Cuồng Kiếm

Chương 3: Quá khứ của Đường Vận Xương

Ngô Sơn thấy một góc quần áo kia, hưng phấn đến mặt đỏ rần, thầm nghĩ, tiểu tử, lần này ta sẽ đem ngươi chém làm bốn khúc. Tâm nghĩ tay liền động thủ, hắn phát ra một đao có lẽ là nhanh nhất trong cuộc đời làm sát thủ của hắn bổ về phía lộ ra quần áo. Đao chém ngang qua lớp quần áo rồi ghim thẳng vào thân cây cổ thụ.

"Mẹ nó, bị lừa rồi." Khi Ngô Sơn vừa kịp phát hiện, sau lưng hắn liền nổi lên một luồng gió lạnh toát, thật nhanh, thật mạnh mẽ, tựa hồ so với hắn khoái đao còn nhanh hơn bội phần. Ngô Sơn ngay cả động cũng chưa kịp động, liền bị một thanh kiếm từ sau đâm tới xuyên qua tim rồi cắm cả vào thân cây.

Không cần phải đoán, chắc chắn là do Đường Vận Xương làm. Sau khi Vận Xương trốn vào rừng cây né tránh một hồi, biết dạng này ẩn núp cũng không phải là biện pháp, thế nên hắn liền cởi áo ngoài, mắc ở sau cây làm cho Ngô Sơn bị mắc lừa. Lúc Ngô Sơn xuất thủ chém lưỡi đao về phía cái áo, hắn từ phía sau một cái cây khác xông ra, đâm mạnh một nhát kiếm trí mạng vào sau lưng Ngô Sơn. Ai mà ngờ được, một Ngô Sơn ma mãnh, kinh nghiệm đầy mình lại bị một vố lừa đau đớn đến vậy.

Đường Vận Xương thở dài một hơi, Ngô Sơn vào thời khắc cuối cùng trước khi tắt thở, đột nhiên quay đầu lại, lấy hết sức bình sinh yếu ớt phun ra mấy câu oán độc, "Con mẹ nhà ngươi! Ngươi ám toán ta, lão tử làm quỷ cũng sẽ không tha cho ngươi!"

Ánh mắt kia dù đã dần mờ đục nhưng vẫn mang theo hung quang khiến cho Đường Vận Xương không khỏi buông chuôi kiếm, lui lại mấy bước.

Hơn nửa ngày, thấy Ngô Sơn không còn động tĩnh, lúc này Đường Vận Xương mới rút kiếm ra. Thân thể Ngô Sơn ngã nhào trên mặt đất, hai mắt vẫn mở to trừng trừng, thực sự khiến người ta phải run rẩy, Đường Vận Xương không muốn nhìn lại hắn một chút nào. Anh vốn định lập tức đi ngay, nhưng mới đi được vài bước thì đột nhiên quay lại. Đường Vận Xương nghĩ mình lần này trốn chạy chắc chắn sẽ cần rất rất nhiều tiền, trên thân thể Ngô Sơn nói không chừng sẽ có tiền. Anh cố nén sợ hãi cùng cảm giác buồn nôn, cúi xuống thăm dò ngực áo của gã, kết quả tại ngực áo của Ngô Sơn anh tìm được một vật lạ bên ngoài được quấn bởi mấy lớp vải dầu khiến cho Đường Vận Xương nổi máu hiếu kì, “Là đồ vật gì đây sao lại được gói kỹ đến như vậy?”

Đường Vận Xương cẩn thận từng li từng tí mở ra, bên trong là hai cuốn sách tên là “Cuồng Phong Kiếm Phổ”. Bốn chữ này khiến Đường Vận Xương mừng rỡ sáng cả mắt, suýt chút nữa kêu lên thành tiếng. Anh nhiều lần nghe giang hồ đồn đại, “Cuồng Phong Kiếm Phổ” là võ lâm chí bảo, kiếm phổ này do Lục Cuồng Phong sáng tạo, năm đó dựa vào Cuồng Phong Kiếm, vị cao nhân này đánh khắp thiên hạ không đối thủ. Tại nhiều năm trước, sau khi Lục Cuồng Phong mất tích một cách thần bí, kiếm phổ của ông liền trở thành vật mà võ lâm nhân sĩ tha thiết ước mơ có được, vạn vạn lần không nghĩ ra nó lại nằm trên người Ngô Sơn.

Đường Vận Xương kìm chế sự hưng phấn của mình, lật qua cuốn kiếm phổ xem một chút. Hai cuốn sách cộng lại, bất quá không ngoài ba mươi trang, hết thảy có hai mươi bốn chiêu thức. Cái này khiến cho anh hoài nghi, “Chiêu thức ít như thế mà lại có uy lực danh trấn giang hồ đến vậy sao? Có lẽ khả năng đây không phải hàng thật mà là hàng Shopee?”

Suy nghĩ một hồi, Đường Vận Xương vẫn là đem kiếm phổ gói kỹ lại rồi cất vào trong ngực áo của mình. Anh ra khỏi rừng cây, nhảy lên ngựa, nhìn về hướng Ngọa Hổ sơn trang, trong lòng không khỏi đau xót. Anh nghĩ tới tình nhân của mình không thể cùng mình bỏ trốn, anh có thể vĩnh viễn mất đi nàng. Loại đau khổ này khiến cho anh muốn đập đầu vào thân cây chết đi cho xong. Lại nghĩ tới nghĩa phụ, cũng không nhịn được thương cảm, nghĩa phụ đối với anh ân trọng như núi, anh lại có lỗi với lão nhân gia. Để anh trốn thoát, khi trở về không biết nghĩa phụ anh phải ăn nói sao trước mặt trang chủ Đông Phương Bá.

Đường Vận Xương xốc lại tinh thần, hướng phía nam phóng đi. Anh dừng lại ở một tiểu trấn nhỏ mua một bộ đồ mới mặc vào rồi cho ngựa ăn, nghỉ ngơi một lát, sau đó tiếp tục vội vã lên đường không dám dừng lại, sợ tai mắt của Ngọa Hổ sơn trang nhìn thấy lại thêm phiền phức.
Đường Vận Xương nguyên bản không biết nên đi nơi nào, nghĩ tới nghĩ lui, anh quyết định lên kinh thành một chuyến. Nơi đó là địa phương mà trang chủ Đông Phương Bá muốn gả Thu Vũ cho một gia tộc quyền thế, cũng là nơi chôn rau cắt rốn của anh, tuy anh rời đi lúc còn nhỏ nhưng trí nhớ của anh rất tốt. Đường Vận Xương từ lúc năm tuổi đã có ý thức, quá sớm hiểu rõ nhân gian khó khăn, cũng là ở kinh thành, anh gặp được nghĩa phụ của anh Đường Vân Trường, không có lão nhân gia người, anh có thể hay không sống đến tận hôm nay còn rất khó nói.

Đường Vận Xương thầm ôn lại chuyện xưa, cách đây tám năm Đường Vân Trường phụng lệnh trang chủ đi kinh thành làm nhiệm vụ, lúc ông trở về khi đi qua cửa Đông kinh thành nghe được văng vẳng bên tai một nhóm người kêu khóc rất thê lương vô cùng bi ai. Đường Vân Trường hiếu kì, không biết chuyện gì xảy ra. Tìm theo tiếng khóc đi đến, đã thấy trước cửa lớn của một Y quán tụ tập một đám ăn mày, một số người đang ngồi bệt dưới đất, còn một số người đang đập cửa kêu gào!
Đường Vân Trường tiến lại gần xem xét, chỉ thấy ở giữa đám người có một tiểu tử, ước chừng mười tuổi sắc mặt đỏ bừng, nằm trên mặt đất, mặc cho mọi người gọi thế nào, hắn cũng không đáp lại. Đường Vân Trường liền hỏi đầu đuôi sự tình thì có một gã trung niên ăn mày bước ra trong đám đông tường thuật lại.

Tiểu hài tử này là một thành viên trong bọn họ, mồ côi từ nhỏ, lúc còn là ấu nhi, được một lão ăn mày nhân hậu nhặt được từ một con hẻm, từ đấy hắn trở thành tên ăn mày nhỏ tuổi nhất đám. Đứa nhỏ này một tuổi đã biết đi, lên hai tuổi đã có thể nói rất sõi. Hắn lúc ăn xin, không giống những tên ăn mày khác dập đầu vái lạy, cầu khẩn van xin. Đứa nhỏ này hướng người ta xin cơm, chỉ là nói rõ một cách đơn giản ý đồ, tiếp theo liền cái gì cũng không nói, người ta không cho hắn cũng không oán, không trách bất quá người ta thấy hắn nhỏ như vậy, đa số mọi người đều rất thương hắn nên thường cho hắn đồ ăn hoặc chút bạc lẻ. Có người còn khen thằng nhỏ này lớn lên có khi còn tài giỏi như Đạt Villa, xin ăn được cả bốn trăm củ một lúc chứ chẳng đùa.
Mỗi lần thằng nhỏ này xin được cái gì ngoài bản thân dùng một chút ra, phần còn lại đều phân chia cho mọi người. Bởi vậy, cái này một đám ăn mày từ già đến trẻ không ai không yêu thương hắn. Tất cả mọi người khen hắn đại nhân đại nghĩa, sau khi lớn lên nhất định sẽ trở thành một hảo hán.

Lần này hắn ăn xin trở về, lúc đến miếu hoang liền té xỉu. Mọi người đi tới xem xét, thấy hắn đầu nóng như lửa, hô hấp nặng nề, người có kinh nghiệm vừa nhìn đã biết là bệnh nặng. Mọi người đem tất cả phương thuốc biết được cho hắn điều trị cũng đều vô phương hóa giải, lúc này mới ba chân bốn cẳng mang hắn đi cầu thầy lang.

Thầy lang này tên là Võ Hoàng Yên, là kinh thành đệ nhất lang y, thường xuyên bắt mạch xem bệnh cho vương tôn công tử, quan to mặt lớn. Có lần thầy lang Võ Hoàng Yên còn chữa khỏi bệnh câm điếc bẩm sinh cho một tiểu quý tử con nhà giàu bằng một phương pháp hết sức độc lạ đó là “Tát mạnh vào mặt.” Mọi người kéo tới đây, là bởi vì xung quanh đây không có ai ngoài hắn có y thuật cao minh như vậy. Nào biết vừa gõ cửa, bên trong truyền ra lời nói, muốn xem bệnh, trước tiên giao ra năm lượng bạc trắng.
Mọi người đều là một đám ăn mày, nào có nhiều tiền như vậy? thế nên mới kích động, gõ vào cửa tiệm chửi ầm lên, mắng hắn không có nhân tính. Có người trong họ nước mắt đã rưng rưng, hô hoán gọi tên thằng nhỏ, cho là hắn không thể cứu được.

Đường Vân Trường nghe vậy giận dữ, nhìn đám ăn mày nói "Các ngươi chờ ta, ta đi gọi hắn."

Vừa nói xong liền tung người nhảy qua tường Y quán, chỉ chốc lát sau cánh cửa liền mở ra. Chỉ thấy Đường Vân Trường nắm lấy cổ tay tên lang y, hắn nhe răng trợn mắt thần sắc rất là buồn cười. Không cần hỏi cũng biết là Đường Vân Trường đã dùng vũ lực để giải quyết vấn đề.

Danh y quả nhiên không tầm thường, thuốc vừa uống bệnh đã phần nào thuyên giảm. Đường Vân Trường cũng không có bạc đãi tên lang y kia, tiện tay ném ra mười lượng bạc nhìn gã một cách khinh bỉ, "Lúc nào ta cảm thấy không ổn, cũng sẽ tới tìm ngươi."
Gã lang y mặt ngoài khách khí, trong lòng lại thầm nghĩ, dạng người hung hãn này vẫn là không đến thì tốt hơn.

Đường Vân Trường tìm quán trọ gần đó, đem hài tử thu xếp ở một gian phòng tinh tươm, cẩn thận chăm sóc, hài tử rất nhanh khôi phục khỏe mạnh.

Đường Vân Trường liền hỏi "Hài tử, ngươi họ gì? Tên gì?"

Hài tử đưa hai con mắt đen láy ra nhìn hồi đáp "Con gọi tiểu Xương, con là một cô nhi, con không biết họ là gì. Lão bá, ngươi cao tính đại danh?"

Sau khi Đường Vân Trường trả lời, đứa bé kia nói "Đường lão bá, người cứu con mạng nhỏ, con nhất định đi xin một chút thức ăn ngon, tất cả đều cho người."

Đường Vân Trường nghĩ không ra hài tử nhỏ vậy lại nói chuyện rất vừa tai, trong lòng cảm thấy thích hắn. Ông năm nay đã hơn bốn mươi tuổi vẫn chưa có con nối dõi tông đường. Ông có ý dẫn hắn về nhà, nhận hắn làm nghĩa tử của mình, cũng không biết hài tử có nguyện ý hay không. Ông đem chính mình ý tứ nói ra, hài tử xin phép ông đi hỏi ý tứ của các trưởng bối của đám ăn mày mày. Khi đám ăn mày nghe được, tất cả đều rất vui mừng.
Đường Vân Trường đặt tên cho tiểu hài tử là "Đường Vận Xương".

Đường Vân Trường cao hứng vô cùng mang hài tử xuất quan, trở về Ngọa Hổ sơn trang. Sơn trang này nằm ở tỉnh Tùng Giang (Một tỉnh cũ của Trung Quốc) phía đông bắc Trung Quốc, tuy nó nằm ở nơi hẻo lánh xa xôi, nhưng trong chốn võ lâm, Ngọa Hổ sơn trang cùng với Phi Long bảo, Bạch Hạc lĩnh đều là võ lâm thế gia. Ba vị đầu lĩnh của ba thế lực này danh tiếng uy trấn giang hồ, được nhiều người kính nể ngưỡng mộ. Bọn họ đều có võ công bất phàm, bản lĩnh gan lì không ai bằng. Trong nhiều lần đối đầu với Hắc đạo trong giang hồ, bọn họ đều giữ vai trò trọng yếu, ngay cả Thiếu Lâm, Võ Đang, Hoa Sơn, Thái Sơn các đại phái đều đối bọn họ vài phần kính trọng.

Khi Đường Vân Trường dẫn hài tử về sơn trang, khuân mặt luôn luôn nghiêm nghị của trang chủ Đông Phương Bá lại lộ ra nụ cười, còn đặc biệt thưởng một chút quần áo cho hài tử. Bởi vì ông nhìn thấy bên trong con người Đường Vận Xương, tên hài tử nhỏ bé này có một ý chí chiến đấu rất mãnh liệt, đối với điều này Đông Phương Bá có ấn tượng rất sâu sắc, cũng như ông luôn có ý chí chiến đấu quật cường nên bây giờ mới cao cao tại thượng ngồi trên cái ghế bọc bằng da hổ kia. Nhìn trang chủ Đông Phương Bá ngồi ở trên cao, một mặt uy nghiêm, phía dưới có rất nhiều người để ông sai khiến, thật sự là rất uy phong làm cho Đường Vận Xương nghĩ đến lúc trước tại Cái Bang, đầu lĩnh của hắn cũng là uy phong như vậy.
Đường Vận Xương trong lòng có một ước muốn, đó chính là một ngày nào đó được ngồi vào cái ghế này, mặc cho ở tầm này tuổi hắn cũng không biết cái ghế này đại diện cho cái gì, càng không biết, trong võ lâm so cái ghế này với các vị trí khác thì còn thấp hơn rất nhiều. Hắn càng không biết, về sau trong tương lai hắn còn ngồi qua rất nhiều cái ghế có vị trí còn khủng khiếp hơn rất nhiều.

Truyện được dịch bởi: Dark Hunter. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.