Mẹ Dâm Tù Tội

Chương 4: Cô Cô - Trò Trò.

Cậu lập tức ngửi được một mùi hương đặc thù, đồng thời cũng ý thức được đây là mùi thơm cơ thể của Như Hoa, nhàn nhạt , cũng không gay nồng, xen lẫn mùi thơm sữa tắm.

Như Hoa ngồi bên trong xe, rút đôi chân đi tất da ngắn ra khỏi đôi dày cao gót, sau đó duỗi tay về ghế sau muốn lấy đôi giày da màu đen đế bằng khác, nhưng mà với không tới.

"Tuấn Anh, lấy hộ cô đôi giày, tay cô với không tới."

Như Hoa nói.

"Dạ, là đôi này sao?"

Tuấn Anh nhìn đôi giày đặt ở ghế sau nói.

"Đúng."

Cậu đưa cánh tay ra, bàn tay nắm lấy đôi giàu đế bằng,lúc cầm giày đế bằng Tuấn Anh liền ngửi được một mùi hương trên đó.

Ngoại trừ mùi hương bên ngoài, còn một mùi mồ hôi chua chua nhàn nhạt, dường như là mùi hương sinh ra từ tất chân cô giáo Lê.

Tuấn Anh sắc mặt chấn động, cảm giác cỗ mùi hương hỗn hợp này không ngừng xộc vào trong mũi.

Giày rất sạch sẽ, xem ra là giày đi lúc lái xe của Như Hoa, có mùi hương hỗn hợp giữa tất chân cùng mùi da (chất liệu) hỗn hợp.

Tuấn Anh không kiềm được đặt giày đế bằng ở dưới mũi nhẹ nhàng ngửi một hơi, ngay lập tức, một mùi hương so càng nồng xộc thẳng vào lỗ mũi, nói không ra là mùi vị gì, cậu chỉ cảm thấy phía dưới đột nhiên nóng lên, cỗ mùi hương này giống như mùi thơm chuyên đi câu hồn đoạt phách, làm cậu nổi lên dục vọng.

"Lấy được chưa, Tuấn Anh?"

Như Hoa có chút nghi ngờ hỏi một câu.

"Dạ."

Tuấn Anh liền vội vàng đưa đôi giày cho Như Hoa.

Như Hoa cười nhẹ, nhận lấy giày da, sau đó không chút để ý mà nâng lên bàn chân đi tất da siêu mỏng xinh đẹp.

Cô hình như chú ý tới ánh mắt nóng rực bên cạnh, vừa mới xỏ chân vào giày liền dừng lại, nhìn về phía Tuấn Anh.

Phát hiện ánh mắt Tuấn Anh có chút nóng bỏng nhìn ngắm tất chân của mình.

Nhưng nét mặt cô cũng không có gì thay đổi, bình tĩnh để đôi giày đang đi được một nửa lại.

" Không sao đâu, con trai lớn như vậy rồi sinh ra tò mò đối với người khác phái cũng là bình thường.”

Như Hoa nghĩ ngợi, không có để bước nhạc đệm này đặt trong lòng, vì thế đạp chân ga, xe chậm rãi khởi động.Mẹ Dâm Tù Tội - Chương 4: Cô Cô - Trò Trò.

Trong xe yên tĩnh, Tuấn Anh vẫn còn nghĩ về một màn lúc nãy, Như Hoa cũng chuyên chú lái xe.

"Tuấn Anh, nhà em ở đâu vậy?"

Nửa ngày sau, Như Hoa hỏi một câu.

“Đi qua phố Trường Đình quẹo phải đi thẳng thêm 1km nữa là tới nơi.”

“Chỗ đó là khu của người già mà... Nhà em ở chỗ đó sao?”

Như Hoa có chút nghi hoặc liếc nhìn cậu một cái.

Tuấn Anh cũng không muốn cùng người khác nói nhiều về hoàn cảnh của bản thân, vì thế khẽ gật đầu một cái: “Vâng ạ.”

Xe đi vững vàng một lúc, mười phút sau, cuối cùng dừng lại ở một ven đường dơ dáy bẩn thỉu.

Một mùi hương khó ngửi xộc vào bên trong xe, Như Hoa lông mày nhíu lại, nhưng cũng không có biểu hiện ra rõ ràng.

Cô không muốn để cho học sinh của mình nhìn ra biểu cảm ghét bỏ.

"Nơi này... Chính là nhà của em?"

Như Hoa hơi kinh ngạc nhìn về bốn phía, nhà dân cũ kí xập xệ, khắp nơi là mặt đường dơ dáy bẩn thỉu, đâu đâu cũng có rác.

"Cô giáo, cảm ơn cô, em đi về trước."

Tuấn Anh không có trực tiếp trả lời.

Tuấn Anh không trả lời vấn đề của mình, Như Hoa cũng không có hỏi nhiều, gật đầu, nổ máy rời đi.
Một thân một mình trở lại căn phòng trọ quen thuộc, Tuấn Anh mở cặp sách ra, bắt đầu một ngày học tập chăm chỉ.

Cậu không phải là người ở Hải thành, mà vào hai năm trước anh đỗ kì thi của Nhất trung Hải thành, vì thành tích vô cùng ưu tú nên đuọc vào ngôi trường này.

Nhà của cậu là nông thôm cách xa ngoài Hải thành mấy trăm dặm, chẳng qua trong nhà giờ chẳng còn ai, vậy nên đối với ngôi nhà ở quê hương kia cùng không còn lại chút lưu luyến.

... ...

Truyện được dịch bởi: ۞Bạo Phong Long۞. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.