Trọng Sinh Ta Là Dương Quá

Chương 7: Nửa đêm trộm ngọc

"Dương Khang là kẻ tà ác phản bội lại Đại Tống. Các ngươi bây giờ lại muốn thu nạp Dương Quá há không phải là dẫn sói vào nhà sao?. Ta, Kha Trấn Ác sẽ không đồng ý!" Kha Trấn Ác đứng ở trong sân liên tục thở dài, hướng đôi mắt mù nhìn chằm chằm về phía Hoàng Dung, tựa như có thể nhìn thấu tâm can của Hoàng Dung.

Hoàng Dung bình tĩnh nở một nụ cười trên môi, đi đến bên cạnh Kha Trấn Ác, cười nói: "Dung Nhi tự có biện pháp riêng của mình, lão nhân gia không cần lo lắng quá, tiểu tử đó vẫn còn trẻ, chỉ cần chúng ta uốn nắn nó ngay từ bây giờ ta tin chắc nó sẽ không giống như phụ thân nó, hơn nữa ta thấy nó lại rất thông minh, nó chắn sẽ thành tài trong tương lai, là một nhân tài hiếm có."

Kha Trấn Ác muốn bác bỏ, nhưng sau khi nghĩ lại lão lắc đầu, “Ngày sau xảy ra chuyện gì ngươi tự đi mà gánh vác lấy, ta không quan tâm nữa, coi như ta chưa nói gì.” Kha Trấn Ác phất tay áo rời bước bước về phòng.

……………………………………………….

Lý Đình và Âu Dương Phong vội vã đến Lục Gia Trang, trên đường đi hai phụ tử trò chuyện cười nói rất vui vẻ. Âu Dương Phong không chỉ giảng giải cho Lý Đình cách luyện tập và nâng cao Cáp Mô Công, mà lão còn nói cho hắn ta nghe về mười hai loại âm đạo nổi tiếng của phụ nữ: Long Châu, Phi Long, Con Khỉ, Mỏ đại bàng, Con ốc, Cái chậu, Ống tre, Dòng suối, Gà lôi, Mỏ vịt, Con Ngao, Ruột dê (Đến loại lồn nào Editor giải thích thêm về loại đó, mấy cái này Editor cũng hơi rối. Đậu xanh rau má thằng Tác giả). Khi Lý Đình học tại Đại học S, hắn ta thường xuyên xem phim con heo. Hắn cũng có thói quen thủ dâm bằng tay, khi thủ dâm hắn tưởng tượng rằng mình đang đối mặt với một người đẹp đang khỏa thân, sau đó người đẹp sẽ dạng chân ra và khao khát được hắn ta cắm vào. Đối tượng tưởng tượng của hắn thường là các hoa khôi học đường hoặc một số ngôi sao như Thái Y Lâm, Yuko Ogura, Maria Ozawa, Lâm Chí Linh, Lý Tiểu Lộ, Chương Tử Di, v.v… Nói một cách khách quan, Lý Đình vẫn thích những mỹ nhân da vàng, hắn không có hứng thú với các ngôi sao phim người lớn Châu Âu và những quốc gia ngoài Châu Á, khi hắn ta xem những bộ phim khiêu dâm của Mỹ, hắn ta thường cảm thấy buồn nôn vì sự táo bạo và bẩn thỉu của các diễn viên, họ buộc phải làm vậy để tạo cho mọi người sự thôi thúc ham muốn tình dục bệnh hoạn. Trái lại phim sex Châu Á, đặc biệt là phim của Nhật thường có nội dung rất phong phú, tình cảm nhẹ nhàng làm cho hắn cảm thấy giống như đang được nhập vai trong một trò chơi người lớn, rất có hứng thú.

Đi được gần nửa canh giờ, một gia trang lộng lẫy hiện ra trước mắt Lý Đình, các bức tường xung quanh gia trang đều được phủ màu trắng, mái ngói màu đỏ tươi trông rất bắt mắt, phía trên mái ngói được trang trí bằng những con rồng uốn lượn làm cho gia trang thêm bội phần uy nghi và cổ kính. Âu Dương Phong quan sát tình hình xung quanh và chắc chắn rằng không ai để ý đến họ rồi đột ngột đáp xuống ngói.

“Nghĩa tử, lên đi!” Âu Dương Phong thì thào.

“Khốn kiếp ta không biết khinh công, phi lên bằng niềm tin à! Lão già này thật biết trêu người.” Lý Đình chán nản nhìn bức tường trơn bóng cao hơn một trượng (Một trượng của Trung Quốc = 3,3m), người thường khó có thể mà trèo lên được.

“Tiểu tử thúi, ngay cả bức tường này con cũng không thể phi thân lên được sao?” Âu Dương Phong hỏi.

"Vâng, thưa phụ thân." Lý Đình cũng không ngại trả lời.

Âu Dương Phong suýt chút nữa bị câu trả lời ngô nghê của của Lý Đình làm cho rớt xuống đất, lão ngồi trên mái ngói, chỉ vào phía sau Lý Đình, "Ngươi đã dùng Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn, ngay cả một tên ngốc chưa từng học võ công cũng sẽ gia tăng tu vi lên được hai thành công lực. Và đối với một bức tường thấp tè như vậy, ngươi chỉ cần sử dụng một thành công lực là đủ rồi. Ngươi lùi đến gốc cây kia cho ta, sau đó chạy nhanh tới. Nhớ kỹ, khi ngươi nhảy lên, ngươi phải cảm thấy một luồng khí tỏa ra từ đan điền thì mới được, nếu không ngươi sẽ giống như lấy trứng chọi đá, ngươi sẽ cắm mặt vào bức tường này như một thằng ngu. Haha.”

Lý Đình tỏ ra bất lực, muốn trở thành hái hoa đại đạo phải vất vả đến như vậy sao? Lý Đình lùi lại khoảng hai mươi bước, nhổ vào lòng bàn tay một bãi nước miếng xoa xoa rồi cắn rang cắn lợi nhắm về hướng bức tường lao tới. Hắn vốn nghĩ hắn sẽ cắm mặt vào bức tường như Âu Dương Phong mới nói, bỗng cảm thấy từ đan điền trào ra một loạt khí tức làm hắn chạy nhanh hơn đồng thời bụng dưới của hắn càng lúc càng nóng. Lý Đình tự nhủ nếu hắn chạy nhanh thêm chút nữa có lẽ cỗ khí tức đó sẽ đem hắn thiêu đến chết. Nhưng nếu không vượt quá bức tường này thì lấy lồn gì để ăn (Đúng cả nghĩa đen nghĩa bóng trong trường hợp này. Haha). Nghĩ đến đây hắn nhắm mắt vận khí.
“Ta đến đây!” Lý Đình hét to rồi búng người lên.

Cơ thể hắn không chỉ bay qua bức tường cao hơn một trượng mà còn vượt quá tiêu chuẩn, cao ít nhất là một trượng rưỡi.

“Phịch, hự….!”

Toàn bộ cơ thể Lý Đình bị ném xuống sân phía trong gia trang.

“Ai ?!”

Gia nô đang tuần tra cách đó không xa vội vàng chạy về phía hắn ta ngay khi nghe thấy tiếng động bất thường.

Âu Dương Phong lắc đầu ngao ngán, “Tuy rằng nghĩa tử của ta hơi ngốc, nhưng từ từ dạy dỗ có thể kế thừa vị trí Tây Độc Âu Dương Phong ta!” Âu Dương Phong đáp xuống sân nhẹ nhàng như một cánh én, túm lấy cổ Lý Đình kéo hắn ta bay thẳng lên tầng ba của lầu các sau đó ẩn mình trong bóng tối.

Âu Dương Phong đợi cho đến khi những gia nô phía dưới đều đã rời đi mới thả Lý Đình ra. Lão đi tới trước gian phòng bên cạnh, chỉ xuống dưới giải thích, "Tầng một là phòng bếp và nơi để đồ lặt vặt, tầng hai là nơi nghỉ ngơi của các gia nô, còn tầng ba là nơi nghỉ ngơi của các tiểu nha hoàn xinh đẹp. Cho nên mục tiêu chính của phụ tử ta là ở lầu này, con trai, để ta nói cho con biết, khi chúng ta xem xét từng người một, con sẽ nói cho phụ thân biết con thích tiểu nha đầu nào, và ta sẽ bắt nó cho con. "
Lý Đình hào hứng gật đầu, trong đầu hắn thầm nghĩ thế ở thời đại của hắn, làm ra cái loại này sự tình đồng nghĩa với phạm tội hiếp dâm, không bị tống vào tù mới là chuyện lạ, hiện tại có Âu Dương Phong, một lão già cao thủ điên khùng chống lưng cho hắn, nếu không tận dụng tốt cơ hội, hắn dù sao cũng sẽ cảm thấy có lỗi với chính mình, Dương Quá thật nhận Âu Dương Phong làm nghĩa phụ chỉ với mục đích giải độc, còn với hắn thì hắn muốn hơn thế nữa.

Âu Dương Phong thấm nước bọt lên đầu ngón tay, chọc thủng giấy trên cánh cửa gian phòng thứ nhất, ghé mắt nhìn vào bên trong, sau đó lắc đầu, bắt đầu bước sang phòng khác, Lý Đình bắt chước theo, hắn cũng ghé mắt nhìn vào bên trong giống như Âu Dương Phong. Mẹ kiếp, một mụ đàn bà to béo đang thay quần áo trước gương, nặng khoảng tám mươi ký hơn, nếu mụ ta động dục lên chụp lấy hắn ta, có lẽ hắn ta sẽ bị mụ đè chết! Lý Đình lắc đầu ngao ngán và đi về hướng căn phòng thứ hai.
“Tiểu nha hoàn này không tệ.” Âu Dương Phong trầm giọng nói.

Lý Đình nheo mắt nhìn vào, nhìn một hồi lâu hắn cảm thấy hơi khó hiểu vì chỉ thấy một cô bé mặc đồ đỏ chừng khoảng mười tuổi, cũng không nhìn thấy nữ nhân nào khác có thể lên giường, chẳng lẽ là…..cái đó ...ôi cái định mệnh…..Lý Đình lén nhìn vẻ mặt tươi cười phấn khích khác thường của Âu Dương Phong, trầm giọng hỏi: "Nghĩa phụ, người không phải có sở thích ấu dâm đó chứ?"

Âu Dương Phong trừng mắt nhìn Lý Đình, "Tiểu tử thúi ngươi không biết cái loại tiểu trinh nữ này là nhất phẩm thần dược tẩm bổ cho Cáp Mô Công hay sao? ”

Lý Đình không nói nên lời, hơn mười năm nay hắn đọc sách, hắn sẽ không bao giờ cưỡng hiếp một cô gái vị thành niên.

“Chuyện này để sau đi, Nghĩa phụ sẽ tìm cho ngươi một cô nương khác trước đã.” Âu Dương Phong nói xong lại rón rén đi về phía trước.
Sau khi xuyên qua vách giấy cửa thứ ba, Âu Dương Phong vừa nhìn thấy gần như chảy nước miếng, vội vàng chỉ vào bên trong thì thào nói: “Ngươi đối với cái này tuyệt đối hài lòng.”

Nhìn phản ứng của lão, Lý Đình cảm thấy lần này đảm bảo là một đứa trẻ sơ sinh nếu không lão ta sẽ không vui mừng ra mặt như vậy, với cảm xúc có chút bất lực, Lý Đình nhìn vào, xem xét, Lý Đình gần như thổ ra máu. Làn da đẹp hơn tuyết, đôi mắt long lánh như nước hồ thu, gò má đỏ hồng diễm lệ dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn nến đung đưa, tà áo trắng khẽ lay động, nhìn tựa như đóa hoa bách hợp nở trong đêm tối. Lý Đình không tìm được từ ngữ nào để miêu tả vẻ đẹp thuần khiết này, hắn nhìn thấy nàng đang trằn trọc trên giường với một cuốn sách, chiếc váy trắng được kéo tận đến sát bẹn để lộ đôi chân trắng nõn dài miên mang, có lẽ là do thời tiết quá nóng. Lý Đình nhìn một lượt từ các ngón chân búp măng dọc theo cặp đùi ngà ngọc cho khi đến nơi đáng chú ý nhất, hắn ta đột nhiên bị chiếc váy che lại, điều này làm cho Lý Đình càng thêm thèm khát. Nhìn lại khuôn mặt thanh tú với chiếc mũi nhỏ, đôi má ửng hồng và đôi môi hàm tiếu đỏ mọng như đang cười. Điều quan trọng hơn là cặp tuyết lê dao động lên xuống theo nhịp thở. Lý Đình nhìn chằm chằm vào ngực của nàng, và dường như nhìn thấy hai núm vú màu đỏ tươi. Nàng hình như không mặc đồ lót? Bằng không, tại sao hình dáng của hai núm vú lại rõ ràng như vậy, nhất định phải đụ được tiểu cô nương này, Lý Đình thầm nuốt nước bọt.
Âu Dương Phong thấy Dương Quá lưu luyến không muốn nhìn đi chỗ khác, hắn biết Dương Quả đã có hứng thú với cô gái nhỏ này, vì vậy lão nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, vận khí bay tới bên cạnh mỹ nữ và điểm vào huyệt đạo trước ngực nàng làm cho cô gái nhỏ không kịp phản ứng nằm chết trân trên giường, đôi mắt của người đẹp khẽ đảo lên đảo xuống như muốn nói điều gì đó.

“Tiểu ngốc tử, còn không vào hưởng thụ!” Âu Dương Phong quay đầu lại nhìn Lý Đình thì thào nói.

Lý Đình không quan tâm đến cái gì gọi là đạo đức hay chính nhân quân tử Dương Quá, tất cả những gì hắn ta phải làm lúc này là để cho con cặc đang cương cứng trong quần của hắn được thỏa mãn, vì vậy không cần Âu Dương Phong gọi hắn lần hai, Lý Đình đã chạy đến bên giường.

“Nghĩa phụ đi hưởng thụ tiểu cô nương kia, có việc gì thì gọi cho ta, không có việc gì thì đừng làm phiền ta.” Âu Dương Phong cười cười đi ra ngoài.
Ở khoảng cách gần, Lý Đình càng thêm thèm khát, hắn cầm quyển sách trên mặt đất lên liếc mắt nhìn, Lý Đình sửng sốt sau khi lật xem thử mấy trang, đó là “Đông Cung Ngọc Nữ Đồ”, một cuốn sách đầy hình ảnh mô tả các tư thế giao hợp giữa nam nữ. Hắn cho rằng đây là một cô gái nhỏ trong sáng, nhưng hắn ta không ngờ rằng nàng lại là một tiểu lẳng lơ, sự ngưỡng mộ vẻ đẹp ngây thơ trong sáng đối với cô gái nhỏ trong lòng Lý Đình giảm mạnh, loại nữ nhân lẳng lơ như vậy chỉ có thể chơi đùa cho thỏa thích mà thôi, chứ nạp thành thê thiếp hắn không có hứng thú.

Sau khi hạ quyết tâm, Lý Đình vén quần áo nàng lên, Lý Đình đã đoán đúng, nàng chỉ mặc một chiếc váy mỏng và không mặc đồ lót bên trong, Lý Đình chụp lấy cặp vú no đủ nhẹ nhàng nhào nặn, nắn bóp và nghe thấy tiếng rên rỉ nho nhỏ phát ra từ miệng nàng, Lý Đình vội vàng bịt chặt đôi môi đỏ mọng của cô gái nhỏ, vì sợ rằng nàng rên quá lớn thì người khác sẽ nghe thấy.
Lý Đình cởi bỏ chiếc áo mỏng trên người của cô, gái nhỏ nhưng không vội vã cởi ngay váy của nàng ra, hắn cảm thấy từ từ chơi đùa mới thêm phần thú vị, tay trái vẫn nhào nặn cặp vú cương cứng của nàng, tay phải đã bơi dọc theo vùng bụng mịn màng, phẳng lỳ nhẹ nhàng vuốt vuốt, xoa xoa từ từ xuống dưới. Tay Lý Đình y hệt như con rắn chui thẳng vào nội khố của nàng, Lý Đình không chạm đến lông mu mà thay vào đó trực tiếp rơi xuống đầm lầy.

“Wow ~~ Hóa ra là một con bạch hổ, xem chừng đêm nay trộm ngọc thu hoạch không hề nhỏ!

Truyện được dịch bởi: Dark Hunter. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.