Lãnh Địa Huyết Tộc

Chương 42: Tương lai của khu trú ẩn

Lúc này trong khu trú ẩn, mọi người đều hò reo đón chào nhóm người Thiên Phúc như đón chào những anh hùng.

Nhìn những túi ba lô to lớn nặng trĩu ai nấy củng vui mừng, nhiêu đó thôi củng đủ để họ sống sót một thời gian, chỉ đáng thương cho gia đình của hai người xấu số bất hạnh bỏ mạng, có lẽ họ sẽ được cho nhiều hơn một chúc nhưng củng chỉ là nhiêu hơn một chục, sinh mạng đổi lấy cái một chúc đó biết sau được mạc thế là vậy.

Tuy nhiên rất nhanh những tin đồn lan tràn khắp khu trú ẩn, làm những người sống sót trong đây ai nấy đều khinh nhạc, sợ hãi, hy vọng, nhưng nhiều nhất vẫn là những nụ cười khinh miệt..

Từng tiếng xì xào bàn tán không ngừng vang lên....

- Ngươi nói cái gì Huỳnh Dao ra tay cứu các ngươi, không phải nàng bị tên dị tộc kia mang đi sau.

- Huỳnh Dao trở thành dị tộc à không huyết tộc còn thống lĩnh mấy chiến sĩ.

- Xem ra huyết tộc củng dễ thương lượng, ta nói rồi mà nhìn họ xinh đẹp thế kia làm sau là người xấu được.

- Cái gì lão mập Chu Cát, à thì có vậy củng hỏi nhìn lão là biết không phải người tốt lành rồi chết củng đáng, mà nhắc đến chuyện này lại nhớ đến Trương thiếu hiệp yếu còn ra gió.

- Khoa khoa, ngươi vừa nói cái gì, Trương Thiên Phúc, Trương thiếu hiệp bị đàn chuột dọ sợ tè cả ra quần.

- Cái gì Trương thiếu hiệp.. bị dọ tè ra quần... ha ha ha.. ta đã nói rồi yếu còn ra gió...

- Phải phải yếu.... ha ha...

.

Khác với khung cảnh nhộn nhịp như cái chợ bên ngoài, thì bên trong phòng hợp cao tầng của khu căn cứ là một mảnh âm trầm.

Trong phòng chỉ có 5 người gồm Trương Tuấn, Hồng Ánh, Thiên Phúc và hai trung niên khác đang lẳng lặng lắng nghe Hồng Ánh tường thuật hết quả trình.

Sau khi nghe hết đầu đuôi chuyến đi Trương Tuấn khẽ nhìn Hồng Ánh rồi nói.

- Mọi người thấy thế nào.

Vừa nghe lão cha hỏi Thiên Phúc đã đạp bàn đứng dậy nói.

- Còn thế nào nữa, bọn dị tộc này nhất định có âm mưu, mọi người đừng quên bọn chúng đã tấn công khu trú ẩn của chúng ta.

Nghe thấy Thiên Phúc nói thế mọi người đều yên lặng không có ai phản đối y nhưng củng không có ai tán đồng, vì y đã nói đúng huyết tộc thật sự đúng là dị tộc không phải nhân loại nên bị bài xích là hiển nhiên, thứ hai huyết tộc thật từng tấn công khu trú ẩn.

Nhưng điều đáng băn khoăn là họ chưa hề làm gì quá đáng, đem Huỳnh Dao đi là vì con nàng Tuyết Nhi nhờ người ta, còn giết chết Chu Cát dù có chúc đáng sợ nhưng theo như tìm hiểu thì họ có mâu thuẫn từ trước lúc tên ma đầu kia còn là con người hành động đó chỉ thuần túy là trả thù, vì thế chỉ dựa vào việc này mà bài xích huyết tộc thì những người ở đây chỉ sợ ngoài Thiên Phúc ra đều không cam tâm.

- Ta thấy chúng ta có thế hợp tác với huyết tộc, đúng là họ tường bao vây khu trú ẩn nhưng đều có nguyên nhân của nó không thể chỉ vì thế mà bỏ qua cơ hội tốt này.

Được một lúc lâu một trong hai trung niên lên tiếng nói.

Thấy có người mở đầu ông chú trung niên còn lại của lên tiếng.

- Phải ta củng thấy thế thể, dù sau thế giới dị biết vô số dị tộc, thây ma, hung thú, quái vật xuất hiện việc quanh trọng nhất là sống sót, hợp tác với một vài chủng tộc khác có là gì, huống hồ trong huyết tộc còn có Huỳnh Dao từng là người của khu trú ẩn càn dễ nhờ vả huyết tộc giúp đỡ khu trú ẩn.

- Các ngươi điên rồi sau, muốn nhờ vả bọn quái vật đó.

Thấy hai tên kia phản bát mình Thiên Phúc tức giận đạp bàn trừng mắt với hai người.

Thấy vậy hai người củng tức giận trừng mắt lợi với y.
- Trương Thiên Phúc đừng tửng chúng ta không biết người tức giận Trần Lâm đã đập ngươi đo ván mà gay gắt như vậy đây là lợi ích của khu tru ẩn ngươi đừng hồn làm càn.

Bị nói trúng tim đen Thiên Phúc không nói được nên lời tức giận nhìn chẩm chầm vào hai người như muốn động thủ đến nơi.

- Đủ rồi im hết đi, Hồng Ánh ngươi thấy thế nào.

Thấy bầu không khí dương cung bạt kiếm Trương Tuấn tức giận hét lên rồi quay lại hỏi ý của Hồng Ánh này giờ vẫn im lặng.

- Ta muốn rời khỏi đây. Nghe hỏi Hồng Ánh không nhanh không chậm trả lời.

Nghe thấy câu trả lời của nàng những người ở đây đều kinh ngạc không thể tưởng tượng được nàng sẽ trả lời như vậy.

- Nói rõ hơn xem. Được một lúc suy nghĩ Trương Tuấn mới khẽ nói.

Hồng Ánh không nhanh không chậm từ từ trả lời.
- Hiện tại chúng ta có thể cầu cạnh Huyết tộc với quan hệ của Huỳnh Dao có thể nhờ họ giúp đơn cho khu trú ẩn, đây cũng là ý thưởng của rất nhiều người trong khu trú ẩn khi thấy thái độ của huyết tộc nhất là Huỳnh Dao, nhưng ai đó thể đảm bảo tương lai củng như vậy.

- Mục đích của huyết tộc theo như ta đoán chính là chiếm cả khu Tây thành thậm chí cả thành phố, cho việc họ bỏ qua cho chúng ta không hẳn là do Huỳnh Dao tác động mà sợ là do họ đang bận chiến đấu với đàn sói không rảnh quan tâm đến khu trú ẩn, nhưng nếu tương lai họ tiêu diệt đàn sói họ có tiêu diệt luôn khu trú ẩn này không cái đó ta không giám khẳng định.

- Dù sau người nắm huyền lực lớn nhất trong huyết tộc chắc chắn không phải Huỳnh Dao.

- Còn nếu như may mắn họ không thèm đếm xỉa tới khu trú ẩn thì hoàn cảnh sống của chúng ta sợ rằn củng trả khác nô lệ.
- Muốn tồn tại thì không thể dự vào kẻ khác được chỉ có rồi khỏi đây mới có cơ hội sống.

Nghe lời nói của nàng mọi người không nhịn được rung mình sợ hãi, nàng nói không hề sai với sức mạnh của mình việc huyết tộc tiêu diệt đàn sói chỉ là vấn đề thời gian, đế lúc đó họ có tham cho khu trú ẩn hay không những người ở đây không dám cược.

- Thế làm sao rời khỏi đây.

Nghe nàng nói Trương Tuấn bắt đầu dao động, thực tế chính bản thân ông ta củng từng nghĩ đến sẽ rời khỏi khu tử địa này nhưng không có giải pháp.

Nghe Trương Tuấn hỏi Hống Ánh khẽ mỉm cười ánh mắt hiện lên vẽ cơ trí.

- Nhờ huyết tộc giúp.