Lãnh Địa Huyết Tộc

Chương 40: Trương Thiên Phúc bất hạnh

Khu trú ẩn tây thành.

So với huyết tộc thì nơi đây tràn gập một bầu không khí ủ rủ, ánh mắt tuyệt vọng hiện lên gương mặt từng người.

Đã ba ngày nay họ chỉ ăn nước pha cháo cầm hơi nhưng củng không đủ vào đâu, cơn đói làm tinh thần họ suy sụp.

Tính ra tình hình tồi tệ của khu trú ẩn này một phần là do Trần Lâm, sự bành trướng nhanh chống của huyết tộc vô tình làm cho khu trú ẩn kẹt giữa ba thế lực.

Huyết tộc, đàn sói và con sông Vân Hà tràn đầy hung thú.

Nhưng người bất hạnh nhất trong suốt thời gian qua, ngạt nhiên thai không phải tầng lớp thấp trong khu trú ẩn này mà lại là cao tầng, hay nói đúng là hai người Hồng Ánh và Thiên Phúc, sau khi chạm trán với Trần Lâm hai người họ trở thành chủ đền để bàn tán.

Hồng Ánh còn đỡ vì nhân khí của nàng tương đối tốt, cùng như nàng việc nàng ra tay củng vì tình thế ép buộc có thua củng là là do tên quái vật kia quá mạnh, không có gì đáng đề nói có chăng thì chủng là việc bị tên quái vật kia sờ mó, bản thân nàng củng không quan tâm lắm.

Nhưng Thiên Phúc thì khác, tên này bị khá nhiều người trong khu trú ẩn ghét nhưng quan trọng hơn chính hắn là người đã kiêu khích Trần Lâm, thử hỏi lúc đó tên quái vật kia nổi giận tấn công vào khu trú ẩn thì sau.

Hành động của Thiên Phúc đúng hay sai không quan trọng, quan trọng là nó đã đưa họ vào nguy hiểm nên hiển nhiên hắn trở thành tâm điểm để mọi người phát tiết.

Hằng ngày từng tiếng xì xào bàn tán chỉ trỏ sau lưng làm hắn như phát điên.

Thế là để thay đổi tình hình của khu trú ẩn cũng như lấy lại hình tượng của bản thân hắn đưa ra một chủ ý táo bạo nhưng rất nhanh lại được lãnh đạo khu trú ẩn Trương Tuấn đồng ý.

Đó không gì khác chính là ra ngoài tìm kiếm đại lượng lương thực trở về cứu giúp khu trú ẩn, như thế hắn hiển nhiên sẽ trở thành anh hùng.

Mặt dù rất lo cho thằng con nhưng Trương Tuấn củng không thề không đồng ý để hắn ra ngoài, vì đây là các tốt nhất trong tình huống này.

Nhưng ông củng cử một người đi theo bảo vệ cho y, đó không ai khác là Hồng Ánh.

.

Sông Vân Hà là một con sông lớn chảy qua thành phố, nhờ đó mà vô số hàng hóa được vận chuyển bằng đường thủy đi ngan qua đây biến vẹn bờ sông trở thành một khu cản sông nhỏ.

Đây củng chính là mục tiêu của nhóm người Thiên Phúc, nhưng nó không hề dễ khi con sông đã là lãnh thổ của bầy hung ngư khát máu sống bên dưới con sông, còn trên bầu trời là không gian của bầy hung cầm ác điểu biến nới đây thành khu vực nguy hiểm đến cả huyết tộc hay đàn sói củng không dám đến gần.

Ý thức được việc đó nhóm người hết sức cẩn thận, ẩn nắp trong các phế tích dần dần tiến đến nhà kho trước mặt.

.

Một lúc lâu đoàn người mới chậm chạp tiến đến trước cửa khu nhà kho rồi cẩn thận bẻ đi ổ khóa đã rĩ sét từ từ tiến vào bên trong.

Không gia bên trong khá tối và ẩm thấm, một mùi hôi thối thoang thoảng trong không khí, là mùi thịt thúi, hiểm nhiên khu nhà kho này chứa thịt nhưng nhưng đã hoàn toàn phân hủy không thể dùng được nữa.

- Khốn kiếp! Đi qua nhà kế bên.

Thấy không có gì dùng được Thiên Phúc tức giận dẫn đoàn người đi sang nhà kho kế bên.

- Cẩn thận ở đây còn có sinh vật khác.

Hồng Ánh nhíu mày khẽ lên tiếng.

Nếu để ý kỹ sẽ thấy trên những miến thịt thối có vô số vết răng, rất hiện nhiên đây là phần thịt đã bị sinh vật nào đó ăn thừa, ngoài ra trên mặt đất vương vãi đầy phân bóc lên mùi tanh tưởi hoà lẫn cùng mùi thịt thối, hiển nhiên ở đây không chỉ có nhóm người bọn họ.
Nghe thế cả nhóm đều thoáng hoảng sơ, cẩn thần tìm kiếm.

.

Rất nhanh trời không phụ lòng họ, cả nhóm người tìm được một nhà kho đầy thịt đóng hộp cùng cá đóng hợp làm cả nhóm vui sướng.

Số đồ đóng hợp này chưa hư vẫn còn sử dụng làm họ vui mừng nhanh chống cất chúng vào những chiếc ba lô to lớn sau lưng, không hề biết rằng có vô số ánh mắt đỏ gầu đang nhìn chằm chằm vào họ.

.

- Á..

Chợt một tiếng kêu sợ hãi vang lên làm cả nhóm giật nhìn lại, hóa ra làm một tên trong nhóm đang say sưa loot đồ thì vô tình chạm vò một con chuột làm y hoảng sợ la toán tên.

Thấy thế Thiên Phúc cười khinh miệt nói.

- Có con chuột thôi mà củng sợ.

Nói xong y tuốt kiếm nhảy lên phía trước chém chết con chuột đang cố bỏ chạy, máu tươi chảy dài trên nền nhà.

Thấy hành động của Thiên Phúc, Hồng Ánh khẽ nhíu mày nhưng rất nhanh ánh mắt của nàng tràn ngập hoảng sợ nhìn khung cảnh sau lưng hắn, không chỉ nàng các thành viên khác của nhóm củng hoảng sợ không kém, mồ hôi không nhịn được chảy dài ướt đẫm cả sống lưng.
- Trương... Trương ca phía... phái sau ngươi.

Hồng Ánh không nhìn được run sợ, run rẩy nói ra từng chữ.

Thấy biểu hiện cả mọi người Thiên Phúc thoáng hoảng hốt, gương mặt sợ hãi từ từ quay lại nhìn phá sau.

Sau lưng y một mảnh tối đen đang dần dần hiện lên những đốm sáng đỏ tươi như máu, nếu nhìn khí sẽ nhận ra những đốm đỏ kia là những con mắt sắt lạnh đang nhìn về phía nhóm người như nhìn vào con mồi, dần dần chủ nhân của những cạp mắt kia củng hiện ra trước mặt mọi người, nó là chuột hàng trăm con chuột với bộ lông đen hôi hàm răng sắt như đao cạo cùng ánh mắt đỏ tươi như máu đang nhìn nhóm người.

Nhìn vào đàn chuột khổng lồ trước mắt nhóm người Thiên Phúc như chết đứng, một con hai con thì không nó gì nhưng đây là mấy trăm con.

- Chạy .... chạy mau.
Vẫn là Hồng Ánh phản ứng nhanh, vội la hét làm mọi người bừng tỉnh rồi quay người bỏ chạy.

Không hề có cơ hội đối đầu trước đàn chuột này dù nhóm người có súng và nàng cùng Thiên Phúc có cấp độ khá cao nhưng củng không hề có giá trị trước đàn chuột cả mấy trăm con như thế.

- Chít... chít..

Nhận thấy con mồi đang bỏ chạy đàn chuột kêu lên in ổi đuổi theo như một cơn hồng thủy đen cuồng cuộn phía sau nhóm người.

Thấy cơ hồng thủy chết chóc đang đuổi theo sát nút Hồng Ánh cắn răng ném ba lô trên lưng xuống, thấy thế nhóm người củng không ngần ngại làm theo, dần dần kéo dài khoảng cách với đàn chuột.

Tửng chừng như đa thoát nhưng ông trời lại muốn trêu ngươi bọn họ, trên bầu trời một con đại bàn to lớn bay xà xuống, vẫy cánh quạt ngã cả đám người rồi gấp một tên xui xéo bay đi mặt cho hắn là hét cầu cứu.
Đáng sợ hơn dị biến làm đàn chuột đuổi kịp nhóm người chúng nhảy lên một người gần nhất rồi ăn sống y, tiếng la thảm tiết vang vọng cùng đau đớn vang lên trên bầu trời lẫn dưới mặt đất.

- Chết.. ta không muốn chết.

Nhìn thấy đàn chuột đang dần bao quanh Thiên Phúc sợ hãi ngồi bịch xuống đất, y lúc này vô cùng hối hận biết thế đã không đến nơi chết tiệt này y muốn làm anh hùng nhưng không hề muốn liều mạng, một dòng nước nóng hổi không nhịn được từ từ chảy ra nơi đái quần y nhưng không ai có tâm trạng quan tâm đến.

Bằng.. bằng.. bằng

Từng tiếng súng vô vọng điên cuồng vang lên, Hồng Ánh và một vài người khác vẫn điền cuồng bắng về phía đàn chuột giết chết không ít con nhưng trả là gì với số lượng đông đảo của chúng chỉ làm chúng thêm khát máu.
Dần dần súng củng hết đạn chỉ còn Hồng Ánh vẫn không bỏ cuộc từng viên đạn máu không ngừng bay về phía đàn chuột, nhưng củng với đó mặt nàng trắng bệt vì mất máu, nàng không muốn chết, nàng còn nhiều khát khao chưa thực hiện, nàng không cam tâm.

Dần dần cơ thể nàng không chịu nổi ngã quỵ xuống đất ánh mắt không cam lòng nhìn đàn chuột đang tiến đến.

Tửng chừng như sẽ làm mồi cho đàn chuột thì bất chợt dị biết phát sinh.

Vô số ngọn hắc hỏa bay về phía đàn chuột làm chúng nổ tang sát, không chỉ thế ngọn lửa dính vào đàn chuột làm chúng đau đớn lăn lộn vô tình lây lan ra những con khác, dần dần cả đàn chuột trở thành những ngọn đuốc sống, thấy thế những con phía sau hoảng sợ vội quay đầy bỏ chạy.

Ánh lửa đen quỷ dị cháy hừng hực làm mọi người kinh ngạc thất thần.
- Hồng Ánh cô không sao chứ.

Đang thất thần nhìn ngon lửa quỷ dị kia thì chợt bên tai Hồng Ánh vang lên một tiếng nói êm diệu, một thiết phụ xinh đẹp không biết đã xuất hiện bên cạnh nàng từ lúc nào khẽ dìu nàng đứng dậy.

Nhìn thấy thiếu phụ trước mắt ánh mắt nàng không dấu nổi vẽ kinh ngạc.

Thế gian vật đổi sao dời, mới mấy tháng trước thôi nàng đã ra tay cứu mạng thiếu phụ không ngờ hôm nay chính nàng là người được cứu lại.