Đô Thị Truyền Kỳ

Chương 137+: Bích Thảo

"Đây là…" Long lão nhìn xung quanh, thấy mình bây giờ đang đứng ở một nơi toàn là cây cối rậm rạp, vội vàng thả thần thức, sắc mặt lão lập tức tái đi:

"Đây là con người có thể làm ra sao... chưa để ta phản ứng đã đưa ta đi ra một chỗ xa xôi như vậy... chẳng phải nói nếu giết mình, chỉ cần một ý niệm thôi sao" Long lão nhịn không được lẩm bẩm.

"Thiên Diện, đại công chúa Đế gia, rốt cuộc các ngươi có lai lịch thế nào" Long lão sắc mặt buồn bã nói, đường đường là thủ hộ giả một nước, vậy mà mặc người chém giết.

"Haizz, còn có tên kia nữa" Long lão thở dài, sau đó phất tay một cái, thân hình từ từ mờ đi rồi biến mất...

"Gia gia, người gặp chuyện gì không vui sao, nói cho Linh nhi biết a" Giọng nói ngây thơ non nớt vang lên, một cô gái 14 15 tuổi, mái tóc thắt bím hai bên, khuôn mặt trái xoan, trông rất là đáng yêu, nhất là cặp mắt to liên tục chớp động, nhìn rất là hoạt bát, hiển nhiên đây cũng là một tiểu ma nữ, chỉ thấy nàng bây giờ đang nắm bộ râu của ai đó giật giật…

Mà cái người bị giật râu này, nếu để cho những tu sĩ khác nhìn thấy sẽ trợn mắt há mồm, đây không phải là tối cường Đại Việt Long lão sao?

Long lão có chút bất đắc dĩ nhìn sang đứa cháu gái này, nhìn bộ râu dài của mình đang bị giật liên hồi, lão cười khổ nói:

"Linh nhi a, con cũng đã lớn rồi, vậy mà như con nít vậy" Tuy là nơi như vậy, nhưng trong mắt lão tràn ngập cưng chiều nhìn qua cô cháu gái này, là một loại cưng chiều đơn thuần giữa người ông với cháu gái mình.

"Hì hì, Linh nhi vĩnh viễn là người cháu gái ngoan a, Linh nhi không cần lớn" Người được gọi là Linh nhi miệng cười tươi như hoa, hai mắt to cũng vì vậy híp lại thành hình trăng lưỡi liềm, trông khả ái không thể tả.

"Gia gia, có phải là cái người tên là Trần Thiên gì đấy làm người lo lắng không" Linh nhi hai tay cầm chặt gia gia mình tay, lắc qua lắc lại.

Long lão gật gật đầu, quả thật đây là điều lão lo lắng, chuyện của Thiên Diện chắc đã có vị kia lo, còn cái tên thanh niên mới nổi này mới chính là nhân tố làm lão đau đầu nhất, biết đâu tên này điên lên, tiện tay phá hủy thứ gì đó thì khóc không ra nước mắt a.

Nghe vậy, cô gái không tiếp tục nũng nịu nữa, mà là đi sang một chỗ khác, cặp mắt đẹp lấp lóe ánh sao, bên trong tràn ngập tò mò, rốt cuộc là người như thế nào để cho gia gia mình lo lắng bất an như thế, vả lại người này cũng chỉ lớn hơn mình vài tuổi, tính tình vốn nghịch ngợm, nay lại có chuyện như thế này, Linh nhi làm sao có thể ngồi yên.

"Hì hì, Trần Thiên phải không, để bổn cô nương đây xem ngươi có tài cán gì"

Trở lại với Trần Thiên, hắn lúc này đang trái ôm phải ấp hai người đẹp, chỉ thấy hai nàng đẹp như tiên nữ giáng trần, nằm co ro trong lồng ngực hắn, hai mắt nhắm chặt, hiển nhiên là đã ngủ... nhưng nếu có người nhìn kỹ, sẽ thấy mí mắt hai người giật giật…

Trần Thiên trong lòng cười khổ, Ánh Nguyệt thì không nói, ngay cả cô nàng Bích Dao vậy mà lộ ra ngượng ngùng, thật không biết khi nãy ai còn chủ động câu dẫn hắn đây này…

"Anh yêu em" Trần Thiên nhẹ nhàng thủ thỉ ở tai hai người, chỉ thấy hai nàng thân thể có chút run lên, mí mắt điên cuồng giật, nhưng không ai chịu mở mắt ra, mà Trần Thiên thấy cảnh này cũng không có ép hai người nữa, mà là càng thêm ôm chặt hai người, cuối cùng nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu.

"Em cũng yêu anh" Qua được hồi lâu, thấy hắn không có động tĩnh gì khác, Ánh Nguyệt nhẹ mở mắt ra, thấy hắn đã ngủ... thế là không nhịn được đem mặt áp sát mặt hắn, tận hưởng hơi ấm từ người hắn phát ra, sau đó yêu thương nói.

Sáng sớm ngủ dậy, Trần Thiên nhìn quanh, không thấy hai nàng đâu cả, chỉ thấy đặt trên bàn là một món thức ăn gì đó, bên dưới còn kẹp theo một mảnh giấy đây này…
"Anh yêu, buổi sáng tốt lành...em đã chuẩn bị cho anh đồ ăn sáng, hai mẹ giờ phải về... yêu anh"

Nhìn thấy mẫu giấy này, Trần Thiên cười cười lắc đầu, đang muốn đi đến trường luôn, nhưng lại nhìn trên bàn đồ ăn sáng, thế là ngồi xuống đem nó ăn sạch, đùa sao... đây là mỹ nhân tâm ý, không thể phụ lòng…

Sau khi ăn xong, điều hắn cần làm chính là đi về nhà a, tại vì hôm qua đi đến đây có mang theo chiếc xe nào đâu, vả lại thân thể có chút không thoải mái, phải đi về tắm một cái…

Thế là Trần Thiên lại dùng cái tốc độ mà mắt thường không thể thấy xẹt qua bầu trời, vốn không có việc gì, nhưng vừa đi được nửa đường, Trần Thiên bất giác ngừng lại, ánh mắt có chút kỳ dị nhìn xuống bên dưới.

Lúc này ở bên dưới đường, à nói chính xác hơn là một con đường đất, chưa đổ bê tông, đang có một cô bé quần áo cũ kỹ, rách rưới đang ngồi bên đường, mặt cô bé cúi gằm xuống không thể thấy rõ mặt mũi, lâu lâu thân thể cô bé run run, hiển nhiên là đang khóc…
Trần Thiên không hiểu sao nhìn thấy cảnh này lại có chút đau lòng, đây là mặt xấu của cái xã hội này a, người giàu tiền xài không hết, người thì nghèo không có gì để ăn, ngày cả quần áo mặc cũng không chỉnh tề, nhưng hắn có thể làm gì đây? Chỉ với sức lực một mình hắn nào thấy đổi được cái xã hội này, trừ khi một lần nữa đem cái xã hội này trật tự lập lại một lần nữa…

Trần Thiên nhìn cô bé bên dưới, trong lòng không hiểu thấu có chút đồng cảm, thế là đi xuống bên dưới, lần này ở khoảng cách gần, hắn liền quan sát kỹ cô bé này, nhưng vừa mới nhìn kỹ, hắn liền giật thót mình, tại sao... tại sao lại thế này a…

Trần Thiên vậy mà cảm nhận được trên thân thể nàng một luồng hàn khí quẩn quanh, tuy nó rất yếu... người bình thường hầu như cảm nhận không được, nhưng Trần Thiên đã là Hư Tiên, sao lại không biết chứ, điều đáng nói... người bình thường tại sao lái có luồng hàn khí này, nó tuy rất yếu nhưng vậy mà có thể xuyên qua da thịt mình, thẩm thấu vào bên trong... điều này thật là quá rung động, phải biết thân thể hắn cho dù bình thường Đại Thừa Kỳ cũng không thể xuyên phá nha.
"Em gái...em gì đó ơi" Trần Thiên sau một lúc bần thần thì đi đến vỗ vỗ vai cô gái, chỉ thấy cả người nàng run lên một cái, đầu nhỏ mang theo bù xù tóc ngước lên, đôi mắt to có chút sợ hãi nhìn hắn..

"Đẹp... đẹp quá"

Trần Thiên trong lòng không khỏi kinh ngạc kêu lên, tuy cô gái này mặt mũi lấm lem bùn đất, nhưng mà vẻ đẹp của nàng cũng không vì đó phai giảm.

Tính danh: Nguyệt Thiền

Tuổi tác: 16

Nhan trị: 97.8

Hảo cảm: ___

Thể chất đặc biệt: Thuần m Chi Thể

Nhìn vào bảng thông tin, Trần Thiên ngây ngẩn cả người, hắn không ngờ nhan trị của nàng lại như thế cao, tuy không hiểu sao hệ thống lại thêm vào mục thể chất, nhưng Trần Thiên vẫn hiểu ý nghĩa của Thuần m Chi Thể, đây không phải là thể chất của nữ chính trong những bộ tiểu thuyết sao.

"Ca ca, người thật sự là vận may quấn thân a, chỉ đi ra ngoài vậy mà có thể bắt gặp được tối cường thể chất a" Tiểu Linh âm thanh tinh nghịch từ trong đầu hắn vang lên.
"Tiểu Linh, đây rốt cuộc là sao a" Trần Thiên nào hiểu mô tê gì hỏi lại, nhưng tiểu Linh giống như là khinh thường, không thèm trả lời, làm cho mặt hắn không khỏi đen lại.

"Nguyệt Thiền phải không, sao em lại một mình ở đây, không sợ sao" Tạm thời gác chuyện kia sáng một bên, Trần Thiên cố gắng làm ra bộ dáng hiền lành nhất có thể nói với cô gái.

Tuy Trần Thiên cố tỏ ra dáng vẻ hiền lành, nhưng cô gái vẫn còn rất rụt rè, đôi mắt to tròn cảnh giác nhìn hắn.

Nhìn thấy cảnh này, Trần Thiên cười khổ, hắn không ngờ sẽ có một ngày bị một cô bé dùng ánh mắt này nhìn mình, cặp mắt khẽ đảo quanh, nói:

"Em gái, em xem đây là gì" Trần Thiên nói xong, tay liền đưa ra phía trước, lòng bàn tay hắn liền xuất hiện một cây kẹo mút có vô số màu sắc, nhìn qua rất là hấp dẫn a…
Nguyệt Thiền mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc nhìn cây kẹo, nàng vừa nãy thấy bàn tay hắn không có gì, bỗng liền xuất hiện một vật như này, trong lòng kinh ngạc không thôi, chẳng lẽ người trước mặt mình là tiên nhân mà ông đã kể cho mình nghe?

Nhìn thấy đôi mắt nàng ánh lên vẻ ham muốn, Trần Thiên cười đắc ý, đây là đồ vật từ trong hệ thống lấy ra a, hắn cũng không tin có thứ này cô nàng này còn giữ thái độ cảnh giác với mình:

"Cho em nè" Nói xong, chìa tay ra, đưa kẹo đến trước mặt nàng.

"Cho...cho tôi" Nguyệt Thiền có chút rụt rè nói.

Trần Thiên không nói gì, chỉ là gật gật đầu, Nguyệt Thiền thấy vậy liền run run cầm lấy cây kẹo, đưa lên trước mặt ngắm nghía, bất giác hai mắt cô nàng chảy ra một hàng lệ đài…

"Sao...sao lại khóc…" Trần Thiên nhìn thấy cô nàng này lại khóc, nhất thời bối rối không biết làm sao, hắn cái gì đều không sợ... chỉ sợ nhất là nước mắt phụ nữ a…
"Ô... ô.. ô... ô" Chỉ thấy cô nàng khóc to hơn, sau đó bất chợt nhào vào lòng hắn, ôm hắn thật chặt, mà Trần Thiên nào hiểu mô tê gì, nhưng cũng đem nàng ôm thật chặt vào lòng…

"Ngoan... không khóc... đại ca cho kẹo" Trần Thiên không biết phải nói gì, đành phải nói những câu vô nghĩa thế này, mà Nguyệt Thiền ở trong lòng hắn khóc rất lâu, thật giống như đem tất cả u uất phát tiết vậy, thẳng đến vai áo hắn có chút ướt, cô nàng này mới chịu ngừng lại.

"Anh...anh là người đầu tiên ngoài ông... tốt... tốt với em như vậy a" Chưa kịp để cho hắn hỏi, Nguyệt Thiền đã lên tiếng trước.

"Ngoan... không khóc nữa… kể cho anh nghe mọi chuyện được không" Trần Thiên an ủi nói.

Nguyệt Thiền chần chừ một chút, nhưng cuối cùng vẫn là gật gật đầu, bắt đầu kể lại cuộc đời bất hạnh của mình…
Nguyệt Thiền từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, lớn lên nhờ bàn tay của người ông đã ngoài bảy mươi, cuộc sống không khá giả nhưng lại rất hạnh phúc, nhưng ông trời như muốn trêu ngươi, vài ngày trước đây, lão thiên cuối cùng lấy đi người thân duy nhất của mình, chính là người ông đã nuôi mình lớn khôn, thế là Nguyệt Thiền triệt để trở thành mồ côi, không còn một ai thân thích còn sót lại trên đời.

Nghe đến đây, trong lòng hắn không khỏi thương tiếc cô bé này, hai tay dùng sức ôm chặt nàng hơn, nhẹ giọng nói:

"Không sao... kể từ bây giờ anh sẽ là người thân của em... được chứ"

Nguyệt Thiền nghe hắn nói thân thể liền run lên, cặp mắt to nhìn chằm chằm ánh mắt hắn, dường như là muốn xem hắn nói thật giả, không biết nàng nhìn ra sao, cuối cùng lại gật gật đầu, nhưng lại nói:
"Nhưng... nhưng em…"

Trần Thiên biết nàng suy nghĩ gì, liền nói ngay: "Ha ha, em không cần phải suy nghĩ, đi với anh về phụ việc nhà anh, chứ không phải rảnh rỗi đâu mà tưởng bở nhá" Hắn biết nếu không nói vậy, cô nàng này còn lâu mới đi theo hắn a.

Quả nhiên sau khi nghe xong, Nguyệt Thiền nhoẻn ra một nụ cười thật tươi, nụ cười của sự hạnh phúc, từ đây...cuộc đời nàng sẽ chuyển sang một trang mới…

Dẫn Nguyệt Thiền đi về nhà, giới thiệu nàng với mẹ một chút, sau đó đưa cho nàng một bộ đồ của Khánh Linh, dẫn nàng vào phòng tắm, hướng dẫn nàng cách sử dụng những thứ này, hắn mới trở lại phòng mình, đi vào tắm táp…

"Wow... Nguyệt Thiền, không ngờ em lại đẹp như vậy a" Trần Thiên sau khi tắm xong, vừa đi ra ngoài... cặp mắt hắn liền trợn cả lên, một cô gái xinh xắn tươi tắn đang đứng đó, hắn đương nhiên biết đó là ai, bây giờ Nguyệt Thiền khác xa lúc nãy một trời một vực a, ngũ quan tinh xảo hoàn mỹ, mái tóc đen dài mượt mà, đôi môi hình trái tim, mũi quỳnh cao ngất, nhất là còn vài giọt nước đọng lại trên tóc, càng làm cho vẻ đẹp của nàng hiện ra triệt để…
"Anh...anh nói gì vậy...em thấy xấu mà" Nguyệt Thiền có chút e lệ vò vò góc áo, mặt cúi gầm vì ngượng, nhưng lâu lâu lại liếc mắt lên nhìn hắn, hai mắt nàng có chút mê ly, ai bảo Trần Thiên khi tắm xong toát ra vẻ nam tính, mê người thế này a.

"Hắc hắc, không uổng công anh đem em về đây, để lát anh kêu Khánh Linh dẫn em đi mua quần áo" Trần Thiên ngoài mặt nghiêm túc nói, nhưng trong lòng thì cười như được mùa, hắc hắc... lần này xem như là nhặt được bảo, có cô em xinh đẹp này làm hầu gái... đây là một chuyện hạnh phúc kích thích cỡ nào a.

Một loạt sự tình qua đi, Trần Thiên cuối cùng cũng có thể đi ra xe, cho xe chạy thẳng đến trường học, may mắn là vẫn còn kịp giờ a, đang muốn đi xuống xe vào trường, thì…

Reng reng reng

Tiếng chuông điện thoại lần nữa bằng lên, nhìn vào màn hình, khoé miệng hắn liền co giật:
"Hì hì, anh Thiên đó a, dạo này anh quên luôn đứa em này luôn sao?" Giọng nói rất chi là lẳng lơ, khiến người ta vừa nghe liền rùng mình, mà hắn cũng không ngoài lệ.

"Khụ khụ, My đó à...anh sao có thể quên em được chứ, tại dạo này anh bận quá thôi" Người này không là ai khác, chính là Diễm My con của mẹ nuôi hắn Thục Quyên, chỉ là không biết hôm nay cô nàng này gọi mình có việc gì.

"Bận hả, có phải là bận đi bên mấy em chân dài kia không" Giọng nói lãnh lót nhưng không thiếu quyến rũ nói.

Trần Thiên thầm giật mình, giọng cô nàng này sao là lạ, giống như là có mùi dấm chua đâu đây a.

"Hắc hắc, anh làm gì có ai đâu, mà hôm nay sao lại có nhả hứng gọi anh vậy, chắc cũng không phải chỉ vì hỏi anh nhiêu đó há" Trần Thiên liền lái sang chuyện khác nói.

"Hì hì, anh định lái sang chuyện khác hả, nhưng mà thôi...em gọi chỉ muốn nói cho anh, tối nay phải qua nhà em, nếu anh không qua hì hì" Giọng Diễm My như con tiểu ác ma vang lên, đây quả thực là trần trụi uy hiếp a.
Trần Thiên mồ hôi lạnh chảy ròng, hắn sợ nhất là cô nàng này a, bây giờ lại tự nhiên kêu mình đến, chắc chắn là có âm mưu gì đó:

"Ok ok, tối nay anh sẽ có mặt... được chưa" Trần Thiên tuy lòng nghĩ vậy, nhưng nào dám không đồng ý, hắn biết cô nàng này chuyện gì cũng dám làm nha.

"Hì, vậy mới phải chứ, vậy thôi nhé...em chờ" Giọng nói có chút mừng rỡ vàng lên, chưa để cho hắn trả lời, liền nghe được tút tút tút.

Trần Thiên nhìn vào màn hình, miệng nở ra một nụ cười khổ, thầm lắc đầu một cái, sau đó mới đi xuống xe, đi về phía mình lớp học.

"Anh Thiên, anh tới trễ quá nha" Một giọng nói ngọt ngào vàng lên, hắn giật mình quay lại, thì ra là cô nàng Khuynh Thành, chỉ thấy hôm nay nàng mặc một đồng phục học sinh, màu áo trắng tinh khôi, áo thì bó sát, làm cho bầu ngực cùng vòng eo thon gọn triệt để hiện ra, bên dưới là chiếc váy xếp đen dài đến đầu gối, đôi tất đen bao trùm đôi chân thon dài, bàn chân tinh xảo được bọc lại bởi chiếc giày cao gót đen, tất cả cộng lại làm cho nàng quyến rũ dụ hoặc đến tận cùng.
"Hắc hắc, là em đến sớm a" Trần Thiên có chút ngượng ngùng sờ sờ mũi, hai mắt sáng rực nhìn về phía Khuynh Thành, hôm nay nàng quả thật quá đẹp... hình như đã lâu rồi hắn chưa địt cô nàng này thì phải...xem ra hôm nay khặc khặc…

"Hừ hừ, đi chơi với gái thì có" Khuynh Thành hai tay ôm thật chặt tay hắn, lắc qua lắc lại, môi vẩu lên hừ hừ liên tục, trông vô cùng đáng yêu.

"Ah.." Trần Thiên thoải mái híp mắt lại, tay hắn bị kẹp chặt vào giữa cái khe mê người, mềm mại co dãn a.

"Anh yêu, anh có nhớ em không" Một giọng nói khác vang lên, một bên tay còn lại của hắn cũng bị người nào đó ôm chặt, vội nhìn sang... thì ra là Nhi.

"Khụ khụ" Trần Thiên có chút lúng túng ho khan, hắn rất muốn nói là nhớ, nhưng mà kế bên có Khuynh Thành đâu, tuy nàng đã chấp nhận việc mình có nhiều bạn gái, nhưng nói lời tán tỉnh trước mặt nàng… có chút không tốt a.
"Hừ, tha cho anh đó" Nhi có chút hờn dỗi nói, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy cặp mắt nàng hiện lên vẻ đắc ý, hì hì...ai kêu ngươi có nhiều nữ nhân như vậy...bổn cô nương sẽ còn hành ngươi dài dài.

Qua một phen trêu đùa, cuối cùng ba người cùng nhau đi vào lớp, hai tay hai bên bị hại người đẹp ôm chặt, lộ ra rất là thân mật, mà đối với chuyện này, bọn học sinh cũng chỉ biết giả mù, ai bảo bọn họ đã quá quen với việc cơm chó này?

Mà Nhi có chút lưu luyến hôn hắn một cái, sau đó mới chịu buông tay, trở về chính mình chỗ ngồi.

Cũng không lâu lắm, một người mỹ phụ bước vào, đây không phải là ai khác, chính là cô giáo dạy lớp hắn ngữ văn, Bích Thảo.

Vốn có chút báo loạn lớp học sau khi Bích Thảo vào liền im thin thít, bọn đực rựa thì nhìn đăm đăm, thiếu điều chảy nước miếng, còn nữ hai mắt lấp lóe, không biết là đang hâm mộ hãy là ghen tị vì cái nhan sắc này.
Chỉ có ở phía trên bàn hắn Mai Ngọc là cười tít mắt, hai mắt lóe lên niềm tự hào, sao lại có thể không tự hào cơ chứ, mẹ mình làm giáo viên lại xinh đẹp như vậy, có đứa con nào không cảm thấy tự hào.

Mà Trần Thiên nhìn đến cảnh này, trong lòng có chút quái dị, nhất là khi nhìn đến ở bàn trên Gia Hân, thấy cô nàng đang đá lông nheo với mình, bộ dáng dâm đãng quyến rũ, lại nhìn Mai Ngọc, cả người toát ra vẻ ngây thơ non nớt, lại nhìn lên cô giáo Bích Thảo, cả ngươi cô toát ra vẻ nghiêm trang đạo mạo mà một nhà giáo nên có, càng nhìn hắn càng kinh hãi, đây quả thực là ba mẹ con sao? Tính cách sao lại tương phản như vậy…

"Trần Thiên, em lên đây trả bài cho cô" Trần Thiên lúc này đang suy nghĩ xuất thần, bỗng nhiên một giọng nói vang lên, thầm giật mình...quay lên thì thấy Bích Thảo đang nhìn mình chằm chằm, không hiểu sao vừa nhìn vào... cảm giác sóng lưng gai gai lạnh tràn ngập toàn thân hắn…
Trong lòng tuy cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng Trần Thiên vẫn hiên ngang bước lên bục giảng trước ánh mắt của tụi học sinh, đương nhiên là không thể thiếu những ánh mắt si ngốc của đám vịt trời.

Lần lượt những câu hỏi được đưa ra, Trần Thiên lúc đầu trả lời rất là thản nhiên, nhưng dần dần hắn cảm thấy có chút không đúng, tại vì càng về sau... những câu hỏi không còn thuộc phạm trù của lớp 12 nữa, thậm chí những thứ này hắn chưa từng nhìn thấy trong sách a… đây rốt cuộc là chương trình dạy cho lớp 12 hay là đại học đây?

Không chỉ là hắn, mà là cả lớp cũng xì xầm nghị luận to nhỏ, hiển nhiên bọn chúng cũng bó tay với những câu hỏi này a, có tên lanh mồm còn trêu:

"Ha ha, thằng Thiên hôm nay đắc tội gì với bà cô rồi bọn mày"

"Đúng a, chắc là vậy rồi, nhưng mà sao tao cảm thấy hả dạ ghê, ai bảo nó lúc bình thường nhiều em theo đuổi như vậy"
"Đúng...đúng... đáng đời nó, nó nổi tiếng là học giỏi, không cần học cũng biết, để xem hôm nay có biết được không hahaha"

Từng tiếng từng tiếng xì xầm vàng lên, hầu hết là đám đực rựa, ai kêu ngày thường hắn đắc tội quá nhiều người a.

"Mẹ sao lại làm thế nha" Mai Ngọc tay chống cằm, cặp mắt đẹp to tròn chớp chớp, dáng vẻ rất khả ái.

Tuy là có chút ngạc nhiên, nhưng những câu này sao có thể làm khó hắn, thế là Trần Thiên một mạch trả lời, trước ánh mắt ngưỡng mộ của đám con gái cùng với sự kinh ngạc của bọn đực rựa.

"Thưa cô, em trả lời vậy đã đúng chưa ạ" Trần Thiên rất là lễ phép nói.

"Em…" Bích Thảo bộ ngực kịch liệt phập phồng, cặp mắt đẹp cũng không khỏi lộ ra sự ngạc nhiên cùng kinh dị, phải biết đây là những câu hỏi nâng cao, đây vốn là không phải học sinh 12 có thể giải được a.
Nhưng xen lẫn sự ngạc nhiên là ngùn ngụt lửa giận, thật ra không phải tự nhiên mà Bích Thảo muốn làm khó hắn, ai bảo hôm qua nàng vừa mới biết được, con gái lớn của mình Gia Hân bị tên này gây họa, nàng tuy không cấm cản chuyện yêu đương của con gái, nhưng mà một người mẹ biết được con gái mình hư thân trước khi kết hôn, chắc chắn bà mẹ nào cũng tức giận a.

Trần Thiên thông minh như vậy, chỉ sau một lúc không hiểu, hắn cũng lờ mờ đoán ra được điều gì, vội nhìn xuống bên dưới, thấy Gia Hân đang liên tục chớp mắt với mình, liên kết lại tất cả, Bích Thảo, Gia Hân, Mai Ngọc, hắn rốt cuộc cũng đã hiểu…

Nhìn khuôn mặt của Bích Thảo đỏ bừng, không biết vì giận hay là điều gì khác, Trần Thiên khoé miệng nở ra nụ cười tà ác.

Keng

"Ah…Để em nhặt" Trần Thiên ngăn cản Bích Thảo lại, thì ra hắn giả vờ đánh rơi chiếc bút của nàng xuống gầm bàn giáo viên, thấy nàng muốn cúi xuống nhặt, hắn liền vội nói…giống như muốn tỏ ra…anh đây rất chi là ga lăng.
"Ừm, được rồi cảm ơn em" Tuy còn có chút tức giận tên này, nhưng thấy hắn như vậy, Bích Thảo cũng không có khó chịu với hắn nữa, ít nhất là mặt ngoài là vậy.

Trần Thiên cười dâm, giả vờ cúi xuống nhặt bút, nhìn sát bên là đôi chân thon dài miên man của cô, nhất là đôi giày cao gót đen, ôi…trông thật là quyến rũ.

Mà bởi vì lúc này Bích Thảo đang ngồi, lại mặc chiếc váy dài đến đầu gối, nên hắn vừa ngước lên, liền thấy được bên trong lấp ló một mảng da thịt trắng nõn, Trần Thiên cười tà, sau đó liền nắm chặt nàng chân dài, nhẹ nhàng vuốt ve.

"Ah…" Bích Thảo giật mình, vội nhìn xuống dưới, thấy tên học sinh của mình đang ôm chặt chân mình, bằng cái khuôn mặt si mê, nàng liền giật mình…vội vùng vẫy, nhưng hắn lại ôm thật chặt, Bích Thảo liền bất lực không thôi, bên dưới còn có vô số học sinh, cho nên không dám la lên a, chỉ là dùng cặp mắt đẹp trợn mắt nhìn hắn.
Trần Thiên cười dâm, tay bắt đầu sờ lên trên, xúc cảm thật là quá tốt, dần đi đến đầu gối, mà lúc này Bích Thảo cũng không thể nhẫn được nữa, kêu to:

"Trần Thiên, em làm gì vậy, mau đi ra…" Bích Thảo ngượng ngùng quát, cặp mắt ngay lập tức nhìn xuống dưới, vốn nghĩ là mình quát như vậy, sẽ có vô số học sinh nhìn lên, nhưng không…tất cả đều chăm chú nhìn vào vở tập, cho dù là ngày thường quậy phá bọn đực rựa cũng vậy.

"Sao…sao lại như vậy" Bích Thảo kinh ngạc lẩm bẩm, nhưng chưa để nàng nghĩ thêm, Trần Thiên lúc này nhân cơ hội nàng không để ý, đã chui tọt vào giữa háng nàng từ lúc nào.

"Ưm…" Bích Thảo không tự chủ rên rỉ, nhưng lập tức liền bịt chặt miệng, mắt trợn trừng nhìn bên dưới, đầu đứa học sinh đang nhấp nhô cộm lên váy.

Đúng a, Trần Thiên lúc này chính xác chui vào cô giáo háng, mặt mũi tràn đầy say mê không ngừng hít hà cái mùi nồng đậm bên trong, lưỡi hắn lúc này cũng đang liếm láp bên ngoài chiếc quần lót màu hồng phấn, ôi…nó thật mềm mại làm sao, tuy không nhìn thấy lồn nhỏ tình cảnh, nhưng thông qua đầu lưỡi hắn cũng có thể biết cái lồn này mũm mĩm thế này.
"Trần Thiên, cậu cút ra đây cho tôi" Bích Thảo lúc này thật sự tức giận, bất chấp tất cả hét lớn, đồng thời cũng đứng dậy, thế là đầu của Trần Thiên cũng vì vậy được thoát ra khỏi "lồng giam"

"Cậu….chát" Vừa nhìn đến mặt mũi hắn, Bích Thảo chỉ kịp kêu lên một tiếng rồi vả hắn một cái, khiến cho Trần Thiên cảm giác đầu óc có chút quay cuồng, hai mắt lóe ánh sao.

"Hắc hắc, lồn của cô thật thơm nha" Tuy bị tát, nhưng Trần Thiên cũng không vì vậy mà sợ hãi, trái lại còn đứng lên, bất chấp nàng giãy dụa kéo Bích Thảo vào lòng, dùng từ thô tục kích thích nàng.

"Buông…buông ra…cậu làm gì vậy" Bích Thảo lúc này đã hoảng thật sự, ở bên dưới có không biết bao nhiêu học sinh của mình đây, nhưng nhìn lại…tất cả đều đang chăm chú nhìn bài tập, nào có ai để ý trên đây…rốt cuộc chuyện này là sao?
"Khặc khặc, có phải là cô đã biết chuyện em đã phá trinh Gia Hân rồi đúng không" Trần Thiên phà hơi nóng vào gáy Bích Thảo, khiến nàng rùng mình, nghe được lời hắn nói, Bích Thảo liền trợn mắt, đẩy hắn ra nói:

"Cậu còn dám nói nữa sao…ưm"

Bích Thảo chưa kịp nói thêm, thì môi đỏ đã bị Trần Thiên ép chặt, nàng trợn to hai mắt, không thể tin được nhìn hắn, người học sinh này lại dám hôn mình, lại còn ở giữa nhiều người như vậy, đây…đây là chuyện quá hoang đường…

"Ưm…ah…ưm.. ưm" Bích Thảo bị hôn chỉ có thể ưm a, tay không ngừng đập vào vai hắn, nhưng Trần Thiên nào chịu buông tha, đầu lưỡi nhân lúc nàng sơ ý, liền duỗi vào bắt lấy Bích Thảo đầu lưỡi, tội nghiệp cho cô giáo bất lực không biết làm gì, chỉ có thể dùng sức chạy trốn, nhưng cuối cùng vẫn bị tên học sinh cá biệt này bắt lại.
"Ưm" Cảm thấy đầu lưỡi tê dại khó chịu, Bích Thảo vặn vẹo thân mình muốn thoát ra, nhưng nàng nhận ra rằng, bởi vì hai người ôm nhau quá chặt, mà lại vặn vẹo thân mình, các bộ phận nhạy cảm liên tục chà sát vào người tên học sinh này, khiến cho nàng ngượng ngùng xấu hổ không dám giãy dụa nữa, chỉ có thể bất lực ưm a.

Trần Thiên lúc này sướng khoái không thôi, vừa được mút cặp môi thơm của cô giáo, vừa được thân thể mềm mại của nàng ma sát, nhất là người này còn là cô giáo của lớp đâu.

Chậc chậc chụt chụt chậc chậc

Hôn nhau được một lúc lâu, Trần Thiên mới chịu buông tha nàng, trước ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Bích Thảo, hắn cứ như vậy tự nhiên đi về chỗ ngồi, trước khi đến hắn còn không quên bóp vú cô nàng Gia Hân, ai bảo nàng nãy giờ nhìn lâu như vậy.
Thì ra hắn lại giở chiêu cũ, đưa tất cả học sinh vào ảo cảnh, nhưng chỉ có Gia Hân là ngoại lệ, hắn không vận dụng với nàng, cho nên Gia Hân từ đầu đến cuối đều nhìn rõ hắn đùa giỡn mẹ của mình…

Lúc này phòng học đã trở lại lúc đầu, tiếng la hét đùa giỡn của bọn đực rựa vang lên không ngừng, mà đối với chuyện này, Bích Thảo cũng không có ngăn cản, tại vì lòng nàng bây giờ rối như tơ vò đây này, nhất là nhìn thấy lớp học náo nhiệt trở lại, lòng nàng liền đột nhiên có chút sợ hãi, chẳng lẽ…chẳng lẽ lớp học này, có…có quỷ?

"Ah…"

Vừa ngồi xuống bàn, Trần Thiên liền kêu đau một tiếng, thì ra chẳng biết lúc nào Khuynh Thành đã kề sát hắn, dùng nữ nhân tối cường chiêu thức nhéo vào eo hắn một cái, làm cô hắn giật mình kêu đau.

"Sao em lại véo anh" Trần Thiên mặt nhăn nhăn nhó nhó nói.
Khuynh Thành nghe xong trợn mắt, tay nhỏ cung lại, hình thành nắm đấm nhỏ dứ dứ lên mặt hắn, trông đáng yêu vô cùng, miệng nói:

"Anh còn dám nói, ở trên đó đùa giỡn cô giáo, còn hôn cô…anh thật là quá to gan"

Nghe được Khuynh Thành lời nói, Trần Thiên kinh ngạc nói không ra lời, tại sao nàng lại biết…. không phải lúc nãy mình đã đem tất cả mọi người lâm vào ảo cảnh, chỉ để Gia Hân thấy thôi sao…rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?

"Ca ca, ngươi không cần kinh ngạc, kể từ lúc hệ thống phụ thức tỉnh, thì tất cả những điều ngươi làm lên người nữ nhân mình đều vô hiệu…"

Trần Thiên nghe xong liền kinh ngạc trợn mắt há mồm, hắn không ngờ cái này hệ thống lại có công năng như vậy, bảo vệ toàn lực…cho dù là mình cũng không thể làm hại các nàng ?

"Vâng, tại vì một khi đã được túc chủ ăn qua, các nàng sẽ đối với túc chủ trung trinh như một, vĩnh viễn cũng không có suy nghĩ phản bội, cũng vì vậy mà công năng của hệ thống có chút đặc biệt, phòng ngừa bạo lực gia đình diễn ra…" Tiểu Linh âm thanh chầm chậm vang lên, nếu để ý kỹ…sẽ nghe thấy tiếng cười khe khẽ của nàng.
Trần Thiên khoé miệng co giật, cái gì chứ…hệ thống vậy mà lo mình sẽ làm hại các nàng, còn cái gì bạo lực gia đình, hắn là người như vậy sao?

Trần Thiên nhìn lên trên, quả nhiên thấy Nhi cũng đang nhìn mình, mắt lườm lườm…xem ra các nàng ai cũng đã thấy cảnh khi nãy, điều này làm cho hắn ngượng nghịu không thôi.

Nhìn sang thấy vẻ mặt giận dỗi đáng yêu của Khuynh Thành, hắn liền nhịn không được tiến tới, hôn một cái nói: "Khuynh Thành bảo bối, hôm nay chúng ta ở trên lớp học cùng nhau làm việc đó, hắc hắc" Nói xong, hắn liền hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng.

Khuynh Thành sững sờ, nàng không nghĩ đến hắn vậy mà muốn làm chỗ này, nhưng cũng rất lâu mình chưa có làm chuyện đó, bên dưới có chút ngứa, cho nên cũng thuận theo hắn, hai tay đưa lên ôm chặt hắn cổ, thơm ngọt miệng nhỏ mở ra, chủ động đưa ra mình lưỡi mềm.
Ngậm lấy Khuynh Thành trơn mềm lưỡi, Trần Thiên thỏa thích mút nó, đem nó đưa vào miệng mình, thỏa sức rong chơi rượt đuổi.

Mặc dù đã cùng Trần Thiên hôn qua không biết bao lần, nhưng Khuynh Thành vẫn lộ ra không lưu loát, nhất là hắn còn đem mình nước bọt nuốt, còn nhả ra vô số nước đưa sang mình, vả lại đây là lớp học đâu, có rất nhiều người a, điều này làm cho nàng trong lòng cảm thấy khác thường kích thích, bên dưới đã ẩm ướt từ lúc nào.

Chậc chậc chụt chụt chụt

Tiếng chậc chậc mút liếm vàng lên, Trần Thiên dùng sức hôn thật sâu miệng nhỏ nàng, tay cũng từ khuôn mặt trắng hồng nàng vuốt ve đi xuống, cuối cùng đi đến chỗ cổ áo, lòn tay vào trong, cách nịt vú nhào nặn

Cảm thụ Trần Thiên to gan động tác, Khuynh Thành ngượng ngùng nhìn quanh, thấy không ai để ý đến mình, nàng lúc này mới dám buông bỏ, nhiệt liệt cùng hắn hôn sâu, mặc cho hắn đang vò bóp chỗ quý giá nhất của nàng.
Cách một tầng nịt ngực mỏng viền ren, cảm giác bàn tay lâm vào một vùng mềm mại co dãn, cảm giác rất là vừa tay, để cho hắn yêu thích không muốn rời xa.

Hôn được một hồi, miệng hai người có chút sưng, sau cùng tách ra, lúc này Trần Thiên liền ngồi xổm xuống bên dưới, trực tiếp lật lên nàng váy xếp đen, chui đầu đi vào, đáp vào mắt là cặp đùi trắng nõn, màu đen quần lót, trong lòng có chút điên cuồng, ôm lấy nàng chân ra sức hôn hít.

Khuynh Thành có chút giật mình, vội nhìn quanh…sau đó mới thở phào vì không ai để ý, nhưng nàng vậy mà thấy Nhi đang chớp chớp mắt nhìn xuống hai người, làm cho nàng xấu hổ muốn độn thổ.

Trần Thiên bên dưới ôm hôn chân nàng một lúc, sau đó đem bờ môi dán vào giữa quần lót nàng, liếm nhẹ một cái.

"Ưm…"

Mặc dù cách một tầng quần lót, nhưng Khuynh Thành vẫn cảm thấy mình chỗ thẹn nóng lên, làm cho nàng nhịn không được kêu to, nhưng sau đấy lại bịt chặt miệng, hắn…hắn vậy mà to gan đến vậy…nghĩ đến đây nàng hai chân kẹp chặt lại.
Ngửi được Khuynh Thành giữa háng mùi bạc hà thơm tho, hắn nhịn không được lè lưỡi ra liếm vào, khiến cho quần lót hơi lõm vào trong, cái khe mê người cũng dần hiện ra.

Bị hắn liếm hôn, Khuynh Thành hai chân kẹp chặt, tay đẩy đẩy đầu hắn ra, nhưng tất cả đều vô nghĩa, mà lúc này Trần Thiên phát hiện, mình càng hôn…cái mùi thơm ngát đó càng nồng hơn, để cho hắn nhịn không được há mồm cắn, lưỡi điên cuồng liếm, miệng há ra hóp vào như hút những thứ thơm ngát đó vào miệng.

Bị Trần Thiên dạng này hôn, Khuynh Thành hai chân vặn vẹo, cảm giác nhột nhạt vô cùng từ bên dưới truyền lên, khiến cho nàng có chút chịu không nổi: "Ưm…bại hoại…đi ra a…đừng liếm…nơi đó bẩn.."

Trần Thiên nghe vậy, không thỏa mãn…liếm một cái, nói: "Của Khuynh Thành là thơm, là ngon nhất…không bẩn" Nói xong, một tay nâng lên mông nàng, tay kia đưa ra kéo xuống quần lót…
Cảm nhận được hắn động tác, Khuynh Thành trong lòng ngượng ngùng, tên bại hoại này…vậy mà muốn thoát đi mình quần lót, muốn ngăn cản…nhưng lại chống đỡ không được hắn kiên trì, không thể làm gì khác nâng mông, để hắn kéo xuống mình quần.

Nghĩ đến quần lót của mình bị kéo xuống, hạ thân bên dưới triệt để bại lộ dưới mắt hắn, Khuynh Thành ngượng ngùng nói: "Bại hoại, cả người em đều là của anh rồi đấy"

Trần Thiên không quan tâm, đem màu đen váy kéo lên, hai mắt sáng lên nhìn nàng hạ thân, mu lồn căng tròn không có sợi lông, hai mép lồn gồ lên trông thấy, ngửi được nồng đậm mùi thơm, hắn sao có thể chịu được, dùng sức hôn lên nó, lưỡi liếm vào cái khe mê người óng ánh nước, mút rồn rột…

"Ah…ưm…đừng mà…cảm giác khó chịu" Khuynh Thành ngượng ngùng kêu lên, nhìn hắn vậy mà ở dưới háng mình hôn mình chỗ bẩn, tuy nàng rất thích hắn, nhưng đây là trong lớp, còn vô số số bạn học, quá…quá xấu hổ a…
Trần Thiên nào quan tâm, đầu lưỡi đọc theo khe lồn mài lên xuống, hai tay nắm chặt nàng mông to ép chúng sát vào mặt mình, lâu lâu còn liếm mạnh vào mồng đốc, khiến nàng giật nảy.

"Ưm..ah…khó chịu…ưm" Khuynh Thành hai mắt híp lại rên rỉ, cảm giác nhột nhạt tê dại truyền khắp toàn thân, khiến thân thể nàng uốn éo không ngừng, mông cũng không tự chủ hẩy lên cao, đem nó dí sát vào mặt hắn.

Đang liếm hăng say, liếm sâu vào bên trong thì hắn cảm nhận được người Khuynh Thành run lên một cái, ngày sau đó là một dòng nước ấm thơm tho chảy thẳng vào miệng mình, khiến cho hắn mê say đem chúng nuốt sạch.

Hắn không nghĩ đến nàng lại mẫn cảm đến vậy, chỉ vừa liếm vài cái đã cao trào, đem tất cả mút sạch, Trần Thiên mới đứng lên, ôm lấy nàng nói: "Bảo bối, sung sướng sao"
"Hì hì, hai người tình tứ quá nha, anh Thiên…anh thật là dâm đãng" Nhi lúc này quay mặt xuống, hai tay chống cằm nhìn xem hai người, tinh nghịch chớp chớp mắt.

Trần Thiên hung hăng trợn mắt nhìn nàng một cái, sau đó quay sang nhìn lên, thấy cô nàng Mai Ngọc đang cặm cụi làm bài, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy mặt nàng đỏ như máu, nhìn đến cảnh này, Trần Thiên cười thầm…hắc hắc…

Tuy hai người đã có quan hệ xác thịt nhưng Khuynh Thành vẫn còn rất ngượng ngùng, đặc biệt là dưới vô số bạn học đang chăm chú nghe giảng, Khuynh Thành hai mắt hàm xuân, mặt mũi đỏ bừng, lí nhí nói:

"Vâng…. rất sướng…nhưng mà thật là xấu hổ…"

Gặp Khuynh Thành dạng này khả ái, Trần Thiên nhịn không được hôn nàng một cái, sau đó nói: "Bảo bối, có muốn sướng nữa hay không?"

Trần Thiên anh tuấn khuôn mặt, cộng với đôi mắt thâm tình ôn nhu, như muốn đem hòa tan lòng Khuynh Thành vậy: "Anh yêu, em muốn"
Nói xong, duỗi ra trắng nõn tay, kéo ra hắn khóa kéo quần, tiếp đó ngượng ngùng nói: "Anh…của anh thật là đẹp mắt" Nói rồi nắm thật chặt hắn cặc bự, nhẹ nhàng vuốt ve.

Ôm trong ngực người ngọc, nghe nàng ca ngợi, để cho hắn trong lòng lửa nóng tăng vọt, nhìn xem cặp mắt đẹp của nàng, sau đó nâng lên Khuynh Thành cặp đùi đẹp, đồng thời kéo chiếc váy đen lên cao, mà Khuynh Thành cũng rất biết phối hợp, chủ động nắm hắn cặc lớn rà đúng vị trí, Trần Thiên chỉ việc đem nàng kéo xuống, thế là quỳ đầu từ từ tách ra hai mép lồn, cuối cùng đâm sâu vào nàng ướt át thịt lồn.

"Ah…"

Khuynh Thành nhẹ rên rỉ một tiếng, cảm giác con cặc lớn lâu ngày không gặp lần nữa đâm vào khiến nàng đê mê sướng khoái, nhất là trong tư thế này, ở bên trên cô giáo còn đang giảng bài đâu.
Trần Thiên ôm thật chặt Khuynh Thành, hai tay ôm eo giúp nàng lên xuống nhịp nhàng, bởi vì trong tư thế này, hai chân nàng không thể tách to ra, cũng vì vậy mà lỗ lồn cũng kẹp chặt lại, làm cho ở bên trong cặc bự hưởng hết sướng khoái.

"Ưm…thật sướng a…rất tốt" Khuynh Thành hai tay vịn chặt hắn đùi, dùng chút sức lực cuối cùng chống chân nhấp lên nhấp xuống, lâu lâu tiếng òm ọp òm ọp lại vang lên.

Lúc này ở trong lớp học diễn ra một cảnh tượng quái dị, một tên thanh niên đẹp trai đang ngồi, ở trong ngực còn ôm theo một nữ nhân vô cùng xinh đẹp, nữ nhân cặp lưng đưa về phía sau, khuôn mặt chăm chú nhìn lên phía trước giống như đang chăm chỉ nghe bài, nhưng nếu để ý thì sẽ thấy lâu lâu nàng thân thể lại nhích lên xuống, đong đưa qua lại không ngừng, nếu có người ở dưới nhìn lên, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Bên dưới là cảnh tượng vô cùng dâm đãng, một con đen hắc đang hùng dũng đâm vào cái lồn không sợi lông của mỹ nhân, hai mép lồn bị kéo căng ra đến hết cỡ, lâu lâu từ đó còn nhiễu xuống vài giọt nước đục, bìu dái săng tròn căng cứng đập bem bép vào hạ thể cô gái xinh đẹp, như vậy dâm đãng nào giống bên trên không có việc gì.

Mà ở phía trên là một cô gái xinh đẹp đang quay xuống không chớp mắt nhìn thứ gì đó, khuôn mặt có chút đỏ bừng.

Trần Thiên ôm thật chặt Khuynh Thành, dùng sức rút ra đút vào, một bên suy nghĩ đùa giỡn cô nàng đang nhìn lén nãy giờ, Mai Ngọc.

Trong lòng Mai Ngọc lúc này thẹn không chịu nổi, nàng từ lúc đầu đều nhìn thấy cảnh Trần Thiên cùng Khuynh Thành ôm hun nhau, sau đó hắn còn ngồi xổm xuống, còn không vào chỗ dơ bẩn đó, Mai Ngọc thiếu chút nữa kêu to, trong lòng phức tạp không thôi, một nửa là mất mác một nửa là kích thích, điều đáng nói là bên dưới của nàng vậy mà chảy ra thứ nước gì đó nhơ nháp.
Điều đó còn chưa là gì, nàng vậy mà thấy hắn ôm Khuynh Thành, sau đó nhấc váy, đem cái gì đó to lớn cắm vào trong cái lỗ nhỏ xỉu của cô bạn cùng lớp, làm cho Khuynh Thành vừa sợ vừa không biết làm thế nào, muốn nhắm mắt lại không nhìn, nhưng trong lòng hiếu kỳ cùng với thích thầm hắn, để cho nàng nhịn không được mở to mắt, khả ái nhìn hai người làm yêu, nghe được một lúc…Mai Ngọc hai chân bất giác vặn vẹo, dường như làm vậy muốn gãi ngứa thứ gì đó…

Thế nhưng không nghĩ đến, càng vặn vẹo…bên dưới càng chảy ra nhiều nước hơn, khiến cho nó nhơ nhớp khó chịu.

Nhìn lên Mai Ngọc khuôn mặt thanh thuần, Trần Thiên cười tà một tiếng, sau đó cố tình đưa tay ra nhấc váy nàng lên cao, hai tay nâng đùi nàng lên cao.

Mai Ngọc trợn mắt há mồm, vì nàng có thể nhìn rõ ràng cảnh tượng bên trong, nhìn xem người thầm thích nổi gân xanh cặc bự, rất là thô to đang tách ra hai mép lồn bạn mình cắm sâu vào trong, ra ra vào vào, loại này mãnh liệt kích thích thị giác thật không cách nào tưởng tượng.
"Ngọc, em có nghe cô hỏi gì không" Ở trên bục giảng Bích Thảo có chút cao giọng nói, nàng thật không hiểu đứa con gái này của mình đang suy nghĩ cái gì mà ngây người như vậy, nhớ lại chuyện khi nãy tên kia, bộ ngực nàng lại có chút chập trùng, nàng thật không biết tên đó có gì tốt mà lại để con gái mình tương tư như vậy.

Mai Ngọc đứng dậy lắp bắp trả lời, ậm ừ nốt vài câu, đợi lần nữa ngồi xuống, cúi đầu nhìn xem Trần Thiên hai người, thấy hắn khuôn mặt đẹp trai, thần bí khiến người say mê khí chất, nàng rõ ràng thấy được trong mắt hắn vậy mà mang theo vẻ trêu chọc cùng trêu tức.

Bị trong lòng yêu thầm nam nhân, yêu sâu đậm người trêu cợt, tính cách đơn thuần Mai Ngọc rốt cuộc nhịn không được nước mắt lăn dài, càng nghĩ càng ủy khuất, nhưng lại không dám khóc ra tiếng, chỉ biết lấy tay che miệng, ra vẻ đáng thương ô ô nức nở.
Trần Thiên sợ nhất chính là nữ nhân khóc a, vốn chỉ muốn trêu chọc nàng một chút, không nghĩ tới lại đem nàng đùa khóc, thế là một tay ôm Khuynh Thành, con cặc vẫn như cũ ngâm bên trong lồn, một tay kéo Mai Ngọc từ bàn trên xuống, ôm nàng eo nhỏ nhắn, cười nói:

"Ngọc, em sao lại khóc, ai làm gì em a"

Quả thật là vô sỉ…quá vô sỉ…chọc cho con người ta khóc, bây giờ còn lại giả vờ như không biết gì, quá đáng giận…Hệ Thống said.

Thanh thuần tiểu mỹ nữ Mai Ngọc đang đau lòng, đột nhiên cảm giác lọt vào một cái ấm áp ôm ấp, nhịn không được hé mắt ra, thấy mình thật sự bị ngày nhớ đêm mong Trần Thiên ôm, trong lòng như nai con nhảy loạn, loại cảm giác này giống như là nàng đang nằm mơ, rất là không chân thực.

Nhìn Mai Ngọc bộ dáng như này, Trần Thiên trong lòng hiếu ra nàng yêu mình rất nhiều, bên dưới nhẹ nhàng đong đưa, khiến cho cặc ngoáy sâu vào lồn, làm cho Khuynh Thành trợn mắt nhéo eo hắn một cái, trong lòng thầm mắng tên này bại hoại, vừa cùng mình làm chuyện như này, còn đi trêu chọc nữ sinh khác, quá đáng giận.
"Ngọc nhi, có muốn hay không làm nữ nhân của anh"

Mai Ngọc đang có chút hoảng hốt như là đang nằm mơ, bỗng nhiên nghe được lời hắn nói, sững sốt một chút, tiếp đó thẹn thùng không thôi, khuôn mặt đỏ bừng, chỉ dám cúi đầu xuống…ngượng ngùng làm đà điểu, trong lòng thầm mắng:

"Hắn…hắn đây là tỏ tình mình sao? Mình…mình có nên đồng ý hay không…ai da…thật là khó xử…"

Truyện được dịch bởi: Thiên Sơn ™©. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.