Đô Thị Truyền Kỳ

Chương 136+: Long Lão

Mặt biển ngày bình thường sóng gợn lăn tăn, lâu lâu lại có những cơn sóng cao cả vài mét, nhưng hôm nay không biết vì sao, những cơn sóng ập vào bờ cao đến bất thường, mà càng đi ra xa sóng đánh càng lớn, làm cho những ngư dân cho dù lão luyện nhất cũng phải e dè, không dám ra khơi.

Lúc này ở rất rất xa bờ, có hai người đang đứng đối lập với nhau, quanh thân linh khí dâng trào, vô số kình phong sinh ra, làm cho mặt nước dâng cao, hình thành vô số sóng to nhỏ, đó cũng chính là nguyên nhân hôm nay biển biến động bất thường.

Trần Thiên nếu có ở đây, chắc chắn sẽ kinh ngạc không thôi, hai người này không phải là lão già lúc trước hắn thấy có độ kiếp hậu kỳ cảnh giới sao? Còn người kia, Trần Thiên thật không thể nào quên a, ai bảo người này bán hành cho hắn nhiều như vậy, không sai... người bán hành này chính là thần bí hắc bào nhân.

"Thiên Diện, ngươi quá mức... đừng nghĩ rằng ngươi mạnh mà có thể làm càn, Đại Việt ta chưa bao giờ sợ ai" Người này cũng chính là Long lão, vừa nói thân thể lão cũng hiện ra vô cùng rạng rỡ hạo nhiên chính khí, ngoài miệng tuy nói cứng, nhưng trong tay lại nắm chặt Thiên Tinh Kiếm, khí tức quanh thân lập lòe, dâng lên đến đỉnh điểm, hiển nhiên là đã sẵn sàng chiến đấu, cặp mắt đục ngầu của lão hiện lên vẻ ngưng trọng vô cùng, rõ ràng là gặp cường địch.

"Nực cười" Hắc bào nhân vẫn như vậy thần bí, không để cho người ta biết mặt mũi, hai chữ phát ra rất là lạnh lẽo.

"Nực cười? Thiên Diện, rốt cục ngươi đến ta Đại Việt để làm gì, nếu không cho ta một câu trả lời thỏa đáng, lão đây cho dù chết cũng phải quyết liều với ngươi" Long lão râu trắng bạc như muốn dựng ngược cả lên, thân thể căng cứng, hiển nhiên đã chuẩn bị tử chiến một trận.

"Hừ" Hắc bào nhân không nói gì, chỉ là hừ lạnh một tiếng, một làn sóng kình khí bắn thẳng đến phía trước.

"Phốc"

Long lão mắt hiện lên vẻ kinh hãi, cả thân thể điên cuồng lui về sau, khoé miệng còn dính điểm điểm máu, hiển nhiên trong lần đầu giao phong, lão đã bị trọng thương.

"Ngươi…" Long lão âm thanh tràn ngập vẻ kinh dị, nói không ra lời.

"Lão già, đừng nghĩ mình là giỏi, nếu không phải thấy lão trung thành với Đại Việt như vậy, thì lão nghĩ có thể sống đến bây giờ sao" Hắc bào nhân ánh mắt lạnh lẽo nhìn Long lão, ngập trời sát khí bắn thẳng về phía lão, khiến cho Long lão rùng mình, mồ hôi lạnh chảy ròng.

"Vậy rốt cuộc ngươi muốn gì ở Đại Việt ta" Tuy sợ hãi, nhưng Long lão cũng không có chùn bước, đối với lão... chết thì đã sao... vì Đại Việt mà chết đi là một sự vinh quang a.

"Hỗn độn chi khí" Hắc bào nhân vẻn vẹn nói ra bốn chữ.

Long lão nghe xong, ánh mắt co rụt lại, vẻ mặt rất là cổ quái, dường như lão cũng biết là cái gọi là hỗn độn chi khí.

"Ngươi biết rất rõ, hỗn độn chi khí nằm ở đâu, tại sao ngươi không đi tìm người đó" Long lão trầm giọng nói.

Vừa mới nói xong, Long lão liền cảm thấy một luồng áp bách kéo đến, không gian xung quanh dường như đang kẹp chặt lão, làm cho Long lão không thể nhúc nhích được một cái.

"Lão già, ngươi không có tư cách để hỏi ta, bổn cung cho ngươi một tháng, nếu không thể từ người đó giao thứ đó cho ta…Đại Việt của ngươi ha ha ha" Hắc bào nhân ngạo nghễ nói, giọng nói bá đạo, giống như là một tôn Đế Hoàng.

"Thiên Diện, ngươi ép người quá đáng, rõ ràng ngươi cũng hiểu điều này là không thể" Long lão hai mắt long lên sòng sọc, giận dữ quát lớn.
"Hừ, không biết sống chết" Hắc bào nhân lần nữa hừ lạnh, chỉ thấy lần này Long lão biểu tình rất thống khổ, thất khiếu đều chảy ra máu.

Long lão trong lòng kinh hãi đến tột độ, cảm giác bốn phía không gian đang đè ép mình, giống như là muốn đem mình xé thành từng mảnh, trong cơ thể linh lực vận chuyển đến cực hạn, muốn thoát ra ngoài…. nhưng tất cả đều là phí công...thẳng đến lão cảm thấy đầu váng mắt hoa... cảm giác như muốn thăng thiên đến nơi... nguồn sức mạnh kinh khủng này mới biến mất.

Khi lão đã định thần lại một chút, nhìn xung quanh nào còn bóng dáng của hắc bào nhân, nhưng trong tai vẫn quanh quẩn một thanh âm:

"Lần này bổn cung tha ngươi một mạng, một tháng sau nếu không có thứ ta yêu cầu, ngươi hiểu"

Long lão sắc mặt trắng bệch, trong lòng u uất không thôi, lão thật sự không hiểu, ở địa cầu này chỉ giới hạn ở độ kiếp kỳ, tại sao lại vẫn có những người có thể trái quy luật thế này, không phải một người mà là hai hoặc mới đây là ba.
Nhớ đến khi nãy lời nói, Long lão rùng mình, vội điều tức một chút, sau đó vội vội vàng vàng bay đi, phương hướng chính là một trong mười ẩn thế gia tộc, Đế gia.

Mà lúc này ở trên đường, một chiếc siêu xe đỗ ở bên đường, ngươi đi qua kẻ đi lại nhòm ngó liên tục, đây không phải là xe ai khác, chính là con Lamborghini của Trần Thiên.

Chỉ thấy lúc này hắn đang ngồi ở bên trong xe, khuôn mặt có chút đơ ra, vì bên tai hắn vang lên từng tiếng leng keng.

Keng, chúc mừng túc chủ thành công chinh phục mẹ mình, ban thưởng: Thái Sơ Chi Khí ×100, 2 triệu nguyên điểm.

Keng, chúc mừng túc chủ thành công chinh phục Thanh Thảo, ban thưởng: 2000 điểm thuộc tính, 500000 nguyên điểm

Keng, chúc chúc mừng túc chủ thành công chinh phục Vũ Điệp, ban thưởng: 2500 điểm thuộc tính, 500000 nguyên điểm.

Keng, chúc mừng túc chủ thành công chinh phục Nguyệt Hạ, ban thưởng: 2500 điểm thuộc tính, 500000 nguyên điểm
Keng, chúc mừng túc chủ thành công chinh phục Hà, ban thưởng: 2000 điểm thuộc tính, 500000 nguyên điểm.

Nghe được hàng loạt âm thanh, Trần Thiên có chút ngạc nhiên, Thái Sơ Chi Khí là cái quái gì, nghe thật là oách nha.

"Tiểu Linh, mau mau giải thích a... nó rốt cuộc là thứ gì" Trần Thiên có chút chờ không kịp hỏi.

"Thái Sơ Chi Khí, tên nó như ý nghĩa… nguồn gốc ở Thái Sơ không gian, cũng giống như túc chủ đọc tiểu thuyết hỗn độn hoặc hồng mông chi khí, chỉ có điều Thái Sơ Chi Khí cấp bậc hơn xa mà thôi" Tiểu Linh âm thanh chậm rãi vàng lên, Trần Thiên cũng hiểu ra được chút ít, nhưng lại nói:

"Nhưng nó có tác dụng gì nha"

"Thái Sơ không gian tương truyền có tổng cộng 9999 đạo thái sơ chi khí, cho nên mỗi đạo đều trân quý vô song, người thường nếu được nó cải tạo qua, chắc chắn sẽ lột xác thành Thái Sơ Chi Thể, thọ nguyên vô tận, cho dù thiên địa đều diệt, ngươi vẫn có thể sống bình bình an an" Dừng một lúc, Tiểu Linh lại nói:
"Phàm kẻ nào đã được thành tựu Thái Sơ Chi Thể, tốc độ tu luyện sẽ nhanh hơn người bình thường vô số lần, lĩnh ngộ các loại pháp tắc đại đạo đều rất nhanh, hiển nhiên làm ít mà công to a"

Hô hô

Trần Thiên nghe đến đây, hô hấp có chút ồ ồ, không ngờ Thái Sơ Chi Khí lại lợi hại như vậy, nói như vậy... mình đem về giúp các nàng cải tạo, chẳng phải nói các nữ nhân của mình đều đạt thành Thái Sơ Chi Thể, thọ nguyên cùng trời đất mà không cần phải tu luyện?

Nhưng đáng tiếc là chỉ có 100 đạo, Trần Thiên có chút tiếc nuối thầm nghĩ, được a... nếu suy nghĩ này lọt ra ngoài để các vị nào đó nghe được, không biết có nhảy xuống bóp cổ hắn không...

Vội mở bảng thuộc tính ra, nhìn vào bên trong.

Túc chủ: Trần Thiên

Tuổi tác: 18

Sức mạnh: 28992 (Hư Tiên hậu kỳ)

Nhanh nhẹn: 29000 ( Thần Tiên hậu kỳ)
Nguyên điểm: 6619999

Vũ khí: Thiên Đế Kiếm (Hậu Thiên linh bảo)

Công pháp: Vạn Ảnh Bộ, Thương Khung Quyền

Nữ nhân: Phương Anh, Khánh Linh, Nguyệt Tâm, Khuynh Thành, Mộng Như, Thu Hà, Nhi, Gia Hân, Tố Nga, Như Quỳnh, Nguyệt Anh, Ánh Kiều, Tố Tâm, Phương Thúy, Kim Chi, Thanh Thảo, Hà Phương, Vũ Điệp, Nguyệt Hạ, Hà.

Nhìn đến đây, Trần Thiên có chút rùng mình, không ngờ bất giác mà mình lại có hơn 20 nữ nhân, mắt nhìn xuống dưới, nhìn vào đũng quần mình mà thầm lắc đầu, trên bảo dưới không nghe, mỗi lần gặp gái là cậu nhỏ cứ ngóc đầu dậy thét gào, bảo sao mà nhiều nữ nhân như vậy, cũng may mình đã được hệ thống cải tạo, nếu là người khác... chắc có lẽ đã bị ép thành cái xác khô lâu rồi.

Chợt nhớ đến chuyện gì đó, Trần Thiên liền cho xe đi về nhà mình, đỗ xe xong xuôi, ánh mắt lập lòe sát khí, sau đó biến mất trong bóng đêm…
"Đây là Dương gia sao" Dựa theo những lời Vân kể, Trần Thiên liền đi đến nơi đây, nhìn hai tên gia đinh đang ngủ gà ngủ gật ngoài cửa lớn, lắc đầu một cái...sau đó lóe lên biến mất.

"Mẹ... mẹ a... cứu con...đau quá...đau a…" Lúc này ở trên giường Tùng đang quằn quại đau đớn nhìn bên cạnh giường mỹ phụ, chỉ thấy bây giờ tên Tùng khác xưa rất nhiều, còn đâu một tên thanh niên khỏe mạnh, bây giờ Tùng trông như con nghiện vậy, à mà phải nói là con nghiện cũng không bằng, hai mắt trũng sâu, đen nhánh một mảnh, hai gò má hóp sâu, da mặt thâm tím, khiến người khác không dám nhìn thẳng vào, vì quá xấu... quá kinh dị…

"Tùng...con ngoan của mẹ, không sao đâu... mẹ đã nói chuyện với ba của con, ông ấy sẽ có cách chữa cho con thôi" Người mỹ phụ cũng chính là mẹ của Tùng, trông bộ dáng cũng chỉ gần bốn mươi, nhìn thấy bộ dạng của con mình, mỹ phụ đau lòng nói, hai mắt cũng vì vậy sưng lên, hiển nhiên là đã khóc rất nhiều…
Mà lúc này Trần Thiên đàng đứng trên nóc nhà gần đó, nhìn vào bên trong phòng tình cảnh, thấy tên Tùng thê thảm như vậy, hắn cũng không có thương hại gì, ai bảo tên này năm lần bảy lượt muốn hại mình?

Chỉ có một điều làm hắn ngạc nhiên, không ngờ tên Tùng này lại có một người mẹ trẻ đẹp đến như vậy.

Tính danh: Kiều Nguyệt

Tuổi: 39

Nhan trị: 98.3

Hảo cảm: Chưa rõ.

Nhìn xem thông tin hiện lên, Trần Thiên thầm nói quả nhiên là vậy, nhan trị rất cao a… nhìn bộ dáng của mỹ phụ, trong lòng hắn bất giác nghĩ ra một ý nghĩ đen tối…

"Tùng à, con cảm thấy thế nào rồi" Lúc này bỗng trong phòng xuất hiện một người trung niên nhân, tóc có chút dài, khuôn mặt cũng bình thường, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy một luồng hung ác nham hiểm ẩn giấu bên trong.

"Ba...ba cứu con" Tùng như người sắp chết, lời nói đứt quãng, như người sắp thoi thóp vậy.
"Trung Tín, rốt cuộc anh đã tìm được cách chữa trị cho thằng Tùng chưa" Ở bên cạnh Kiều Nguyệt có chút đợi không kịp hỏi, thần sắc tràn đầy mong đợi.

Người Trung niên không là ai khác, chính là ba của tên Tùng, Trung Tín.

Chỉ thấy lão lắc lắc đầu, làm cho Kiều Nguyệt thất vọng không thôi, nhưng lại thấy lão gật gật đầu, Kiều Nguyệt có chút nóng nảy nói:

"Rốt cuộc là sao, ông có cách chữa cho nó chưa" Nhìn đến cảnh con mình như vậy, có người mẹ nào trên đời chịu được chứ….

"Có... nhưng mà không biết có được hay không" Trung Tín có chút ảo não nói, nhìn đến cảnh thằng con mình như này, lão chỉ hận không thể đi xé xác tên nào đã làm ra chuyện này.

Vừa mới dứt lời, trước ánh mắt của hai người, Trung Tín lấy ra một cái bình nhỏ, đổ từ trong ra một viên đan dược, nhưng hình như cũng không phải là đan dược, tại vì nó vừa mới đi ra, liền bay ra một mùi thối tanh tưởi, khiến cho Kiều Nguyệt nhịn không được che mũi.
"Ông... ông rốt cuộc muốn cho nó uống gì, sao thối thế này…"

"Haizzz… không cần biết nó thối ra sao, bây giờ chỉ còn viên thuốc này, chúng ta không có lựa chọn khác" Trung Tín thở dài nói.

"Nhưng…" Kiều Nguyệt hiển nhiên là có chút yên tâm, muốn lên tiếng... nhưng lại bị Trung Tín phất tay cản lại, trầm giọng nói:

"Tùng à, con muốn sống thì mau uống nó vào" Nói xong liền đem viên thuốc đặt ở trước mặt tên Tùng.

"Không...con không uống đâu, thối quá" Tên Tùng lắc đầu ngoầy ngoậy, kêu hắn uống viên thuốc này, đây là chuyện không thể nào a.

Nhưng không dễ cho tên Tùng phản đối, Trung Tín liền bóp miệng hắn ra, tên Tùng trợn mắt giãy dụa... nhưng cuối cùng vẫn bị cưỡng ép nuốt xuống.

"Trung Tín, nếu con tôi mà có chuyện gì, tôi sẽ không tha cho ông đâu" Kiều Nguyệt thấy cảnh này, quay sang trợn nhìn chồng mình, sau đó ngồi xuống giường, nhìn con trai mình biến hóa.
Chỉ thấy tên Tùng vừa uống thuốc vào, cả người co giật vài cái, làm cho hai người lo lắng không thôi, nhưng sau đó dần bình thường trở lại, từ từ nằm xuống giường, nhắm mắt lại ngủ mất, làm cho hai người thở phào.

"Cô thấy chưa, tôi có bao giờ làm sai cái gì đâu" Trung Tín thấy cảnh này thì quay sang đắc ý khoe khoang với vợ, nhưng người ta nói, lên mặt cũng nhanh, mà đánh mặt cũng nhanh.

"Ah...ah...đau quá...ah" Chỉ thấy tên Tùng nằm trên giường, cả thân thể giật đùng đùng, khoé miệng à phải nói là thất khiếu đều chảy ra máu, điều đáng nói là màu của máu vậy mà màu xanh, còn bốc lên mùi tanh tưởi.

"Tùng...con không sao chứ, đừng làm mẹ sợ" Kiều Nguyệt hốt hoảng kêu lên, tay đưa ra muốn lay hắn dậy, nhưng nàng chỉ vừa mới chạm vào, liền nghe xèo xèo xèo, giật mình buông tay ra... nhìn thấy trên bàn tay mình vậy mà đỏ lên, cảm giác nóng rát khiến nàng đau đớn.
"Đây... đây là thế nào, tại sao lại như vậy" Trung Tín nhìn hết toàn bộ cảnh tượng, có chút kinh hãi nói, nhưng lão là người thông minh nhanh nhạy, vừa thấy tình hình như vậy liền nói lớn:

"Bà ở đây trông nó, tôi đi gọi phụ thân đến" Dứt lời, Trung Tín liền chạy một mạch ra ngoài, bỏ lại ở trong phòng Kiều Nguyệt khóc như mưa…

Cũng không lâu lắm, Trung Tín liền dẫn theo vài người đi đến, những người này không phải là ai khác, chính là Dương Bá Thiên cùng với đại thất trưởng lão.

"Hừ, thật là tên ăn hại, mất mặt Dương Bá Thiên ta, vậy mà có thằng cháu như ngươi" Vừa đi vào phòng, Dương Bá Thiên nhìn xem tên Tùng đang như con chó chết ở trên giường thì hừ lạnh nói.

"Ba, ba chỗ dù nó thế nào thì cũng là cháu của người, mau mau cứu nó a" Trung Tín chạy lại nói, mà Kiều Nguyệt cũng không ngoại lệ chạy lên cầu xin.
"Hừ" Phất tay một cái, đi đến bên giường, nhìn tên Tùng một lượt, Dương Bá Thiên bất giác cau mày, linh lực chạy quanh thân nghe rào rào, bàn tay phủ đầy linh khí chạm vào người tên Tùng.

"Phốc"

Vừa mới chạm tay vào, Dương Bá Thiên đã cảm thấy một luồng nóng rực xâm nhập, vừa cho linh lực đi vào, lập tức một cỗ hắc khí từ bên trong người tên Tùng đánh ra, đi theo luồng linh lực đi vào trong cơ thể của Dương Bá Thiên, khiến lão bị đẩy ra sau, miệng thổ huyết.

"Gia chủ"

"Ba"

Đám người lập tức chạy lại đỡ dậy Dương Bá Thiên, ai nấy đều kinh hãi, tuy diễn biến rất nhanh, nhưng ai ai cũng nhìn ra được đang xảy ra chuyện gì, là cái gì mà khiến cho một Hóa Thần cảnh thổ huyết trọng thương như vậy.

Mà lúc này ở bên ngoài, Trần Thiên khoé miệng nở ra một nụ cười lạnh, đây là loại độc của hệ thống xuất ra, nào có như thế dễ dàng như vậy hóa giải, cho dù là Đại Thừa cảnh cường giả cũng chưa chắc hóa giải được, huống chi chỉ là một Hóa Thần nho nhỏ.
Mà vừa khi nãy đám người đi vào, Trần Thiên trong mắt lóe lên sát khí, chỉ muốn lao xuống giết sạch đám người này, nhưng hắn cũng không có làm vậy, tại vì Trần Thiên phát hiện một chuyện rất bất thường, mà điều bất thường này xuất phát từ cái người được gọi là Thất trưởng lão.

Qua một lúc điều tức, Dương Bá Thiên đứng dậy, nhìn sang tên Tùng đang không ngừng co giật, lại nhìn đại thất trưởng lão, trầm giọng nói:

"Hai ngươi cảm thấy việc này thế nào"

"Bẩm giá chủ, theo ta cảm thấy... thiếu chủ đây bị người đầu độc, vả lại người này còn có cảnh giới rất cao" Đại trưởng lão vuốt ve hàm râu dài, khuôn mặt đanh lại nhìn tên Tùng trên giường.

"Còn ngươi thất trưởng lão, ngươi cảm thấy thế nào" Dương Bá Thiên ánh mắt hy vọng nhìn về phía Thất trưởng lão, hy vọng lão có thể cho mình kinh hỉ... nhưng ngay sau đó liền thấy Thất trưởng lão lắc lắc, làm cho Dương Bá Thiên thất vọng không thôi.
"Bẩm gia chủ, tuy chúng ta không thể làm gì, nhưng chúng ta biết người hạ độc này là ai a" Thất trưởng lão khuôn mặt vẫn như cũ trầm tĩnh, nhưng lại chứa đầy mưu mô xảo trá nói.

Mà lúc này ở bên cạnh Kiều Nguyệt, nhìn hết tình cảnh trước mắt, trong lòng tuyệt vọng không thôi, lại nghe được lão nói ai là người hạ độc, liền không nhịn được chạy lại nói:

"Là ai... là ai làm hại thằng Tùng hả"

Dương Bá Thiên không quan tâm Kiều Nguyệt kêu gào, mà là nhìn về phía Thất trưởng lão, trầm giọng hỏi:

"Ý của chấp pháp trưởng lão, là tên đó"

Thất trưởng lão nghe vậy, không có trả lời, mà là gật gật đầu, ý gì cũng đã rõ.

"Thôi được rồi, việc này chấm dứt tại đây" Dương Bá Thiên sắc mặt lúc trắng lúc xanh, cuối cùng thở dài nói một câu, sau đó phất tay đi ra.. để lại vợ chồng Kiều Nguyệt van xin cứu giúp tên Tùng.
Mà lúc này ở trên giường, tên Tùng đang quằn quại đau đớn muốn chết, hắn chỉ muốn ngay lập tức chết đi, đang lúc mơ mơ màng màng, bên tai lại nghe một giọng nói văng vẳng:

"Nếu ngươi muốn sống, thì phải làm theo lời ta"

Tên Tùng giật mình, không thể tin được nhìn xung quanh, chẳng thấy một ai, hắn cũng không phải đầu heo, liền thều thào nói:

"Ngươi rốt cuộc là ai, tại sao lại muốn hạ độc ta"

"Tùng à, con đang nói gì vậy, đừng làm mẹ sợ a" Ở bên cạnh Kiều Nguyệt thấy con mình một mình lảm nhảm thì sợ hãi kêu lên…

Không quan tâm đến mẹ mình, tại vì tên Tùng tai lại vang lên một thanh âm:

"Hắc hắc, là ai sao... chẳng phải người ngươi lúc trước muốn giết, muốn chiếm đoạt Bích Vân sao? "

"Là ngươi... Trần Thiên" Hai mắt Từng trợn trừng, không thể tin nổi hét lên.

Chưa kịp để cho tên Tùng nghĩ ngợi thêm, tai lại vang lên:
"Nếu ngươi muốn sống, thì phải tìm mọi cách để mẹ ngươi hầu hạ ta a, nếu không ngươi sẽ sống không bằng chết... cuối cùng là thân xác thối rữa chết đi"

"Đừng...đừng hòng" Tùng gào thét dữ dội, nhưng nào có ai đáp lại lời hắn…

"Tùng...Tùng à...con đừng làm mẹ sợ" Kiều Nguyệt thấy con trai bộ dáng dữ tợn như vậy thì lo lắng hỏi.

Tùng không nói gì, hai mắt nhìn đăm đăm mẹ mình, hai luồng suy nghĩ trái chiều trong lòng đấu tranh kịch liệt, nhớ lại khi nãy âm thanh, lại nhớ đến cảnh lúc nãy đau đớn sống không bằng chết... nghĩ đến mình thân xác thối rữa….trong lòng Tùng liền đã có quyết định...

Giải quyết xong mọi chuyện, Trần Thiên cũng không có về ngay, mà là đi theo sau cái người được gọi là Thất trưởng lão.

"Hừm" Thất trưởng lão quay ngoắt người lại, nhìn xung quanh một lượt, không thấy ai khác, mới tiếp tục đi tiếp.
"Vậy mà phát hiện mình" Trần Thiên trong lòng kinh ngạc không thôi, chỉ là Nguyên Anh kỳ vậy mà có thể cảm nhận được mình, tuy chỉ là lóe qua, nhưng điều này thật là bất khả tư nghị…

"Xem ra người này có đại bí mật, thú vị" Trần Thiên trong lòng càng ngày càng hiếu kỳ về người này, thế là lần nữa đi theo sau…

Thất trưởng lão đi vào một nơi rất là vắng vẻ, nơi đó là một gian phòng rộng lớn, có lẽ là chỗ nghỉ ngơi của lão, điều làm cho Trần Thiên kinh ngạc chính là, khi bước vào trong phòng, tên Thất trưởng lão này vậy mà kết ấn, lập tức một vòng kết giới hiện lên, ngăn cách bên ngoài và bên trong gian phòng.

Điều đáng nói là kết giới này xuất phát từ phép tắc không gian, mà lại trình độ còn không thấp.

"Lĩnh ngộ 65% pháp tắc không gian, sao có thể" Trần Thiên trong lòng kinh hãi, Nguyên Anh kỳ vậy mà có thể lĩnh ngộ pháp tắc, cái này cho dù là Độ Kiếp kỳ cũng chưa thể làm được, huống chi là lĩnh ngộ đến sâu như vậy..
Nhưng cho dù vậy, Trần Thiên vẫn có thể nhìn rõ bên trong tình hình, ai bảo hắn đã là Hư Tiên đâu này…

Thất trưởng lão nhìn quanh một chút, không thấy ai hết, mới yên tâm đi vào phòng.

"Dương Bá Thiên, Dương gia... ngày này còn không còn xa nữa đâu" Thất trưởng lão đứng trước mặt gương, lẩm bẩm nói... trước ánh mắt kinh hãi của Trần Thiên, chỉ thấy lão lại kết ấn, khuôn mặt trong gương dần dần biến ảo, từ một lão giả sắc mặt nhăn nheo âm trầm, khuôn mặt dần biến thành một người khuôn mặt phụ nữ rất xinh đẹp, bộ dáng cùng lúc trước một trời một vực.

"Sao lại có thể, không thể nào a" Trần Thiên trong lòng rung động đến tột đỉnh, ánh mắt khó tin nhìn xem người phụ nữ xinh đẹp trước mắt, lấy mình Hư Tiên hậu kỳ cảnh giới, Thần Tiên linh hồn lực vậy mà không thể nhận ra nàng đang giả trang, đây là trình độ dịch dung như thế nào mới có thể làm như vậy a.
Tính danh: Mộng Vân

Tuổi tác: 42

Nhan trị: 98.7

Hảo cảm: 80

Nhìn nàng thanh hảo cảm đối với mình đạt đến 80, Trần Thiên có chút không hiểu thấu a, nàng là thất trưởng lão Dương gia... người mà năm lần bảy lượt tính kế hại mình, hảo cảm vậy mà nhiều đến vậy...cơ hồ đạt đến thích.

Chưa dừng lại ở đó, thất trưởng lão à mà phải gọi là Mộng Vân, chỉ thấy nàng vậy mà từ từ trút xuống y phục, vừa nhìn đến cảnh này, con cặc bên trong quần hắn lại ngóc dậy, thân thể này... thật là sung mãn... hoàn mỹ a.

Y phục từng lớp từng lớp trút xuống, ngay cả quần lót cũng bị kéo ra, sau đó dần dần đi vào phòng tắm, hòa mình vào chiếc bồn tắm to lớn, bên trong còn có rải rác cánh hoa, thật giống như bên trong phim cổ trang cảnh mỹ nhân tắm rửa…

Trần Thiên lúc này mê đắm nhìn nàng, thân thể trắng nõn, lấp ló bên dưới nước trong, bộ ngực to lớn phập phồng lên xuống, làm cho nước gợn sóng lăn tăn, nhìn sâu một chút là một lùm đen nhánh, không thể thấy rõ bên trong cảnh sắc, làm cho người ta kìm lòng không được muốn vạch nó ra xem bên trong…
Reng reng reng

"Ai đó" Mộng Vân giật mình, quát lên một tiếng...nhanh như chớp đứng lên... choàng lên người một chiếc áo mỏng, sau đó cảnh giác nhìn xung quanh, dùng linh thức điều tra xung quanh, nhưng đáng tiếc đều chẳng thấy gì.

"Hừ, chẳng lẽ mình nghe nhầm" Mộng Vân không nhịn được lẩm bẩm, vừa nãy tiếng động vang lên, kết giới ở bên ngoài cũng không có động tĩnh gì, điều này nói rằng không có người đụng chạm vào nó…. nhưng mình là Nguyên Anh kỳ chẳng lẽ còn nghe nhầm... nhưng nếu có người thật... nghĩ đến đây, Mộng Vân không dám nghĩ tiếp, vì nếu có người thật... chắc chắn rằng cảnh giới đã rất rất cao, thần không biết quỷ không hay tiến nhập vào pháp trận cho dù Độ Kiếp cường giả cũng không thể dễ dàng vào được.

Mà lúc này Trần Thiên nào còn ở đó, hắn bây giờ đang cách rất xa Dương gia, tay cầm chiếc điện thoại, nhịn không được mắng…
"Mẹ nhà ngươi...reo lúc nào không reo... làm hại ta bỏ lỡ cơ hội nhìn cảnh đẹp…"

Thì ra đang lúc Trần Thiên chăm chú nhìn, chiếc điện thoại của hắn bỗng nhiên reo lên liên tục, khiến cho Trần Thiên không thể không từ bỏ cảnh đẹp trước mắt chạy đi…

Reng reng reng

Lại là một hồi rung chuông, Trần Thiên nghiến răng nghiến lợi nhìn vào, là một số không lưu tên, thật không biết là tên đáng chết nào đây…

"Tôi, Trần Thiên nghe" Trần Thiên giọng có hơi bực mình nói.

"Ha ha, muốn cứu nữ nhân của mày thì mau đến xxzz, nếu không...khặc khặc"

Một âm thanh hơi khàn khàn vàng lên, không phân rõ nam nữ, nhưng Trần Thiên nào quan tâm điều đó, vừa nghe đến cứu nữ nhân gì đó, máu nóng lại dồn lên não…

"Địt mẹ mày, mày là thằng nào…nữ nhân của tao...tút tút tút" Trần Thiên chửi to, vừa định nói tiếp thì đầu dây bên kia đã tắt, những tiếng tút tút vàng lên, càng làm cho Trần Thiên điên tiết.
"Nữ nhân của mình, là ai đây" Trong đầu vừa mới suy nghĩ như vậy, nhưng thân thể Trần Thiên đã như lưu quang xẹt qua bầu trời, nhớ đến địa chỉ khi nãy...nhắm thẳng hướng đó...lao đến..

"Không đúng…" Dưới cơn máu nóng, hắn bây một mạch đi, nhưng vừa đi được gần nửa đoạn đường, Trần Thiên bất giác đừng lại...cau mày.

Thứ nhất cuộc điện thoại này rất là kỳ lạ, âm thanh lại có chút khác lạ, tuy được che giấu... nhưng hắn dựa vào linh hồn lực, vẫn có thể phán đoán người gọi này là nữ.

Thứ hai nếu nữ nhân mình có chuyện thật, thì cái gọi là Hệ Thống Thủ Hộ Mỹ Nhân gì đó chắc chắn sẽ tự động bảo vệ, hoặc là sẽ thông báo với mình, các chấm xanh bên trong cũng không có gì bất thường, chứng tỏ nữ nhân của hắn vẫn bình thường…

"Là muốn dụ mình đến sao" Trần Thiên lông mày cau lại, nghĩ đi nghĩ lại chỉ còn khả năng này, người này muốn mình đến điểm hẹn, nhưng lại không tìm được lý do nào thỏa đáng, nên mới bịa ra việc này…
"Quản tên đó muốn gì, đi xem là biết" Nói xong, Trần Thiên liền tiếp tục bay đi... hắn bây giờ đã là Hư Tiên, nào còn có người có thể làm thương tổn hắn...a... đương nhiên trừ cái tên hắc bào nhân ra…

Cũng không lâu lắm, Trần Thiên nhìn thấy trước mắt là một căn biệt thự ba tầng, trong lòng thầm ngạc nhiên, nơi đây rất ít người qua lại, hầu như là không có nhà dân, vậy mà ở nơi đây... thế mà có một căn biệt thự cỡ trung như thế này... thật là để người ta lau mắt nhìn…

"Rốt cuộc là ý gì đây" Nhìn cảnh cổng mở toang hoang, mà đây lại đúng địa chỉ người đó đưa, Trần Thiên liền nghi hoặc lẩm bẩm.

Nhưng sau một chốc, cả người hắn như thay đổi người khác, ung dung tự nhiên bước vào trong, như là xem đây là nhà mình vậy…

Đi đến trong phòng khách, nhìn xung quanh chẳng thấy một ai, ngày cả đồ dùng nhà ở đều không có, chỉ có đơn giản một chiếc ghế salon, toàn bộ đều là trống rỗng.
Đi đến lầu hai, bên trên đây vậy mà không có một gian phòng nào, tất cả đều như một cái hành lang vậy, thật là không hiểu người làm ngôi nhà này có mục đích gì.

Đi lên đến tầng cuối cùng, quả nhiên nơi đây là nơi đặc biệt nhất, và cũng là tâm điểm cho ngôi biệt thự này, vừa đi lên đập vào mắt hắn là một gian phòng mở rất rộng, không có cửa... chỉ có một bức màn mỏng màu đen che lại, có thể nhìn thấy bên trong là một chiếc giường vô cùng rộng, có thể để cho năm người cùng ngủ, mà gian phòng này thiết kế rất lạ, chỉ có duy nhất một chiếc giường, cùng một cái bàn tròn gỗ nhỏ, à mà phải nhắc đến là kế bên giường, còn đang có một cái bồn tắm cực lớn.

Rào rào

"Có người đang tắm?" Nghe được âm thanh rì rào, Trần Thiên liền nhéo mắt nhìn kỹ, quả nhiên đang có một một bóng hình lấp ló bên trong, vì là quay lưng lại với hắn, nên không thể nhìn rõ, nhưng có thể chắc chắn người này là nữ, ai bảo cặp lưng trắng nõn mê người thế này.
"Đã đến rồi, sao lại không vào" m thanh nhẹ nhàng lãnh lót vang vọng từ trong ra, làm cho người ta nhịn không được suy nghĩ miên man, nếu âm thanh này mà rên rỉ trên giường, sẽ là cỡ nào mê người a.

Trần Thiên tuy không biết rõ tình hình bên trong, nhưng cũng không có từ chối, bước chần chậm qua tấm vải che, nhất thời nhìn rõ ràng bên trong cảnh sắc, vừa nhìn thôi đã làm con cặc trong quần hắn giật giật.

"Ngồi xuống đi" m thanh nhẹ nhàng đó lại vang lên, mà Trần Thiên cũng không có làm trái ý nàng ta, ngồi xuống cái ghế nhỏ đặt bên cạnh bàn... ở trên đó còn để sẵn hai ly rượu…

Chưa ngồi được nóng đit, mắt Trần Thiên liền muốn trợn lồi cả ra, hắn nhìn thấy người đang ở trong bồn tắm, vậy máy từ từ đứng dậy, cặp lưng thon dài trắng nõn, vòng ẻo thon thả, cặp mông trắng ngần từ dưới nước hiện lên, ba điểm quyến rũ của người con gái, làm hiện lên trước mắt hắn là một thân hình chữ S hoàn mỹ…
Nàng ta vừa mới đứng dậy, liền choàng lên người một bộ sa mỏng áo liền váy, có thể nhìn rõ bên trong da thịt trắng nõn, cả người cũng từ từ xoay lại.

Trần Thiên miệng há hốc, thân thể không tự chủ được đứng dậy, tại vì người này hắn đã gặp qua... đây chẳng phải một trong hai cô nàng mình cứu vào vài ngày trước sao?

"Anh còn nhớ em chứ" Chỉ thấy nàng ta có hồ không khoảng cách nép sát vào mình Trần Thiên, hơi thở nóng rực thổi vào gáy, làm cho hắn có chút rùng mình.

"Em là... một trong hai cô gái lúc trước" Trần Thiên quay sang ngạc nhiên nói, nhưng vừa quay sang suýt nữa môi hắn đã chạm vào môi cô nàng, tại vì hai người thật sự quá gần a.

Cô gái không có lập tức trả lời, mà là dùng bàn tay trắng nõn nhẹ ve vuốt hắn lồng, khiến trong người hắn máu nóng chạy rần rần, bất giác không tự chủ được nhích lại thêm chút, muốn hôn vào đôi môi đỏ đó.
"Hì hì, anh thật là dê xồm, vừa mới gặp mà đã vậy" Cô gái hai ngón tay che lại môi hắn, sau đó cuối khanh khách ngồi xuống bên cạnh ghế, làm cho Trần Thiên có chút sôi máu... được a... cô dụ dỗ quyến rũ tôi, ấy vậy mà bây giờ làm như là người bị hại.

Tuy nghĩ vậy, nhưng hắn vẫn ngồi xuống đối diện cô nàng, bây giờ mới có dịp nhìn kỹ lại, mặt mũi xinh đẹp không tì vết, tóc rất ngắn... chỉ dài hơn con trai một xíu, phân biệt nhuộm hai màu xanh đỏ, trông rất là bắt mắt... rất chi là cá tính…

Tính danh: Bích Dao

Tuổi tác: 18

Nhan trị: 98.6

Hảo cảm: 90

Nhìn vào bảng thông tin, Trần Thiên trong lòng thầm ngạc nhiên, không ngờ hảo cảm của nàng ta vậy mà cao như vậy, vả lại còn là tên Bích Dao... Bích Dao đây không phải nhân vật nữ trong tru tiên sao.

"Cô chính là người gọi tôi ra đây, tại sao lại làm vậy" Trần Thiên nhìn chằm chằm Bích Dao, hắn cũng không có quên cú điện thoại khi nãy a.
"Khanh khách, không nói như vậy, anh chịu đến đây sao, tên phong lưu" Bích Dao che miệng cười duyên, sau đó từ bên dưới bàn lấy ra một tập tài liệu.

Trần Thiên không tự chủ được nhìn vào, vừa nhìn vào mắt hắn liền trợn lên, bên trong là vô số cái tên a, mà những người này Trần Thiên tất cả đều quen thuộc, đây không phải là tên tất cả nữ nhân của hắn hay sao?

"Anh đẹp trai, không ngờ anh lại háo sắc thế nha, không biết cái đó của anh… anh có được không?" Bích Dao hai mắt hơi khép lại, dùng cái giọng tràn đầy nghi ngờ nói, nhất là ánh mắt như có như không liếc nhìn xuống hắn bên bên dưới, ý gì thì đã rõ.

Trần Thiên mặt mũi đen như đít nồi, bị người con gái vô cùng xinh đẹp nói mình không được, đây là tổn thương cực lớn vào lòng tự trọng của đàn ông nha…. hắn bây giờ chỉ muốn nhào vào, như con sói ăn no nê... để xem nàng ta còn bảo không được hay không.
"Thôi mà, đừng giận nữa... chúng ta cùng uống một ly nào" Dường như cũng biết ý nghĩ của Trần Thiên, nàng ta vội vàng nói…. Bích Dao cũng không muốn vừa mới bắt đầu... mình đã bị ăn sạch rồi a... nói xong nàng liền nâng lên ly rượu…

Trần Thiên cũng không nghĩ nhiều nữa, cầm trên tay ly rượu, cùng nàng cạn ly một cái hết sạch…

"Bích Dao, hôm trước người kia là chị em đúng không" Trần Thiên nhớ lại hôm đó còn một cô gái tóc vàng, nét mặt hao hao giống nàng, khuôn mặt lại già dặn hơn…. nên hắn đoán là chị.

"Anh biết tên của em?" Bích Dao hai mắt trợn to, có chút không thể tin nói… nàng nhớ hình như mình chưa nói tên cho hắn biết a...hay là hắn điều tra mình... nghĩ đến đây không hiểu sao trong lòng Bích Dao có chút ngòn ngọt.

"Sao lại không, người đẹp như thế này phải gắn liền với cái tên tương xứng a" Trần Thiên bắt đầu giở trò tán tỉnh.
Bích Dao khuôn mặt có chút đỏ, nhưng sau đó lại bình phục như thường, ánh mắt lóe lên một tia không hiểu âm mưu, cười nói:

"Vâng, người đó chính là chị em...anh thấy thế nào... chị và em, ai đẹp hơn" Bích Dao đôi mắt đẹp nháy nháy nhìn hắn, nói không ra được mị hoặc quyến rũ.

Trần Thiên con mắt đảo quanh, trông như bọn lưu manh vậy, cũng nháy mắt đáp lại nàng: "Đương nhiên là chị em đẹp hơn rồi"

Quả nhiên, nghe được lời này, bộ ngực Bích Dao phập phồng kịch liệt, mặt cũng vì vậy mà đỏ lên, bộ ngực ưỡn lên, cao giọng nói: "Em có gì thua chị ta chứ" Nói xong, con mắt như bốc lửa, lườm sắc lẹm về phía hắn.

Trần Thiên lại được một phen rửa mắt, bộ áo vốn đã mỏng có thể thấy rõ bên trong, bây giờ lại bị ưỡn lên, hai hạt tròn tròn nho nhỏ cũng vì vậy lồi hẳn lên bên ngoài, nhìn vào chỉ muốn ngậm vào, cắn một cái cho đã đời.
"Hắc hắc, em đẹp…" Trần Thiên đang muốn nói cái gì đó, nhưng chợt cảm một cơn buồn ngủ kéo đến, chưa kịp hiểu rõ chuyện gì, hắn đã nằm xuống không biết trời đất gì nữa.

"Hì hì, không biết anh có gì tốt mà phải để tôi làm như này" Bích Dao nhìn thấy hắn như vậy, thì thích thú cười cười... đi lại vuốt ve khuôn mặt đẹp trai….sau đó…

Trần Thiên lim dim mắt tỉnh lại, đầu tiên là cảm thấy hình như là mình đang bị trói, tay chân không thể nhúc nhích được, nheo nheo cặp mắt, thấy mình bây giờ đang bị buộc vào đầu giường, mà ở phía trước mình Bích Dao ngồi đó, vẫn là khuôn mặt ấy, vẫn là bộ đồ quyến rũ đó.

"Anh yêu, anh cảm thấy thế nào a, rượu có ngon không" Bích Dao tinh nghịch nháy nháy mắt.

Thì ra khi nãy Bích Dao đã cố tình bỏ thuốc vào ly rượu, chỉ là không biết mục đích là gì, còn về Trần Thiên có biết trước việc này hay không, thì chỉ có hắn biết a.
"Này... cô muốn làm gì...mau thả tôi ra... cứu mạng a" Trần Thiên trong miệng hô to, trông giống như thiếu nữ đang sắp bị cường hào ác bá cưỡng hiếp nha.

"Khanh khách, thật dễ thương a...ngoan chị thương" Bích Dao không chút ngại ngần khi tự xưng là chị, sau đó trước ánh mắt kinh hãi xen lẫn hưng phấn của hắn, bộ đồ cực mỏng của Bích Dao từ từ rơi xuống đất, một thân hình vệ nữ cực đẹp xuất hiện trước mặt hắn.

Da thịt trắng nõn như mỡ đông, xương quai xanh hóp vào quyến rũ, cặp ngực tuy không to lắm nhưng nhìn rất mê người, đứng thẳng vươn cao, ở giữa là khe ngực sâu hoắm, hai hạt bồ Đào nằm lẻ loi trên đỉnh núi, vòng eo thon gọn, một lùm cỏ đen ở giữa hai chân, lấp ló bên trong là một màu đỏ mê người, cặp đùi trắng muốt thon gọn, hai chân nhỏ gọn thon dài, ngón chân tinh xảo, tất cả tổng hợp lại thành một thân thể gần như hoàn mỹ.
Bao nhiêu đó còn chưa hết, chỉ thấy Bích Dao ngồi xuống đối diện hắn, hai đầu chụm vào nhau, làm cho Trần Thiên có thể nhìn rõ cảnh sắc giữa háng nàng, một chùm lông đen mịn, bên trong là một cái khe đỏ mê người, bên trong còn có vài giọt sương đọng lại đây này.

Ực

Trần Thiên nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt, cảm giác miệng đắng lưỡi khô đầy khó chịu, con cặc bên dưới căng cứng như muốn phá quần chui ra, nhưng bây giờ hắn chỉ có thể bất lực nhìn.

"Hì hì, có đẹp không?" Bích Dao như con tiểu yêu tinh quyến rũ nói.

"Đẹp... rất rất đẹp" Trần Thiên tuy rất muốn nói không, nhưng cái miệng lại không cho phép a.

Bích Dao nghệ vậy cười khinh khích, bỗng duỗi ra đôi chân trắng muốt, đem bàn chân mình rà quá rà lại trên mặt Trần Thiên, mà đối với điều này hắn lộ ra rất là hưởng thụ, đùa sao... đây là người đẹp ban ân nha... còn xấu hả...suy nghĩ nhiều…
"Thơm không?" Ngón chân khều khều vào lỗ mũi hắn, Bích Dao gương mặt tràn đầy thích thú nói.

Trần Thiên không có trả lời, mà là dùng mũi hít thật sâu, đầu lưỡi đi ra liếm vào lòng bàn chân ửng hồng, mặt cũng đong đưa qua lại, để nó ma sát với mặt mình, không trả lời... nhưng đây là câu trả lời thuyết phục nhất a.

"Hi hi ha ha" Cảm giác nhột nhạt làm cho Bích Dao cười duyên không ngừng, chưa dừng lại ở đó, nàng còn đem cả hai bàn chân phân biệt để hai bên mặt hắn, sau đó dùng lực chà nó, khiến cho khuôn mặt Trần Thiên biến dị, trông rất là buồn cười.

Trần Thiên lúc này nứng không chịu nổi, chưa bao giờ có ai làm như thế này với hắn a, thật ra lúc uống rượu, hắn đã biết bên trong có thuốc, đùa sao... đường đường là Hư Tiên, vậy mà không thể biết mình bị bỏ thuốc sao, nhưng hắn giả vờ như không biết uống nó đi, tại vì hắn cảm giác nàng sẽ không hại mình, nên muốn để xem nàng ta muốn làm gì, cuối cùng hắn thật không ngờ Bích Dao lại có sở thích quái lạ như thế này.
Chơi đùa được một chút, Bích Dao bỏ chân xuống, sau đó từ từ bò dậy đến bên người hắn, vì ở tư thế này, Trần Thiên có thể nhìn thấy rõ cặp vú rũ xuống lắc lư qua lại khi nàng di chuyển, cuối cùng đi đến trước người hắn, khuôn mặt xinh đẹp kề sát mặt hắn, Trần Thiên thậm chí có thể ngửi được mùi thơm từ miệng nàng phát ra, cùng với hơi nóng từ mũi làm cho mặt hắn ngứa ngáy.

"Trần Thiên, anh biết không... từ lúc gặp anh…trong lòng em đã có hình bóng anh a" Bích Dao hai mắt mê ly nhìn hắn, nàng lời nói làm cho Trần Thiên kinh ngạc không thôi, chỉ mới gặp lần đầu mà đã có hình bóng mình, sức hút của mình lớn đến vậy sao.

"Hôm đó anh làm "anh hùng cứu mỹ nhân, thật sự rất tuyệt đó nha, cũng rất thành công... bắt lại trái tim của hai người con gái a" Bích Dao không có chút nào gọi là ngượng ngùng nói, sau đó không để cho hắn trả lời, nàng vậy mà lè lưỡi ra liếm láp khắp khuôn mặt hắn.
Trời ạ... Trần Thiên thề có trời đất chứng giám, đây là lần đầu tiên hắn gặp một cô nàng có lá gan to đến vậy a, cảm thụ đầu lưỡi mềm mại ướt át rà khắp mặt mình, đầu lưỡi hắn cũng không kìm được đi ra, muốn liếm vào đó... nhưng đời không như mơ…

"Hì hì, anh đừng tưởng bở nhá" Bích Dao thụt cái đầu nhỏ lại, nhìn khuôn mặt như ăn mướp đắng của hắn thì cười trêu chọc.

"Em rốt cuộc muốn gì đây hả" Trần Thiên tuy có thể thoát ra, nhưng hắn cũng không muốn làm vậy, tại vì hắn phát hiện... chơi đùa với cô nàng này là một chuyện rất là thú vị…

Bích Dao không có trả lời, trước ánh mắt kinh hãi tột cùng của hắn, cô nàng này vậy mà đứng lên, hai chân hơi tách ra, bộ phận sinh dục tất cả không bỏ sót đập vào mắt hắn, sau đó nhích người lại gần, bộ phận sinh dục vì vậy kề sát mặt hắn, thậm chí những sợi lông đen còn đang ma sát mặt hắn.
Hai mắt Trần Thiên trợn to, mũi ngửi được một mùi hương ngai ngái nồng nặc, nó không hôi... ngược lại làm cho người ta điên cuồng, cái khe sâu đỏ mê người, hai mép lồn trắng nõn hồng hào.

"Anh Thiên, anh thấy sao... nó có... đẹp không?" Bích Dao cặp mông hơi đung đưa, sàng qua sàng lại lỗ lồn trước mặt hắn, sau đó lại nói:

"Hì hì, cái thứ đó của anh thật là, nó lại nghịch ngợm như vậy" Bích Dao nhìn thấy quần hắn độn lên một cục to thì trêu chọc nói, nhưng trong lòng cũng kinh hãi không thôi, nó... nó thật là to a…

Trần Thiên đầu óc lúc này mụ mị cả đi, không màng thế sự, lưỡi tự động đi ra, muốn liếm vào đó một cái, nhưng…

"Khanh khách, anh muốn làm gì em hả" Nhìn thấy Trần Thiên bật ngửa ra sau, Bích Dao như con tiểu ma nữ cười cười, thì ra lúc hắn muốn liếm vào, nàng đã kịp thời đẩy hắn ra.
"Sao hả, chỉ được nhìn mà không được làm gì, cảm giác khó chịu lắm đúng không" Vừa nói, nàng vừa tiếp tục nhích người đến gần hắn.

"Bích Dao, rốt cuộc em muốn gì hả" Trần Thiên cơ hồ nghiến răng nghiến lợi nói, thấy lồn thơm trước mặt mà không làm được gì, cảm giác này thật là khó diễn tả a…

Bích Dao tiếp tục ở trước mặt hắn hẩy hẩy mông, tay xoa xoa tóc hắn, ôn nhu nói: "Bây giờ, anh có còn thấy chị em đẹp không?"

.

"Không... không a… chị em nào có đẹp...em là đẹp nhất, Bích Dao là đẹp nhất" Trần Thiên lúc này như cái máy nói, hắn thật là muốn hôn vào chỗ đó a.

Mà lúc này ở bên ngoài rèm che, đang có một thân hình người con gái lấp ló, chỉ thấy nàng mặt đỏ bừng, không biết vì xem được bên trong cảnh mà ngượng ngùng, hay là tức giận một thứ gì đó...
Truyện được dịch bởi: Thiên Sơn ™©. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.