Vạn Giới Tầm Hoan

Chương 28: Xuất thủ

Trời sáng tại An Bình Trang viên .

Hây.. hây... Hây

Chu Ân đứng xa nhìn Ánh nhi đang cầm lấy một khúc gổ luyện kiếm , nàng rất siêng năng trời mới tờ mờ sáng nàng đã đi ra sân luyện công .

Chu Ân thấy nàng trong tay cầm khúc gỗ chém tới chém lui hắn lắc đầu , do bận nhiều chuyện khiến hắn quên khuất việc cấp cho các nàng vũ khí thích hợp .

Chu Ân đi đến gọi nàng :

" Ánh nhi không cần luyện nữa bộ kiếm pháp của ngươi luyện là trọng kiếm khúc gỏi này không thể để ngươi phát huy chiêu thức thực thụ của nó khiến ngươi khó mà nhập đạo , một lát nữa ta đi Trầm Thiên Trai tìm cho ngươi một thanh thích hợp kiếm "

Ánh nhi cười nói :

" Cảm ơn đại ca ca "

Chu Ân gật đầu quay người đi hắn dự tính đi đến Trầm Thiên Trai tìm cho các nàng vũ khí thích hợp thì A Lỵ từ xa chạy đến nói :

" Thiếu gia có thể hay không cho A Lỵ theo người ra ngoài một chút "

Chu Ân ngẩm ngẩm gật đầu Ánh nhi thấy thế cũng vội vã làm nũng đòi đi cùng nàng và Chu Ân , Chu Ân thầm nghỉ các nàng ở trong Trầm Thiên Trai đã được nữa tháng ra ngoài hít thở không khí cũng là chuyện tốt hắn gật đài đồng ý cho Anh nhi đi theo .

" Hồ lô đây hồ lô đây khách quan hồ lô đi "

Gã bán hồ lô ngào đường mời mộc Chu Ân hắn thấy bên cạnh có Ánh nhi đi theo nên vội vã mời , A Lỵ và Ánh nhi ánh mắt nhìn chằm chằm vào hồ lô ngào đường một kẽ thì thèm thuồng một người thì lạ mắt , Chu Ân mĩm cười lấy 3 thanh hồ lô ngào đường đưa Chu Ân nói :

" Khách quan ngài hôm nay không đi xem tứ đại gia tộc tranh lôi đài hay sao "

Chu Ân nhíu mài hắn nói :

" Tứ đại gia tộc đấu lôi đài là chuyện thế nào "

Tên bán hồ lô nói :

" Khách quan người thật không biết , tứ đại gia tộc gồm có Chu , Mặc , Lâm , Hàn cùng tranh lôi đài dựa vào thứ hạng sắp xếp mà đạt được tài nguyên ít nhiều , điều này tránh cho tứ đại gia tộc bộc phát chiến tranh ảnh hưởng tới dân chúng trong thành , Thành Chủ đại nhân cứ mỗi mười năm dựng lôi đài trước phủ thành chủ một lần để tứ đại gia tộc tranh đoạt đến thủ lôi đài "

Chu Ân minh bạch tứ đại gia tộc tuy có hiềm khích nhưng thành chủ Mộ Thiên thành Lăng Thần Tích trấn áp nên không xảy ra tranh đấu kịch liệt chỉ ma sát tiểu sát Lăng Thần Tích sẽ nhắm một mắt mở một mắt không đếm xỉa .

Ánh nhi nghe xong nàng kéo kéo tay Chu Ân nói :

" Đại ca ca mình đi xem lôi đài đi hì hì Ánh nhi muốn học hỏi kinh nghiệm thực chiến "

Nàng giảo hoạt đáng yêu đo đo cái miệng nói với Chu Ân , Chu Ân gật đài hắn cubgx muốn đi xem Chu gia có thể phái ra bao nhiêu cao thủ .

Chu Ân len lỏi vào trong bình đài phía dưới trên vai hắn tiểu Ánh nhi con mắt ngó ngan ngó dọc 4 phía tay nắm lấy tay A Lỵ dắt nàng theo sau lưng.

Chu Ân nhìn lên bình đài chia làm 4 khu vực , Chu , Mặc , Lâm , Hàn chính giửa ngồi lấy một trung niên cao lớn ánh mắt như đao không giận tự uy hắn là Lăng Thần Tích thành chủ Mộ Thiên thành , tam bộ võ giã Hóa thần cảnh sơ kỳ .

Nhất bộ bao gồm

Luyện khí , luyện bì , luyện cân. Luyện cốt , luyện huyết .

Nhị Bộ gồm có .

Tụ khí , hóa cương , âm dương , sinh tử , niết bàn .

Tam bộ gồm có .

Hóa thần , tích cốc , tụ đan , hóa anh , sáng thế .

Lăng Thần Tích chính là tam bộ võ giả nhập môn yếu nhất trong tam bộ , nhưng ở Mộ Thiên thành này hắn là chúa tể .

Một lão giã phóng lên bình đài cháo tay nói :

" Chư vị tại hạ Âm Đương Đao Lý Mộ Phong hôm nay Lăng thành chủ mời ta đến làm trọng tài tứ đại gia tộc thủ lôi đài , Lý mổ chỉ cam đoan công bình công chính , còn trên lôi đài sinh tử do trời ai phá hư quy tắc nhập lôi đài khi chưa kết thúc trận đấu đừng trách Lý mỗ không nễn mặt "
Phừng.....

Cả người hắn bộc phát kình lực âm dương nhị khí xoay quanh , Lý Mộ Phong quát lớn :

" Thi đấu bắt đầu mời Chu gia Mặc gia nhập lôi đài "

Vèo vèo.

Từ hai phía Chu Mặc hai nhà hai thân ảnh phóng lên lôi đài .

" Chu Thuần xin chỉ giáo "

" Mặc Lang xinh lãnh giáo "

Lý Mộ Phong phóng người lên không , hai tên đen tử hai nhà Chu Mặc rút lấy binh khí lao vào nhau .

Keng keng keng keng

A Lỵ ngẩn đầu nhìn bên trên lôi đài hai người kịch liệt va chạm bên tam lạng người nữa cân nàng nhìn Chu Ân hỏi :

" Thiếu gia người nhìn ai sẽ thắng "

Ánh nhi vọt miệng nói :

" Mặc Lang sẽ thắng "

Chu Ân chỉ mĩm cười A Lỵ ngây thơ hỏi tại sao :

Ánh nhi nói :

" A Lỵ tỷ Anh nhi cho là Mặc Lang sẽ thắng vì tên kia quá xấu "

A Lỵ ngẩn người rồi nàng che miệng cười , Chu Ân cũng cười cười đồng ngôn vô kỵ a đồng ngôn vô kỵ .
Keng....

Xoẹt......

Mặc Lang vung đao một trảm ngan hông Chu Thuần đưa kiếm đở Mặc Lang dùng hết sức lực vào một trảm này khiến cho Chu Thuần bắn ngược ra sau hai chân kéo dài trên mặt đất 3m , trượt tới sát góc lôi đài , Mặc Lang chộp lấy thời cơ phóng người tới trảm thêm một trảm .

Keng...

Bịch....

Chu Thuần văng người ra khỏi lôi đài lộn một vòng đá xuống đất hắn đã bại , tuy cảnh giới cả hai ngan nhau cùng là luyện cốt cảnh sơ kỳ nhưng hắn thua Mặc Lang về đạo lực .

Lý Mộ Phong bay xuống đài tuyên bố kết quả :

" Trận đầu tiên Mặc gia thắng , trần thứ 2 mời Hàn gia Lâm gia nhập đài "

Trận thứ 2 Hàn gia đấu với Lâm gia , Hàn gia chiến thắng , trên lôi đài từng trận từng trận tranh phong , Chu gia thắng 2 thua 4 , Mặc gia thắng 3 thua 3 , Hàn Gia thắng 5 thua 1 , Lâm gia Thắng 4 thua 2 .
Lợi thế đang nghiên về Hàn gia , Chu gia thì thảm nhất sáu trận đã thua hết 4 .

Lý Mộ Phong bay lên lôi đài hét lớn :

"Trận thứ 7 Chu gia Lâm gia mời lên lồi đài "

Kịch.... kịch....

Hai bóng người lướt lên lôi đài bên Chu gia đại diện là một nữ tử , nàng mặc bộ sim y màu xanh mái tóc dài búi lên cao đuôi tóc thả bồng bềnh , dáng người mãnh mai , nàng tầm 17 18 tuổi .

Bên Lam gia đại diện là một tên cao to hai tay cầm hai cây đại chùy , trên mặt có một vế xẹo từ trán hắn kéo dài tới miệng trông rất dữ tợn .

Lý Mộ Phong phóng lên trời vừa hô bắt đầu hắn hai tay cầm lấy chùy đập vào nhau .

Coong...... Coong.... Coong....

Âm ba trùng kích về phía nàng khiến cho nàng tạm thời mất đi thính giác , hắn đánh lén bất ngờ kiến cho nàng trở tay không kịp .

Tên đệ tử Lâm gia tay cầm song chùy phóng tới xoay người đập , đại chùy từ trên cao đập xuống nàng vội vàng lui ra dau tránh né .
Ầm... Đại chùy đập vào mặt nền lôi đài khiến lôi đài rung rinh , hắn nhấc đìa chùy lên vung ra xa từ trong cán đại chùy bung ra từ đại chùy biến thành lưu tinh chùy.

Coong.... Nàng giơ kiếm lên đở cả người văng ra sau lòng bàn tay nàng tê rần xém chút đánh rơi kiếm , hắn hai chùy như lưu tinh bay loạn vù vù trên lôi đài , nàng thân pháp xảo đoạt thiên công tránh né liên tục ngày càn áp sát lấy hắn , lưu tinh chùy liên tiếp đập lên lôi đài bốn phía rạng nứt , bổng hắn thu chùy từ lưu tinh chùy rút gọn lại thành đại chùy , nàng biết mình mắc bẩy .

Vù Coong . Hắn vung chùy đập mạnh cả người nàng bay ra ngoài khỏi lôi đài hắn hét lớn :

" Chu Ngọc Linh nạp mạng "

Chu Ân nghe hắn hét lớn Chu An bật thốt :

" Nàng là Tiểu Linh tỷ "

Lưu tinh chùy từ trên cao đập xuống đuổi theo sát Chu Ngọc Linh muốn mạng của nàng , Chu Ân phong người lên chụp lấy eo nàng vung nấm đấm đập thẳng vào quả chùy đang bay đến .
Bành...

Quả chùy va chạm nấm đấm của Chu Ân bay ngược về phía tên mặc thẹo, hắn mất đà khi Chu Ân phản đòn bất chợt hắn không ngờ quả chùy hơn 600 cân của hắn vị dùng nắm đấm dồi ngược về mình , túng quẩn hắn đưa hai tay bắt chéo trước người đở lấy quả chùy.

Bành .....

Quả chùy đập vào hai tay hắn bành một tiếng đôi tay nát bét quả chùy va thẳng vào ngực hắn phún máu chết tại chổ , hắn văng ra xa hơn 10m rớt cái bịch xuống đất cả người máu thịt be bét đã tắt thở .

Gia chủ Lâm gia dứng bật dậy nhìn Chu Ân gào thét :

" Ngươi là ai dám phá hoại quy tắt lôi đài ra tay giết hại người của Lâm gia ta "

Trên thân hắn bộc phát khí tức rỏ ràng là nhị bộ võ giả Tụ khí cảnh đĩnh phong , Chu Ân tay ôm lấy nàng đáp xuống đất lành lùng nhìn gia chủ Lâm gia nói :

" Nàng đã rơi khỏi lôi đài vì sao lại đuổi tận giết tuyệt "
Chu Chiếu Thiên khi nãy cũng nén đau nhức nhắm mắt nhìn lưu tinh chùy hạ sát nữ nhi mình hắn không dám xuất thủ phá hoại quy tắc lôi đài Chu gia tất nhiên sẽ bị 3 nhà quần công chưa nói tới thành chủ cũng tha cho hắn .

Chu Ân không trả lời mà hỏi ngược lại hắn , văn hù lạnh nói :

" Nàng tuy rớt khỏi lôi đài nhưng thắng bại chưa phân ngươi nhúng tay tụ phá hư quy tắc "

Chu Ân cười lạnh nói :

" Lão cẩu ngươi trắng trợn cưỡng từ đoạt lý ở nơi đây ai cubgx có thể nhận ra nàng đã bại , ngươi Lâm gia đuổi tận giết tuyệt ohair chăng có ý khác "

" Ngươi"

Lâm gia chủ Lâm Huấn vừa tính bộc phát kình khí ra tay với Chu Ân thành chu Lăng Thần Tích lên tiếng .

" Đệ tử Lâm gia cố ý đuổi tận giết tuyệt hắn chết cũng là báo ứng thích đáng , còn ngươi tuy nói chưa đến nỗi phá hư quy tắt lôi đài ngươi dưới đài xuất thủ giết chết đen tử Lâm gia cũng cần cho ta một lời giả thích ngươi vì sao nhúng tay vào việc này "
Ai cũng nhìn ra Lăng Thần Tích cho Chu Ân một bậc thang để lui , Chu Ân chấp tay nói :

" Bẩm thành chủ đại nhân nàng là ta tỷ "

Thành Chủ nhìn Chu Ân nhìn dáng Chu Chiếu Thiên , Chu Phàm , Tố Tâm những người này đều không nhận ra Chu Ân , bên cạnh hắn Chu Ngọc Linh cũng ngơ ngác , Lăng Thần Tích nhíu mài nói :

" Ngươi nói nàng là ngươi tỷ , ngươi là người Chu gia "

Chu Ân gật đầu nói :

" Đã từng "

" Ngươi tên gì "

Lăng Thần Tích nghe Chu Ân nói hai chữ "đã từng " hắn lại càn kinh ngạc cho nên mới hỏi tên Chu Ân .

Chu Ân nói :

" Bẩm thành chủ đại đại nhân ta tên Chu Ân "

"Ngươi.... Ngươi là Ân đệ "

Chu Ngọc Linh bật thốt lên nhìn Chu Ân hỏi hắn gật đầu , trên bình đài Tố Tâm nhíu mài thật sâu , 6 năm trôi qua Chu Ân trổ người khác hẳn khiến bọn hắn nhìn không ra Chu Ân .

Chu Ngọc Linh rời nhà năm 12 tuổi nàng gia nhập Ngọc hoa tông không được bao lâu thì Chu Ân hai mẹ con bị Chu Phàm đuổi khỏi Chu phủ , lúc nàng về Chu gia thăm nhà có đi đến nơi Chu Ân và Diệp Lan từng sinh sống nhưng nơi đó trở thành nhà hoang bỏ trống mạng nhện giăng đầy .
Chu Phàm ánh mắt nhìn Chu Ân vẽ mặt ghét bỏ , Chu Chiếu Thiên thì mừng thầm hắn từng sai người tìm kiếm tông tích mẹ con Chu Ân nhưng mọi tung tích đều bị Tố Tâm vùi lấp , khi hắn ra ngoài có việc trở về thì mới hay hai mẹ con Chu Ân đã bị đuổi khỏi nhà , hắn từng trách phạt Chu Phàm vì chuyện này .

Lăng Thần Tích trầm mặt chỉ nói tiếp tục .

Thái độ của Lăng Thần Tích rất rỏ ràng chuyện này hắn không truy cứu hắn cũng từng nói để tự Lâm gia tự nhận quả đắng chết là đáng đời cho nên Lâm Huấn chỉ có thể cắn nát răng nuốt vào bụng.

A Lỵ và Ánh nhi vội vàng chạy đến , nàng nhìn Chu Ân vội vã nói :

"Thiếu người không có bị thương chứ "

" Đại ca ca tay người không có bị sưng chứ đưa Anh nhi xem xem "

Nàng cầm lấy tay Chu Ân chu cái mỏ nhỏ thổi phù phù lên tay hắn , Chu Ân mĩm cười bế nàng lên vai nói :
"Đại ca ca không có việc gì Ánh nhi đừng lo lắng "

Ròi hắn quay sang A Lỵ vuốt mái tóc nàng nói :

" Ta không có việc gì , Tiểu Linh tỷ sau này gặp lại , chúng ta đi thôi "

Chu Ân nói xong xoay người nắm lấy tay A Lỵ rời đi , Chu Ngọc Linh ngây ngốc đứng nhìn theo bóng lưng Chu Ân nàng chưa kịp hỏi hắn vì mấy năm nay sinh sống nơi nào .

Truyện được sáng tác bởi: Yễm Bút Dục Sinh (N-H-T). Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.