỏ tươi hoàn toàn hiện ra, so với nàng trắng nõn da thịt hoàn toàn đối lập, nhìn vào gương thấy mình gợi cảm như này, khiến cho Nguyệt Hạ ngượng ngùng không thôi.
"Ông Trung à, ông thấy tôi không đủ gợi cảm hay sao"

Không thích tôi thân thể sao

Bộ này vốn là cho ông xem, nhưng không ngờ ông lại ngủ say như chết.

Còn có tên thanh niên mà ông hết lời khen ngợi, đang có ý đồ bất chính với vợ ông à, ngay cả đứa con gái ông cưng chiều hết mực, lại bị tên đó trong lúc ông ngủ, đi bú vú con gái ông a, ông bây giờ còn ở đây ngủ, người ta to dài khỏe mạnh như vậy, còn ông lại vô năng.

Nguyệt Hạ trong lòng nhịn không được ai oán, lại nghĩ đến chồng mình không có năng lực, sắc mặt lại hiện ra buồn bã.

Cốc cốc cốc, bỗng tiếng gõ cửa phòng tắm vang lên.

"Là ông sao?" Nguyệt Hạ không tự chủ được lẩm bẩm, nhưng không hiểu sao trong lòng nàng lại có một cảm giác bất an.

"Là tôi đây"

"Có chuyện gì" Nguyệt Hạ cảnh giác hỏi lại, thầm nghĩ chồng mình tiếng nói hơi lạ, bất giác lại nghĩ đến tên thanh niên kia... chẳng lẽ... nhưng cũng không phải, chồng mình còn nằm ở ngoài... chẳng lẽ tên thanh niên này lại to gan đến vậy, nghĩ đến có chồng mình ở ngoài, Nguyệt Hạ buông xuống lo lắng, cầm lấy khăn tắm, bao quanh cái thân thể có mặc quần áo cũng như không mặc….
Hướng về gương nhìn một chút, thấy mặt mình đỏ bừng vì khi nãy thủ dâm, vì che giấu nó đi, nàng liền thoa phấn lên mặt, khuôn mặt từ mị hoặc quyến rũ liền biến thành thanh thuần ngây ngô.

Mái tóc đen dài xõa vai, bên trên còn điểm điểm giọt nước, trước ngực bởi vì cặp vú mà làm cho khăn tắm chống ra cao ngất, từ trên nhìn xuống xuống dưới, liền thấy được một ít thịt vú trắng nõn lồi ra ngoài, cùng với cái khe sâu hun hút.

Mà ở giữa eo lại buộc một cái dây khăn tắm, khiến cho vòng eo thon nhỏ cùng với vểnh cao bờ mông hiện ra.

Nguyệt Hạ lúc này mới mở cửa đi ra, nhưng vừa mới mở cửa ra, nàng liền ngây ngẩn cả người, tại vì bên ngoài nào phải là người chồng của nàng, lão chồng của nàng còn đang nằm gáy o ở trên giường đâu.

Nàng nhìn thấy ấy vậy mà là Trần Thiên, điều đáng nói nhất là, cả thân thể hắn trần như nhộng, không có mặc cái gì vậy mà xuất hiện ở trước mặt nàng, ánh mắt Nguyệt Hạ không tự chủ được nhìn xuống dưới.
Tại ánh đèn chiếu sáng, Trần Thiên hạ thân đen kịt một mảnh, mà còn cặc như thanh kiếm to lớn, chỉa thẳng về phía nàng…. trời ạ… con cặc người có thể dài to như này sao?

Trong phòng ánh đèn làm cho nàng có thể nhìn rõ bên trên thân cặc là vô số sợi gân bao quanh, to lớn quy đầu tím đỏ, ở giữa lại có một lỗ nhỏ, từ bên trong một dòng nước đục chảy ra, thân cặc to bằng nắm tay mình, trời ạ... quá to lớn... có thể đi vào sao…

"Ngươi…" Nguyệt Hạ lúc này nói không nên lời, nàng vậy mà không nghĩ đến tên này lại to gan đến vậy, nhất thời không biết làm sao, cứ như vậy ngây ngốc nhìn hắn cặc bự, hoàn toàn quên mất đóng khóa cửa bảo vệ bản thân.

Lần thứ nhất trực tiếp nhìn như thế to lớn con cặc, nàng liền khẩn trương không thôi, bộ ngực to lớn phập phồng lên xuống không ngừng, bất giác tay đưa lên muốn buộc chặt lại mình dây thắt khăn tắm, nhưng ai ngờ vì quá khẩn trương, tay cầm nút thòng lọng, kéo nhẹ một cái, khăn tắm lập tức rơi xuống.
Trần Thiên lúc này trợn mắt há mồm, vừa khi nãy qua đây, liền thấy ba của Hà ngủ say, bên trong phòng tắm lại có tiếng nước chảy, biết là nàng đang tắm, nên mới đứng ở ngoài chờ, hắn biết bây giờ người mẹ vợ tương lai này đang nứng a.

Nhưng không ngờ vừa mới mở cửa, hắn liền thấy thân thể gợi cảm của Nguyệt Hạ trong lớp khăn tắm xuất hiện, còn chưa hết... bây giờ khăn tắm rơi xuống, cảnh xuân bên trong lập tức đập vào mắt hắn, màu đen áo ngực cực mỏng, hầu như có thể hoàn toàn nhìn thấy bên trong, nhất là hai hạt gì đó đỏ hồng nhô cao bên trong, còn ở bên dưới là chiếc quần lót ren đen, đặc biệt ở chính giữa rất là thiếu vải, có thể nhìn thấy rõ một lùm cỏ đen dày đặc, cùng với lấp ló khe lồn…

"Ah" Nguyệt Hạ hét lên một tiếng, biến cố bất thình lình làm cho nàng không biết làm sao, tuy biết hắn có ý đồ với mình, nhưng lại không nghĩ đến tên này to gan đến vậy, mà biến cố này làm cho Nguyệt Hạ quên mất mình đang trần trụi đối mặt với hắn, quên đi che lại bại lộ hai vú, cũng quên chế lại bên dưới rừng cây rậm rạp, theo bản năng nàng chỉ biết kẹp chặt hai chân thon dài.
Nguyệt Hạ trong lòng kinh hãi, nhớ đến khi nãy hắn xàm sở mình, lúc đó mình còn mặc đồ, bây giờ lại như này... Nguyệt Hạ hiểu thân thể mình có sức hấp dẫn như thế nào, cộng thêm với bộ nội y màu đen này, vừa vặn mình lại làm rơi khăn tắm, hắn chẳng phải sẽ cho là mình đang câu dẫn hắn, rồi... rồi sau đó…

Trong phòng ăn tĩnh một cách đáng sợ, không ai nói với ai câu nào, thẳng đến vài chục giây sau, Nguyệt Hạ mở lời.

"Ngươi...con...con đi ra ngoài cho cô...sao lại tự tiện đi vào đây thế hả... còn nhìn như vậy... chồng... chồng cô đang ở bên ngoài a…" Nhưng Nguyệt Hạ vừa nói xong, liền cảm thấy không đúng, nàng thấy ánh mắt hắn vậy mà đỏ lên, nhìn chằm chằm mình, nhất thời trong đầu liền hiện lên năm chữ..

"Hắn muốn cưỡng gian mình"

Suy nghĩ này vừa mới xuất hiện, Trần Thiên bỗng nhiên cười tà, nói:
"Hắc hắc, Nguyệt Hạ bảo bối, đây là em muốn câu dẫn anh sao…" Vừa nói hắn vừa xoa xoa tay, miệng cười đê tiện, ép sát từng bước từng bước đến gần nàng.

"Không...cậu định làm gì... tôi... tôi la lên đó... chồng... chồng cứu em…" Nguyệt Hạ mặt mếu máo như sắp khóc đến nơi, lộ ra rất là bất lực, thân thể không tự chủ lui về sau, miệng liên tục gọi chồng, nhưng lão chồng nàng nào có nghe, lão chỉ trở mình vài cái, sau đó úp mặt vào tường ngáy khò khò.

"Hắc hắc, cô có kêu rát cổ họng thì cũng không ai cứu cô được đâu" Trần Thiên cười đểu, sau đó từng bước đi vào, cuối cùng hai người một trước một sau tiến vào trong phòng tắm, đi đến cuối cùng, Nguyệt Hạ cũng liền quên đi bảo hộ chỗ kín, hai tay chống ra sau, chống đỡ mép bồn tắm.

"Cậu...cậu đi ra...cậu làm vậy mà coi được với con Hà sao... không hiểu sao con gái tôi lại quen loại người lưu manh như cậu... cút ra khỏi đây…" Nguyệt Hạ hoảng loạn nói, không biết rằng ở tư thế này nàng mê người như thế nào, hai tay chống ra sau, làm cho mặt trước thân thể nhô lên…
"Khặc khặc, cô Hạ à... lần đầu gặp cô con đã có cảm tình với cô à nha, lúc này bên dưới con cặc chà lên cái lồn mềm mại của cô, thật rất sướng à" Trần Thiên khuôn mặt lúc này có thể nói là đểu trong đểu, nói xong hắn từ từ bước lại gần nàng, ngửi cái mùi tóc thơm tho, sau đó liếm một cái lên cổ nàng.

"Lần này con nhất định phải dùng cặc bự đâm nát cái lồn hư hỏng của cô mới được"

"Ưm" Nguyệt Hạ ngứa ngáy rên rỉ một tiếng, cảm giác nhột nhạt cùng bị phà hơi nóng vào gáy khiến nàng khó chịu, nghe được hắn lời dâm đãng, liền trợn mắt nói…

"Cậu đừng hòng... chồng tôi còn ở ngoài kia đây này.." Nguyệt Hạ mặt mũi đỏ bừng nói.

Trần Thiên không quan tâm, trong tiếng kêu kinh hãi của nàng, hắn liền nhào đến, ôm nàng vào trong ngực, cảm thụ thân thể nàng kiều nộn mềm mại.
"Ah... không muốn... thả tôi ra…" Nguyệt Hạ gắng sức giãy dụa, nhưng càng làm như vậy càng khiến cho Trần Thiên thoải mái, trong mũi ngửi được nồng nặc mùi của đàn ông, bình thường nàng rất ghét cái mùi này, nhưng không hiểu tại sao, hôm nay ngửi được nó, thân thể nàng lại ngứa ngáy khó chịu, làm cho Nguyệt Hạ si mê, mà bên dưới chiếc quần lót ren cũng đã bị thấm ướt từ bao giờ…

"Không muốn... buông ra"

Trần Thiên nào quan tâm, thân thể ôm chặt nàng, tay phải cưỡng ép luồn vào trong suốt nịt ngực, xuyên qua vùng da thịt mềm mại, cuối cùng nắn chặt bên trong bầu vú to, Trần Thiên hai mắt sáng ngời, thịt vú mềm mại mát lạnh, rất là co dãn, điều quan trọng là một bàn tay lại không thể nắm chặt nó, đủ để hiểu nó to bự như thế nào.

Tay còn lại cũng đưa lên nắm chặt bên kia vú, không ngừng nhào nặn, từ bên ngoài có thể nhìn rõ chúng nó bị hành hạ như thế nào, mà vì ôm chặt lẫn nhau, nên hạ thể hắn thật chặt ép vào nàng giữa háng, cách chiếc quần lót mỏng mà sát miệng lồn, khiến cho Nguyệt Hạ uốn éo không ngừng.
Nguyệt Hạ lúc này đã có chút mơ hồ, bị con cặc lớn chà vào lồn mềm, cảm nhận được nó to lớn cùng nóng bỏng, cộng với đôi tay điêu luyện của hắn, khiến cho nàng sung sướng không thôi, nhưng miệng vẫn nói cứng:

"Ah... tên lưu manh này... đùa giỡn con gái tôi còn chưa nói... bây giờ lại đến người mẹ vợ tương lai này sao... ưm...mau buông ra... chồng... chồng ơi... cứu em... tên lưu manh này muốn cưỡng gian em" Nguyệt Hạ hét lớn, nhầm muốn cho ở bên ngoài ông Trung nghe thấy, nhưng điều này rất là viễn vong.

Vừa nhào nặn cặp vú, vừa đong đưa thân thể, khiến cho đầu cặc chà vào miệng lồn, làm cho quần lót nàng ướt đẫm nước, vải mỏng dính chặt vào mép lồn, nếu bây giờ có người ở dưới nhìn lên, chắc chắn sẽ kinh ngạc một phen, một con cặc đang trực tiếp mà sát vào lỗ lồn hồng hào, nhưng nếu nhìn kỹ, thì sẽ thấy một miếng vải mỏng dính chặt vào miệng lồn, ngăn chặn cái đầu cặc tím đỏ đi vào…
Trần Thiên cười tà một tiếng, sau đó dùng sức xé toạc ren đen áo ngực, cho chúng nó thành hai mảnh, Nguyệt Hạ hai vú hoàn mỹ tuyệt luân lập tức bật ra, thịt vú vốn trắng nõn nay đã bị thay thế thành những dấu đỏ, quầng vú nho nhỏ bao quanh núm vú đỏ hồng mê người, lắc lắc lư lư tại hắn trước mặt, khiến cho Trần Thiên hoa cả mắt.

Keng, phát động nhiệm vụ, chinh phục Nguyệt Hạ, ban thưởng: 2500 điểm thuộc tính, 500000 nguyên điểm

"Không muốn.. đừng nhìn mà…" Nguyệt Hạ đang trong cơn sướng khoái, bị hắn làm cho giật mình tỉnh lại, thét lên một tiếng kinh hãi, bộ ngực bại lộ trước mắt hắn, thật sự là mắc cỡ chết người.

Trần Thiên hô hấp có chút nóng bỏng, Nguyệt Hạ đã gần bốn mươi, cặp vú vậy mà vẫn không có xệ xuống, ngược lại đứng thẳng như thiếu nữ, từng cho con bú, núm vú cũng không có đen, ngược lại vẫn giữ được vẻ hồng, thậm chí có thể nói là màu đỏ tươi.
Hai tay nhịn không được nắm chặt hai vú, nhưng vẫn không thể nắm hết nó, tay ra sức nhào nặn chúng, ngón tay gẩy lên hai núm, đầu móng tay cào cào vào quầng vú, làm cho bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy thịt vú nổi lên từng hạt li ti, hiện lên từng chấm nhỏ.

"Ah... đừng bóp nữa... có ai không,... cứu tôi... ưm...ah... cảm giác thật kỳ quái... cứu mạng ah... ưm" Nguyệt Hạ hai chống đỡ bồn tắm, thân thể vặn vẹo, làm cho bên dưới cũng kịch liệt ma sát theo, khiến cho Nguyệt Hạ sướng đến tê người, thế là càng dùng sức vặn vẹo, không biết vì là muốn chạy trốn hay là vì lý do khác…

"Hắc hắc, hôm nay cô sẽ là của con" Trần Thiên trong lòng cười thầm, sau đó đem hai vú ép chặt lại với nhau, nhìn hai núm hồng kề sát nhau, liền há to mồm ngậm vào, môi chúm lại mút chùn chụt, lưỡi ở bên trong đá quanh quầng vú, răng nanh lâu lâu lại cắn vào đầu vú.
Chậc chậc chụt chụt chụt

Trần Thiên mặt mũi chôn tại nàng bộ ngực, hít hà mùi thơm tho từ nó, miệng nút bem bép, phát ra âm thanh dâm đãng.

"Không được... đừng vậy mà... cô là mẹ con Hà... cầu xin cậu...tha tôi…" Nguyệt Hạ tay trái chống đỡ bồn tắm, lấy cuối cùng sức lực, dùng tay phải đẩy ra hắn thân thể, lần thứ nhất làm ra tượng trưng phản kháng, để bày tỏ mình là một trinh tiết nữ nhân, thế nhưng sau một chút, thay vì đẩy ra, lần này lại đẩy vào trong, dường như muốn để hắn càng thêm mút chặt vú mình, lâu lâu Trần Thiên lại ngậm chặt đầu vú, sau đó kéo ra ngoài, khiến cho nàng như có một dòng điện lan khắp toàn thân, cuối cùng lại ôm chặt hắn đầu, ghì chặt vào trong... giống như đang cho đứa con mình bú sữa vậy.

Trần Thiên ra sức bú mút, cảm giác đầu vú căng cứng trong miệng làm hắn thích thú, mút một lần hai núm vú rất là vừa miếng, vừa hôn vừa bóp, khiến chúng nó tràn ngập nước bọt, cùng những dấu tay.
"Hắc hắc, cô yên tâm...con sẽ làm cho cô sướng... đêm còn dài a... hắc hắc" Trần Thiên cười đểu nói.

"Ưm...ah… cậu là đồ lưu manh... bại hoại" Nguyệt Hạ đầu óc dần mụ mị đi, hắn thật quá lão luyện, làm cho nàng sướng muốn chết, chồng nàng ông Trung có bao giờ làm như này, lúc còn có năng lực, chỉ biết lao lên hùng hục nắc vài cái, sau đó thở ra như trâu... ngủ khò khè…

Trần Thiên buông ra núm vú, lưỡi liếm láp thịt vú trắng nõn, một đường dài đi lên trên, đi đến cái cổ trắng ngần, duỗi ra đầu lưỡi liếm láp, khiến cho Nguyệt Hạ nhột nhạt đem đầu ngửa ra sau.

Chụt

Nhân lúc nàng há to miệng, hắn liền hôn vào, nhanh như chớp bắt được đầu lưỡi nàng, mút nàng nước bọt ngọt ngào, Nguyệt Hạ trợn mắt, muốn đẩy hắn ra, nhưng cuối cùng bất lực, đành phải mặc hắn muốn làm gì làm.
"Ưm...ah... ưm…" Nguyệt Hạ bị lưỡi hắn quấn chặt, chỉ có tên ưm a không ngừng, đầu lưỡi hắn làm cho nàng tê dại, dần dần Nguyệt Hạ cũng trầm mê vào nụ hôn đầy ướt át này, đầu lưỡi cũng duỗi ra cùng hắn rượt bắt.

Hai tay nhào nặn vú bự, miệng ra sức hôn hít, cuối cùng buông nhau ra, Nguyệt Hạ thở hỗn hển, mặt mũi đỏ bừng, Trần Thiên tiếp tục dùng lưỡi liếm khắp mặt mũi nàng, cuối cùng ngoáy vào trong cái lỗ tai tinh xảo.

"Ưm...ah... tên bại hoại này... lưu manh... ưm... vậy mà như thế bắt.. bắt nạt Nguyệt Hạ…" Nguyệt Hạ lúc này như cô gái nhỏ, có chút nũng nịu rên rỉ.

"Khặc khặc" Trần Thiên cười quái dị hài tiếng, sau đó đưa tay xuống cầm cặc, rà vào bên dưới lỗ lồn, cảm giác nham nhám vì vải, cộng thêm độ mềm mại của lỗ lồn, khiến cho hắn si mê không thôi.
Nguyệt Hạ ngượng ngùng không chịu nổi, đành phải lấy hai chân kẹp chặt nó lại, mà lúc nàng kẹp chặt liền kinh hãi không thôi, nó to bự như cổ tay mình, lại rất là nóng bỏng, làm cho lỗ lồn chảy ra vô số dâm thủy, chảy đến khe mông, xuyên qua một lớp mỏng vải, cuối cùng nhễu xuống hắn thân cặc.

"Bại hoại... lưu manh... cầu xin cậu đừng vào mà…" Nguyệt Hạ hai tay vịn chặt hắn vai, muốn đẩy hắn ra, một bên giãy dụa cơ thể, một bên dùng đùi kẹp chặt, giữ chặt cặc bự không cho nó mà sát nàng lồn mềm, nhưng vậy thì sao chứ… thân thể đã sớm bán đứng nàng, quần lót ren mỏng ướt nhẹp, cơ hồ dụng nhập vào trong, hai mép lồn còn mở to miệng, kẹp chặt hắn thân cặc ở trong.

Trần Thiên một tay ôm nàng eo, một tay đưa xuống vịn Nguyệt Hạ mông, nói: "Cô đã thiếu vắng như vậy, con vừa nhìn đã biết nha, chồng cô không có năng lực, vậy thì để con làm thay, cô thử nghĩ xem... mẹ cùng còn cùng hầu hạ một người... đây là một chuyện sung sướng cỡ nào a" Trần Thiên cười tà nói, lời nói đâm trúng nỗi khổ bao năm của nàng.
"Không... không phải vậy" Nguyệt Hạ giãy dụa cơ thể, muốn lên tiếng vì chồng mình giải thích, nhưng lại lộ ra bất lực không thôi.

"Hắc hắc, không biết khi nãy ai đứng ở ngoài tự móc lồn, bây giờ đâm thủy lại chảy ròng, còn chối nữa sao" Trần Thiên cười đểu nói.

"Không... đừng nói nữa... ưm đừng mà" Nguyệt Hạ hai chân kẹp chặt hắn cặc lớn, giãy dụa thân thể nói.

Trần Thiên không có nói nhà, hai tay bỗng nắm chặt mông nàng, sau đó mông eo hẩy lên rút ra, giống như là địt lồn...con cặc vì thế mà điên cuồng mà sát vào khe lồn…

"Ưm... không cần" Nguyệt Hạ rên rỉ, hai chân kẹp thật chặt, cũng vì vậy mà cặc bự có thể ra vào như địt lồn, nàng có thể cảm nhận rõ ràng hai mép lồn mình ôm thật chặt thân cặc hắn, lỗ lồn bị thân cặc gân guốc điên cuồng chà sát, cơn sướng tràn ngập toàn thân.
"Nguyệt Hạ bảo bối, con muốn sờ người lỗ lồn nha"

Tay Trần Thiên từ từ đi xuống bên dưới, cuối cùng lòn tay vào quần lót, vuốt ve chùm lông xù đang dần bết lại thành cục, tay theo đó đi xuống tách ra hai mép đã sớm ướt đẫm, ngón tay vân vê bên trong, dính đầy nàng chất dịch..

Ngón tay tại trong hai mép lồn vuốt ve, để cho hai mép ướt đẫm kẹp chặt hắn ngón tay, nàng sền sệt dâm thủy chảy đầy hắn bàn tay, mà lỗ lồn bên trong như có một cỗ hấp lực, muốn đem ngón tay hắn hút vào bên trong, thỏa thích cắn mút…

Truyện được dịch bởi: Thiên Sơn ™©. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.